Ánh đèn Quảng trường Thời đại và hình ảnh bị phóng đại
Giữa Quảng trường Thời đại, hình ảnh Christian Pulisic được phóng to, vươn tay chạm vào cúp thế giới, các đoạn quảng cáo vẫn chạy như thể đội tuyển Mỹ chưa bị loại. Trên truyền hình, những pha bóng ghép từ tình huống đá phạt, đá phạt góc được dựng lại thành bàn thắng quyết định trong một trận chung kết tưởng tượng với Brazil. Sự pha trộn giữa tư liệu thật, kỹ xảo và trí tuệ nhân tạo tạo ra một phiên bản Pulisic khác hẳn con người thật trên sân.
Không khí đó gợi lại lập luận trong cuốn “Fantasyland” về việc tôn giáo, văn hóa giải trí, internet và truyền thông chạy theo thị trường khiến ranh giới giữa thực và ảo mờ dần. Với Pulisic, chiến dịch quảng bá quanh World Cup 2026 đẩy anh vào đúng vùng giao thoa ấy.
Chuẩn mực do quảng cáo đặt ra, không phải do chuyên môn
Pulisic được xây dựng như một siêu anh hùng bóng đá Mỹ, tương tự cách Freddy Adu từng được nắm lấy từ rất sớm, nhưng lần này là một cầu thủ có thành tích thật: Dortmund, Chelsea, Milan, vô địch châu Âu cấp câu lạc bộ. Anh trở thành gương mặt thương mại hóa thành công nhất lịch sử bóng đá Mỹ, hưởng lợi lớn từ nền tảng được tạo ra sau World Cup 1994, sự ra đời của giải nhà nghề và hiệu ứng David Beckham.
Nhưng chính lớp vỏ quảng cáo đó lại kéo theo hệ quả. Pulisic bị so với những người có khả năng tự xoay chuyển trận đấu như Lionel Messi hay Kylian Mbappe, trong khi bản thân anh chỉ ở mức rất giỏi, không phải dạng thiên tài gánh đội. Việc anh xuất hiện ngang hàng Messi trong một đoạn phim quảng cáo, thậm chí là người ghi bàn quyết định, chỉ hợp lý trong bối cảnh anh là ngôi sao Mỹ trước một kỳ World Cup trên đất Bắc Mỹ, chứ không phản ánh đúng trình độ chuyên môn.
Kỳ vọng phình to và cú rơi sau trận thua Bỉ
Trước giải, không ít gương mặt trên truyền hình ở Mỹ nói về khả năng đội tuyển đi hết hành trình. Landon Donovan không thấy lý do gì để loại trừ kịch bản vô địch, Zlatan Ibrahimovic trả lời “có” khi được hỏi liệu đội tuyển Mỹ có thể đăng quang. Khi đội bóng xếp hạng 16 thế giới dừng bước ở vòng 16 đội, khẩu hiệu “Tại sao không phải chúng ta?” nhanh chóng biến thành “Tại sao chẳng bao giờ là chúng ta?”.
Trong bối cảnh đó, Pulisic trở thành tâm điểm. Anh rời sân vì chấn thương trong trận thua 1-4 trước Bỉ, rồi nói trên sóng truyền hình rằng giờ có thời gian nghỉ ngơi. Câu chữ ấy, đặt cạnh hình ảnh một “đội trưởng Mỹ” được tô vẽ như siêu anh hùng, khiến nhiều cựu tuyển thủ nổi giận, dù sau đó kết quả kiểm tra cho thấy anh bị nứt xương nhỏ ở chân và phải chống nạng.
Hình ảnh “nghỉ ngơi” và khoảng trống trong cách tự bảo vệ
Phản ứng dữ dội không chỉ đến từ trận gặp Bỉ. Quyết định bỏ Gold Cup năm trước để ưu tiên nghỉ ngơi cho mùa giải câu lạc bộ và chuẩn bị World Cup đã bị lôi lại. Pulisic giải thích rằng anh không muốn chơi thêm tám trận rồi bước vào một năm thi đấu liên tục, nhưng cách anh chia sẻ muộn và thiếu chuẩn bị khiến câu chuyện bị xoay theo hướng bất lợi.
Trong khi đó, thực tế là anh đã chơi cả mùa trong bối cảnh phong độ lên rất cao ở nửa đầu mùa tại Milan, rồi sa sút vì viêm bao hoạt dịch và lối chơi phòng ngự sâu, phản công của đội bóng dưới thời huấn luyện viên Max Allegri. Những chi tiết chuyên môn này ít được nhắc tới bằng một câu nói “giờ tôi có thời gian nghỉ” sau trận thua Bỉ, và hình ảnh “Pulisic chỉ chơi khi muốn” dần bám chặt vào anh.
Giữa hai thế giới: ngôi sao thương mại và cầu thủ đang phải chứng minh lại
Ở cấp câu lạc bộ, Pulisic vẫn là một trong những cầu thủ tấn công hiệu quả nhất của Milan kể từ khi gia nhập, chỉ kém cặp tiền đạo của Inter về tổng số bàn thắng và kiến tạo. Tuy nhiên, anh chỉ đứng thứ 12 về số phút thi đấu mùa trước, trong một đội bóng thay huấn luyện viên liên tục, vắng mặt ở cúp châu Âu và sa sút mạnh ở giai đoạn hai.
Chủ sở hữu Gerry Cardinale đã thay đổi cấu trúc lãnh đạo, đưa Ruben Amorim về với lời hứa xây dựng lối chơi tấn công, pressing cao, kiểm soát bóng nhiều. Amorim công khai đánh giá Pulisic rất phù hợp với kiểu bóng đá này và muốn anh ở lại. Hợp đồng hiện tại còn hiệu lực thực tế hai năm, và Pulisic được kỳ vọng sẽ phải tự nâng tầm thêm một lần nữa nếu muốn có bản hợp đồng đúng với mong đợi hoặc thu hút sự quan tâm từ các đội dự cúp châu Âu.
Giữa ánh đèn quảng cáo ở Quảng trường Thời đại và những con số khô khan về phút thi đấu, bàn thắng, kiến tạo, Pulisic đang đứng ở lưng chừng. Hình ảnh trên màn hình lớn vẫn là một người hùng không biết mệt, còn trên sân và trước ống kính phỏng vấn, anh phải xử lý hậu quả của chính kỳ vọng mà chiến dịch tiếp thị đã tạo ra.