Thắng làm vua thua thì cay, cậu Be có hành động xấu xí với em út tuyển Argentina

Man United buộc phải giữ Ugarte, đóng cửa bán người sau ca phẫu thuật bất ngờ

Rooney chỉ trích Tuchel: Quyết định thay người khiến tuyển Anh tự co cụm

Lực Nguyễn

Từ khoảnh khắc ăn mừng đến khả năng bị xử lý

Sau chiến thắng ngược dòng trước tuyển Anh trên sân Mercedes-Benz ở Atlanta, một khoảnh khắc ăn mừng của tuyển Argentina đã kéo theo nguy cơ bị FIFA xem xét kỷ luật. Tiền vệ Giovani Lo Celso xuất hiện trên sân với tấm băng rôn ghi dòng chữ “Las Malvinas son Argentinas”, cùng hậu vệ Nicolas Otamendi cầm chung. Băng rôn này dường như xuất phát từ khu khán đài của cổ động viên, sau đó được đưa xuống sân, được cất đi trong chốc lát rồi lại được trải ra trên mặt cỏ.

Hình ảnh Lo Celso và Cristian Romero đứng cạnh tấm băng rôn nhanh chóng trở thành tâm điểm, bởi nội dung liên quan trực tiếp đến tranh chấp chủ quyền quần đảo Falkland/Malvinas giữa Argentina và Anh. Từ một hành động ăn mừng mang màu sắc biểu tượng, đội tuyển đang đứng trước nguy cơ bị FIFA xem xét xử phạt.

Khung quy định của IFAB và FIFA về thông điệp chính trị

Luật bóng đá do Hội đồng Liên đoàn bóng đá quốc tế (IFAB) ban hành nêu rất rõ quan điểm về việc xuất hiện khẩu hiệu, hình ảnh mang tính chính trị. Trong phần quy định về trang phục và vật dụng, luật ghi rằng trang bị thi đấu không được có khẩu hiệu, thông điệp hay hình ảnh mang tính chính trị, tôn giáo hoặc cá nhân. Cầu thủ cũng không được để lộ áo lót có in các nội dung như vậy, ngoại trừ logo nhà sản xuất.

IFAB đồng thời nêu rõ, với bất kỳ hành vi vi phạm nào, cầu thủ và/hoặc đội bóng có thể bị cơ quan tổ chức giải đấu, liên đoàn bóng đá quốc gia hoặc FIFA xử phạt. Điều này đặt tấm băng rôn “Las Malvinas son Argentinas” vào vùng rủi ro, bởi nội dung gắn với một tranh chấp lãnh thổ kéo dài giữa hai quốc gia.

Quy trình xử lý và vai trò của báo cáo trận đấu

FIFA chưa đưa ra quyết định ngay sau trận đấu. Thông lệ là tổ chức này chờ nhận đầy đủ các báo cáo liên quan đến trận đấu, bao gồm báo cáo trọng tài và các bộ phận giám sát, rồi mới đánh giá sự việc. Chỉ sau khi tổng hợp và xem xét các tài liệu này, FIFA mới xác định bước đi tiếp theo, từ việc có mở điều tra hay không đến khả năng áp dụng án phạt. Không có khung thời gian cố định cho quá trình này, nên thời điểm đưa ra kết luận vẫn bỏ ngỏ.

FIFA đã được liên hệ để bình luận về sự việc, nhưng cho đến khi các báo cáo chính thức được gửi lên, mọi khả năng vẫn dừng ở mức xem xét.

Quy định trong nội quy sân và tiền lệ gần đây

Nếu tấm băng rôn được đánh giá là mang nội dung chính trị, sự việc không chỉ dừng ở khung luật trang phục mà còn liên quan đến nội quy sân đấu của FIFA. Danh mục vật dụng bị cấm trong sân nêu rõ, mọi loại băng rôn, cờ, tờ rơi, trang phục hay vật dụng khác có nội dung chính trị, xúc phạm hoặc mang tính phân biệt đều không được phép. Quy định này áp dụng với các thông điệp nhắm vào quốc gia, cá nhân hay nhóm người trên cơ sở sắc tộc, nguồn gốc, tôn giáo, quan điểm chính trị, giới tính, xu hướng tính dục và nhiều tiêu chí khác.

Trước đó, trong một vụ việc khác, lệnh cấm cờ Iran thời kỳ tiền cách mạng tại World Cup của FIFA đã được tòa án ở Los Angeles giữ nguyên sau một vụ kiện gấp rút. Tiền lệ này cho thấy FIFA sẵn sàng bảo vệ các giới hạn về biểu tượng chính trị trong khuôn khổ giải đấu.

Bối cảnh lịch sử gắn với dòng chữ “Las Malvinas son Argentinas”

“Las Malvinas” là cách người Argentina gọi quần đảo Falkland, vùng lãnh thổ phụ thuộc của Anh nằm cách bờ biển Argentina khoảng 480 km. Tranh chấp quanh quần đảo này kéo dài từ đầu thế kỷ 19, gắn với các cuộc xâm lược thời chiến tranh Napoleon, việc Anh tuyên bố chủ quyền từ năm 1774 và tái khẳng định quyền kiểm soát vào năm 1832.

Năm 1982, chính quyền quân sự Argentina đưa quân đổ bộ lên quần đảo nhằm giành lại vùng lãnh thổ từ tay Anh. Cuộc xung đột kéo dài từ ngày 2-4 đến 14-6, kết thúc bằng việc Argentina đầu hàng. Ba dân thường, 255 binh sĩ Anh và 649 binh sĩ Argentina thiệt mạng. Trong bối cảnh đó, câu khẩu hiệu “Las Malvinas son Argentinas” mang ý nghĩa khẳng định chủ quyền, nên khi xuất hiện trên sân bóng, nó lập tức chạm vào vùng nhạy cảm của các quy định FIFA.

Áp lực ngoài chuyên môn trước trận gặp Tây Ban Nha

Argentina hiện là đương kim vô địch thế giới và chuẩn bị gặp Tây Ban Nha trên sân MetLife vào Chủ nhật, với cơ hội trở thành đội thứ ba bảo vệ thành công chức vô địch World Cup. Trong lúc đội bóng hướng đến cột mốc chuyên môn, sự cố băng rôn Malvinas tạo thêm một lớp áp lực khác, khi khả năng bị FIFA xem xét kỷ luật vẫn đang treo lơ lửng.

Xem thêm
0
196 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hóng VAR

Lionel Messi không còn phải liên tục có mặt ở mọi điểm nóng hay rê bóng qua nhiều cầu thủ như thời đỉnh cao. Tuy nhiên, mỗi khi Argentina rơi vào thời khắc khó khăn, đội trưởng 39 tuổi vẫn biết cách tạo ra khác biệt. Tại World Cup 2026, Messi đã trực tiếp góp công vào 6 bàn thắng sau bốn trận knock-out. Nổi bật nhất là hai đường kiến tạo ở những phút cuối, giúp Argentina ngược dòng đánh bại Anh 2-1 tại bán kết.

1. Đường chuyền khởi đầu màn ngược dòng trước Anh

Argentina bị dẫn 0-1 đến phút 85 và đứng trước nguy cơ dừng bước ở bán kết. Khi đội nhà đang gặp bế tắc, Messi nhận bóng giữa tuyến tiền vệ và hàng phòng ngự Anh rồi chuyền cho Enzo Fernández ghi bàn gỡ hòa. Pha kiến tạo ấy giúp Argentina lấy lại tinh thần, đồng thời khiến hàng thủ Anh bắt đầu lúng túng và đánh mất thế chủ động.

2. Kiến tạo quyết định ở phút 90+2

Chỉ khoảng bảy phút sau bàn gỡ hòa, Messi tiếp tục tạo cơ hội để Lautaro Martínez ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1. Hai đường kiến tạo ở cuối trận giúp Argentina thoát khỏi nguy cơ bị loại và giành vé vào chung kết. Với màn trình diễn này, Messi nâng tổng thành tích tại vòng knock-out World Cup lên 17 lần góp dấu giày vào bàn thắng, gồm 7 bàn và 10 kiến tạo.

3. Bàn gỡ hòa trước Ai Cập

Ở vòng 16 đội, Argentina bị Ai Cập dẫn 0-2 và phải chờ đến phút 78 mới có bàn rút ngắn tỷ số của Cristian Romero. Năm phút sau, Messi ghi bàn gỡ hòa trước khi Enzo Fernández hoàn tất màn ngược dòng 3-2 ở phút 90+2. Trong trận đấu này, Messi tung ra năm cú sút và thực hiện 12 quả tạt, cho thấy anh vẫn là điểm tựa chính trong các đợt tấn công của Argentina.

4. Quả phạt góc cứu Argentina trước Cape Verde

Ở vòng 32 đội, Argentina hai lần vượt lên nhưng đều để Cape Verde gỡ hòa, khiến trận đấu phải bước vào hiệp phụ. Đến phút 111, quả phạt góc của Messi khiến Diney Borges lúng túng phản lưới, qua đó giúp Argentina thắng 3-2. Dù không được tính là kiến tạo vì đó là bàn phản lưới, Messi vẫn là người tạo ra tình huống quyết định trận đấu.

5. Bản lĩnh ở vòng knock-out từ World Cup 2022

Khả năng tỏa sáng trong những trận đấu loại trực tiếp không phải điều mới với Messi. Tại World Cup 2022, anh ghi bàn ở vòng 16 đội, tứ kết, bán kết và chung kết, trở thành cầu thủ đầu tiên lập công ở tất cả các vòng knock-out trong một kỳ World Cup.

Bốn năm sau, vai trò của Messi đã thay đổi. Anh không còn chủ yếu tự mình kết thúc tình huống, mà thường lùi xuống nhận bóng, quan sát và tạo cơ hội cho đồng đội. Dù không còn di chuyển nhiều như trước, Messi vẫn giữ được sự bình tĩnh và khả năng đọc trận đấu để tung ra đường chuyền quyết định.

Chừng nào Messi còn trên sân, Argentina vẫn có lý do để tin rằng trận đấu chưa kết thúc.

Xem thêm
0
139 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hiếu Lê

Messi kiến tạo, Lautaro Martínez ghi bàn quyết định, nhưng Enzo Fernández mới là người tạo ra bước ngoặt trong màn ngược dòng của Argentina trước tuyển Anh. Cú sút gỡ hòa ở phút 85 không chỉ đưa trận đấu trở lại vạch xuất phát, mà còn phá vỡ hoàn toàn thế trận phòng ngự mà Thomas Tuchel xây dựng trong hiệp hai.

Cú sút xoay chuyển cục diện

Anthony Gordon giúp tuyển Anh mở tỷ số ở phút 55. Sau bàn thắng, đội bóng của Thomas Tuchel chủ động lùi sâu, tập trung đông người trước vòng cấm để bảo vệ lợi thế. Đến phút 82, nhà cầm quân người Đức tiếp tục gia cố hàng thủ khi rút Declan Rice và Reece James, đưa Dan Burn cùng Nico O’Reilly vào sân.

Tuy nhiên, tuyển Anh chỉ giữ được thế trận phòng ngự ấy thêm ba phút. Từ quả phạt góc được thực hiện nhanh, Messi chuyền bóng cho Enzo Fernández ở sát vòng cấm. Tiền vệ Argentina lập tức tung cú sút chân phải căng vào góc cao, khiến Jordan Pickford không thể cản phá.

Bàn gỡ hòa khiến kế hoạch phòng ngự của tuyển Anh nhanh chóng đổ vỡ. Đội hình bắt đầu mất sự liên kết, còn tâm lý các cầu thủ cũng bị ảnh hưởng rõ rệt. Đến phút 90+2, Messi tạt bóng để Lautaro Martínez đánh đầu ấn định chiến thắng 2-1. Hai bàn thắng chỉ cách nhau bảy phút, nhưng cú sút của Enzo mới là khoảnh khắc mở đầu cho màn ngược dòng của Argentina.

Sức ép được cụ thể hóa

Bàn gỡ hòa của Enzo Fernández không đến từ một khoảnh khắc ngẫu nhiên, mà là kết quả của sức ép Argentina duy trì trong phần lớn trận đấu. Đội bóng của Lionel Scaloni tung ra 15 cú dứt điểm, gấp ba lần tuyển Anh, với năm lần đưa bóng trúng đích. Argentina cũng thực hiện 588 đường chuyền với tỷ lệ chính xác 91% và có 28 lần chạm bóng trong vòng cấm đối phương.

Sự vượt trội còn thể hiện ở chỉ số bàn thắng kỳ vọng, khi Argentina đạt 1,59 so với 0,53 của tuyển Anh. Những con số này cho thấy nhà đương kim vô địch kiểm soát thế trận tốt hơn và tạo ra nhiều cơ hội rõ ràng hơn. Trong thời điểm áp lực lớn nhất, Enzo là người biến ưu thế ấy thành bàn thắng để mở đường cho cuộc lội ngược dòng.

Ông chủ tuyến giữa

Giá trị của Enzo Fernández không chỉ nằm ở bàn gỡ hòa. Anh hoạt động rộng ở khu trung tuyến, thường xuyên lùi xuống nhận bóng, hỗ trợ đưa bóng lên phía trước rồi lập tức áp sát Jude Bellingham và Elliot Anderson mỗi khi Argentina mất quyền kiểm soát.

Sau khi Leandro Paredes rời sân, trách nhiệm của Enzo càng lớn hơn. Tiền vệ 25 tuổi vừa tham gia tổ chức lối chơi, vừa che chắn khoảng trống phía sau các cầu thủ dâng cao, đồng thời liên tục xuất hiện gần vòng cấm để hỗ trợ tấn công. Vai trò ấy đòi hỏi nền tảng thể lực tốt, khả năng đọc tình huống và sự bình tĩnh trong những thời điểm căng thẳng.

Argentina có 33 lần thu hồi bóng và thắng 52 trong tổng số 102 pha tranh chấp, qua đó hạn chế đáng kể khả năng kiểm soát tuyến giữa của tuyển Anh. Enzo không tạo dấu ấn bằng những pha xử lý quá cầu kỳ, nhưng anh là mắt xích quan trọng giúp hệ thống của Lionel Scaloni giữ được sự cân bằng và vận hành ổn định.

Sánh vai cùng những tiền vệ hay nhất

Rodri vẫn là tiền vệ kiểm soát thế trận ấn tượng nhất giải, với 629 đường chuyền và tỷ lệ chính xác 93%. Jude Bellingham nổi bật nhờ sáu bàn thắng, còn Dani Olmo tạo dấu ấn bằng những pha xử lý nguy hiểm ở khu vực gần vòng cấm.

Enzo Fernández không đứng đầu ở một chỉ số riêng lẻ, nhưng lại cho thấy sự toàn diện trong cách chơi. Anh có thể thoát pressing, tranh chấp, đưa bóng lên phía trước và bất ngờ xâm nhập vòng cấm để dứt điểm. Quan trọng hơn, Enzo đã tạo ra một trong những khoảnh khắc quyết định nhất của World Cup 2026.

Messi vẫn là ngôi sao lớn nhất của Argentina, nhưng trong trận bán kết, chính Enzo là người đưa đội bóng trở lại thế cân bằng. Cú sút gỡ hòa ở phút 85 không chỉ mở đường cho màn ngược dòng, mà còn cho thấy anh đã sẵn sàng bước ra khỏi vai trò hỗ trợ để trở thành thủ lĩnh của thế hệ tiếp theo.

Xem thêm
0
51 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đoàn Linh

Tội đồ gọi tên Tuchel

Tuyển Anh đã ở rất gần trận chung kết World Cup đầu tiên kể từ năm 1966 khi Anthony Gordon mở tỷ số trước Argentina ở phút 55. Thế nhưng, thay vì tiếp tục giữ thế trận và tìm bàn thắng thứ hai, HLV Thomas Tuchel lại chọn cách kéo đội hình xuống thấp, tăng cường hàng thủ và bảo vệ lợi thế mong manh.

Quyết định ấy khiến "Tam sư" mất hoàn toàn khả năng phản công. Enzo Fernández gỡ hòa ở phút 85, trước khi Lautaro Martínez đánh đầu ấn định chiến thắng 2-1 cho Argentina ở phút 90+2.

Rút Gordon, tuyển Anh mất tất cả

Bước ngoặt đầu tiên xuất hiện ở phút 72, khi Tuchel rút Gordon để đưa trung vệ Ezri Konsa vào sân. Tuyển Anh chuyển sang đá với hàng thủ 5 người dù trận đấu vẫn còn gần 20 phút. Đây là quyết định quá thận trọng, bởi Gordon không chỉ ghi bàn mở tỷ số mà còn là cầu thủ có tốc độ tốt nhất trên hàng công.

Khi anh rời sân, Argentina không còn phải lo những pha phản công vào khoảng trống phía sau. Mỗi lần Anh giành lại bóng, Harry Kane và Jude Bellingham đều ở quá xa đồng đội, khiến bóng nhanh chóng quay trở lại phần sân của Jordan Pickford.

Tuyến giữa bị thay thế quá sớm

Tuchel tiếp tục làm đội hình mất cân bằng khi rút Declan Rice và Reece James trong khoảng 10 phút cuối, thay bằng Nico O’Reilly và Dan Burn. Rice là cầu thủ quan trọng nhất trong việc thu hồi bóng, che chắn trước hàng thủ và đưa bóng lên phía trên.

James cũng là một trong số ít cầu thủ có khả năng giữ bóng, chuyền dài và giúp đội tuyển Anh giảm sức ép. Khi cả hai cùng rời sân, Elliot Anderson gần như phải chống chọi một mình trước tuyến giữa Argentina. Chỉ ít phút sau những thay đổi này, Enzo có khoảng trống trước vòng cấm để tung cú sút gỡ hòa.

12% thời lượng kiểm soát bóng trong 37 phút

Số liệu cho thấy tuyển Anh đã lùi sâu đến mức nào. Trong 37 phút từ bàn mở tỷ số của Gordon đến bàn thắng quyết định của Lautaro, đội bóng của Tuchel chỉ kiểm soát bóng 12%. Điều đó đồng nghĩa Argentina cầm bóng gần như liên tục, tổ chức hết đợt tấn công này đến đợt tấn công khác và ép toàn bộ đội hình Anh lùi sát vòng cấm.

Harry Kane thừa nhận sau trận rằng Anh không còn duy trì được sức ép, chỉ biết chống đỡ và phá bóng. Tuchel cũng thừa nhận đội bóng trở nên quá thụ động, để đối thủ tạo ra quá nhiều quả tạt, cú sút và cơ hội.

Khác biệt với Scaloni

Sự khác biệt nằm ở mục đích thay người của hai HLV. Tuchel đưa hậu vệ vào sân để giữ tỷ số, còn Lionel Scaloni tăng cường sức tấn công và tiếp tục dồn ép. Lautaro được tung vào từ ghế dự bị rồi ghi bàn quyết định bằng cú đánh đầu từ đường chuyền của Messi.

ĐT Argentina kết thúc trận đấu với chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) là 1,80, cao hơn nhiều so với mức 0,54 của tuyển Anh. Tuchel không thua vì đội hình thiếu hậu vệ. Ông thua vì rút khỏi sân những cầu thủ có thể giúp tuyển Anh giữ bóng, phản công và đẩy Argentina ra xa khung thành nhằm hướng đến chiến thắng. Đó là sự khác biệt.

Xem thêm
0
1,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Tây Ban Nha bước vào chung kết với cảm giác đã sẵn sàng

Tây Ban Nha được nhiều cây bút nhận định là đội bóng chơi tự tin và ổn định nhất giải. Họ đi lên khá lặng lẽ, trong lúc sự chú ý dồn vào Pháp, nhưng càng vào sâu thì nhịp chơi càng rõ ràng. Các vị trí đều đang đạt phong độ tốt, từ tuyến giữa với Rodri cho tới hàng thủ chỉ để lọt lưới một bàn. Trận bán kết trước Pháp được xem như màn trình diễn “hoàn chỉnh”, khiến nhiều người chuyển hẳn dự đoán sang Tây Ban Nha.

Cách chơi kiểm soát bóng khiến đối thủ “mất tinh thần”

Tây Ban Nha không còn chuyền bóng đến nghẹt thở như giai đoạn 2010 đến 2012, nhưng vẫn là đội dùng bóng hiệu quả nhất. Họ giữ bóng đủ lâu để đối thủ gần như không có cơ hội tấn công, dần dần bị bào mòn cả thể lực lẫn tinh thần. Trước Pháp, họ đọc được hầu hết các pha lên bóng, bóp nghẹt mọi ý tưởng tấn công. Nhiều ý kiến cho rằng nếu Pháp gặp Argentina ở chung kết, Pháp sẽ là cửa trên, nên việc Tây Ban Nha “dìm” được Pháp càng củng cố vị thế của họ.

Lamine Yamal chưa bùng nổ nhưng vẫn là mối đe dọa

Lamine Yamal chưa đạt hiệu suất tấn công như kỳ vọng, song vẫn là cái tên buộc mọi hàng thủ phải dè chừng. Anh tạo ra mối đe dọa thường trực, kéo giãn cấu trúc phòng ngự đối phương. Dù không phải “ngôi sao gánh đội”, Yamal vẫn được xem là gương mặt biểu tượng cho thế hệ mới của Tây Ban Nha, đồng thời là ứng viên sáng giá cho danh hiệu cầu thủ trẻ hay nhất nếu chơi nổi bật ở chung kết.

Unai Simon và bức tường chỉ thủng một lần

Trong khung thành, Unai Simon gần như nắm chắc danh hiệu thủ môn xuất sắc nhất. Bảy trận, một bàn thua là con số gây choáng. Ngay cả khi có những khoảnh khắc xử lý chưa thật hoàn hảo, anh vẫn mang lại cảm giác an toàn, kết hợp với hệ thống phòng ngự kín kẽ phía trước. Trận gặp Pháp, Simon không phải làm việc nhiều, nhưng những pha ra vào hợp lý và các tình huống cản phá đúng lúc cho thấy anh là mảnh ghép phù hợp với cách chơi của Tây Ban Nha.

Argentina và Messi: đối trọng bằng cảm xúc

Argentina đi tới chung kết theo cách khác hẳn: nhiều màn lội ngược dòng, nhiều trận đấu căng thẳng. Họ tận dụng được những khoảnh khắc cảm xúc, biến các trận đấu thành cuộc chiến tinh thần. Messi là trung tâm của mọi nỗ lực, dẫn đầu danh sách ghi bàn với tám bàn và bốn đường chuyền quyết định. Một số cây bút tin rằng “đội bóng của Messi” sẽ chơi trận hay nhất giải ở chung kết, nhờ lợi thế khán giả và động lực bảo vệ danh hiệu.

Cuộc đối đầu giữa cấu trúc và bản lĩnh

Chung kết tại New Jersey vì thế được nhìn nhận như cuộc so kè giữa một tập thể vận hành trơn tru và một đội bóng sống bằng bản lĩnh cùng thiên tài của Messi. Phần đông dự đoán Tây Ban Nha sẽ nâng cúp, một số ít chọn Argentina vì cảm giác “đội bóng định mệnh”. Dù kết quả thế nào, Tây Ban Nha bước vào trận đấu với hình ảnh đội bóng chuẩn mực nhất giải, còn Argentina mang theo câu chuyện về sức sống bền bỉ quanh Messi.

Xem thêm
0
1,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật