Hành động của Kane khi Musiala gặp nạn: Sự khác biệt của một đội trưởng

Mourinho trở lại Real: 6 tân binh, mục tiêu lật đổ Barcelona ngay mùa đầu

Đã có Tielemans và Santos, vì sao MU vẫn quyết mua Baleba?

Lực Nguyễn

Romelu Lukaku chính thức khoác áo Fenerbahce theo hợp đồng 1 năm kèm tùy chọn gia hạn thêm 1 năm. Đội bóng Thổ Nhĩ Kỳ trả cho Napoli 5 triệu euro cùng 1 triệu euro phụ phí. Đằng sau thương vụ tưởng như đơn giản là câu chuyện một tiền đạo 33 tuổi chọn rời đi không phải vì thống kê kém, mà vì cảm giác không còn được tin tưởng.

Thành tích không tệ, kết cục lại buồn

Lukaku gia nhập Napoli từ năm 2024, ra sân 45 trận trên mọi đấu trường, ghi 15 bàn và có 11 đường kiến tạo. Những con số đó không phản ánh hình ảnh một “người thừa”. Thế nhưng mùa hè 2025, anh bị tổn thương nặng cơ thẳng đùi trái, phải chờ đến đầu năm 2026 mới trở lại.

Từ thời điểm ấy, vai trò của Lukaku tụt dốc. Anh chỉ ra sân 7 lần trong phần còn lại mùa 2025/26, tất cả đều từ ghế dự bị, với tổng cộng 70 phút thi đấu và 1 bàn thắng. Trận cuối cùng của anh cho Napoli diễn ra đầu tháng 3. Với một chân sút từng chơi cho Inter Milan và Chelsea, đó là cú rơi quá nhanh.

“Năm tồi tệ nhất cuộc đời” và quyết định dứt áo

Lukaku gọi mùa giải vừa qua là “năm tồi tệ nhất cuộc đời” sau quãng thời gian chịu ảnh hưởng bởi chấn thương và những vấn đề ngoài sân cỏ. Anh cũng bác bỏ những thông tin cho rằng mình không đủ thể lực, đồng thời khẳng định bản thân đã đạt 100% thể trạng và sẵn sàng thi đấu.

Fenerbahce như một khởi đầu khác

Tại Fenerbahce, Lukaku muốn tìm lại động lực. Anh xem việc khoác áo đội bóng Thổ Nhĩ Kỳ là điều mình cần ở giai đoạn này của sự nghiệp, đồng thời đặt mục tiêu giành các danh hiệu và tiến xa tại đấu trường châu Âu. Với anh, việc rời Napoli không chỉ là đổi màu áo, mà còn là cơ hội bắt đầu lại sau một mùa giải mà vai trò của anh giảm mạnh.

Xem thêm
2
313 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Dấu ấn đầu tiên trên sân khấu châu Âu

UEFA Super Cup tại Salzburg khép lại với thất bại 1-2 của Aston Villa trước PSG, nhưng Brian Madjo vẫn để lại dấu ấn đặc biệt trong trận chính thức đầu tiên cho đội bóng Anh. Ở tuổi 17, tiền đạo này gỡ hòa 1-1 bằng cú vô-lê chân phải ở cuối hiệp 1, sau khi Khvicha Kvaratskhelia mở tỷ số cho PSG. Với bàn thắng đó, Madjo trở thành cầu thủ trẻ nhất từng lập công trong lịch sử UEFA Super Cup khi mới 17 tuổi 212 ngày.

Được so sánh trực tiếp với Romelu Lukaku

Người đưa ra sự so sánh đáng chú ý nhất là Delvin Skenderovic, Giám đốc học viện Racing Union tại Luxembourg, nơi Madjo từng trải qua giai đoạn đào tạo trẻ. Theo Skenderovic, tiền đạo của Aston Villa khiến ông liên tưởng mạnh tới Romelu Lukaku nhờ thể hình, sức mạnh, khả năng che chắn bóng và chơi đầu.

Madjo cao 193 cm, trong khi Lukaku cao 191 cm. Sự so sánh càng gây chú ý khi Lukaku từng là một trong những trung phong hiệu quả nhất Ngoại hạng Anh với 121 bàn sau 278 trận. Madjo còn ở giai đoạn đầu sự nghiệp, nhưng những phẩm chất thể chất giúp anh đủ sức gây khó khăn cho các trung vệ hàng đầu PSG ngay trong trận đấu lớn đầu tiên.

Tốc độ tạo nên khác biệt

Skenderovic còn chỉ ra một điểm mà Madjo có thể nhỉnh hơn Lukaku: tốc độ. Ông cho rằng cầu thủ 17 tuổi có kiểu chơi khá giống tiền đạo người Bỉ nhưng nhanh hơn một chút.

Đây là phẩm chất đáng chú ý với một trung phong có thể hình lớn. Madjo vừa đủ sức làm điểm tựa, tranh chấp với trung vệ, vừa có khả năng tăng tốc vào khoảng trống phía sau hàng phòng ngự. Trước PSG, sức mạnh của anh khiến Marquinhos và Willian Pacho nhiều lần gặp khó trong các tình huống đối đầu trực tiếp.

Kỳ vọng lớn tại Aston Villa

Aston Villa chi khoảng 10 triệu bảng để đưa Madjo về từ Metz vào tháng 1/2026. Quá trình ra mắt bị trì hoãn do FIFA ban đầu không chấp nhận đăng ký cầu thủ vì quy định liên quan đến chuyển nhượng quốc tế đối với người dưới 18 tuổi. Sau khi Aston Villa kháng cáo thành công lên Tòa án Trọng tài Thể thao, Madjo mới được phép thi đấu chính thức.

Trước đó, anh đã gây ấn tượng trong giai đoạn chuẩn bị mùa giải với 4 bàn, trong đó có cú đúp trước Walsall. Bàn thắng vào lưới PSG tiếp tục đẩy kỳ vọng lên cao, nhưng Madjo vẫn mới 17 tuổi và chỉ vừa bắt đầu chơi bóng ở cấp độ cao nhất. Việc được so sánh với Lukaku nói lên tiềm năng về thể hình, tốc độ và khả năng chơi trung phong, còn chặng đường phía trước sẽ quyết định anh tiến được bao xa trong đội hình Aston Villa.

Xem thêm
0
4,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Một mùa giải bị chấn thương và mất mát bủa vây

Mùa 2025/26 trở thành quãng thời gian đặc biệt khó khăn với Romelu Lukaku. Ngày 18/8/2025, tiền đạo người Bỉ bị tổn thương nặng cơ thẳng đùi trái trong trận giao hữu giữa Napoli và Olympiacos.

Chấn thương khiến anh nghỉ dài hạn, trước khi tiếp tục gặp vấn đề ở vùng hông trong quá trình trở lại. Đến cuối tháng 4/2026, Lukaku mới tích lũy 64 phút thi đấu trong mùa tính cả Napoli và tuyển Bỉ. Cả mùa ở câu lạc bộ, anh chỉ có 7 lần ra sân trên mọi đấu trường và ghi 1 bàn.

Nỗi đau lớn hơn đến từ gia đình

Khó khăn trên sân chưa phải cú sốc lớn nhất. Ngày 28/9/2025, cha anh, Roger Lukaku, qua đời tại Kinshasa ở tuổi 58. Romelu và em trai Jordan muốn đưa thi hài cha về Bỉ để tổ chức tang lễ nhưng kế hoạch không thành.

Hai anh em sau đó công khai nói họ cảm thấy bị một số thành viên trong gia đình tại Congo gây sức ép về tiền bạc trong quá trình hồi hương thi hài. Roger cuối cùng được an táng tại Kinshasa, còn Romelu và Jordan không thể tiễn cha theo kế hoạch ban đầu. Những người thân của Lukaku sau này mô tả đây là giai đoạn khó khăn nhất mà anh từng trải qua cả về nghề nghiệp lẫn đời sống cá nhân.

Quan hệ với Napoli xuất hiện căng thẳng

Quá trình hồi phục cũng khiến quan hệ giữa Lukaku và Napoli trở nên phức tạp. Anh nhiều lần trở về Bỉ để điều trị và tập riêng, trong khi tại Italia xuất hiện những câu hỏi về việc cầu thủ không thường xuyên có mặt cùng câu lạc bộ.

Tuy nhiên, Lukaku không công khai đòi ra đi. Ngày 26/5, trước World Cup, anh khẳng định vẫn còn 1 năm hợp đồng, tình cảm với Napoli không thay đổi và bản thân không phải mẫu cầu thủ chủ động yêu cầu chuyển nhượng. Anh cũng phản bác cách một số báo Italia mô tả việc mình trở về Bỉ như thể đang nghỉ ngơi, khẳng định mục tiêu duy nhất là hồi phục nhanh nhất có thể.

World Cup giúp Lukaku tìm lại cảm giác thi đấu

Lukaku tới World Cup 2026 mà không kỳ vọng lập tức đá chính. Trước giải, anh thừa nhận sẽ là phi thực tế nếu nghĩ mình có thể chơi 60 phút ngay ở trận đầu gặp Ai Cập sau một mùa gần như không thi đấu.

Tiền đạo 33 tuổi ban đầu được sử dụng từ ghế dự bị, rồi dần tạo ảnh hưởng khi thể trạng cải thiện. Lukaku kết thúc World Cup với 3 bàn sau 6 lần ra sân. Bỉ vào tới tứ kết trước khi thua Tây Ban Nha 1-2. Một trong những bàn thắng tại giải được anh dành tặng người cha đã qua đời.

Fenerbahce mở ra chặng đường mới

Sau World Cup, Lukaku chia tay Napoli và gia nhập Fenerbahce ngày 12/8 với mức phí khoảng 6 triệu euro kèm các khoản thưởng. Anh ký hợp đồng 1 năm, kèm lựa chọn gia hạn thêm 1 mùa. Trong thông điệp đầu tiên gửi tới người hâm mộ, Lukaku khẳng định mình đã đạt thể trạng 100% và sẵn sàng bắt đầu.

Việc chuyển sang Thổ Nhĩ Kỳ còn mang ý nghĩa riêng với Lukaku. Cha anh từng thi đấu cho Genclerbirligi mùa 1996/97 và Romelu đã có thời gian sống tại đây khi còn nhỏ. Tuy nhiên, anh chưa ra mắt ở trận Champions League gặp Olympique Lyon như thông tin trong bài gốc. Lukaku không có tên trong danh sách đăng ký ban đầu cho cặp đấu này và tình trạng của anh vẫn được Fenerbahce đánh giá trước khi sử dụng.

World Cup 2030 vẫn là đích đến

Lukaku chưa đặt ngày cụ thể cho việc trở lại Bỉ, nhưng nhiều lần khẳng định anh muốn kết thúc một phần cuối sự nghiệp tại Anderlecht. Trước World Cup 2026, anh nói thời điểm trở lại sẽ được tính sau mùa kế tiếp và bản thân không muốn về Anderlecht chỉ để dưỡng già.

Ở cấp đội tuyển, kế hoạch còn rõ hơn. Lukaku muốn tiếp tục khoác áo Bỉ qua thêm 2 giải lớn và xác định World Cup 2030 là giải cuối cùng, khi anh 37 tuổi. Anh tin cơ thể đủ sức duy trì đến thời điểm đó nếu tiếp tục được chăm sóc đúng cách. Sau một mùa gần như bị xóa khỏi sân cỏ bởi chấn thương và mất mát gia đình, chặng đường tại Fenerbahce trước mắt sẽ quyết định Lukaku còn đủ thể lực để thực hiện kế hoạch kéo dài sự nghiệp thêm 4 năm hay không.

Xem thêm
0
304 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Ghế nóng đổi chủ liên tục

Quyết định đưa Roberto Mancini trở lại vị trí huấn luyện viên trưởng đội tuyển Italy được đưa ra sau một giai đoạn đặc biệt xáo trộn tại Liên đoàn Bóng đá Italy. Paolo Maldini được bổ nhiệm làm giám đốc kỹ thuật kiêm Chủ tịch Club Italia ngày 12/7/2026, với Leonardo giữ vai trò cố vấn, nhưng dự án này chỉ tồn tại 16 ngày. Cả 2 rời nhiệm vụ khi không tìm được tiếng nói chung với Chủ tịch Giovanni Malagò về người dẫn dắt đội tuyển.

Ngày 28/7, FIGC chính thức bổ nhiệm Claudio Ranieri làm giám đốc kỹ thuật của đội tuyển, trong khi Mancini trở lại chiếc ghế ông từng nắm giữ từ năm 2018 đến 2023. Bộ máy lãnh đạo và ban huấn luyện đội tuyển vì thế được thay đổi gần như đồng thời, chỉ ít ngày sau khi kế hoạch ban đầu của Maldini và Leonardo đổ vỡ.

Những lựa chọn bị bỏ lại phía sau

Trước khi FIGC quay lại với Mancini, Maldini và Leonardo đã xem xét nhiều phương án. Họ trao đổi với Carlo Ancelotti và Pep Guardiola, nhưng không thể thuyết phục 2 huấn luyện viên hàng đầu này nhận lời. Thiago Motta cũng từng được tiếp cận nhưng kế hoạch không tiến triển, trước khi Andrea Pirlo trở thành lựa chọn được bộ đôi lãnh đạo chuyên môn ưu tiên.

Tuy nhiên, việc bổ nhiệm Pirlo không được Malagò phê chuẩn sau khi FIGC xem xét hợp đồng giữa cựu tiền vệ này và Fonbet, công ty của Nga mà ông làm đại sứ toàn cầu. Những vấn đề liên quan đến quy định hình ảnh và tính phù hợp với vị trí huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia khiến kế hoạch bị dừng lại. Maldini và Leonardo sau đó quyết định rời FIGC.

Vì vậy, Mancini trở lại sau khi hàng loạt phương án khác không thành công, thay vì là lựa chọn duy nhất được toàn bộ bộ máy thống nhất ngay từ đầu.

Ảnh hưởng của các nhân vật quyền lực

Quyết định cuối cùng được đưa ra bởi Chủ tịch FIGC Giovanni Malagò. Truyền thông Italy từng đề cập mối quan hệ thân thiết giữa ông và Mancini, nhưng chưa có cơ sở để khẳng định yếu tố cá nhân quyết định việc bổ nhiệm. Về chuyên môn, Mancini có lợi thế nhờ hiểu rõ môi trường đội tuyển và từng giúp Italy vô địch EURO 2020.

Dù vậy, lựa chọn này không nhận được sự hưởng ứng tuyệt đối. Nhiều câu lạc bộ Serie A được cho là ủng hộ Antonio Conte, người từng dẫn dắt Italy giai đoạn 2014–2016. Sự khác biệt giữa mong muốn của các đội bóng và quyết định từ FIGC khiến quá trình bổ nhiệm Mancini gây tranh luận. Sau khi quyết định được công bố, phía Serie A vẫn kêu gọi sự đoàn kết và hợp tác để hỗ trợ bộ máy mới.

Dấu ấn của những người đã rời đi

Sự ra đi nhanh chóng của Maldini và Leonardo, việc Pirlo không được thông qua và Conte không được lựa chọn khiến quá trình tái thiết đội tuyển Italy mang dáng dấp của một chuỗi điều chỉnh liên tục. Ranieri và Mancini giờ phải ổn định lại bộ máy sau khi kế hoạch ban đầu của FIGC thay đổi chỉ trong hơn 2 tuần.

Gianfranco Zola cũng được truyền thông nhắc đến như một nhân vật có thể tham gia cơ cấu mới, nhưng FIGC chưa công bố vai trò chính thức dành cho ông. Vì thế, ở thời điểm hiện tại, trọng tâm vẫn nằm ở Mancini và Ranieri: 2 gương mặt giàu kinh nghiệm được giao nhiệm vụ đưa đội tuyển trở lại quỹ đạo sau thất bại trong cuộc đua giành vé dự World Cup 2026.

Xem thêm
1
7,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Một cuộc trở lại sau gần 3 năm

Roberto Mancini, 61 tuổi, chính thức trở lại dẫn dắt đội tuyển Italy sau gần 3 năm kể từ khi ông chủ động từ chức vào tháng 8/2023. Đây là nhiệm kỳ thứ 2 của chiến lược gia người Italy, người từng đưa đội tuyển lên ngôi vô địch Euro 2020, giải đấu được tổ chức vào mùa hè năm 2021.

Trong nhiệm kỳ đầu tiên, Mancini dẫn dắt Italy từ tháng 5/2018 đến tháng 8/2023. Dấu ấn lớn nhất của ông là chức vô địch châu Âu sau chiến thắng trước Anh trong trận chung kết tại Wembley. Tuy nhiên, đội tuyển sau đó thất bại trước Bắc Macedonia ở vòng tranh vé World Cup 2022 và không thể góp mặt tại Qatar. Mancini vẫn tiếp tục công việc thêm hơn 1 năm trước khi từ chức, chứ không bị Liên đoàn Bóng đá Italy sa thải.

Từ Qatar trở lại ghế nóng đội tuyển

Công việc gần nhất của Mancini là dẫn dắt Al-Sadd tại Qatar. Ông rời đội bóng vào tháng 6/2026, khép lại quãng thời gian khoảng 8 tháng làm việc sau khi giúp Al-Sadd giành chức vô địch quốc gia Qatar.

Trước đó, Mancini từng dẫn dắt đội tuyển Saudi Arabia sau khi chia tay Italy năm 2023. Việc trở lại đội tuyển quốc gia đưa ông một lần nữa đối diện áp lực rất lớn, bởi Italy vừa không vượt qua vòng loại World Cup 2026 và đã vắng mặt ở 3 kỳ World Cup liên tiếp vào các năm 2018, 2022 và 2026.

Mục tiêu dài hạn là World Cup 2030

Mancini được bổ nhiệm theo một kế hoạch kéo dài đến World Cup 2030. Nhiệm vụ quan trọng nhất của ông là chấm dứt chuỗi 3 kỳ liên tiếp Italy không thể góp mặt ở ngày hội bóng đá lớn nhất thế giới.

Đây không chỉ là mục tiêu giành vé dự một giải đấu. Mancini còn phải tái thiết đội hình, tạo ra sự ổn định và đưa Italy trở lại vị thế của một đội tuyển hàng đầu châu Âu. Hợp đồng dài hạn giúp ông có thời gian triển khai kế hoạch, nhưng cũng đi kèm sức ép phải tạo ra sự tiến bộ rõ ràng.

Bước đệm là Euro 2028

Trước khi hướng đến World Cup 2030, thử thách lớn đầu tiên của Mancini là vòng loại Euro 2028. Sau thành công tại Wembley năm 2021, ông phải chứng minh mình vẫn có thể xây dựng một tập thể đủ sức cạnh tranh trong bối cảnh đội tuyển đang chịu sức ép nặng nề.

Mancini trở lại với kinh nghiệm, sự am hiểu đội tuyển và ký ức về chức vô địch châu Âu. Tuy nhiên, nhiệm kỳ thứ 2 sẽ chỉ được đánh giá thành công nếu ông giúp Italy vượt qua giai đoạn khủng hoảng, giành vé dự Euro 2028 và quan trọng nhất là đưa đội bóng trở lại World Cup vào năm 2030.

Xem thêm
0
3,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật