Man Utd rộng hầu bao 250 triệu bảng, ưu tiên làm mới tuyến giữa

Khi CR7 biến Al-Nassr thành hiện tượng thương mại toàn cầu

Chính thức: Liverpool tuyên bố sa thải HLV Arne Slot

Tien Tai

Son đã khác, kỳ vọng vẫn như cũ

Son Heung-min khoác áo đội tuyển từ cuối năm 2010, dự đủ ba kỳ World Cup 2014, 2018, 2022 và nhiều năm là biểu tượng hiếm hoi của bóng đá Hàn Quốc tại châu Âu. Thời đỉnh cao ở Tottenham, anh giành danh hiệu vua phá lưới Ngoại hạng Anh, vào tới chung kết cúp C1 châu Âu và thường xuyên được chờ đợi giải quyết trận đấu một mình.

Hiện tại, Son đã 33 tuổi, đang chơi cho LAFC tại giải nhà nghề Mỹ. Anh vẫn có thể tạo ra khoảnh khắc bùng nổ, nhưng khó duy trì tần suất gánh vác như trước. Dù vậy, áp lực kỳ vọng dành cho anh gần như không thay đổi, trong khi đội tuyển lại chưa tìm được người chia sẻ vai trò đầu tàu.

Lee Kang-in: Danh hiệu nhiều, vai trò vẫn lửng lơ

Lee Kang-in được xem là người kế tục Son, nhưng con đường khẳng định bản thân ở cấp độ cao nhất vẫn chưa dứt khoát. Ở tuổi 25, anh không còn là “thần đồng”, song cũng chưa thực sự trở thành trụ cột không thể thay thế.

Trong màu áo Paris Saint-Germain, Lee sở hữu ba chức vô địch Pháp và một danh hiệu cúp C1 châu Âu mùa 2024-2025. Tuy nhiên, anh chỉ đá 19 phút ở vòng loại trực tiếp, lại vào sân ở hiệp phụ vòng 16 đội gặp Liverpool. Mùa vừa rồi, Lee đá chính gần một nửa số trận tại giải quốc nội, nhưng cả mười lần ra sân ở cúp C1 đều từ ghế dự bị.

Lee có đủ tố chất để trở thành điểm tựa mới cho Hàn Quốc, song đến nay anh vẫn chưa chứng minh được khả năng dẫn dắt đội tuyển ở những sân khấu lớn như World Cup, thay vì chỉ dừng ở vòng loại hay cúp châu Á.

Hwang Hee-chan và thế hệ “lưng chừng”

Hwang Hee-chan từng ghi bàn quyết định vào lưới Bồ Đào Nha ở World Cup trước, giúp Hàn Quốc vào vòng 16 đội. Anh không hoa mỹ như Son hay Lee, nhưng luôn được đánh giá cao về tinh thần thi đấu.

Dù vậy, bước vào giải lần này, Hwang vừa trải qua một mùa giải u ám: Wolves đứng cuối Ngoại hạng Anh và rớt hạng khi còn năm vòng. Bản thân anh chỉ đá chính 19 trận trong 31 lần ra sân, ghi ba bàn trên mọi đấu trường. Nhóm cầu thủ “sát Son” về tuổi đời và kinh nghiệm như Hwang hay Lee vì thế chưa tạo được cảm giác yên tâm để dần thay thế vai trò thủ lĩnh.

Lứa trẻ và dấu hỏi sau Son

Những cái tên trẻ hơn như Bae Jun-ho (Stoke City), Yang Hyun-jun (Celtic) hay Oh Hyeon-gyu (hiện thuộc Besiktas) đều có tố chất, nhưng chưa ai chứng tỏ được mình ở tầm cao nhất. Yang đã nếm trải nhiều danh hiệu cùng Celtic từ năm 2023 nhưng mới có tám lần khoác áo đội tuyển. Oh cũng mới chỉ ở giai đoạn “làm quen” với bóng đá châu Âu dù đã 25 tuổi, tức cùng lứa với Lee.

Trường hợp Cho Gue-sung cho thấy khả năng bùng nổ trong một kỳ World Cup là có thật, nhưng không đảm bảo cho sự ổn định lâu dài. Sau khi chuyển sang Midtjylland ở Đan Mạch, anh không để lại dấu ấn lớn và thậm chí có giai đoạn bị loại khỏi danh sách đội tuyển.

Việc Hàn Quốc phải trao cơ hội cho Joo Min-kyu, một tiền vệ 34 tuổi được kéo lên đá tiền đạo nhờ phong độ ghi bàn tại K League 1, cho thấy sự thiếu hụt phương án ghi bàn đáng tin cậy. Đó là giải pháp ngắn hạn, phản ánh sự chật vật trong việc tìm người chia lửa với Son.

Khoảng trống đã hiện ra

Thay vì chỉ chờ ai đó hỗ trợ Son ở World Cup 2026 sắp tới, Hàn Quốc đang đối diện câu chuyện lớn hơn: khoảng trống khi Son không còn dẫn đầu hàng công. Ở kỳ World Cup kế tiếp, anh sẽ 37 tuổi và chưa chắc còn góp mặt.

Đội tuyển đã hưởng lợi từ một tài năng đặc biệt trong thời gian dài, nhưng lớp kế cận vẫn chưa có gương mặt nào thực sự vươn lên chiếm vai trò trung tâm. Điều Hàn Quốc cần làm ngay từ giải đấu này là vừa tận dụng những gì Son còn mang lại, vừa chuẩn bị cho ngày anh không còn là người gánh vác chính.

Xem thêm
1
2,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Mai Thủy

Xuân Son vất vả lấy lại phong độ đỉnh cao

Nguyễn Xuân Son đã trở lại, nhưng phiên bản hay nhất của anh thì chưa. Với Nam Định, đó là nỗi lo lớn. Với tuyển Việt Nam, câu chuyện còn đáng quan tâm hơn, bởi trung phong từng ghi 7 bàn sau 8 trận V-League 2024/25 và bùng nổ tại AFF Cup cách đây gần 2 năm đang chật vật tìm lại cảm giác săn bàn quen thuộc.

Di chứng sau chấn thương

Chấn thương ở trận chung kết  lượt về AFF Cup 2024 với Thái Lan không chỉ lấy đi khiến Xuân Son ngồi ngoài dài hạn đến gần 1 năm, mà còn ảnh hưởng mạnh đến phong độ của anh. Tiền đạo này vẫn có thể tì đè, làm tường và xuất hiện trong vòng cấm, nhưng những pha xoay người, bứt tốc hay ra chân trong tích tắc đã không còn sắc như trước.

Với một trung phong sống nhờ sức mạnh, cảm giác bóng và khả năng chớp thời cơ, việc đánh mất sự nhanh nhẹn, sắc sảo là cả một sự khác biệt lớn so với hình ảnh hủy diệt trước đây.

Hiệu suất không còn ổn định

Nam Định từng quen với hình ảnh Xuân Son ghi bàn đều đặn, gánh hàng công qua những trận đấu khó khăn. Nhưng mùa này, anh đã có giai đoạn hơn 220 phút không ghi bàn tại V-League, con số gây bất ngờ với một chân sút từng được xem là “máy ghi bàn” của đội bóng thành Nam. Vấn đề không nằm ở một trận im tiếng, mà là cảm giác thiếu liên tục trong phong độ.

Có những thời điểm Xuân Son vẫn bùng nổ, như trận gặp Hà Tĩnh với 1 bàn và 1 kiến tạo, nhưng ngay sau đó lại là một số màn trình diễn mờ nhạt trước các hàng thủ chơi áp sát.

Nam Định phụ thuộc quá nhiều vào Xuân Son

Các đối thủ tại V-League không còn để Xuân Son có nhiều khoảng trống. Anh thường bị kèm sát, bị kéo vào các pha tranh chấp nặng và phải nhận bóng trong tư thế quay lưng. Khi Xuân Son bị phong tỏa, Nam Định lập tức thiếu điểm nổ ở phần sân cuối cùng.

Đội bóng vẫn cần chân sút 29 tuổi làm tường, hút người, mở khoảng trống và kết thúc pha bóng. Sự phụ thuộc ấy càng rõ khi một tiền đạo từng góp dấu giày vào gần như mọi pha tấn công quan trọng nay không còn duy trì được nhịp ghi bàn đều đặn.

Nỗi lo của tuyển Việt Nam

Câu chuyện không dừng ở Nam Định. Với tuyển Việt Nam, Xuân Son vẫn là trung phong khác biệt nhất: mạnh mẽ, giỏi không chiến, biết tạo áp lực và có khả năng tự biến cơ hội nhỏ thành bàn thắng. Nhưng nếu anh chưa đạt trạng thái tốt nhất, HLV Kim Sang-sik sẽ phải tính thêm phương án chia lửa.

AFF Cup 2026 đang đến gần, và tuyển Việt Nam không thể bước vào giải đấu lớn với một mũi nhọn chủ lực còn phập phù về cảm giác ghi bàn. Xuân Son chưa hết giá trị, nhưng anh cần thêm nhịp thi đấu, bàn thắng và sự hỗ trợ tốt hơn để trở lại đúng hình ảnh từng làm nức lòng người hâm mộ bóng đá nước nhà.

Xem thêm
1
2,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Xuân Hiểu

Trận cuối mùa của Man City trước Aston Villa giống như một buổi lễ tri ân và nói lời tạm biệt với các nhân vật quan trọng nhất của đội bóng hơn là một trận đấu. Tỷ số 2-1 nghiêng về Aston Villa chỉ là nền cho hai cuộc chia tay chồng lên nhau: Bernardo Silva rời Man City sau chín năm, và Pep Guardiola cũng khép lại một thập kỷ trên băng ghế huấn luyện.

Hình ảnh gây ám ảnh nhất không nằm trong 90 phút thi đấu. Ngay trong đường hầm, Bernardo đã bật khóc trước khi ra sân, được vợ và con gái đứng cạnh, James Trafford ghé lại an ủi, rồi tất cả nhường chỗ cho tiếng vỗ tay dội lên từ khán đài khi anh bước ra. Một cầu thủ vốn kín tiếng, ít phô trương, bỗng để lộ hết những gì mình dành cho câu lạc bộ.

Bernardo đến từ Monaco năm 2017, góp mặt trong giai đoạn rực rỡ nhất của Man City với sáu chức vô địch Ngoại hạng, năm Cúp Liên đoàn, ba Cúp FA và một lần lên đỉnh châu Âu. Nhưng điều khiến anh được Pep tin tuyệt đối lại nằm ở chỗ khác: sự tinh quái trong cách chơi, sức bền, khả năng đọc trận đấu và chấp nhận làm bất cứ vai trò nào ở tuyến giữa lẫn hàng công để hệ thống vận hành trơn tru.

Chính vì vậy, khi anh được rút ra trong hiệp hai, tiếng vỗ tay đứng dậy từ khán giả không chỉ dành cho một cầu thủ nhiều danh hiệu, mà cho người đã lặng lẽ gánh vác mọi phần việc khó, hiếm khi đòi hỏi ánh đèn chiếu vào mình. Đó là lần hiếm hoi người ta thấy rõ Man City có ý nghĩa thế nào với anh, và anh có ý nghĩa thế nào với giai đoạn hoàng kim của đội bóng.

Trên đường biên, Pep Guardiola cũng rưng rưng. Ông sắp rời Man City sau mười năm biến đội bóng này thành thế lực thống trị nước Anh, đến mức câu lạc bộ đặt tên một khán đài theo ông. Pep thừa nhận mình không còn đủ năng lượng để tiếp tục, nhưng dấu ấn của ông sẽ còn ở lại rất lâu. Ngày chia tay Bernardo vì thế không chỉ là lời tạm biệt một cầu thủ, mà là khoảnh khắc cả sân vận động cảm nhận rõ ràng một kỷ nguyên đang khép lại.

Xem thêm
0
853 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đoàn Linh

Ngôi sao giữa mùa giải hụt hơi

Nguyễn Xuân Son bước vào năm 2026 trong vị thế trung tâm của mọi kỳ vọng. Anh là “cỗ máy ghi bàn” của Nam Định, là biểu tượng cho tham vọng thống trị bóng đá trong nước và vươn ra khu vực. Khi đội bóng thành Nam sở hữu dàn cầu thủ chất lượng, người ta mặc định Xuân Son sẽ là người dẫn đường cho một mùa giải bội thu danh hiệu.

Thế nhưng, khi V.League khép lại với việc Nam Định đánh mất ngôi vương vào tay CAHN, hình ảnh Xuân Son cũng bị đặt dưới lăng kính khác. Anh vẫn ghi bàn đều đặn, vẫn là điểm sáng hiếm hoi, nhưng những con số ấn tượng ấy không đi kèm với chiếc cúp nào. Sự tương phản giữa phong độ cá nhân và thành tích tập thể khiến vai trò của anh trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

Gánh nặng của một ngôi sao nhập tịch

Với tư cách một cầu thủ nhập tịch hàng đầu, Xuân Son không chỉ được chờ đợi ở khả năng ghi bàn. Anh còn được xem như thước đo cho hiệu quả của những khoản đầu tư lớn mà Nam Định đã bỏ ra. Khi đội bóng trở thành cựu vương V.League và dừng bước ở bán kết giải các CLB Đông Nam Á trước Selangor FC, mọi ánh nhìn lại dồn về phía anh.

Trong bối cảnh tập thể rệu rã về tinh thần, sức ép đặt lên Xuân Son càng lớn. Anh phải chứng minh rằng mình không chỉ là cầu thủ của những trận đấu vòng bảng hay những cuộc đua thống kê, mà còn là người biết định đoạt số phận mùa giải ở những thời khắc sinh tử.

Cúp Quốc gia như bài kiểm tra cuối

Trận bán kết Cúp Quốc gia với CLB CA TP.HCM biến Xuân Son thành nhân vật trung tâm của một bài kiểm tra khắc nghiệt. Nếu Nam Định thất bại, mùa giải trắng tay sẽ khép lại mọi nỗ lực, biến những bàn thắng của anh trở nên lạc lõng trong ký ức người hâm mộ. Khi đó, hình ảnh một ngôi sao nhập tịch được kỳ vọng dẫn dắt đội bóng lớn sẽ bị đặt dấu hỏi.

Ngược lại, nếu cùng Nam Định tiến tới chức vô địch, Xuân Son sẽ có được điểm tựa quan trọng cho vị thế của mình. Danh hiệu ấy không chỉ là phần thưởng cho phong độ cá nhân, mà còn là bằng chứng cho thấy anh có thể đứng vững trong thời điểm đội bóng chịu sức ép lớn nhất.

Khoảnh khắc định nghĩa giá trị

Cúp Quốc gia trở thành ranh giới giữa hai hình ảnh: một chân sút xuất sắc nhưng thiếu danh hiệu, và một thủ lĩnh biết cứu vãn danh dự cho đội bóng đang tổn thương. Xuân Son hiểu rằng người ta thường nhớ đến người nâng cúp hơn là người về nhì ở mọi mặt trận.

Trận cầu tại sân Thống Nhất vì thế không chỉ là cuộc chiến của Nam Định, mà còn là thời khắc định nghĩa giá trị của Xuân Son trong mắt người hâm mộ thành Nam và cả bóng đá Việt Nam.

Xem thêm
0
343 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

Ngòi nổ mở màn cho thế trận

Trên sân GEODIS Park, Nashville SC khởi đầu đầy hứng khởi trước Los Angeles FC. Tâm điểm trong chuỗi hưng phấn ấy là Hany Mukhtar. Ngay phút 13, anh di chuyển đúng nhịp để đón đường chuyền của Warren Madrigal rồi dứt điểm hạ gục thủ môn Hasal, mở ra thế trận thuận lợi cho đội chủ nhà.

Cú sút phạt đầu tiên đổi nhịp trận đấu

Chỉ ít phút sau, Mukhtar tiếp tục kéo trận đấu theo quỹ đạo của mình. Phút 21, anh thực hiện cú đá phạt hàng rào đưa bóng vào góc cao khung thành, nhân đôi cách biệt. Từ thời điểm đó, Nashville có lợi thế lớn về tâm lý, trong khi LAFC buộc phải dâng cao, chấp nhận rủi ro để tìm bàn gỡ.

Hat-trick từ những tình huống bóng chết

Sang hiệp hai, Mukhtar lại tận dụng tối đa ưu thế ở các pha bóng cố định. Phút 59, anh hoàn tất cú hat-trick bằng một cú đá phạt trực tiếp khác, bóng găm vào góc cao bên phải, khiến thủ môn đối phương không thể chạm tay. Ba bàn thắng, trong đó hai lần đến từ chấm đá phạt, cho thấy Nashville dựa rất nhiều vào khả năng xử lý bóng chết của ngôi sao số 10.

Son Heung-min nỗ lực đáp trả từ các pha bóng bổng

Ở chiều ngược lại, Los Angeles FC cũng tìm kiếm cơ hội từ những tình huống cố định. Phút 68, Son Heung-min thực hiện quả phạt góc với quỹ đạo khó chịu, tạo điều kiện để Denis Bouanga dứt điểm rút ngắn tỷ số. Trước đó, David Martínez đã ghi bàn sau một quả tạt của Bouanga. Dù vậy, các pha phối hợp này vẫn không đủ để LAFC khỏa lấp khác biệt mà Mukhtar tạo ra từ những cú sút phạt.

Thế trận khép lại dưới cái bóng của Mukhtar

Trong những phút cuối, Son Heung-min và Nathan Ordaz liên tục gây sức ép, nhưng hàng thủ Nashville với sự tập trung của Maxwell Woledzi vẫn đứng vững. Trận đấu kết thúc với tỷ số 3-2 cho Nashville SC, trong đó dấu ấn lớn nhất thuộc về Hany Mukhtar với cú hat-trick, đặc biệt là hai pha đá phạt trực tiếp mang tính quyết định cục diện.

Xem thêm
0
106 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật