Áp lực từ một triết lý bóng đá khắc nghiệt
Arsenal dưới thời Mikel Arteta luôn đặt yêu cầu rất cao về thể lực, cường độ và khả năng duy trì phong độ trong lịch thi đấu dày đặc. Nhà cầm quân người Tây Ban Nha thường giữ bộ khung chủ lực trong những giai đoạn quyết định, khiến các cầu thủ quan trọng phải chịu khối lượng thi đấu rất lớn.
Declan Rice là trường hợp tiêu biểu nhất: khỏe, bền bỉ và gần như luôn sẵn sàng mỗi khi Arsenal cần anh.
Khối lượng thi đấu ở mức cực hạn
Mùa 2025/26 kéo dài tới tận World Cup khiến Rice phải chơi 69 trận cho câu lạc bộ và đội tuyển, với tổng cộng 5.482 phút. Riêng trong màu áo Arsenal, tiền vệ người Anh ra sân 55 trận và thi đấu 4.456 phút. Đội bóng của Arteta vô địch Ngoại hạng Anh, vào chung kết Cúp C1 châu Âu và Cúp Liên đoàn, nên Rice gần như phải duy trì nhịp thi đấu liên tục từ đầu mùa đến cuối tháng 7.
Vai trò của anh ở đội tuyển cũng ngày càng lớn. Thomas Tuchel bổ nhiệm Rice làm đội phó trước World Cup và trao băng đội trưởng cho anh ở trận tranh hạng 3 với Pháp. Chính Rice thừa nhận lịch thi đấu đã trở nên quá khủng khiếp, nhưng anh vẫn chấp nhận bởi những danh hiệu như chức vô địch Ngoại hạng Anh là lý do khiến cầu thủ sẵn sàng đặt cơ thể vào giới hạn.
Cơ thể bắt đầu lên tiếng
Sự bền bỉ của Rice không đồng nghĩa anh hoàn toàn khỏe mạnh. Tiền vệ 27 tuổi tiết lộ đã phải kiểm soát cơn đau dây thần kinh ở vùng gân kheo từ sau Giáng sinh 2025. Vấn đề này còn liên quan đến vùng lưng dưới và khiến anh phải rời sân ở phút 72 trong trận Anh thắng Croatia 4-2 tại vòng bảng World Cup.
Trong những tuần cuối mùa giải của Arsenal, Rice được cho là đã phải điều trị bằng các mũi tiêm để tiếp tục thi đấu khi đội bóng đua chức vô địch Ngoại hạng Anh và Cúp C1 châu Âu. Tại World Cup, anh còn gặp một cú va chạm khiến bắp chân sưng trong 3 ngày và phải nghỉ trận gặp Panama. Đến những trận cuối giải, thể trạng của Rice đã bị bào mòn rõ rệt sau gần 1 năm thi đấu liên tục.
Rice lại thích chính nhịp thi đấu đó
Điểm khó trong việc quản lý Rice nằm ở chính tính cách của anh. Tiền vệ Arsenal nói anh thích cảm giác cơ thể bền bỉ, thích nhịp thi đấu 3 trận mỗi tuần và không quen với việc chơi 1 trận rồi phải chờ thêm 7 ngày. Với Rice, được thi đấu liên tục giúp anh duy trì cảm giác bóng và sự tập trung.
Thói quen ấy giúp Rice trở thành một trong những cầu thủ đáng tin cậy nhất của Arteta, nhưng cũng khiến việc cho anh nghỉ trở nên khó khăn. Trong mùa Arsenal vô địch, có nhiều giai đoạn Rice gần như chỉ trải qua chu trình hồi phục, thi đấu rồi tiếp tục hồi phục thay vì tập luyện đầy đủ giữa các trận. Chính anh từng mô tả lịch sinh hoạt khi ấy đơn giản là “hồi phục, thi đấu, hồi phục, thi đấu”.
Arsenal tăng chiều sâu để giảm tải
Mùa hè này, Arsenal đã bổ sung Bruno Guimarães từ Newcastle với mức phí 75 triệu bảng. Tiền vệ Brazil gia nhập một khu trung tuyến vốn đã có Rice, Martin Ødegaard, Martín Zubimendi, Mikel Merino và Myles Lewis-Skelly, tạo cho Arteta nhiều lựa chọn xoay vòng hơn. Bruno có thể chơi tiền vệ phòng ngự hoặc tiền vệ con thoi, vì vậy sự xuất hiện của anh trực tiếp giúp Arsenal giảm phụ thuộc vào Rice.
Câu lạc bộ đồng thời thay đổi mạnh bộ phận y tế và thể lực sau mùa giải có quá nhiều ca chấn thương. Chuyên gia Joaquín Acedo tham gia quá trình đánh giá toàn bộ hệ thống, trong khi một số nhân sự chủ chốt ở bộ phận y tế và khoa học thể thao đã rời đội.
Rice vẫn là trụ cột của Arsenal, nhưng sau 69 trận và 5.482 phút trong mùa vừa qua, bài toán của Arteta không còn nằm ở việc anh có đủ sức đá hay không. Điều cần giải quyết là phân bổ số phút hợp lý hơn để tiền vệ người Anh vẫn giữ được cường độ quen thuộc mà không phải tiếp tục kéo dài một mùa giải trong tình trạng đau và phụ thuộc vào các biện pháp điều trị để ra sân.