Từ các thế lực cũ đến làn sóng mới tại World Cup 2026

Tranh cãi quanh quả phạt đền Mexico: VAR đúng hay quá nặng tay?

Nhịp độ trận đấu chậm lại vì Messi: Hờ hững nhưng luôn sẵn sàng bùng nổ

Anh Tú

Hàng thủ Anh: Báo động đỏ trước Na Uy

Hàng thủ Anh đang bước vào trận tứ kết World Cup 2026 với Na Uy trong trạng thái báo động thật sự. Chiến thắng 3-2 trước Mexico giúp “Tam sư” đi tiếp, nhưng không đủ để che đi những vấn đề phía sau. Hai bàn thua chỉ là phần dễ thấy nhất. Điều đáng ngại hơn là cách đội bóng của Thomas Tuchel bị đẩy lùi quá sâu, để Mexico cầm bóng nhiều, liên tục đưa bóng vào vòng cấm và khiến Jordan Pickford phải chịu sức ép cho đến những phút cuối trận.

Nỗi lo không nằm ở tỷ số

Trước Mexico, Anh chỉ kiểm soát bóng 33%, trong khi đối thủ cầm bóng tới 67%. Chỉ số bàn thắng kỳ vọng của Mexico cũng cao hơn, đạt 1,88 so với 1,61 của Anh. Đại diện CONCACAF có 5 cú sút trúng đích và buộc Pickford phải 3 lần cứu thua. Những con số đó cho thấy vấn đề của “Tam sư” không chỉ nằm ở hai bàn thua, mà còn ở cách họ bị đẩy vào thế phòng ngự quá bị động. Anh vẫn thắng nhờ bản lĩnh và chất lượng của các ngôi sao, nhưng cách họ bảo vệ vòng cấm rõ ràng chưa đủ chắc để tạo sự yên tâm.

Hai biên bị khoét sâu

Tấm thẻ đỏ của Jarell Quansah ở phút 54 khiến Anh phải lùi về đội hình 5-3-1. Tuy nhiên, trước cả khi mất người, khu vực hai biên đã để lộ nhiều khoảng trống. Mexico nhiều lần kéo bóng ra biên, đẩy hậu vệ Anh vào thế phải xoay người phòng ngự và tạo ra các pha đưa bóng vào khu vực nguy hiểm. Khi gặp Na Uy, điểm yếu này có thể bị khai thác mạnh hơn. Ødegaard đủ khả năng mở bóng sớm, còn những cầu thủ tốc độ như Nusa có thể kéo giãn hàng thủ Anh trước khi bóng được đưa vào cho Erling Haaland.

Bóng bổng là mối nguy lớn

Na Uy vừa thắng Brazil 2-1, trong trận đấu Haaland ghi cả hai bàn ở những phút cuối. Đáng chú ý, bàn mở tỷ số của anh đến từ một pha đánh đầu, đúng dạng tình huống mà hàng thủ Anh phải đặc biệt dè chừng. Trước Mexico, “Tam sư” đã không ít lần lúng túng khi chống bóng chết và xử lý bóng hai. Nếu các trung vệ Anh không theo sát Haaland, không kiểm soát tốt khu vực cột xa hoặc thua trong pha tranh chấp đầu tiên, họ rất dễ phải trả giá chỉ sau một khoảnh khắc mất tập trung.

Chuyển trạng thái vẫn là điểm yếu

Nỗi lo của Anh không chỉ nằm ở những pha phòng ngự trong vòng cấm. Ở trận thắng CHDC Congo 2-1, họ đã để đối thủ ghi bàn ngay phút thứ 7 và tung ra 7 cú dứt điểm. Congo còn thực hiện 170 đường chuyền phá tuyến, trong đó có 106 đường thành công, cùng 87 lần nhận bóng ở khoảng trống giữa hàng tiền vệ và hàng thủ Anh. Những con số này cho thấy cự ly đội hình của “Tam sư” chưa thật sự kín. Trước một Na Uy từng cầm bóng 66% và chuyền chính xác 92% khi gặp Brazil, Anh không thể để các tuyến bị kéo giãn quá dễ như vậy.

Haaland chỉ cần một khoảnh khắc

Haaland đã ghi 7 bàn tại World Cup 2026 và vừa lập cú đúp trước Brazil chỉ sau 4 cú dứt điểm. Điều đó cho thấy Na Uy không cần tạo ra quá nhiều cơ hội để kết liễu trận đấu. Họ chỉ cần một quả tạt đủ chính xác, một pha phản công nhanh hoặc một thoáng mất tập trung của hàng thủ Anh ở cuối trận. Trước Mexico, “Tam sư” đã phải chống đỡ đến tận những phút bù giờ. Nếu kịch bản ấy lặp lại trước Haaland, mức độ nguy hiểm sẽ lớn hơn rất nhiều. Trận tứ kết vì thế là bài kiểm tra thực sự cho cách Tuchel tổ chức hàng phòng ngự.

2
613 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Anh Phạm

Chiếc thẻ đỏ và quyết định gây tranh cãi

Folarin Balogun, tiền đạo của Monaco, bị truất quyền thi đấu trực tiếp vì pha phạm lỗi với Tarik Muharemovic của Bosnia và Herzegovina ở vòng 1/16. Theo quy định, anh phải tự động nghỉ ít nhất một trận, đồng nghĩa vắng mặt ở trận Mỹ gặp Bỉ tại vòng 1/8 World Cup.

Tuy vậy, Liên đoàn bóng đá thế giới đã kích hoạt điều 27 trong bộ kỷ luật, cho phép treo lại án treo giò trong thời hạn thử thách 12 tháng. Nhờ đó, Balogun, người đã ghi ba bàn sau ba trận tại World Cup, vẫn đủ điều kiện ra sân trước đội tuyển Bỉ.

Phản ứng dữ dội từ giới bóng đá

Quyết định này lập tức vấp phải làn sóng phản đối. HLV trưởng tuyển Bỉ Rudi Garcia gọi đây là một trò “Cá tháng Tư” trước trận đấu ở Seattle. Cựu hậu vệ Manchester United và tuyển Anh Gary Neville cho rằng động thái này “bốc mùi”, khi cơ quan quản lý “đơn giản quyết định cho một cầu thủ được thi đấu”.

Sepp Blatter, người tiền nhiệm gây tranh cãi của Chủ tịch hiện tại, cũng lên tiếng. Ông nhấn mạnh thẻ đỏ chỉ có thể được xem xét lại bằng quy định, chứng cứ và các cơ quan độc lập, chứ không phải bằng những cuộc điện thoại chính trị.

UEFA nhấn mạnh ranh giới của luật lệ

Liên đoàn bóng đá châu Âu sau đó ra tuyên bố mạnh mẽ, cho rằng việc treo lại án phạt của Balogun đã “vượt qua lằn ranh đỏ”. UEFA khẳng định án treo giò tối thiểu một trận sau thẻ đỏ là quy định bắt buộc, không phải lựa chọn mang tính linh hoạt và không cần thêm quyết định nào để có hiệu lực.

UEFA cũng chỉ ra rằng trong cùng giải đấu, nhiều cầu thủ khác ở hoàn cảnh tương tự đã chấp hành án treo giò bình thường. Việc tạo ra ngoại lệ giữa chừng khiến những người đang giữ vai trò bảo vệ luật chơi đánh mất sự chắc chắn mà bóng đá cần có.

Khi niềm tin vào giải đấu bị thử thách

Theo UEFA, một khi sự chắc chắn của luật lệ không còn được những người trông coi bảo đảm, tính toàn vẹn của trận đấu bị đe dọa và uy tín của giải đấu bị suy giảm. Quyết định với Balogun còn tạo tiền lệ cho các trường hợp tương tự trong cùng giải, buộc phải xử lý giống nhau, gây bất lợi cho chất lượng cạnh tranh.

UEFA nhắc lại, bóng đá được yêu mến vì là một trò chơi đẹp và được tin tưởng vì ở đâu cũng tuân theo cùng một bộ luật. Với tầm ảnh hưởng của World Cup, mọi quyết định tại đây đều có sức lan tỏa, có thể tác động tích cực hoặc tiêu cực lên toàn bộ môn thể thao. Tuyên bố kết lại bằng sự “không thể tin nổi” trước một quyết định bị đánh giá là chưa từng có, khó hiểu và không thể biện minh.

Xem thêm
0
611 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Mai Thủy

Tham vọng mở màn nhiệm kỳ mới của Mourinho

Real Madrid đang chuẩn bị cho nhiệm kỳ thứ hai của Jose Mourinho bằng một thương vụ được xem là cú nổ lớn trên thị trường chuyển nhượng: Michael Olise. Cầu thủ chạy cánh người Pháp của Bayern Munich được nhắm tới như gương mặt tiêu biểu để đánh dấu giai đoạn mới tại sân Bernabeu, sau khi đội bóng Hoàng gia đã liên tiếp đưa về bốn tân binh đình đám chỉ trong vài tuần.

Gói chuyển nhượng chạm ngưỡng kỷ lục thế giới

Theo nguồn tin từ Fichajes, Real Madrid dự định gửi tới Bayern đề nghị trị giá 190 triệu euro, kèm 30 triệu euro phụ phí. Nếu trọn vẹn các điều khoản được kích hoạt, tổng giá trị thương vụ sẽ tiệm cận mốc 222 triệu euro mà Neymar thiết lập khi rời Barcelona sang Paris Saint-Germain năm 2017, mức phí vẫn đang giữ kỷ lục thế giới.

Thành tích ở Bayern làm nền cho mức giá khổng lồ

Olise bước vào giai đoạn chín nhất sự nghiệp trong màu áo Bayern. Mùa vừa qua, anh ghi 25 bàn, kiến tạo 28 lần sau 57 trận và giành chức vô địch Bundesliga thứ hai. Phong độ này giúp cầu thủ 24 tuổi trở thành trụ cột của đội tuyển Pháp, hiện đã vào tới tứ kết World Cup và chuẩn bị gặp Morocco, càng củng cố vị thế của anh trên thị trường chuyển nhượng.

Thái độ cứng rắn từ Bayern và lời nhắn gửi Perez

Dù Olise được xem là điểm nhấn trong cương lĩnh tranh cử của chủ tịch Florentino Perez, cả Real Madrid lẫn Bayern đều phải lên tiếng phủ nhận chuyện đã có tiếp xúc với người đại diện cầu thủ. Chủ tịch Herbert Hainer khẳng định liên lạc duy nhất ông nhận từ Madrid là để bác bỏ tin đồn, đồng thời nhắn rằng Perez “có thể khỏi mất công” nếu thực sự tính gửi đề nghị, trong bối cảnh xuất hiện thông tin về mức giá 150 triệu euro dành cho Olise.

Olise trong chiến lược quyền lực của Perez

Việc theo đuổi Olise gắn chặt với vị thế của Perez tại Bernabeu. Sau khi tái đắc cử và kéo dài tổng thời gian cầm quyền lên 23 năm qua hai nhiệm kỳ, ông đã nhanh chóng hoàn tất các thương vụ Marc Cucurella, Bernardo Silva, Ibrahima Konate và Denzel Dumfries. Tuy không nêu đích danh Olise trước công chúng, chủ tịch Real Madrid vẫn coi ngôi sao Bayern là mảnh ghép biểu tượng cho tham vọng duy trì quyền lực và làm mới đội hình dưới thời Mourinho.

Xem thêm
0
526 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đăng Triệu

Khung xương đội hình hai bên

Mỹ ra sân với sơ đồ 4-3-3 quen thuộc, đặt nền tảng bằng bộ ba tiền vệ Malik Tillman, Tyler Adams và Weston McKennie. Bỉ chọn 4-2-3-1, dùng Hans Vanaken và Yuri Tielemans che chắn phía trước hàng thủ, phía trên là bộ ba tấn công Leandro Trossard, Kevin De Bruyne, Jeremy Doku hỗ trợ Charles De Ketelaere.

Mỹ: Hàng công đủ đầy, tuyến dưới ổn định

Điểm nhấn lớn nhất của Mỹ là sự trở lại của Folarin Balogun sau khi án treo giò được chuyển thành án treo. Anh đã ghi 3 bàn tại giải và sẽ là trung phong chính, phối hợp với Dest và Pulisic ở hai cánh. Hàng thủ gồm Alex Freeman, Chris Richards, Tim Ream và Antonee Robinson bảo vệ khung thành Matt Freese. Hai ca chấn thương McKenzie và Roldan không ảnh hưởng nhiều vì không phải lựa chọn hàng đầu.

Bỉ: Dàn sao tấn công, bài toán trung vệ và trung phong

Bỉ vẫn phải chờ Zeno Debast, nên nhiều khả năng Brandon Mechele và Arthur Theate tiếp tục đá cặp trung vệ, với Timothy Castagne và Maxim De Cuyper án ngữ hai biên, phía sau thủ môn Thibaut Courtois. Trên hàng công, dù Romelu Lukaku đã có 2 bàn, anh vẫn được dự đoán khởi đầu trên ghế dự bị, nhường chỗ cho De Ketelaere đá cao nhất. Trossard đã bình phục, kết hợp cùng De Bruyne và Doku tạo nên bộ ba hỗ trợ phía sau trung phong.

Những điểm có thể xoay chuyển cục diện

Với Mỹ, Balogun là mũi nhọn then chốt, còn Pulisic và Dest mang lại tốc độ và khả năng xuyên phá biên. Bỉ trông chờ nhiều vào nhãn quan của De Bruyne và các pha đi bóng của Doku. Nếu thế trận bế tắc, Lukaku từ ghế dự bị có thể trở thành nhân tố thay đổi kết quả. Tuy nhiên, khi Mỹ có lực lượng gần như đầy đủ và được cổ vũ trên sân nhà, họ được đánh giá nhỉnh hơn đôi chút trong cuộc đấu tay đôi về nhân sự.

Dự đoán cán cân kết quả

Trận đấu được đánh giá cân bằng, nhưng ưu thế lực lượng sẵn sàng và sự ổn định của bộ khung giúp Mỹ có cơ hội kết thúc trận trong 90 phút. Tỉ số được dự đoán: Mỹ thắng Bỉ 2-1.

Xem thêm
0
222 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Văn Long

Tham vọng được nói thẳng từ ghế chủ tịch

Chủ sở hữu Nottingham Forest, Evangelos Marinakis, nhấn mạnh mục tiêu không chỉ dừng ở trụ hạng hay góp mặt tại cúp châu Âu. Ông nói rõ mong muốn đưa Forest trở lại nhóm dẫn đầu ở Anh và châu Âu, hướng tới các danh hiệu lớn và một hình ảnh câu lạc bộ khiến người hâm mộ tự hào trong nhiều năm. Trong bối cảnh đó, việc sa thải Vitor Pereira dù vừa trụ hạng Ngoại hạng Anh và vào tới bán kết Europa League cho thấy tiêu chuẩn mà ban lãnh đạo đặt ra đã vượt xa khung “hoàn thành nhiệm vụ”.

Glasner được chọn vì hồ sơ “chuyên gia đấu cúp”

Oliver Glasner được Forest giới thiệu như một nhà cầm quân chiến thắng. Ông từng đưa Eintracht Frankfurt vô địch Europa League 2021-2022, danh hiệu châu Âu lớn đầu tiên của họ sau hơn bốn thập kỷ. Tại Crystal Palace, ông giành FA Cup rồi Europa Conference League trong hai mùa liên tiếp, giúp đội bóng nam London bước lên bục vinh quang châu Âu dù trước đó bị đẩy xuống sân chơi hạng ba châu lục. Với Marinakis, đó là bằng chứng Glasner có thể xây dựng tập thể đủ sức cạnh tranh trước đối thủ mạnh.

Forest tìm người đồng điệu về tầm nhìn dài hạn

Glasner nhấn mạnh ngay từ những cuộc trao đổi đầu tiên, ông cảm nhận được tầm nhìn rõ ràng và sự tin tưởng trọn vẹn từ chủ sở hữu và ban lãnh đạo Forest. Ông coi niềm tin đó, cùng tiềm năng của đội hình hiện tại, là lý do then chốt để nhận lời. Cả hai phía đều nói về một chặng đường dài, một “chương mới” chứ không phải giải pháp ngắn hạn. Glasner cam kết làm việc không ngừng, bắt đầu từ việc gặp gỡ cầu thủ, ban huấn luyện và lao vào giai đoạn tiền mùa giải.

Truyền thống Forest là nền tảng cho mục tiêu mới

Trong phát biểu đầu tiên, Glasner nhắc tới Forest như một câu lạc bộ có uy tín đặc biệt, từng hai lần vô địch châu Âu và sở hữu một trong những cộng đồng cổ động viên cuồng nhiệt nhất. Ông đặt mục tiêu xây dựng một tập thể đủ sức đưa câu lạc bộ “lên nấc tiếp theo” trong những năm tới, đồng thời tạo ra một đội bóng mà khán giả có thể tự hào. Với ban lãnh đạo, quá khứ huy hoàng là điểm tựa để biện minh cho tham vọng cạnh tranh danh hiệu, chứ không chỉ là hoài niệm.

Khoảnh khắc nhạy cảm với Crystal Palace

Việc Glasner rời Palace để đến Forest diễn ra trong bối cảnh hai câu lạc bộ từng vướng vào tranh cãi suất dự Europa League. Quyết định của UEFA khiến Forest được dự giải đấu, còn Palace bị loại vì vấn đề sở hữu liên quan tới cựu đồng chủ John Textor. Người hâm mộ Palace phản ứng bằng biểu ngữ nhắm vào Marinakis, dẫn tới án phạt từ Liên đoàn bóng đá Anh. Sau đó, Glasner vẫn giúp Palace vô địch Conference League và giành vé trở lại Europa League, trong khi Forest mùa tới không có cúp châu Âu. Đáng chú ý, trong thông báo bổ nhiệm, Forest liệt kê thành tích của Glasner tại Selhurst Park nhưng tránh nhắc tên Crystal Palace, chi tiết cho thấy sự nhạy cảm trong mối quan hệ giữa hai bên.

Xem thêm
0
155 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Hải

Ánh hào quang và thực lực lệch nhau

Brazil bước vào World Cup 2026 với tất cả những gì gắn với tên tuổi của họ: lịch sử, danh tiếng, màu áo, sự lãng mạn. Nhưng giải đấu với họ khép lại ở vòng 16 đội, sau khi bị Morocco cầm hòa, bị Na Uy đánh bại và không còn mặt ở tứ kết lần đầu tiên từ năm 1990. Họ vẫn mang dáng dấp “ông lớn”, nhưng màn trình diễn lại giống một đội đã tụt xuống nhóm còn lại.

Vị trí nào cũng kém thế hệ trước

Trên sân MetLife, sự chênh lệch hiện lên rất rõ: Erling Haaland ghi hai bàn cho Na Uy, còn phía Brazil là Matheus Cunha, một tiền đạo mà chính Carlo Ancelotti cũng không thật sự tin tưởng. Họ không có trung phong đẳng cấp kiểu Romario hay Ronaldo, cũng không còn hậu vệ biên bay lên như Cafu. Dunga và Cafu ngồi trên khán đài, trở thành hình ảnh đối lập với hiện tại: tuyến giữa thiếu một tiền vệ phòng ngự sung sức, cánh phải vẫn trông vào Danilo, người tốt nhất trong một thế hệ hậu vệ biên bị xem là hụt hẫng.

Tuyến giữa già nua và chậm chạp

Ở giữa sân, Brazil phải dựa vào Casemiro, với Fabinho là phương án dự phòng, cả hai đều đã qua đỉnh cao. Bruno Guimaraes vừa có bốn đường kiến tạo, vừa đá hỏng quả phạt đền quan trọng. Ancelotti thừa nhận cần “di chuyển” vài cái tên ở tuyến giữa, bởi họ thiếu cả khả năng giữ bóng lẫn sự cơ động trước các đội chơi kiểm soát. Một đội tuyển từng là chuẩn mực kỹ thuật lại loay hoay trong những bài toán rất cơ bản.

Những ngôi sao cuối thế hệ và câu hỏi bỏ ngỏ

Brazil vẫn còn vài cầu thủ được xem là đẳng cấp thế giới như Marquinhos, Alisson, nhưng họ cũng đã ngoài 30. Neymar trở lại trong tâm thế của một canh bạc, ghi bàn từ chấm phạt đền ở phút 100 rồi bật khóc trong trận có thể là lần khoác áo đội tuyển cuối cùng. Anh sở hữu kỷ lục ghi bàn ngang Pele, nhưng không có chiếc cúp thế giới nào. Phía sau, các tài năng trẻ như Endrick, Estevao, Rayan lại tập trung ở cánh, nơi Brazil chưa bao giờ thiếu ngôi sao giỏi. Khi thế hệ cũ đã lớn tuổi, thế hệ mới chưa phủ kín các vị trí, khoảng trống về chất lượng càng lộ rõ.

Xem thêm
0
141 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật