Chia tay bạn trai vì đi du lịch hay mặc cả
Sau chuyến du lịch đầu tiên cùng bạn trai, tôi nhận ra chúng tôi khác nhau quá nhiều trong cách nhìn về tiền bạc.
Tôi năm nay 25 tuổi. Anh hơn tôi hai tuổi, công việc ổn định, thu nhập khá. Chúng tôi yêu nhau gần 8 tháng. Dịp vừa rồi, hai đứa có chuyến đi Đà Nẵng ba ngày hai đêm, cũng là lần đầu chúng tôi đi du lịch cùng nhau.
Ban đầu, tôi định đặt khách sạn trước nhưng anh bảo đến nơi tìm trực tiếp sẽ rẻ hơn. Hai đứa tìm được một khách sạn trên con đường khá đẹp, gần biển. Lễ tân báo giá 850.000 đồng một đêm. Anh hỏi nếu ở hai đêm có được giảm không, nhân viên hỗ trợ còn 800.000 đồng.
Tôi tưởng vậy là xong, nhưng anh tiếp tục hỏi: "Hai đêm một triệu được không? Bọn anh ban ngày đi chơi suốt, có ở phòng mấy đâu".
Lễ tân không đồng ý. Anh lại đề nghị nếu bỏ bữa sáng, không cần dọn phòng thì có thể lấy giá một triệu hai hay không. Tôi đứng bên cạnh khá ngại, không biết nhìn đi đâu.
Cuối cùng, anh kéo vali đi tìm khách sạn khác giữa trời nắng. Hai đứa tìm được một chỗ có giá 550.000 đồng một đêm. Anh vẫn mặc cả: "Hai đêm 900.000 được không chị?". Chị chủ không đồng ý, anh quay sang bảo tôi hay chỉ thuê một đêm, hôm sau trả phòng rồi đi chơi đến sáng ra sân bay để tiết kiệm một đêm.
Tôi hỏi nếu vậy tối tắm rửa, nghỉ ngơi ở đâu, anh tỉnh bơ nói sáng hôm sau tắm cũng được, một ngày không tắm buổi tối không sao.
Đến lúc đó, tôi thực sự mất hết cảm xúc. Điều khiến tôi khó chịu không còn là số tiền tiết kiệm được mà là cách bạn trai tính toán trong mọi tình huống.
Thuê xe máy, anh mặc cả từng chục nghìn đồng. Đi ăn hải sản, sau khi gọi món xong anh vẫn hỏi có được giảm giá không. Tôi gọi một ly cà phê 55.000 đồng, anh còn nói cà phê gì mà mắc hơn phở.
Tôi không chê đàn ông tiết kiệm và cũng không cần người yêu phải trả hết chi phí. Nếu hai người chia đôi tiền bạc, tôi hoàn toàn đồng ý. Nhưng với tôi, tiết kiệm khác với việc đi đâu cũng mặc cả đến mức người đi cùng cảm thấy ngượng.
Sau chuyến đi, anh vẫn vui vẻ kể rằng hai đứa đã tiết kiệm được gần hai triệu đồng. Còn tôi chỉ nhớ lúc mình đứng ở quầy lễ tân, nghe anh liên tục thương lượng tiền phòng.
Tôi bắt đầu nghĩ nếu hôm nay là tiền khách sạn, tiền ăn uống hay vài chục nghìn đồng thuê xe, sau này kết hôn thì những khoản lớn hơn như tiền sinh con, chữa bệnh hay học hành của con liệu có tiếp tục bị cân đo như vậy không.
Tôi quyết định dừng mối quan hệ. Anh nói tôi thực dụng, không biết quý trọng đồng tiền. Tôi không phản đối việc tiết kiệm, nhưng cách anh ấy tính toán khiến tôi mất thiện cảm. Liệu tôi có đang đánh đồng tiết kiệm với keo kiệt và vội vàng từ bỏ một người có trách nhiệm với tiền bạc?
Bố mẹ tôi trả lại 30 triệu đồng tiền nạp tài, nhưng chồng cầm luôn rồi nói một câu khiến tôi bắt đầu nghi ngờ cuộc hôn nhân mới.
Nguồn: [Link nguồn]
-27/08/2026 18:48 PM (GMT+7)