Giá trị thật sự Rodri mang đến cho Barca trước Athletic Bilbao?

Đêm Hà Nội bùng nổ: Chủ tịch FIFA chứng kiến dòng người ăn mừng vô địch

Chinh phục cả Đông Nam Á, đã đến lúc để Đình Bắc xuất ngoại?

Văn Phong

Arsenal đã bước vào mùa giải mới với áp lực của nhà đương kim vô địch sau khi chấm dứt 22 năm chờ đợi danh hiệu Ngoại hạng Anh bằng chức vô địch mùa 2025/26. Trong bối cảnh đó, Declan Rice đặc biệt đề cao cường độ thi đấu, khát khao và bản lĩnh của toàn đội trong cuộc đua bảo vệ ngôi vương.

Từ 3 lần về nhì đến thử thách bảo vệ chức vô địch

Arsenal từng 3 mùa liên tiếp về nhì Ngoại hạng Anh trước khi lên ngôi ở mùa 2025/26. Thành công ấy chấm dứt quãng thời gian 22 năm kể từ chức vô địch bất bại mùa 2003/04. Với Rice, mục tiêu tiếp theo là chứng minh Arsenal đủ khả năng duy trì vị thế thay vì chỉ đăng quang một lần. Anh muốn đội bóng tiếp tục vô địch để trở thành một tập thể thực sự lớn.

Giữ nguyên cường độ và khát khao

Khi được hỏi Arsenal cần gì để bảo vệ ngôi vương, Rice trả lời rằng toàn đội phải làm giống mùa trước: chơi với cùng cường độ và cùng khát khao. Tiền vệ người Anh đặc biệt đề cao bản lĩnh khi Arsenal giờ phải thi đấu dưới sức ép dành cho nhà đương kim vô địch.

“Với tôi, mùa này phụ thuộc rất nhiều vào bản lĩnh và tâm lý. Bạn muốn vô địch liên tiếp, muốn trở thành một đội bóng lớn chứ không phải chỉ thắng một lần. Bạn phải muốn làm điều đó thêm một lần nữa khi mọi áp lực đều đổ dồn vào mình”, Rice chia sẻ.

Sẵn sàng đối mặt áp lực từ các đối thủ

Rice cũng nói thẳng rằng các đối thủ không muốn Arsenal tiếp tục chiến thắng hay duy trì vị trí hiện tại. Đó là thực tế mà nhà đương kim vô địch phải chấp nhận trong mùa giải 2026/27.

Tiền vệ 27 tuổi cho biết thông điệp từ Mikel Arteta rất rõ ràng: muốn tiếp tục vô địch, Arsenal phải làm được những gì họ từng thể hiện ở mùa trước, thậm chí còn phải tốt hơn. Rice khẳng định toàn đội hiểu sức ép đang chờ đợi và phải sẵn sàng đối đầu với nó, với mục tiêu đánh bại mọi đối thủ có thể để bảo vệ chức vô địch.

Xem thêm
0
194 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Áp lực từ một triết lý bóng đá khắc nghiệt

Arsenal dưới thời Mikel Arteta luôn đặt yêu cầu rất cao về thể lực, cường độ và khả năng duy trì phong độ trong lịch thi đấu dày đặc. Nhà cầm quân người Tây Ban Nha thường giữ bộ khung chủ lực trong những giai đoạn quyết định, khiến các cầu thủ quan trọng phải chịu khối lượng thi đấu rất lớn.

Declan Rice là trường hợp tiêu biểu nhất: khỏe, bền bỉ và gần như luôn sẵn sàng mỗi khi Arsenal cần anh.

Khối lượng thi đấu ở mức cực hạn

Mùa 2025/26 kéo dài tới tận World Cup khiến Rice phải chơi 69 trận cho câu lạc bộ và đội tuyển, với tổng cộng 5.482 phút. Riêng trong màu áo Arsenal, tiền vệ người Anh ra sân 55 trận và thi đấu 4.456 phút. Đội bóng của Arteta vô địch Ngoại hạng Anh, vào chung kết Cúp C1 châu Âu và Cúp Liên đoàn, nên Rice gần như phải duy trì nhịp thi đấu liên tục từ đầu mùa đến cuối tháng 7.

Vai trò của anh ở đội tuyển cũng ngày càng lớn. Thomas Tuchel bổ nhiệm Rice làm đội phó trước World Cup và trao băng đội trưởng cho anh ở trận tranh hạng 3 với Pháp. Chính Rice thừa nhận lịch thi đấu đã trở nên quá khủng khiếp, nhưng anh vẫn chấp nhận bởi những danh hiệu như chức vô địch Ngoại hạng Anh là lý do khiến cầu thủ sẵn sàng đặt cơ thể vào giới hạn.

Cơ thể bắt đầu lên tiếng

Sự bền bỉ của Rice không đồng nghĩa anh hoàn toàn khỏe mạnh. Tiền vệ 27 tuổi tiết lộ đã phải kiểm soát cơn đau dây thần kinh ở vùng gân kheo từ sau Giáng sinh 2025. Vấn đề này còn liên quan đến vùng lưng dưới và khiến anh phải rời sân ở phút 72 trong trận Anh thắng Croatia 4-2 tại vòng bảng World Cup.

Trong những tuần cuối mùa giải của Arsenal, Rice được cho là đã phải điều trị bằng các mũi tiêm để tiếp tục thi đấu khi đội bóng đua chức vô địch Ngoại hạng Anh và Cúp C1 châu Âu. Tại World Cup, anh còn gặp một cú va chạm khiến bắp chân sưng trong 3 ngày và phải nghỉ trận gặp Panama. Đến những trận cuối giải, thể trạng của Rice đã bị bào mòn rõ rệt sau gần 1 năm thi đấu liên tục.

Rice lại thích chính nhịp thi đấu đó

Điểm khó trong việc quản lý Rice nằm ở chính tính cách của anh. Tiền vệ Arsenal nói anh thích cảm giác cơ thể bền bỉ, thích nhịp thi đấu 3 trận mỗi tuần và không quen với việc chơi 1 trận rồi phải chờ thêm 7 ngày. Với Rice, được thi đấu liên tục giúp anh duy trì cảm giác bóng và sự tập trung.

Thói quen ấy giúp Rice trở thành một trong những cầu thủ đáng tin cậy nhất của Arteta, nhưng cũng khiến việc cho anh nghỉ trở nên khó khăn. Trong mùa Arsenal vô địch, có nhiều giai đoạn Rice gần như chỉ trải qua chu trình hồi phục, thi đấu rồi tiếp tục hồi phục thay vì tập luyện đầy đủ giữa các trận. Chính anh từng mô tả lịch sinh hoạt khi ấy đơn giản là “hồi phục, thi đấu, hồi phục, thi đấu”.

Arsenal tăng chiều sâu để giảm tải

Mùa hè này, Arsenal đã bổ sung Bruno Guimarães từ Newcastle với mức phí 75 triệu bảng. Tiền vệ Brazil gia nhập một khu trung tuyến vốn đã có Rice, Martin Ødegaard, Martín Zubimendi, Mikel Merino và Myles Lewis-Skelly, tạo cho Arteta nhiều lựa chọn xoay vòng hơn. Bruno có thể chơi tiền vệ phòng ngự hoặc tiền vệ con thoi, vì vậy sự xuất hiện của anh trực tiếp giúp Arsenal giảm phụ thuộc vào Rice.

Câu lạc bộ đồng thời thay đổi mạnh bộ phận y tế và thể lực sau mùa giải có quá nhiều ca chấn thương. Chuyên gia Joaquín Acedo tham gia quá trình đánh giá toàn bộ hệ thống, trong khi một số nhân sự chủ chốt ở bộ phận y tế và khoa học thể thao đã rời đội.

Rice vẫn là trụ cột của Arsenal, nhưng sau 69 trận và 5.482 phút trong mùa vừa qua, bài toán của Arteta không còn nằm ở việc anh có đủ sức đá hay không. Điều cần giải quyết là phân bổ số phút hợp lý hơn để tiền vệ người Anh vẫn giữ được cường độ quen thuộc mà không phải tiếp tục kéo dài một mùa giải trong tình trạng đau và phụ thuộc vào các biện pháp điều trị để ra sân.

Xem thêm
1
2,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Hằng

Arsenal thắng Man City 3-0 ở Community Shield dù Declan Rice và Bukayo Saka đều ngồi dự bị khi trận đấu bắt đầu. Việc thiếu 2 trụ cột không làm cách chơi của đội bóng áo đỏ trắng bị ảnh hưởng. Arsenal vẫn đưa bóng qua tuyến giữa khá dễ dàng, khai thác tốt khoảng trống giữa các tuyến của City và tạo ra lợi thế 2 bàn ngay trong hiệp 1.

Lewis-Skelly mở đường từ tuyến giữa

Bàn mở tỷ số sau 24 giây bắt đầu từ một pha triển khai rất gọn của Arsenal. Trong chuỗi bóng dẫn tới cú dứt điểm của Riccardo Calafiori, đội bóng của Arteta thực hiện 10 đường chuyền, còn Man City chỉ chạm bóng 1 lần và gần như không thể cắt đứt đợt lên bóng.

Mấu chốt nằm ở tình huống Lewis-Skelly nhận bóng giữa sân khi Phil Foden áp sát. Cầu thủ 19 tuổi che bóng, xoay người thoát khỏi Foden rồi tung đường chuyền xuyên tuyến bằng chân trái, đưa Calafiori xuống phía sau hàng thủ City. Hậu vệ người Italy tận dụng khoảng trống và dứt điểm mở tỷ số.

Lewis-Skelly vốn thường được biết đến ở vị trí hậu vệ trái, nhưng khi được kéo vào trung tuyến, anh mang đến thêm một điểm nhận bóng an toàn cho Arsenal. Khả năng xoay sở trong phạm vi hẹp và xử lý khi bị gây sức ép giúp đội chủ sân Emirates đưa bóng vượt qua lớp pressing đầu tiên của Man City ngay từ những phút đầu.

Arsenal không còn phụ thuộc vào Rice

Bruno Guimaraes đá chính ngay trong trận ra mắt Arsenal, chơi cùng Lewis-Skelly và Ødegaard ở tuyến giữa. Tiền vệ Brazil tham gia tích cực vào quá trình luân chuyển bóng, tranh chấp và hỗ trợ Arsenal thoát khỏi sức ép của Man City. Khi Bruno rời sân sau hiệp 1 để nhường chỗ cho Declan Rice, đội bóng của Arteta đã dẫn 2-0.

Rice vẫn giữ vai trò rất quan trọng, nhưng Arsenal giờ có thêm phương án để xoay vòng mà không làm tuyến giữa mất cân bằng. Bruno đảm nhiệm tốt khâu nhận bóng và kết nối các tuyến, còn Lewis-Skelly mang đến khả năng xử lý trong phạm vi hẹp. Với nhiều lựa chọn hơn ở khu trung tuyến, Arteta có thể phân phối thời lượng cho Rice tốt hơn trong mùa giải kéo dài trên nhiều đấu trường.

Ødegaard kết nối tuyến giữa và hàng công

Ødegaard vẫn là người nối các pha triển khai ở giữa sân với những tình huống tấn công cuối cùng. Arsenal nâng tỷ số lên 2-0 ở phút 28 nhờ Kai Havertz, trước khi chính đội trưởng người Na Uy ghi bàn thứ ba chỉ 3 phút sau giờ nghỉ, giúp đội bóng của Arteta sớm kiểm soát thế trận theo hướng có lợi.

Man City không có Rodri nên khả năng che chắn trước hàng thủ suy giảm rõ rệt. Mateo Kovacic và Elliot Anderson nhiều lần bị Arsenal vượt qua ở trung lộ, để lộ khoảng trống phía sau lưng. Nhờ đó, Ødegaard cùng các đồng đội thường xuyên nhận bóng ở vị trí thuận lợi gần vòng cấm, giúp Arsenal tấn công thẳng vào trung tâm thay vì phải dồn bóng ra biên rồi chờ những pha đột phá cá nhân.

Arteta có thêm phương án xoay vòng

Rice chỉ vào sân sau giờ nghỉ, còn Saka cũng bắt đầu trận đấu trên ghế dự bị. Arsenal vẫn thắng Man City 3-0 và giải quyết trận đấu mà không phải phụ thuộc hoàn toàn vào những trụ cột quen thuộc. Cách Arteta sử dụng nhân sự cho thấy đội hình mùa này đã có nhiều phương án thay thế hơn ở các vị trí quan trọng.

Ở tuyến giữa, Bruno Guimaraes, Rice, Lewis-Skelly và Ødegaard mang đến những cách kết hợp khác nhau tùy yêu cầu từng trận. Điều này giúp Arteta dễ xoay vòng khi lịch thi đấu dày đặc mà không phải thay đổi toàn bộ cách vận hành. Community Shield mới là trận chính thức đầu tiên, nhưng việc Arsenal vẫn chơi ổn định trước Man City khi Rice và Saka không đá chính là tín hiệu tích cực về chiều sâu đội hình.

Xem thêm
2
1,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Một vị trí, 2 cảm xúc

Everton kết thúc 2 mùa liên tiếp ở vị trí thứ 13 dưới thời David Moyes, nhưng hoàn cảnh của mỗi mùa lại hoàn toàn khác nhau. Khi trở lại vào tháng 1/2025, Moyes tiếp quản đội bóng chỉ hơn nhóm xuống hạng 1 điểm. Ông sau đó giúp Everton bứt lên mạnh mẽ, kết thúc mùa 2024/25 với 48 điểm và tạo khoảng cách 23 điểm so với khu vực nguy hiểm.

Đến mùa 2025/26, Everton chi khoảng 97 triệu bảng trong kỳ chuyển nhượng hè, mức cao nhất lịch sử câu lạc bộ theo thống kê của BBC. Đội bóng giành 49 điểm, nhiều hơn mùa trước 1 điểm, nhưng vẫn chỉ đứng thứ 13. Lần này, cảm giác đọng lại không còn là nhẹ nhõm mà là sự tiếc nuối sau cú trượt dài ở giai đoạn cuối mùa. Bảng xếp hạng chính thức xác nhận Everton kết thúc mùa với 13 trận thắng, 10 trận hòa và 15 trận thua.

Giữa 2 mùa giải ấy là một trạng thái lửng lơ: Everton đã đủ ổn định để không còn bị kéo vào cuộc đua trụ hạng, nhưng vẫn chưa đủ sức thuyết phục người hâm mộ rằng đội bóng sẵn sàng tạo ra bước tiến lớn hơn.

Rơi tự do sau giấc mơ châu Âu

Ngày 21/3, chiến thắng 3-0 trước Chelsea đưa Everton lên vị trí thứ 7, chỉ kém suất dự Champions League 3 điểm khi còn 7 trận. Beto lập cú đúp, Iliman Ndiaye ghi bàn còn Jordan Pickford có trận giữ sạch lưới thứ 100 cho câu lạc bộ. Khi đó, Jack Grealish đã tạo ảnh hưởng rõ rệt, Kiernan Dewsbury-Hall thường xuyên mang đến những bàn thắng quan trọng, trong khi Thierno Barry và Beto bắt đầu tìm được sự ổn định.

Tuy nhiên, Everton không thắng thêm trận nào trong phần còn lại của mùa giải. Từ trận hòa Brentford 2-2 ngày 11/4, họ bước vào chuỗi 7 trận liên tiếp không thắng, dài nhất kể từ khi Moyes trở lại. Thành tích trong giai đoạn này thuộc nhóm 3 đội thấp nhất giải, bên cạnh Burnley và Wolverhampton Wanderers, 2 câu lạc bộ phải xuống hạng.

Thất bại 1-3 trước Sunderland trên sân nhà ngày 17/5 là hình ảnh tiêu biểu cho sự sa sút ấy. Everton dẫn trước nhưng để đối thủ ghi 3 bàn trong hiệp 2 và bị khán giả la ó sau tiếng còi mãn cuộc. Giấc mơ châu Âu từng ở rất gần, nhưng cuối cùng lại tan biến trong thất vọng.

Khởi đầu chưa trọn vẹn tại sân nhà mới

Việc chuyển đến sân Hill Dickinson từng được kỳ vọng mở ra một giai đoạn phát triển mới. Tuy nhiên, Everton chỉ giành trung bình 1,21 điểm mỗi trận sân nhà trong mùa đầu tiên tại đây. Xét trong lịch sử câu lạc bộ và quy đổi theo cách tính 3 điểm cho một chiến thắng, chỉ có 4 mùa họ đạt thành tích sân nhà thấp hơn.

Trái lại, Everton thắng 7 trận sân khách, thành tích tốt nhất của họ trong một mùa Ngoại hạng Anh bình thường kể từ mùa 2013/14. Phong độ xa nhà thuộc nhóm 7 đội dẫn đầu giải, tạo nên sự đối lập rõ rệt: Everton đủ lì lợm khi rời Liverpool, nhưng lại thiếu sự ổn định trước khán giả nhà.

Ảnh hưởng của Grealish và giới hạn đội hình

Theo Leon Osman, chấn thương khiến Grealish phải nghỉ thi đấu từ tháng 1 là bước ngoặt lớn. Trong những trận có cầu thủ này, Everton đạt tỷ lệ thắng 45% và giành trung bình 1,6 điểm mỗi trận. Khi không có Grealish, tỷ lệ thắng giảm xuống 22%, còn số điểm trung bình chỉ là 1 mỗi trận.

Sự vắng mặt của Grealish càng trở nên nghiêm trọng khi Moyes chỉ sử dụng 22 cầu thủ tại Ngoại hạng Anh, ít nhất giải. Everton cũng chỉ thực hiện 128 lần thay người, thấp hơn mọi đội bóng khác. Đáng chú ý, 33 trong số đó là những lần Beto và Thierno Barry thay nhau vào sân. Những con số này cho thấy Moyes đang phụ thuộc vào một nhóm cầu thủ nhất định trong đội.

Osman nhận xét Moyes là huấn luyện viên có yêu cầu rất cao và cường độ làm việc lớn. Với một đội hình thiếu chiều sâu, Everton không thể duy trì thể lực và phong độ đến cuối mùa. Dù vậy, cựu tiền vệ này vẫn ghi nhận sự ổn định mà Moyes mang lại sau nhiều năm câu lạc bộ bị bao phủ bởi khó khăn tài chính, án trừ điểm và những cuộc chiến trụ hạng.

Năm cuối hợp đồng và kỳ vọng thực tế

Moyes bước vào năm cuối của bản hợp đồng có thời hạn 2 năm rưỡi ký vào tháng 1/2025. Nhà cầm quân 63 tuổi từng được Everton lên kế hoạch đề nghị gia hạn khi đội bóng còn cạnh tranh suất dự cúp châu Âu, nhưng chuỗi sa sút cuối mùa khiến câu hỏi về tương lai của ông trở nên phức tạp hơn.

Trong 5 năm gần nhất, Everton chỉ đứng thứ 15 Ngoại hạng Anh về mức chi tiêu ròng. Bournemouth và Brighton cho thấy một hướng đi khác khi xây dựng đội hình hiệu quả, mua bán cầu thủ hợp lý và lần lượt kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 6 và thứ 8. Theo Osman, 2 câu lạc bộ này đã tiến xa hơn Everton trong quá trình phát triển, còn đội bóng vùng Merseyside vẫn đang thích nghi với sân mới và khắc phục hậu quả từ nhiều năm bất ổn.

Dẫu vậy, một thay đổi quan trọng đã xuất hiện: nguy cơ xuống hạng không còn là chủ đề thường trực mỗi khi nhắc đến Everton. Đó có thể chưa phải bước nhảy vọt mà người hâm mộ mong đợi, nhưng vẫn là dấu ấn rõ ràng nhất của Moyes. Mùa giải sắp tới trong hợp đồng hiện tại sẽ trả lời liệu ông có thể đưa đội bóng vượt khỏi sự an toàn của vị trí giữa bảng xếp hạng và thực sự tiến gần hơn đến nhóm dự cúp châu Âu hay không.

Xem thêm
0
518 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chân Gỗ

Arsenal bước vào mùa 2026/27 với mục tiêu bảo vệ chức vô địch Ngoại hạng Anh sau 22 năm chờ đợi. Bukayo Saka hay Viktor Gyökeres có thể tạo khác biệt bằng những bàn thắng, nhưng Declan Rice lại giữ vai trò quan trọng trong cách Arsenal vận hành. Tiền vệ người Anh tham gia từ khâu triển khai bóng, bảo vệ tuyến giữa khi mất quyền kiểm soát cho đến các tình huống cố định, khiến anh trở thành một trong những cầu thủ khó thay thế nhất trong đội hình của Mikel Arteta.

Giúp Arsenal triển khai bóng qua tuyến giữa

Rice không còn là mẫu tiền vệ chỉ tập trung vào phòng ngự. Sau 1.609 phút đầu mùa 2025/26, anh dẫn đầu Arsenal với 142 đường chuyền xuyên tuyến, 146 đường chuyền vào khu vực cấm địa đối phương và 188 lần kéo bóng qua các tuyến. Anh cũng đứng thứ 2 đội với 1.039 đường chuyền thành công.

Sự xuất hiện của Martin Zubimendi giúp Rice có nhiều thời gian hoạt động cao hơn ở vị trí số 8. Khi Arsenal cần tăng khả năng phòng ngự ở trung tuyến, anh vẫn có thể lùi xuống đá số 6 hoặc chơi trong cặp tiền vệ trung tâm. Việc Arsenal sử dụng sơ đồ 4-2-3-1 ở 13 trong 37 vòng đầu mùa trước cũng phù hợp với sự linh hoạt của Rice, bởi anh có thể thay đổi vai trò mà không làm xáo trộn cấu trúc tuyến giữa.

Lá chắn ở tuyến giữa

Rice đặc biệt quan trọng ở thời điểm Arsenal vừa mất quyền kiểm soát bóng. Trong cùng giai đoạn thống kê, anh có 96 lần giành lại bóng, nhiều nhất đội, bên cạnh 33 pha tắc bóng và 18 lần cắt đường chuyền.

Khả năng di chuyển rộng và bọc lót tốt của Rice giúp các hậu vệ biên tự tin dâng cao hỗ trợ tấn công. Khi Arsenal mất bóng, anh thường nhanh chóng áp sát khu vực tranh chấp, xử lý bóng hai hoặc lùi xuống che khoảng trống phía trước Saliba và Gabriel.

Trận thắng West Ham 1-0 cuối mùa trước là ví dụ khá rõ. Trước khi Ben White chấn thương, Arsenal đã tung ra 9 cú sút, còn West Ham chưa có lần dứt điểm nào. Sau khi Rice phải rời tuyến giữa để đá hậu vệ phải, Arsenal chỉ có thêm 1 cú sút đến hết hiệp một, trong khi West Ham tạo ra 3 pha dứt điểm. Việc Rice rời trung tuyến khiến Arsenal khó duy trì sức ép và khả năng ngăn đối thủ tổ chức phản công cũng giảm đi.

Vũ khí từ những quả phạt góc

Rice còn mang đến cho Arsenal một nguồn bàn thắng rất quan trọng từ các tình huống cố định. Mùa 2025/26, đội bóng của Mikel Arteta ghi 24 bàn từ bóng chết tại Ngoại hạng Anh, nhiều nhất giải. Riêng phạt góc mang về 18 bàn, lập kỷ lục mới của giải đấu.

Trong số đó, 8 bàn bắt nguồn từ những quả phạt góc xoáy vào trong do Rice thực hiện, với 3 lần anh được tính kiến tạo trực tiếp. Đáng kể hơn, 14 trong 18 bàn từ phạt góc giúp Arsenal mở tỷ số 1-0.

Với một đội thường xuyên phải đối mặt các hàng thủ lùi sâu, khả năng tạo cơ hội từ phạt góc giúp Arsenal có thêm cách phá thế bế tắc. Nhờ đó, họ không phải phụ thuộc hoàn toàn vào những pha phối hợp trong bóng sống hay khả năng ghi bàn của các tiền đạo.

Rice là cầu thủ khó thay nhất

Arsenal vẫn có nhiều phương án ghi bàn nếu thiếu một tiền đạo. Saka, Martinelli, Gyökeres, Havertz hoặc các tình huống cố định đều có thể chia sẻ nhiệm vụ đó. Nhưng nếu Rice vắng mặt, Arteta sẽ mất một cầu thủ đang đảm nhiệm quá nhiều việc ở tuyến giữa: hỗ trợ triển khai bóng, thu hồi bóng, chặn phản công, bọc lót cho hậu vệ biên và thực hiện các tình huống cố định.

Trận gặp Aston Villa mùa trước là một ví dụ. Khi Rice không đá hiệp một, Arsenal gặp khó trước những pha kéo bóng và xâm nhập của Amadou Onana. Đội bóng sau đó vẫn thắng 4-1, nhưng tuyến giữa đã có lúc thiếu đi sự chắc chắn và khả năng kiểm soát quen thuộc.

Arsenal hiện có đủ chiều sâu để xoay xở khi thiếu một chân sút trong vài trận. Với Rice, bài toán khó hơn nhiều, bởi rất ít cầu thủ trong đội hình có thể cùng lúc đảm nhận những phần việc anh đang làm mà không khiến cách chơi của Arsenal phải thay đổi đáng kể.

Xem thêm
1
311 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật