Man Utd "lên hương" ra sao với tấm vé trở lại đấu trường Champions League?

Những "tuyệt chiêu" HLV Carrick đã làm để hồi sinh mùa giải của Man Utd

Những điều đọng lại với Man Utd và HLV Carrick sau mùa giải 2025/2026

Lực Nguyễn

Harry Kane ở đâu khi so sánh thành tích cá nhân với Messi - Ronaldo?

San bằng dấu ấn của Cristiano Ronaldo

Harry Kane kết thúc mùa 2025/26 với 61 bàn thắng cho Bayern Munich, con số trùng với mùa 2014/15 của Cristiano Ronaldo tại Real Madrid. Cả hai đều đạt mốc 61 bàn trên mọi đấu trường, nhưng Kane chỉ cần 51 trận, ít hơn ba trận so với 54 lần ra sân của Ronaldo.

Trong số 61 bàn của Kane, có 36 bàn ở giải vô địch quốc gia Đức, 14 bàn tại cúp châu Âu, 10 bàn ở cúp quốc gia Đức và 1 bàn ở siêu cúp. Cách phân bổ này cho thấy anh duy trì sức ghi bàn ở cả bốn mặt trận, tương tự cách Ronaldo từng làm trong mùa giải đỉnh cao của mình.

Kỷ lục của Messi vẫn là đỉnh cao

Dù sánh ngang Ronaldo về số bàn trong một mùa, Kane vẫn còn cách khá xa cột mốc 73 bàn mà Lionel Messi lập cho Barcelona mùa 2011/12. Thành tích của Messi vẫn là chuẩn mực cao nhất khi xét riêng số bàn thắng trong một mùa giải cấp câu lạc bộ.

Trong bức tranh so sánh giữa ba cái tên, Kane đứng ở vị trí trung gian: đã chạm tới mốc mà Ronaldo từng đạt, nhưng vẫn phải nhìn lên kỷ lục của Messi. Điều này đặt mùa giải của anh vào nhóm những mùa bóng ghi bàn nhiều nhất lịch sử bóng đá châu Âu, dù chưa phải là số một.

Vượt lên Mbappé và Haaland trong mùa hiện tại

Nếu so với thế hệ tiền đạo đang ở đỉnh cao hiện nay, Kane đang là người dẫn đầu về số bàn thắng trong mùa 2025/26. Kylian Mbappé kết thúc mùa với 41 bàn cho Real Madrid, còn Erling Haaland có 38 bàn cho Manchester City.

Khoảng cách 20 bàn với Mbappé và 23 bàn với Haaland cho thấy Kane không chỉ hơn một chút mà vượt trội về số lượng bàn thắng trong cùng một mùa giải. Điều này càng nổi bật khi cả ba đều thi đấu cho những câu lạc bộ hàng đầu châu Âu và cùng gánh vác hàng công.

Vị thế trong cuộc đua Quả bóng vàng

Với 61 bàn thắng, cú đúp danh hiệu trong nước cùng Bayern và vai trò đội trưởng đội tuyển Anh, Kane bước vào cuộc đua Quả bóng vàng với hồ sơ rất nặng ký. Thành tích ghi bàn của anh mùa này được đánh giá là tốt nhất trong sự nghiệp.

Trong bối cảnh Mbappé và Haaland đều có số bàn thắng thấp hơn đáng kể, Kane nổi lên như gương mặt tiêu biểu của nhóm tiền đạo hàng đầu châu Âu mùa 2025/26, cả về hiệu suất lẫn tầm ảnh hưởng.

Dấu ấn trong lịch sử Bayern và bóng đá châu Âu

Nhờ mùa giải này, Harry Kane đã khắc tên mình vào lịch sử Bayern Munich và bóng đá châu Âu. Anh gia nhập nhóm rất nhỏ những cầu thủ từng chạm mốc 61 bàn trong một mùa, sánh với Cristiano Ronaldo và tiến gần tới chuẩn mực mà Lionel Messi thiết lập.

Trong bối cảnh thế hệ tiền đạo mới như Mbappé và Haaland đang lên, Kane vẫn chứng minh được vị thế của mình bằng những con số cụ thể, qua đó củng cố chỗ đứng trong hàng ngũ tinh hoa của bóng đá châu Âu hiện tại.

0
559 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Nguyễn Thông

Bức tranh tổng thể sau tiếng còi mãn cuộc

Mùa 2025-26 kết thúc với chức vô địch thuộc về Arsenal, trong khi Wolverhampton, Burnley và West Ham rơi xuống hạng Nhất. Ở nhóm đầu, thứ hạng của Arsenal, Manchester City và Manchester United đã được ấn định từ trước ngày hạ màn, nhưng cuộc đua vé châu Âu phía sau vẫn còn nhiều nút thắt đến tận vòng cuối.

Vé Cúp C1: khi “suất thành tích châu Âu” phát huy tác dụng

Ba đội dẫn đầu đương nhiên góp mặt ở Cúp C1 mùa sau, trong đó Manchester United trở lại sân chơi này lần đầu kể từ mùa 2023-24 nhờ phong độ dưới thời Michael Carrick. Ngoài ra, giải Ngoại hạng mùa này được cộng thêm một suất Cúp C1 nhờ thành tích chung của các đội Anh ở cúp châu Âu, tạo ra “suất thành tích châu Âu”.

Aston Villa vừa có mùa giải đặc biệt: họ vô địch Cúp C2 sau chiến thắng 3-0 trước Freiburg ở Istanbul, đồng thời leo lên vị trí thứ tư nhờ trận thắng 2-1 ngay trên sân Manchester City. Kết quả đó khiến Liverpool chỉ đứng thứ năm, nhưng chính vị trí này lại trở thành suất Cúp C1 “thêm” cho thầy trò Arne Slot. Nếu Villa chỉ về đích thứ năm, suất cộng thêm sẽ rơi xuống đội thứ sáu, nhưng diễn biến ngày cuối đã khép lại khả năng đó.

Cúp C2: niềm vui lịch sử và cú bứt phá bất ngờ

Bournemouth kết thúc mùa giải ở vị trí thứ sáu sau trận hòa 1-1 với Nottingham Forest. Họ đã chắc suất dự cúp châu Âu lần đầu trong lịch sử trước khi đá vòng cuối, nhưng chỉ dừng ở Cúp C2 do cục diện nhóm trên. Đáng chú ý, huấn luyện viên Andoni Iraola đã xác nhận chia tay đội bóng, và Marco Rose sẽ là người dẫn dắt Bournemouth ở hành trình châu Âu đầu tiên.

Sunderland là câu chuyện khác lạ của mùa bóng. Từ chỗ bị xếp vào nhóm ứng viên xuống hạng sau khi lên chơi Ngoại hạng qua loạt play-off 2024-25, họ khép lại mùa giải bằng chiến thắng 2-1 trước Chelsea, qua đó vượt mặt chính đối thủ để giành vé Cúp C2. Thành tích này giúp huấn luyện viên Regis Le Bris được đề cử cho danh hiệu HLV Ngoại hạng của mùa.

Cúp C3 và những kẻ lỡ hẹn

Brighton bước vào vòng cuối với hy vọng mong manh vươn lên vị trí thứ sáu, nhưng thất bại 0-3 trên sân nhà trước Manchester United khiến họ tụt xuống thứ tám. Dù vậy, thầy trò Fabian Hurzeler vẫn có mùa thứ hai trong lịch sử được dự cúp châu Âu, lần này là Cúp C3, sau khi từng dự Cúp C2 nhờ vị trí thứ sáu mùa 2023-24.

Ngược lại, Chelsea và Brentford là hai đội đứng nửa trên bảng xếp hạng nhưng không có vé châu Âu. Chelsea khởi đầu ngày cuối ở vị trí thứ tám, rồi rơi xuống thứ mười sau trận thua Sunderland, đánh dấu mùa giải tệ thứ hai trong một thập kỷ (chỉ khá hơn mùa 2022-23, khi họ đứng thứ 12). Brentford giữ nguyên vị trí thứ chín sau trận hòa Liverpool, qua đó cũng lỡ hẹn với đấu trường châu lục.

Xem thêm
0
864 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

Khoảnh khắc tất cả cùng lo lắng vì Messi

Lionel Messi đi vào đường hầm cũng đủ khiến cả Argentina nín thở. Trong trận Inter Miami thắng Philadelphia Union 6-4 sáng nay, siêu sao 38 tuổi rời sân ở phút 73 sau khi chủ động ra dấu xin thay người. Cảnh tượng ấy lập tức kéo theo cảm giác bất an, bởi World Cup 2026 đã ở rất gần.

May cho Argentina, những tín hiệu ban đầu không quá xấu: Messi không cần cáng, không rời sân trong tình trạng đau đớn và phía Inter Miami xem đây là quyết định phòng ngừa sau khi anh có dấu hiệu mỏi cơ.

Fans hâm mộ hú vía

Trước khi rời sân, Messi vẫn để lại dấu ấn quen thuộc. Anh có 2 đường kiến tạo trong trận thắng có tới 10 bàn của inter Miami, vẫn xử lý bóng, đá phạt và tham gia tổ chức lối chơi rất mượt mà. Chính vì vậy, việc anh bất ngờ xin thay người càng khiến người hâm mộ lo lắng. Không ai muốn thấy Messi bước vào đường hầm trong bối cảnh Argentina chuẩn bị bảo vệ ngôi vương thế giới.

HLV tạm quyền Guillermo Hoyos của Inter Miami cho biết Messi có dấu hiệu mỏi cơ và ban huấn luyện không muốn mạo hiểm. Mặt sân khó di chuyển vì mưa lớn cũng được xem là yếu tố khiến cơ thể anh phải chịu thêm tác động.

Đây là chi tiết quan trọng: Messi không bị va chạm mạnh, không có biểu hiện chấn thương ngay trên sân, và quyết định thay người xuất phát từ sự thận trọng. Đó là cần lưu tâm vào lúc này.

Argentina thở phào, nhưng chưa thể yên tâm

Với Argentina, tin Messi không gặp chấn thương nặng là sự thở phào. Ở tuổi 38, anh không còn là cầu thủ có thể bị vắt kiệt qua từng trận mà vẫn có thể phục hồi nhanh chóng như thời đỉnh cao. Mỗi cơn căng cơ, mỗi dấu hiệu mỏi ở đùi hay gân kheo đều phải được đặt trong chế độ theo dõi kỹ lưỡng.

Bài toán giảm tải cho Scaloni

Lionel Scaloni hiểu hơn ai hết Argentina không thể phụ thuộc mù quáng vào Messi, nhưng cũng khó phủ nhận đội bóng này vẫn cần anh ở những thời khắc quan trọng nhất.

Từ nay đến khi World Cup 2026 khởi tranh, Argentina có lẽ phải tính toán kỹ cách sử dụng Messi: giảm tải trong tập luyện, hạn chế để anh đá trọn các trận giao hữu, thậm chí cân nhắc rút anh ra sớm ở một số trận vòng bảng nếu thế trận thuận lợi.

ĐT Argentina vẫn có dàn cầu thủ đủ mạnh, từ thủ môn, tuyến giữa cho đến hàng công, nhưng Messi là trường hợp đặc biệt hơn tất cả. Nếu khỏe mạnh, 100% El Pulga sẽ ra sân ngay từ đầu. Chủ nhân 8 QBV không chỉ tạo cơ hội, ghi bàn hay điều tiết lối chơi, anh còn là điểm tựa tinh thần cho cả tập thể.

Cơn đau nhỏ, nỗi lo lớn

Inter Miami có thể thở phào vì số 10 không có dấu hiệu chấn thương nặng. Argentina cũng tạm yên lòng vì Messi dường như chỉ được rút ra để tránh rủi ro. Nhưng ở một giải đấu dài hơi và có mật độ thi đấu dày như World Cup, chắc chắn sự lo ngại cho thể trạng của Leo là vẫn có.

Thế nên, với Messi, bài toán bây giờ là sự sung mãn về mặt thể lực, để có thể bùng nổ đúng lúc, đúng thời điểm cũng như giữ cơ thể đủ lành lặn cho những trận đấu lớn nhất. Hy vọng chúng ta vẫn được thấy phiên bản tốt nhất của đội trưởng Albiceleste ở kỳ World Cup tới đây.

Xem thêm
0
2,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Lời xin lỗi của Nuno và cảm giác bất lực

Nuno Espirito Santo đối diện truyền thông trong tâm trạng nặng nề, nhấn mạnh đây không phải thời điểm để bàn sâu về quá khứ hay tương lai mà là lúc hiểu nỗi buồn của người hâm mộ và toàn câu lạc bộ. Ông nói West Ham đã “mất đặc quyền tự quyết” và chỉ có thể gửi lời xin lỗi, cảm ơn sự ủng hộ suốt mùa giải.

Con số 39 điểm và một mùa giải “lệch chuẩn”

Nuno chỉ ra chi tiết 39 điểm thường đủ để trụ hạng trong khoảng 10 năm gần đây, nhưng mùa này lại không. Ông cho rằng đội đã có sự tiến bộ so với giai đoạn đầu, song mức tiến đó không bắt kịp mặt bằng điểm số chung, khiến nỗ lực cuối cùng trở nên muộn màng.

Tiếng nói chính thức từ thượng tầng

Thông báo của West Ham mô tả mùa bóng vừa qua là “cực kỳ khó khăn và thất vọng”, gọi việc rơi hạng là “buồn và đau đớn”. Câu lạc bộ cam kết đối diện thất bại “một cách trung thực và minh bạch”, đồng thời nhấn mạnh quyết tâm “sửa chữa, tập trung lại và xây dựng lại” để trở lại Ngoại hạng Anh ngay lần đầu tham dự giải hạng Nhất.

Bowen và mong muốn đưa đội bóng trở lại

Jarrod Bowen chia sẻ trên truyền hình rằng anh vẫn còn hợp đồng với West Ham, chấp nhận sẽ có nhiều tin đồn xoay quanh tương lai nhưng điều anh nhìn thấy lúc này là nhiệm vụ đưa câu lạc bộ trở lại Ngoại hạng Anh. Anh nhắc đến những khoảnh khắc đẹp đã trải qua, gọi đây là thời điểm rất khó khăn và lặp lại mong muốn thấy West Ham trở lại giải đấu cao nhất.

Daniel Farke và sự đồng cảm từ đối thủ

HLV Daniel Farke của Leeds gửi lời chia buồn tới West Ham, nhấn mạnh việc một đội bóng có nhiều năm ở hạng đấu cao nhất phải rơi hạng luôn là ngày buồn. Ông mô tả bầu không khí trên sân là lạ lùng, cho rằng Leeds không chơi hay nhất nhưng vẫn khép lại một mùa giải “tuyệt vời” với tư cách đội mới lên hạng, cán đích thứ 14 với 47 điểm.

Xem thêm
0
480 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Xuân Hiểu

Trận cuối mùa của Man City trước Aston Villa giống như một buổi lễ tri ân và nói lời tạm biệt với các nhân vật quan trọng nhất của đội bóng hơn là một trận đấu. Tỷ số 2-1 nghiêng về Aston Villa chỉ là nền cho hai cuộc chia tay chồng lên nhau: Bernardo Silva rời Man City sau chín năm, và Pep Guardiola cũng khép lại một thập kỷ trên băng ghế huấn luyện.

Hình ảnh gây ám ảnh nhất không nằm trong 90 phút thi đấu. Ngay trong đường hầm, Bernardo đã bật khóc trước khi ra sân, được vợ và con gái đứng cạnh, James Trafford ghé lại an ủi, rồi tất cả nhường chỗ cho tiếng vỗ tay dội lên từ khán đài khi anh bước ra. Một cầu thủ vốn kín tiếng, ít phô trương, bỗng để lộ hết những gì mình dành cho câu lạc bộ.

Bernardo đến từ Monaco năm 2017, góp mặt trong giai đoạn rực rỡ nhất của Man City với sáu chức vô địch Ngoại hạng, năm Cúp Liên đoàn, ba Cúp FA và một lần lên đỉnh châu Âu. Nhưng điều khiến anh được Pep tin tuyệt đối lại nằm ở chỗ khác: sự tinh quái trong cách chơi, sức bền, khả năng đọc trận đấu và chấp nhận làm bất cứ vai trò nào ở tuyến giữa lẫn hàng công để hệ thống vận hành trơn tru.

Chính vì vậy, khi anh được rút ra trong hiệp hai, tiếng vỗ tay đứng dậy từ khán giả không chỉ dành cho một cầu thủ nhiều danh hiệu, mà cho người đã lặng lẽ gánh vác mọi phần việc khó, hiếm khi đòi hỏi ánh đèn chiếu vào mình. Đó là lần hiếm hoi người ta thấy rõ Man City có ý nghĩa thế nào với anh, và anh có ý nghĩa thế nào với giai đoạn hoàng kim của đội bóng.

Trên đường biên, Pep Guardiola cũng rưng rưng. Ông sắp rời Man City sau mười năm biến đội bóng này thành thế lực thống trị nước Anh, đến mức câu lạc bộ đặt tên một khán đài theo ông. Pep thừa nhận mình không còn đủ năng lượng để tiếp tục, nhưng dấu ấn của ông sẽ còn ở lại rất lâu. Ngày chia tay Bernardo vì thế không chỉ là lời tạm biệt một cầu thủ, mà là khoảnh khắc cả sân vận động cảm nhận rõ ràng một kỷ nguyên đang khép lại.

Xem thêm
0
81 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

1 năm với quá nhiều thăng trầm của Chelsea

Tháng 7/2025, Chelsea đứng trên đỉnh thế giới. Chiến thắng 3-0 trước PSG ở chung kết FIFA Club World Cup, với màn trình diễn rực sáng của Cole Palmer, từng được xem như lời tuyên bố rằng dự án trẻ hóa tại Stamford Bridge đã tìm thấy hướng đi rõ ràng.

Nhưng chưa đầy một năm sau, đội bóng ấy kết thúc mùa giải bằng thất bại 1-2 trước Sunderland tại Ngoại Hạng Anh 2025/2026, rơi khỏi nhóm dự cúp châu Âu và khép lại một hành trình tuột dốc khó tin. Từ một tập thể đánh bại nhà vô địch châu Âu với thứ bóng đá đầy mỹ miều, Chelsea của hiện tại đang xuất hiện với quá nhiều vết nứt: trắng tay, thay HLV liên tục, phòng thay đồ mất ổn định cùng niềm tin từ nhiều phía đang chạm đáy.

Đỉnh cao quá ngắn ngủi

Chiến thắng trước PSG tại MetLife Stadium từng khiến Chelsea sống trong cảm giác họ đã trở lại. Palmer ghi 2 bàn, kiến tạo cho Joao Pedro lập công, còn Chelsea dẫn 3-0 ngay trong hiệp một.

Nhưng vấn đề của Chelsea nằm ở chỗ họ không giữ được đà hưng phấn ấy về lâu dài, nhất là trong một mùa giải căng thẳng kéo dài đến 8 tháng. Danh hiệu vô địch thế giới vì thế không che được sự mong manh trong cấu trúc đội hình, càng không thể thay thế sự ổn định mà một CLB lớn cần có tại các mặt trận quan trọng.

Mùa giải vỡ vụn

Enzo Maresca rời ghế vào đầu năm 2026 sau giai đoạn phong độ sa sút. Liam Rosenior được đưa về với kỳ vọng kéo Chelsea ra khỏi vùng nhiễu loạn, nhưng ông cũng chỉ trụ hơn 100 ngày trước khi bị sa thải. Hai lần thay tướng trong một mùa nói lên quá nhiều điều: Chelsea không thiếu cầu thủ giỏi, nhưng thiếu sự kiên nhẫn cùng một lộ trình phát triển đúng đắn về mặt triết lý bóng đá, cách vận hành lối chơi, bộ máy lãnh đạo.

The Blues bị PSG trả món nợ với thất bại tổng tỷ số 8-2 ở vòng 1/8 Champions League mùa này, thua Arsenal tại bán kết League Cup, rồi gục trước Man City ở chung kết FA Cup. Một mùa bóng bắt đầu bằng hào quang ở FiFA Club World Cup kết thúc bằng hai chữ trắng tay toàn tập.

Sunderland và cú chốt hạ cay đắng

Thất bại trước Sunderland ở vòng cuối cùng tại Ngoại hạng Anh đêm qua không chỉ lấy đi tấm vé dự cúp châu Âu của Chelsea mùa tới. Nó còn biến cả mùa giải thành một hình ảnh chua chát với các True Blues khi đặt cạnh đối thủ của mình.

Một Sunderland mới lên hạng chơi với niềm tin, kỷ luật và sự lì lợm. Còn Chelsea, với đội hình đắt giá hơn rất nhiều, lại kết thúc mùa trong trạng thái rã rời. Sunderland giành vé dự Europa League lần đầu sau hơn nửa thế kỷ, còn Chelsea đứng ngoài cuộc chơi ở sân chơi châu Âu. Đó là cú đảo vai đau đớn cho một CLB từ đỉnh cao thế giới, tụt dốc không phanh theo cách khó tin nhất có thể.

Alonso và công cuộc làm lại từ đầu

Xabi Alonso sẽ tiếp quản Chelsea từ mùa giải tới trong bối cảnh hỗn loạn chưa từng thấy. Nhiệm vụ của ông không phải là hứa hẹn mang về danh hiệu ngay lập tức, mà là trả lại cho Chelsea hình hài của một đội bóng lớn.

Ở Leverkusen, Alonso từng tạo nên một tập thể có kỷ luật, kiểm soát tốt, pressing rõ ràng và biết cách thắng bằng hệ thống thay vì chỉ chờ khoảnh khắc cá nhân. Tại Stamford Bridge tới đây, ông cần dựng lại trục xương sống quanh những cái tên như Cole Palmer, Enzo Fernandez, Moises Caicedo, Levi Colwill hay Joao Pedro. Chelsea vẫn có chất liệu tốt, nhưng sau mùa giải 2025/26, điều họ cần nhất là trật tự, kỷ luật và một lối chơi cụ thể để trở lại. Điều này là thử thách không nhỏ cho nhà cầm quân người Tây Ban Nha.

Alonso nhiều khả năng sẽ phải xây dựng lại mọi thứ tại Chelsea, và hy vọng ông sẽ có đủ thời gian để làm điều đó.

Xem thêm
1
2,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật