Lionel Messi và nghệ thuật bào mòn hàng thủ ĐT Anh

Không phải Messi, Enzo mới là bước ngoặt của Argentina

Man United buộc phải giữ Ugarte, đóng cửa bán người sau ca phẫu thuật bất ngờ

Thanh Minh

Tây Ban Nha bước vào chung kết với cảm giác đã sẵn sàng

Tây Ban Nha được nhiều cây bút nhận định là đội bóng chơi tự tin và ổn định nhất giải. Họ đi lên khá lặng lẽ, trong lúc sự chú ý dồn vào Pháp, nhưng càng vào sâu thì nhịp chơi càng rõ ràng. Các vị trí đều đang đạt phong độ tốt, từ tuyến giữa với Rodri cho tới hàng thủ chỉ để lọt lưới một bàn. Trận bán kết trước Pháp được xem như màn trình diễn “hoàn chỉnh”, khiến nhiều người chuyển hẳn dự đoán sang Tây Ban Nha.

Cách chơi kiểm soát bóng khiến đối thủ “mất tinh thần”

Tây Ban Nha không còn chuyền bóng đến nghẹt thở như giai đoạn 2010 đến 2012, nhưng vẫn là đội dùng bóng hiệu quả nhất. Họ giữ bóng đủ lâu để đối thủ gần như không có cơ hội tấn công, dần dần bị bào mòn cả thể lực lẫn tinh thần. Trước Pháp, họ đọc được hầu hết các pha lên bóng, bóp nghẹt mọi ý tưởng tấn công. Nhiều ý kiến cho rằng nếu Pháp gặp Argentina ở chung kết, Pháp sẽ là cửa trên, nên việc Tây Ban Nha “dìm” được Pháp càng củng cố vị thế của họ.

Lamine Yamal chưa bùng nổ nhưng vẫn là mối đe dọa

Lamine Yamal chưa đạt hiệu suất tấn công như kỳ vọng, song vẫn là cái tên buộc mọi hàng thủ phải dè chừng. Anh tạo ra mối đe dọa thường trực, kéo giãn cấu trúc phòng ngự đối phương. Dù không phải “ngôi sao gánh đội”, Yamal vẫn được xem là gương mặt biểu tượng cho thế hệ mới của Tây Ban Nha, đồng thời là ứng viên sáng giá cho danh hiệu cầu thủ trẻ hay nhất nếu chơi nổi bật ở chung kết.

Unai Simon và bức tường chỉ thủng một lần

Trong khung thành, Unai Simon gần như nắm chắc danh hiệu thủ môn xuất sắc nhất. Bảy trận, một bàn thua là con số gây choáng. Ngay cả khi có những khoảnh khắc xử lý chưa thật hoàn hảo, anh vẫn mang lại cảm giác an toàn, kết hợp với hệ thống phòng ngự kín kẽ phía trước. Trận gặp Pháp, Simon không phải làm việc nhiều, nhưng những pha ra vào hợp lý và các tình huống cản phá đúng lúc cho thấy anh là mảnh ghép phù hợp với cách chơi của Tây Ban Nha.

Argentina và Messi: đối trọng bằng cảm xúc

Argentina đi tới chung kết theo cách khác hẳn: nhiều màn lội ngược dòng, nhiều trận đấu căng thẳng. Họ tận dụng được những khoảnh khắc cảm xúc, biến các trận đấu thành cuộc chiến tinh thần. Messi là trung tâm của mọi nỗ lực, dẫn đầu danh sách ghi bàn với tám bàn và bốn đường chuyền quyết định. Một số cây bút tin rằng “đội bóng của Messi” sẽ chơi trận hay nhất giải ở chung kết, nhờ lợi thế khán giả và động lực bảo vệ danh hiệu.

Cuộc đối đầu giữa cấu trúc và bản lĩnh

Chung kết tại New Jersey vì thế được nhìn nhận như cuộc so kè giữa một tập thể vận hành trơn tru và một đội bóng sống bằng bản lĩnh cùng thiên tài của Messi. Phần đông dự đoán Tây Ban Nha sẽ nâng cúp, một số ít chọn Argentina vì cảm giác “đội bóng định mệnh”. Dù kết quả thế nào, Tây Ban Nha bước vào trận đấu với hình ảnh đội bóng chuẩn mực nhất giải, còn Argentina mang theo câu chuyện về sức sống bền bỉ quanh Messi.

Xem thêm
0
1,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thu Hạnh

Tây Ban Nha vào chung kết World Cup lần đầu sau 16 năm không chỉ nhờ hai bàn thắng vào lưới Pháp, mà còn bởi họ kiểm soát hoàn toàn khu trung tuyến. Trước một hàng công được ca ngợi là hủy diệt của Mbappe, Olise, Dembele, đội bóng của Luis de la Fuente thắng bằng tổ chức, nhịp độ và sự điềm tĩnh.

Trái tim lối chơi

Ở trung tâm mọi đường bóng là Rodri. Đội trưởng 30 tuổi điều phối nhịp chuyền ngắn, chuyền dài, dẫn dắt cả khối đội hình dâng cao rồi thu về rất nhịp nhàng. Khi Pháp cố gắng dồn ép cuối hiệp một, Rodri liên tục đọc tình huống, cắt bóng ngay trước chân Dembele, rồi lao ra biên chặn quả tạt của Digne. Mỗi lần Pháp tưởng như có khoảng trống, bóng lại quay về chân các tiền vệ Tây Ban Nha.

Pháp “đuổi hình bắt bóng”

Người được bố trí gần Rodri nhất là Olise gần như chỉ biết đuổi theo bóng. Sự bực bội của anh thể hiện bằng pha vào bóng muộn với Rodri, xứng đáng nhận thẻ. Khi tuyến giữa Pháp bắt đầu hụt hơi, những khoảng trống sau lưng họ mở ra cho Dani Olmo, Fabian Ruiz và các hậu vệ Tây Ban Nha thoải mái dâng cao.

Chiến thắng từ trung lộ

Bàn thắng thứ hai của Tây Ban Nha xuất phát từ đúng điểm yếu đó: Laporte ung dung dẫn bóng lên, chuyền xuyên tuyến cho Olmo, rồi từ pha phối hợp gọn gàng, Pedro Porro kết liễu Maignan. Pháp không chỉ thua trên bảng tỉ số, họ thua ngay ở khu vực quan trọng nhất, nơi Rodri cho thấy vì sao anh từng được vinh danh là cầu thủ hay nhất thế giới.

Xem thêm
1
4,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Câu nói gây bão của Mariano Rajoy

Trong bài viết bình luận trước trận bán kết World Cup giữa Pháp và Tây Ban Nha trên El Debate ngày 10-7, cựu Thủ tướng Tây Ban Nha Mariano Rajoy nhận xét đội tuyển Pháp “không có cầu thủ Pháp” dù sở hữu “một đội hình đẳng cấp hàng đầu” và đang đứng số một bảng xếp hạng của Liên đoàn bóng đá thế giới. Câu chữ ngắn nhưng đã lập tức bị xem là xúc phạm nguồn gốc của các tuyển thủ Pháp.

Phản ứng từ chính quyền và các đảng phái Pháp

Bộ trưởng Nội vụ Pháp Laurent Nunez gọi phát biểu này là “hoàn toàn không thể chấp nhận được”, nhấn mạnh trên truyền hình rằng nước Pháp là “một quốc gia đa dạng, nơi mọi người đều có thể phát triển và tìm được chỗ đứng”. Lãnh đạo Đảng Xã hội Olivier Faure khẳng định đội tuyển Pháp “chỉ gồm người Pháp”, đồng thời nhấn mạnh nước Pháp không được định nghĩa bằng màu da hay tôn giáo mà bằng khẩu hiệu cộng hòa. Bộ trưởng phụ trách các vùng lãnh thổ hải ngoại Naima Moutchou cho rằng sau mỗi chiến thắng của đội tuyển, “những ám ảnh và lời lăng mạ mang tính phân biệt chủng tộc lại trỗi dậy”, và kêu gọi Liên đoàn bóng đá Pháp khởi kiện.

Lập trường của Liên đoàn bóng đá Pháp

Chủ tịch Liên đoàn bóng đá Pháp Philippe Diallo cho rằng phát biểu của Rajoy “mang mùi phân biệt chủng tộc không thể chấp nhận” và phản ánh một “bầu không khí đáng ghê tởm”. Ông nhấn mạnh các tuyển thủ Pháp “không cần bất kỳ giấy chứng nhận quốc tịch nào từ một cựu Thủ tướng Tây Ban Nha” và khẳng định “đội tuyển Pháp là đội tuyển của nước Pháp”.

Phản ứng ngoại giao và truyền thông

Đại sứ quán Pháp tại Madrid đăng thông điệp nhắc lại “sự thật”: cả 26 cầu thủ đội tuyển Pháp đều là công dân Pháp, trong đó 23 người sinh ra tại Pháp, 3 người sinh ở nước ngoài nhưng cũng mang quốc tịch Pháp. Báo Le Monde đăng xã luận gọi phát biểu của Rajoy là “phân biệt chủng tộc” và cho biết từ đầu giải, đội tuyển Pháp đã nhiều lần trở thành mục tiêu của các công kích dạng này.

Tiếng nói từ nội bộ Tây Ban Nha

Ngay tại Tây Ban Nha, Bộ trưởng Giao thông Oscar Puente cũng chỉ trích Rajoy, gọi ông là “kẻ ngu hậu thời Franco” và đặt dấu hỏi về hình ảnh “ôn hòa” mà cựu Thủ tướng từng xây dựng. Tranh cãi vì thế không chỉ dừng ở quan hệ Pháp – Tây Ban Nha mà còn chạm tới đời sống chính trị nội bộ Tây Ban Nha.

Xem thêm
1
8,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Một lần nữa đứng trước ngưỡng cửa lịch sử

Tây Ban Nha đã vào chung kết World Cup sau chiến thắng trước Pháp, với các bàn thắng của Mikel Oyarzabal và Pedro Porro. Họ có cơ hội lặp lại kỳ tích năm 2010, khi chờ đợi Anh hoặc Argentina ở trận đấu cuối cùng.

Bóng dáng thế hệ vàng cũ

Chuỗi năm giải đấu liên tiếp vào chung kết từ 2021 khiến người ta nhớ lại giai đoạn 2008–2012, khi Tây Ban Nha vô địch thế giới và hai lần vô địch châu Âu. Morientes, người từng khoác áo đội tuyển ở hai kỳ World Cup, nhìn nhận thành công hiện tại như kết quả của một quá trình được xây dựng kỹ lưỡng hơn so với thời ông thi đấu.

Khác biệt so với thế hệ Morientes

Morientes đánh giá cao cách làm ở các tuyến trẻ hiện nay, từ Liên đoàn đến các câu lạc bộ. Ông cho rằng thế hệ của mình không được hưởng một hệ thống được tổ chức và đầu tư bài bản như lứa cầu thủ bây giờ, nên chất lượng thi đấu hiện tại là bước tiến so với quá khứ.

Từ phong cách đến nền tảng

Nếu thế hệ tiki-taka được nhớ đến bởi lối chơi kiểm soát bóng, thì lứa cầu thủ hiện tại được Morientes gắn với nền tảng đào tạo rộng khắp: cầu thủ được uốn nắn từ nhỏ, huấn luyện viên được chú trọng bồi dưỡng, các lò đào tạo câu lạc bộ vận hành theo chuẩn mực chung.

Chung kết như điểm nối hai thời kỳ

Trận chung kết World Cup sắp tới, với khả năng tái ngộ Anh sau Euro 2024, trở thành cột mốc để so sánh không chỉ giữa hai giải vô địch quốc gia, mà còn giữa hai giai đoạn phát triển của chính bóng đá Tây Ban Nha: từ thế hệ vàng tiki-taka đến lứa cầu thủ đang tiếp tục đưa La Roja vào trung tâm của bóng đá thế giới.

Xem thêm
0
1,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đăng Triệu

Hai con đường vào chung kết

World Cup 2026 khép lại hành trình của 46 đội và chỉ còn lại Tây Ban Nha cùng Argentina chuẩn bị tranh ngôi vô địch tại New Jersey. Hai đội đi tới cùng một điểm hẹn nhưng theo hai lối rất khác nhau. Tây Ban Nha là tập thể gọn ghẽ, kiểm soát, khiến Pháp gần như tê liệt trong trận bán kết. Argentina lại sống bằng những cuộc rượt đuổi nghẹt thở, liên tiếp bị dẫn bàn rồi lật ngược thế cờ trước Cape Verde, Ai Cập, Thụy Sĩ và mới nhất là Anh.

Tây Ban Nha bước vào chung kết với vị thế ứng viên số một, còn Argentina mang theo cảm giác “không có gì là không thể” sau chuỗi trận loại trực tiếp căng như dây đàn. Một bên là sự mạch lạc, một bên là sức bật khó giải thích bằng lý trí.

Tây Ban Nha: đội bóng hoàn chỉnh nhất giải

Trận thắng Pháp cho thấy sự khác biệt giữa một tập thể vận hành trơn tru và một nhóm ngôi sao. Tây Ban Nha vừa bóp nghẹt hàng công đối thủ, vừa đủ sắc bén để ghi những bàn cần thiết, tạo cảm giác họ còn có thể tăng tốc nếu muốn. Hình ảnh ấy trái ngược với giai đoạn giao hữu trước giải, khi họ từng hòa 0-0 với Cape Verde và chưa tạo được niềm tin tuyệt đối.

Qua vòng tứ kết và bán kết, Tây Ban Nha liên tục vượt qua những đối thủ nặng ký như Bỉ, Bồ Đào Nha, Pháp, củng cố vị thế số một thế giới của mình. Họ không cần những màn ngược dòng kịch tính, mà thắng bằng sự chủ động và kiểm soát gần như suốt 90 phút.

Argentina: đội bóng của những lần “sống lại”

Hành trình của Argentina lại là chuỗi lần thoát hiểm. Họ bị Cape Verde kéo tới hiệp phụ, bị Ai Cập dẫn 2-0 khi trận đấu chỉ còn hơn 10 phút, bị Thụy Sĩ và Anh ghi bàn trước rồi vẫn đi tiếp. Trong bối cảnh đó, Lionel Messi vừa là người kiến tạo trực tiếp, vừa là điểm tựa tinh thần mà cả đội hướng về.

Argentina không được đánh giá cao bằng Tây Ban Nha về chất lượng tổng thể. Họ bước vào chung kết sau những trận đấu tiêu tốn rất nhiều thể lực và cảm xúc. Nhưng chính cách vượt qua nghịch cảnh liên tiếp khiến đội bóng này trở nên khó lường, nhất là khi Messi vẫn duy trì được tầm ảnh hưởng trên sân.

Những kẻ bám đuổi bị bỏ lại phía sau

Pháp và Anh là hai đội tiến gần nhất tới trận cuối cùng nhưng đều dừng bước trước hai ứng viên mạnh nhất. Pháp, với dàn tấn công được kỳ vọng sẽ “cuốn phăng” mọi đối thủ, lại bị Tây Ban Nha bóp nghẹt đến mức trông như một tập thể nhạt nhòa. Anh thì lặp lại kịch bản quen thuộc: dẫn trước rồi co về phòng ngự, để Argentina trừng phạt trong những phút cuối.

Ngay phía sau là nhóm đội đã tạo dấu ấn nhưng thiếu một bước để vươn tới đỉnh: Na Uy lần đầu vào tứ kết và đánh bại Brazil, Bỉ hồi sinh sau màn ngược dòng trước Senegal, Maroc giữ được vị thế đội mạnh của châu Phi, Thụy Sĩ lần đầu vào tứ kết từ năm 1954 nhưng gục ngã trước Argentina trong thế thiếu người.

Những câu chuyện làm nên bức tranh toàn giải

Bên dưới nhóm ứng viên vô địch là một lớp đội tạo nên màu sắc riêng cho giải đấu. Cape Verde gây chấn động khi cầm hòa Tây Ban Nha, vượt Uruguay, rồi chơi một trận để đời trước Argentina với màn trình diễn chói sáng của thủ môn Vozinha và hậu vệ cánh Sidny Lopes Cabral. Iran bị loại mà không thua trận nào, chịu ảnh hưởng từ bối cảnh chính trị và lịch thi đấu bất thường.

Các chủ nhà cũng để lại dấu ấn khác nhau: Mexico lần đầu thua tại Azteca ở World Cup, Canada lần đầu vượt qua vòng bảng nhưng gây tranh cãi về chất lượng thực sự của hành trình, Mỹ dừng bước ở vòng 16 đội sau thất bại nặng nề trước Bỉ. Những đội lần đầu hoặc hiếm khi dự World Cup như DR Congo, Bosnia và Herzegovina, Curacao, Uzbekistan, Jordan, Haiti… góp thêm những khoảnh khắc đáng nhớ, dù phần lớn phải rời giải sớm.

Khoảng cách giữa đỉnh cao và phần còn lại

Bảng xếp hạng cuối cùng cho thấy một trật tự khá rõ: Tây Ban Nha và Argentina ở đỉnh, nhóm bám đuổi gồm Pháp, Anh, Na Uy, Bỉ, Maroc, Thụy Sĩ, rồi tới lớp đội “có thể gây khó dễ” như Paraguay, Mexico, Colombia, Mỹ, Ai Cập, Canada, Cape Verde. Phía dưới nữa là những tập thể mới chỉ dừng ở mức gây ấn tượng từng trận, hoặc đơn giản là chưa đủ chất lượng để đi xa.

Trong bức tranh ấy, trận chung kết giữa Tây Ban Nha và Argentina là cuộc đối đầu giữa đội bóng ổn định nhất giải và đội bóng sống bằng những khoảnh khắc bùng nổ. Một bên đi lên bằng sự mạch lạc, một bên tồn tại nhờ khả năng bám trụ tới giây cuối cùng. Kết quả trận đấu sẽ khép lại năm tuần tranh tài, nhưng hành trình của từng đội đã kịp định hình vị trí của họ trong World Cup 2026.

Xem thêm
0
236 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật