Dorgu đá hậu vệ trái: Canh bạc của Carrick đang có lời

Barca giảm lương, bán sao lớn: Đổi lấy quyền chủ động trên thị trường chuyển nhượng

Từ thẻ đỏ của Văn Hậu và cách chơi: Hãy thay đổi trước khi quá muộn

Tuấn Kiệt

Nhìn sâu hơn sau pha vào bóng

Đoàn Văn Hậu nhận thẻ đỏ trực tiếp ở phút 68 trận Công an Hà Nội thắng Thể Công Viettel 1-0 tối 10/9, sau khi VAR xác định hậu vệ này đạp gầm giày vào chân phải Doãn Ngọc Tân. Ngọc Tân đã phá bóng trước, còn Văn Hậu lao tới chậm hơn và tạo ra cú va chạm rất nguy hiểm.

Tiền vệ Thể Công Viettel sau đó không thể tiếp tục thi đấu. Đáng lo hơn, chính chân phải của Ngọc Tân từng bị gãy xương mác hồi tháng 4/2025. Đây là thẻ đỏ đầu tiên trong sự nghiệp Văn Hậu, nhưng những tranh cãi quanh cách chơi quá rắn của anh đã kéo dài từ nhiều năm trước.

Từ Evan Dimas đến những tranh cãi ở V.League

Ở chung kết SEA Games 2019, Evan Dimas chấn thương sau pha va chạm với Văn Hậu và phải ngồi xe lăn khi nhận huy chương. Sau trận, Văn Hậu chủ động đến xin lỗi đồng nghiệp Indonesia và thừa nhận đó là một bài học cho mình. Tuy nhiên, câu chuyện không dừng lại ở đó.

Tháng 8/2022, trong trận Hà Nội FC gặp HAGL, Văn Hậu tiếp tục bị chỉ trích vì nhiều pha tranh chấp mạnh, trong đó có tình huống thúc cùi chỏ Vũ Văn Thanh và va chạm với Nguyễn Văn Toàn. Đến tháng 10 cùng năm, anh công khai nói mình “bỏ ngoài tai” những chỉ trích về lối đá xấu và chỉ tập trung vào lợi ích của đội bóng.

Những cảnh báo đã xuất hiện quá nhiều

Tại AFF Cup 2022, Văn Hậu tiếp tục trở thành tâm điểm trong các pha bóng gây tranh cãi. Ở trận Việt Nam thắng Malaysia 3-0, cựu HLV Steve Darby cho rằng một số tình huống của Văn Hậu vượt quá giới hạn cần thiết và đáng bị xử lý nặng hơn.

Đến bán kết lượt đi gặp Indonesia ngày 6/1/2023, hậu vệ Việt Nam vào bóng bằng 2 chân với Dendy Sulistyawan ở phút 54. Cựu Trưởng ban Trọng tài VFF Dương Văn Hiền nhận định nếu trọng tài nghiêm khắc hơn hoặc trận đấu có VAR, Văn Hậu có thể đã phải nhận thẻ đỏ.

Khi chơi rắn trở thành một thói quen khó sửa

Vấn đề của Văn Hậu không nằm ở việc anh chơi quyết liệt. Một hậu vệ cần mạnh mẽ, không ngại va chạm và đủ lì lợm để bảo vệ phần sân của mình. Nhưng quyết liệt khác hoàn toàn với những pha bóng có gầm giày, khuỷu tay hay động tác thừa khiến đối phương đứng trước nguy cơ chấn thương.

Khi kiểu tranh chấp ấy xuất hiện từ năm 2019, tiếp tục ở V.League 2022, AFF Cup 2022 rồi lại tái diễn vào năm 2026, rất khó xem tất cả chỉ là những phút nóng đầu riêng lẻ.

Đạo đức nghề nghiệp cần được đề cao

Không nên từ những pha bóng trên sân để kết luận Văn Hậu là người có nhân cách xấu. Anh từng chủ động xin lỗi Evan Dimas, và đó là hành động cần được ghi nhận. Nhưng xét riêng trên sân cỏ, trách nhiệm nghề nghiệp của một cầu thủ còn nằm ở việc bảo vệ đôi chân đồng nghiệp.

Văn Hậu đã chơi bóng chuyên nghiệp nhiều năm, từng thi đấu ở Hà Lan, từng trải qua quãng thời gian dài vật lộn với chấn thương và hiểu rõ cái giá của việc phải rời xa sân cỏ. Bởi vậy, anh càng phải biết một cú vào bóng thiếu kiểm soát có thể lấy đi của người khác nhiều tháng, thậm chí nhiều năm sự nghiệp.

Càng giỏi, càng không có lý do để chơi như vậy

Văn Hậu cao 1,86 m, sở hữu thể hình, sức mạnh, khả năng tranh chấp và kinh nghiệm quốc tế rất tốt. Anh từng vô địch V.League 3 lần cùng Hà Nội FC, vô địch V.League 2023 với Công an Hà Nội, giành HCV SEA Games 2019 và AFF Cup 2018 cùng các đội tuyển Việt Nam. Một cầu thủ có nền tảng chuyên môn như vậy không cần những pha vào bóng nguy hiểm để chứng minh sự mạnh mẽ.

Sau quá nhiều lần bị cảnh báo, vấn đề giờ không còn là người khác nói gì về Văn Hậu, mà là chính anh có chịu thay đổi hay không. Nếu không, thẻ đỏ sẽ chưa phải hậu quả đáng sợ nhất. Người phải trả giá nặng hơn có thể là những đồng nghiệp của cầu thủ này.

Xem thêm
2
3,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Thỏa thuận kết thúc sớm

Al Hilal và Karim Benzema đã chính thức khép lại mối quan hệ chỉ khoảng 6 tháng sau khi tiền đạo người Pháp gia nhập đội bóng Saudi Arabia. Ngày 31/8, câu lạc bộ thông báo 2 bên đạt thỏa thuận chấm dứt hợp đồng theo đồng thuận, dù giao kèo ban đầu của Benzema còn thời hạn tới tháng 6/2027.

Al Hilal dành lời cảm ơn cho sự chuyên nghiệp, tinh thần trách nhiệm và vai trò thủ lĩnh mà Benzema thể hiện trong thời gian khoác áo đội. Khoản thanh lý hợp đồng được Hoàng tử Al Waleed bin Talal đứng ra chi trả, nhưng số tiền cụ thể không được công bố.

Không nhận toàn bộ phần lương còn lại

Trước khi chia tay, vấn đề tài chính từng là nút thắt lớn nhất giữa 2 bên. Benzema còn khoảng 10 tháng hợp đồng và ban đầu muốn được thanh toán phần thu nhập tương ứng nếu phải rời đội sớm.

Tuy nhiên, thỏa thuận cuối cùng không đồng nghĩa tiền đạo 38 tuổi nhận đủ toàn bộ số tiền còn lại. Al Hilal và Benzema đã thống nhất một khoản thanh toán thấp hơn để kết thúc hợp đồng trong hòa bình.

Bởi vậy, con số 122,45 triệu euro từng được nhắc tới không phải khoản tiền Al Hilal chính thức trả khi chia tay. Đây chỉ là mức lương cố định cả mùa 2026/27 được một số trang dữ liệu tài chính ước tính trước khi hợp đồng bị chấm dứt.

16 trận và 10 bàn trong 6 tháng

Benzema chuyển từ Al Ittihad sang Al Hilal vào tháng 2/2026 và nhanh chóng trở thành một trong những nhân tố quan trọng trên hàng công.

Anh chơi 16 trận trên mọi đấu trường, ghi 10 bàn và có 5 kiến tạo. Benzema cũng cùng Al Hilal giành Cúp Nhà vua Saudi Arabia trước khi cuộc hợp tác kết thúc sớm hơn dự kiến.

Khoảng thời gian 6 tháng không dài, nhưng hiệu suất của tiền đạo người Pháp vẫn ở mức đáng kể. Al Hilal vì thế khi thông báo chia tay vẫn nhấn mạnh những đóng góp cả trong lẫn ngoài sân của cựu đội trưởng Real Madrid.

Lời cảm ơn khi một chương khép lại

Sau khi việc chấm dứt hợp đồng được công bố, Benzema gửi thông điệp chia tay trên mạng xã hội. Anh cảm ơn Al Hilal, các đồng đội, ban huấn luyện, người hâm mộ và toàn bộ những người tại câu lạc bộ đã đồng hành cùng mình.

Tiền đạo người Pháp gọi đây là thời điểm một chương trong sự nghiệp khép lại và chúc Al Hilal thành công trong chặng đường phía trước.

Cuộc chia tay diễn ra trong lúc đội bóng Saudi Arabia đang thay đổi mạnh hàng công. Ollie Watkins đã được đưa về từ Aston Villa với mức phí hơn 50 triệu bảng và ký hợp đồng 3 năm, trở thành lựa chọn mới cho vị trí trung phong dưới thời Simone Inzaghi.

Benzema chưa nghĩ tới giải nghệ

Dù đã 38 tuổi và vừa trải qua 2 lần đổi câu lạc bộ trong năm 2026, Benzema chưa có ý định dừng lại sự nghiệp ở thời điểm hiện tại.

Anh trở thành cầu thủ tự do sau khi rời Al Hilal và đang xem xét những lựa chọn tiếp theo. Giải nhà nghề Mỹ được nhắc tới như một khả năng, bên cạnh phương án tiếp tục chơi bóng tại Saudi Arabia.

Chưa có đội bóng mới nào được xác nhận. Nhưng sau khi giải quyết xong hợp đồng với Al Hilal, Benzema giờ có quyền tự do lựa chọn bến đỗ mà không cần bất kỳ câu lạc bộ nào phải trả phí chuyển nhượng. Với tình hình hiện tại, anh nhiều khả năng vẫn sẽ thi đấu tiếp, thay vì một thông báo giải nghệ như nhiều đồn đoán.

Xem thêm
1
26,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Vị thế của một HLV “cứu đội”

Roberto De Zerbi bước vào mùa 2026/27 với vị thế đặc biệt tại Tottenham. Ông đến khi mùa trước chỉ còn 7 vòng và giúp đội bóng thoát xuống hạng bằng chiến thắng trước Everton ở ngày cuối cùng. Spurs vẫn kết thúc Ngoại hạng Anh ở vị trí thứ 17 mùa thứ 2 liên tiếp, nhưng việc giữ được suất ở lại giải đấu đã giúp De Zerbi nhận được sự ủng hộ lớn từ ban lãnh đạo trong cuộc tái thiết mùa hè.

Ông được trao ảnh hưởng đáng kể trong việc làm lại đội hình. Luka Vušković được bán đứt cho Brighton, còn Jan Paul van Hecke, học trò cũ của De Zerbi, được đưa về với giá khoảng 52 triệu bảng dù khi ấy chỉ còn 1 năm hợp đồng.

Hơn 300 triệu bảng và sức ép phải tiến bộ

Tottenham đã chi khoảng 314 triệu bảng phí cố định trong mùa hè. Nếu tính các khoản có thể phát sinh, một số cách thống kê đưa tổng giá trị lên khoảng 320 triệu bảng.

Sandro Tonali là thương vụ lớn nhất với 92,5 triệu bảng cố định và 7,5 triệu phụ phí. Mateus Fernandes có giá 85 triệu bảng, Sávio khoảng 75 triệu, Van Hecke hơn 50 triệu, còn Tosin Adarabioyo đến từ Chelsea với mức khoảng 10 triệu bảng. Omar Marmoush được mượn từ Manchester City kèm nghĩa vụ mua.

Khoản đầu tư ấy tạo sức ép rõ ràng cho De Zerbi. Tottenham chưa công bố mục tiêu bắt buộc phải dự Champions League hay Europa League, nhưng sau 2 mùa liên tiếp đứng thứ 17, việc cải thiện mạnh vị trí là yêu cầu tối thiểu.

3 trận đầu và hàng công chưa ghi nổi bàn

Kết quả ban đầu lại rất tệ. Tottenham thua Brentford 0-3 ở vòng mở màn, thua Newcastle 0-2 trên sân nhà rồi hòa Nottingham Forest 0-0. Sau 3 vòng, họ chỉ có 1 điểm, ghi 0 bàn và thủng lưới 5 lần.

Trận tại City Ground đặc biệt đáng lo. Spurs kết thúc 90 phút mà không có cú sút trúng đích. Đây không phải sự cố riêng của một trận: đội bóng của De Zerbi chưa có cú dứt điểm trúng khung thành nào trong cả 3 vòng đầu Ngoại hạng Anh.

De Zerbi vẫn bảo vệ màn trình diễn trước Forest, cho rằng Tottenham tạo được những tình huống có thể dẫn tới bàn thắng nhưng lựa chọn cuối cùng chưa tốt. Vấn đề nằm ở chỗ cơ hội chỉ có ý nghĩa khi chúng được biến thành những cú dứt điểm thực sự nguy hiểm.

Đội hình thay đổi quá nhiều

De Zerbi cũng chưa tìm được bộ khung ổn định. Chỉ sau 3 vòng, ông đã thực hiện 8 thay đổi trong đội hình xuất phát, nhiều nhất Ngoại hạng Anh và cân bằng số lần thay đổi nhiều nhất của Tottenham ở cùng giai đoạn một mùa giải.

Điều này phần nào đến từ số lượng tân binh lớn và tình trạng thể lực của nhiều cầu thủ. Sávio, Marmoush, Tonali, Mateus Fernandes hay Van Hecke đều cần thích nghi với đồng đội mới, trong khi James Maddison, Dejan Kulusevski cùng một số trụ cột khác chưa đạt trạng thái tốt nhất.

De Zerbi từng thừa nhận sự kết nối giữa các cầu thủ không thể xuất hiện ngay lập tức. Với một đội hình thay đổi mạnh trong vài tháng, việc những đường chuyền cuối cùng, cách di chuyển và phối hợp chưa ăn khớp là điều dễ hiểu. Nhưng 0 bàn sau 3 trận khiến quãng thời gian thích nghi trở nên khó chịu hơn nhiều.

Tranh cãi với bộ phận y tế cần được hiểu đúng

Sau trận hòa Forest, De Zerbi gây chú ý khi nói ông “không vui” vì bộ phận y tế yêu cầu Sávio và Destiny Udogie rời sân sau khoảng 60 phút. Nhà cầm quân người Italy cảm thấy 2 sự thay đổi cùng lúc khiến Tottenham mất đi phần nào sự cân bằng khi đang chơi tốt hơn.

Tuy nhiên, ông cũng thừa nhận quyết định này nhằm bảo vệ cầu thủ. Sávio chưa đủ thể trạng chơi trọn 90 phút, còn Udogie cũng cần được quản lý cẩn thận.

Tottenham có lý do để thận trọng. Mùa trước, cầu thủ của họ vắng tổng cộng 370 trận trên mọi đấu trường vì chấn thương, cao nhất trong nhóm Ngoại hạng Anh. Sau 2 mùa liên tiếp gặp khủng hoảng thể lực, câu lạc bộ đã rà soát toàn bộ hệ thống y tế và hiệu suất vận động.

Mặt sân có cơ chế kéo ra tại Tottenham Hotspur Stadium cũng được đưa vào diện kiểm tra. Tuy nhiên, các kết quả ban đầu chưa xác định đây là nguyên nhân trực tiếp gây ra các ca chấn thương.

De Zerbi cần giải quyết hàng công trước tiên

Vấn đề lớn nhất lúc này vẫn nằm ở khâu ghi bàn. Tottenham đã đầu tư vào Marmoush, Sávio và giữ Dominic Solanke, nhưng sau 270 phút Ngoại hạng Anh vẫn chưa tìm thấy mành lưới.

De Zerbi muốn các cầu thủ bình tĩnh hơn ở 1/3 sân cuối, chọn đúng thời điểm chuyền hoặc dứt điểm. Ông từng chỉ ra tình huống Marmoush có thể chuyền cho Robertson băng xuống thay vì tự sút, hay những quả tạt đi quá sâu khiến người phía trong không thể kết thúc.

Những chi tiết như vậy cho thấy vấn đề không đơn thuần nằm ở việc thiếu tiền đạo. Tottenham đang thiếu sự ăn ý và độ chính xác ở những pha xử lý cuối cùng.

Kiên nhẫn có giới hạn

De Zerbi xứng đáng có thêm thời gian sau khi cứu Tottenham khỏi xuống hạng và phải tiếp nhận một đội hình thay đổi gần như toàn bộ trong mùa hè. Ngay chính ông cũng xác định quá trình xây dựng sự kết nối giữa các cầu thủ không thể hoàn thành trong vài tuần.

Nhưng hơn 300 triệu bảng đầu tư đồng nghĩa sự kiên nhẫn sẽ không kéo dài vô hạn.

Tottenham tiếp Everton ngày 12/9 trong trận sân nhà thứ 2 của mùa giải. Trước mắt, mục tiêu chưa cần là Champions League hay một vị trí cụ thể trên bảng xếp hạng. De Zerbi phải giải quyết 2 việc gần hơn nhiều: giúp đội ghi bàn đầu tiên tại Ngoại hạng Anh và tìm ra một bộ khung đủ ổn định để những tân binh bắt đầu chơi như một tập thể.

Ông đã giành được quyền xây lại Tottenham bằng 7 trận cuối mùa trước. Từ bây giờ, quyền lực ấy phải được chuyển thành kết quả thực thụ.

Xem thêm
0
680 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Khởi đầu từ quyết định trên băng ghế chỉ đạo

Thay đổi quan trọng nhất của Chelsea trong mùa hè 2026 bắt đầu từ Xabi Alonso. Sau mùa giải chỉ đứng thứ 10 Ngoại hạng Anh với 52 điểm, câu lạc bộ bổ nhiệm nhà cầm quân Tây Ban Nha theo hợp đồng 4 năm và sử dụng chức danh “người quản lý”, thay vì “huấn luyện viên trưởng” như thời Liam Rosenior. Alonso không nắm toàn bộ hoạt động chuyển nhượng, nhưng có tiếng nói lớn hơn trong cách xây dựng đội hình và trực tiếp tham gia quá trình thuyết phục nhiều mục tiêu.

Chelsea cũng thay đổi cách tuyển quân. Sau nhiều năm gần như tập trung tuyệt đối vào cầu thủ trẻ, đội bóng bắt đầu tìm những người đã có kinh nghiệm, cá tính và khả năng bước ngay vào đội hình chính. Kỳ chuyển nhượng vì thế không còn đơn thuần là gom thêm tài năng, mà hướng tới một tập thể cân bằng hơn về tuổi đời và vai trò.

Rogers và Lacroix đặt khung cho đội hình mới

Morgan Rogers là thương vụ lớn nhất. Chelsea trả Aston Villa 117 triệu bảng và ký hợp đồng đến 2033 với cầu thủ tuyển Anh. Arsenal từng cạnh tranh quyết liệt, nhưng Alonso trở thành một trong những lý do khiến Rogers chọn Stamford Bridge.

Rogers xác nhận đã nói chuyện nhiều lần với HLV mới và cảm thấy cách Alonso muốn chơi bóng phù hợp với mình. Cole Palmer, người quen Rogers từ các đội trẻ Anh và Manchester City, liên tục gọi điện, trong khi Reece James cũng trao đổi với anh về môi trường tại Chelsea.

Rogers có thể chơi số 10, lệch trái hoặc xuất hiện gần trung phong, tạo cho Alonso nhiều cách kết hợp cùng Palmer và João Pedro.

Ở hàng thủ, Chelsea chi khoảng 52 triệu bảng cho Maxence Lacroix. Trung vệ 26 tuổi rời Crystal Palace sau 98 trận trên mọi đấu trường, cùng đội bóng này giành Cúp FA, Conference League và Community Shield. Tốc độ, khả năng tranh chấp và kinh nghiệm Ngoại hạng Anh giúp anh nhanh chóng được xem là phương án quan trọng bên cạnh Levi Colwill.

Thêm những cầu thủ từng trải vào phòng thay đồ

Sự thay đổi mạnh nhất so với chính sách cũ nằm ở Danny Welbeck và Jordan Henderson. Welbeck đến từ Brighton ở tuổi 35, còn Henderson gia nhập sau khi rời Brentford ở tuổi 36.

Trước khi cập bến Chelsea, 2 người đã có tổng cộng 863 trận Ngoại hạng Anh. Họ không được đưa về với kỳ vọng đá chính mọi tuần, mà để bổ sung kinh nghiệm cho một phòng thay đồ nhiều cầu thủ trẻ.

Chelsea thậm chí từng trả khoảng 8 triệu bảng cho Granit Xhaka. Alonso muốn tái hợp học trò cũ tại Bayer Leverkusen, nhưng Sunderland kiên quyết giữ đội trưởng của mình.

Việc không mua được Xhaka không làm kế hoạch thay đổi. Henderson trở thành phương án kinh nghiệm ở tuyến giữa, còn Welbeck đem tới thêm một lựa chọn cho hàng công sau mùa 2025/26 ghi 13 bàn tại Ngoại hạng Anh cho Brighton.

Thanh lọc mạnh, hàng loạt gương mặt quen thuộc ra đi

Song song với việc mua người, Chelsea thực hiện một cuộc thanh lọc lớn. Marc Cucurella chuyển sang Real Madrid từ tháng 6. Trevoh Chalobah sang Como, Liam Delap tới Nottingham Forest, Nicolas Jackson gia nhập Aston Villa, Marc Guiu chuyển sang RB Leipzig còn Andrey Santos được Manchester United mua đứt.

Tosin Adarabioyo sang Tottenham, trong khi Mykhailo Mudryk cũng tới chính đội bóng cùng thành phố theo dạng cho mượn. Robert Sánchez chuyển tới Como theo hợp đồng mượn, Benoît Badiashile sang Napoli, Alejandro Garnacho tới Aston Villa và Dario Essugo được gửi sang Strasbourg để có thêm thời gian thi đấu.

Thay đổi lớn nhất xuất hiện vào ngày cuối thị trường. Enzo Fernández rời Stamford Bridge để gia nhập Manchester City với giá 125 triệu bảng. Tiền vệ Argentina kết thúc hành trình tại Chelsea sau 170 trận và 31 bàn.

Tổng tiền bán cầu thủ của Chelsea trong hè đạt khoảng 382 triệu bảng, giúp câu lạc bộ kết thúc kỳ chuyển nhượng với lợi nhuận ròng khoảng 33 triệu bảng dù tiếp tục đầu tư rất mạnh.

Bộ khung mới của Alonso

João Pedro nằm ở phía đối lập với nhóm rời đi. Tiền đạo Brazil ghi 20 bàn trong mùa đầu, giành danh hiệu Cầu thủ hay nhất Chelsea rồi ký hợp đồng mới đến 2034. Anh cùng Palmer và Rogers trở thành những gương mặt được kỳ vọng giữ vai trò lớn trên hàng công.

Phía dưới, Lacroix tăng chất lượng hàng thủ, Marco Palestra bổ sung tốc độ bên cánh phải, còn Pep Chavarría mang tới phương án ở cánh trái sau khi Cucurella ra đi. Valentín Barco cũng gia nhập từ Strasbourg, tạo thêm lựa chọn ở nhiều khu vực.

Chelsea còn tăng đáng kể chất lượng trong khung thành bằng Emiliano Martínez. Thủ môn vô địch World Cup 2022 ký hợp đồng đến 2029 sau khi rời Aston Villa, trong khi Robert Sánchez được đưa sang Como.

Các thương vụ ấy mang dấu ấn khá rõ của cách Alonso muốn xây đội. Ông từng thành công với hệ thống 3 hậu vệ và những cầu thủ biên hoạt động rộng tại Bayer Leverkusen. Palestra, Chavarría và Barco đều cung cấp thêm khả năng thay đổi cấu trúc khi Chelsea chuyển giữa hàng thủ 3 hoặc 4 người.

Một vấn đề mới xuất hiện vào ngày cuối

Kỳ chuyển nhượng không hoàn toàn trọn vẹn. Việc Enzo ra đi đúng hạn chót khiến tuyến giữa Chelsea trở nên mỏng hơn dự kiến, nhất là khi Andrey Santos đã sang MU và Essugo được cho Strasbourg mượn.

Chelsea cố phản ứng bằng đề nghị lên tới 65 triệu bảng cho James Garner nhưng Everton từ chối. Một thỏa thuận khoảng 47 triệu bảng với Lamine Camara của Monaco cũng đổ vỡ vào phút cuối.

Alonso vì thế bước vào mùa giải với Caicedo, Lavia và Henderson là những tiền vệ trung tâm tự nhiên nổi bật nhất. Đây là khu vực trái ngược với hàng công và hàng thủ, nơi Chelsea đang sở hữu rất nhiều lựa chọn.

Đội bóng đã chơi 2 trận đầu Ngoại hạng Anh, thắng Fulham 3-2 rồi tiếp tục bước vào giai đoạn đầu dưới Alonso với bộ khung mới. Việc không dự cúp châu Âu giúp số lượng trận đấu giảm xuống, nhưng chiều sâu tuyến giữa vẫn là chi tiết cần theo dõi.

Chelsea đã thay cả cách xây đội

Mùa hè 2026 vì thế không đơn giản là một kỳ mua sắm lớn khác của BlueCo. Chelsea vẫn chi gần 350 triệu bảng và tiếp tục đầu tư vào những cầu thủ trẻ cho tương lai, nhưng cách phân bổ nhân sự đã khác.

Rogers và Lacroix được mua để đóng vai trò lớn ngay lập tức. Henderson và Welbeck mang tới kinh nghiệm. Martínez tăng độ tin cậy trong khung thành. João Pedro được giữ lại bằng hợp đồng dài hạn, còn hàng loạt cầu thủ không còn nằm trong cấu trúc mới được bán hoặc cho mượn.

Xabi Alonso đứng ở trung tâm của quá trình đó. Ông trực tiếp góp phần thuyết phục Rogers, thúc đẩy sự quan tâm dành cho Xhaka và Chavarría, đồng thời yêu cầu đội hình có thêm kinh nghiệm thay vì tiếp tục chỉ dựa vào sức trẻ.

Chelsea chưa thể biết cuộc thay đổi này thành công đến đâu chỉ sau vài tuần. Nhưng so với tập thể đứng thứ 10 mùa trước, phòng thay đồ hiện tại gọn hơn, giàu kinh nghiệm hơn và phù hợp hơn với cách Alonso muốn chơi bóng. Vấn đề còn lại là tuyến giữa sau sự ra đi muộn của Enzo Fernández, khoảng trống mà Chelsea đã không kịp lấp trước khi thị trường đóng cửa.

Xem thêm
3
9,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Mourinho trở lại Madrid trong bối cảnh nào?

José Mourinho trở lại Real Madrid sau một mùa giải mà đội bóng tiếp tục trắng tay. Barcelona vô địch La Liga ngay sau trận thắng Real ngày 10/5, khép lại mùa thứ 2 liên tiếp đội bóng Hoàng gia không giành danh hiệu lớn.

Trong hoàn cảnh ấy, Florentino Pérez tìm kiếm một HLV đủ cá tính để xây lại trật tự và sức cạnh tranh. Mourinho từ chỗ gần như không nằm trong kế hoạch vào tháng 3 dần trở thành lựa chọn số 1 đầu tháng 5, trước khi được công bố chính thức ngày 11/6 với hợp đồng đến năm 2029.

Mourinho trở lại cùng tiếng nói lớn hơn trên thị trường

Một trong những yêu cầu quan trọng của Mourinho là được tham gia sâu hơn vào kế hoạch nhân sự. Ông không muốn tự mình điều hành chuyển nhượng như nhiệm kỳ đầu, nhưng yêu cầu có tiếng nói trong việc xác định những vị trí cần bổ sung.

Ngay trước khi được bổ nhiệm, Mourinho đã làm việc cùng Tổng giám đốc José Ángel Sánchez, trưởng bộ phận tuyển trạch Juni Calafat và người đại diện Jorge Mendes. Kế hoạch ban đầu tập trung vào hậu vệ phải, trung vệ, hậu vệ trái và tuyến giữa. Sau đó, Mourinho tiếp tục yêu cầu thêm một tiền vệ sáng tạo và một người có thể chơi thấp.

Real cuối cùng đưa về 6 cầu thủ. Ibrahima Konaté và Bernardo Silva gia nhập theo dạng tự do. Denzel Dumfries đến từ Inter Milan với giá 20 triệu euro, Marc Cucurella từ Chelsea với 55 triệu, Carlos Espí từ Levante với 25 triệu và Yan Diomande từ RB Leipzig với 125 triệu euro.

Tổng tiền mua cầu thủ là 225 triệu euro, trong đó riêng Diomande chiếm hơn một nửa.

Những lựa chọn mang dấu ấn Mourinho

Không phải cả 6 thương vụ đều do Mourinho tự chọn, nhưng ảnh hưởng của ông hiện diện khá rõ trong một số quyết định.

Bernardo Silva là trường hợp nổi bật. Real từng nhiều lần không mặn mà với đề xuất đưa tiền vệ Bồ Đào Nha về Bernabéu, nhưng lập trường thay đổi sau khi Mourinho trực tiếp thúc đẩy thương vụ. Bernardo sau đó ký hợp đồng 2 năm.

Ở 2 cánh hàng thủ, Cucurella và Dumfries giúp Mourinho có thêm những lựa chọn khác với Trent Alexander-Arnold và Álvaro Carreras. Mourinho cũng nhấn mạnh rằng với một mùa giải có thể kéo dài khoảng 60 trận, không thể để một hậu vệ đá gần như toàn bộ còn người kia chỉ xuất hiện vài trận.

Konaté tăng chiều sâu trung tâm hàng thủ trong bối cảnh Éder Militão gặp vấn đề thể trạng, còn Carlos Espí được bổ sung sau khi Gonzalo García chuyển sang Fulham.

Nico Paz và cách Real cân đối đội hình

Sự xuất hiện của Bernardo Silva cũng khiến cơ hội dành cho Nico Paz trở nên hạn chế hơn. Thay vì đưa tiền vệ Argentina trở lại ngay, Real đạt thỏa thuận để Como mua đứt anh với giá 60 triệu euro.

Đội bóng Tây Ban Nha vẫn giữ quyền mua lại Paz với giá 80 triệu euro vào hè 2027. Cách xử lý này giúp Real thu về khoản tiền lớn nhưng chưa hoàn toàn mất quyền kiểm soát tương lai của một cầu thủ trưởng thành từ học viện.

Một thương vụ khác giúp cân đối tài chính là Gonzalo García. Fulham trả khoảng 40 triệu euro để sở hữu 70% quyền lợi cầu thủ, còn Real giữ lại 30%. Sau đó, đội bóng chi 25 triệu euro mua Carlos Espí, tiền đạo 21 tuổi vừa ghi 13 bàn tại La Liga mùa trước.

Rodri là thương vụ hụt, nhưng Mourinho không xem đó là khoảng trống bắt buộc

Real cũng từng muốn có Rodri. Mourinho xác nhận ông đã nói chuyện với tiền vệ người Tây Ban Nha vài lần và câu lạc bộ đưa ra một đề nghị tốt, nhưng Rodri cuối cùng chọn Barcelona.

Dù vậy, Mourinho không xem việc hụt Rodri là lý do để tiếp tục mua bằng mọi giá. Ông nói Real không thiếu tiền vệ khi vẫn còn Aurélien Tchouaméni, Eduardo Camavinga, Federico Valverde, Bernardo Silva và Arda Güler. Rodri sẽ giúp đội mạnh hơn, nhưng không phải vị trí buộc phải được thay thế bằng một cái tên khác.

Kỳ chuyển nhượng vì thế khép lại ở 6 tân binh và 225 triệu euro chi phí mua cầu thủ.

Khởi đầu tốt sau cuộc thay đổi lớn

Những thay đổi nhân sự nhanh chóng mang lại kết quả đầu tiên. Real thắng Espanyol 2-1 trong ngày mở màn, đánh bại Real Sociedad 4-1 rồi thắng Málaga 4-0. Sau 3 trận, đội của Mourinho có 9 điểm tuyệt đối, ghi 10 bàn và thủng lưới 2 lần.

Mourinho cũng tỏ ra hài lòng với cách phòng thay đồ phản ứng. Sau trận thắng Málaga, ông nhấn mạnh các cầu thủ đang hỗ trợ, ăn mừng và làm việc cùng nhau, dù vẫn yêu cầu đội giữ tổ chức tốt hơn khi đã dẫn sâu.

Real đã phản ứng với 2 mùa trắng tay bằng một HLV quen thuộc và kỳ chuyển nhượng 225 triệu euro. Khởi đầu 3 trận toàn thắng giúp kế hoạch ấy đi đúng hướng, nhưng thước đo lớn hơn vẫn nằm ở những cuộc đối đầu với Barcelona và Champions League, nơi Mourinho được đưa trở lại để biến một đội hình nhiều ngôi sao thành tập thể cạnh tranh danh hiệu ổn định hơn.

Xem thêm
2
9,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật