Alonso: “Không có bạn bè khi Chelsea gặp Fulham, chỉ có chiến đấu!”

418 triệu bảng cho 4 cầu thủ: Premier League đang tự đẩy giá lên tới đâu?

MU mạnh lên dưới Carrick, nhưng Keane cảnh báo: Đừng vội mơ ngôi vương!

LE NGOC

Đối thủ là “kẻ thù” trên sân

Sir Alex Ferguson nổi tiếng với cách biến cạnh tranh thành chuyện sống còn trong bóng đá. Liverpool là đối thủ lớn nhất trong phần lớn thời gian ông dẫn dắt Manchester United, còn những màn đấu trí với Rafael Benítez ở cuộc đua vô địch mùa 2008/09 trở thành một phần quen thuộc của bóng đá Anh.

Nhưng một câu chuyện của Gary McAllister lại cho thấy Ferguson có thể lạnh lùng với một đối thủ suốt nhiều năm, rồi chính ông lại là người đầu tiên chìa tay khi người đó gặp biến cố lớn trong cuộc sống.

Một câu nói đùa khiến Ferguson giận 14 năm

Ngày 26/4/1992, McAllister cùng Lee Chapman, Eric Cantona và David Batty xem Liverpool gặp Manchester United tại nhà Chapman. Leeds vừa thắng Sheffield United và sẽ chính thức vô địch nếu MU thất bại tại Anfield.

Liverpool thắng 2-0. Sau trận, Ferguson xuất hiện trên truyền hình với vẻ tức giận và nhấn mạnh Leeds không giành chức vô địch bằng chính sức mình, mà Manchester United đã tự đánh mất nó.

McAllister khi ấy đang kết nối với ê-kíp truyền hình nên nghe được những gì diễn ra tại sân. Thấy Ferguson xuất hiện với khuôn mặt đỏ gay, anh buông một câu trêu rằng nhà cầm quân Scotland vẫn chẳng mấy nhã nhặn khi thất bại.

Chỉ vài giây sau, Denis Law lên tiếng qua đường liên lạc: “Gary, Fergie nghe thấy đấy.”

McAllister nhanh chóng hiểu câu nói đùa ấy không trôi qua nhẹ nhàng.

Từ sân bay Lithuania đến khách sạn Albania

Trong nhiều năm sau đó, Ferguson gần như không nói chuyện với McAllister. Cựu tiền vệ Leeds kể rằng 2 người từng chạm mặt tại sân bay ở Lithuania hay khách sạn tại Albania, nhưng Ferguson cứ bước qua mà không hề nhìn sang.

McAllister sau này thường kể vui rằng mình “không tồn tại” trong mắt Ferguson suốt 20 năm. Nếu tính từ chức vô địch của Leeds năm 1992 đến thời điểm 2 người nối lại liên lạc năm 2006, quãng thời gian thực tế vào khoảng 14 năm.

Sự lạnh nhạt ấy phù hợp với cách McAllister nhìn Ferguson trong bóng đá. Khi còn cạnh tranh, ông coi người bên kia là đối thủ cần phải đánh bại. Tình cảm cá nhân gần như bị tách khỏi cuộc chiến trên sân.

Biến cố gia đình làm thay đổi tất cả

Cuộc sống của McAllister thay đổi khi vợ ông, Denise, chống chọi với ung thư vú. Bà được chẩn đoán từ năm 2000. McAllister thậm chí rời công việc huấn luyện tại Coventry cuối năm 2003 để dành nhiều thời gian hơn cho vợ và 2 con trai.

Denise qua đời vào tháng 3/2006.

Trong giai đoạn đau đớn ấy, một trong những người đầu tiên chủ động gọi điện cho McAllister lại là Ferguson.

Nhà cầm quân Manchester United nói McAllister có thể tới Carrington bất cứ ngày nào để xem đội tập, đồng thời mời ông tới Old Trafford bất cứ khi nào muốn. Tấm thiệp chia buồn đầu tiên McAllister nhận được qua đường bưu điện cũng đến từ vợ Ferguson.

Sau nhiều năm bị xem như người xa lạ chỉ vì một câu nói đùa, cách Ferguson xuất hiện đúng lúc khiến McAllister thay đổi hoàn toàn cách nhìn về ông.

Một Ferguson khác phía sau đường biên

McAllister sau này dùng chính câu chuyện ấy để giải thích con người Ferguson. Trong cạnh tranh, cựu HLV MU có thể cứng rắn đến mức biến đối thủ thành “kẻ thù”, giữ một sự giận dữ suốt nhiều năm và làm mọi cách trong giới hạn bóng đá để chiến thắng.

Nhưng khi bóng đá không còn là vấn đề, Ferguson hành xử theo cách hoàn toàn khác.

McAllister từng đối đầu Manchester United khi cùng Leeds vô địch năm 1992, sau đó còn khoác áo Liverpool. Mối quan hệ bóng đá giữa họ vì thế luôn nằm ở phía đối lập. Nhưng khi Denise qua đời, những chuyện từ năm 1992 không còn quan trọng với Ferguson.

Với McAllister, đó là thời điểm ông hiểu rõ hơn con người phía sau hình ảnh một HLV nổi tiếng nóng nảy và hiếu thắng. Ferguson có thể không nhìn ông suốt khoảng 14 năm vì một câu nói đùa, nhưng khi McAllister rơi vào quãng thời gian khó khăn nhất, chính Ferguson lại là người chủ động gọi điện và mở cửa Carrington cho ông.

Xem thêm
4
7,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Góc nhìn thẳng của Roy Keane

Roy Keane thừa nhận Manchester United đã nâng chất lượng tuyến giữa trong mùa hè với Andrey Santos và Youri Tielemans, trong khi Carlos Baleba đang là mục tiêu tiếp theo. MU đã chi khoảng 48 triệu bảng cho Santos, 35 triệu bảng cho Tielemans và gửi đề nghị 60 triệu bảng kèm 5 triệu bảng phụ phí tới Brighton để hỏi mua Baleba.

Nếu tiền vệ người Cameroon cập bến Old Trafford, Keane cho rằng MU sẽ sở hữu một hàng tiền vệ “tốt”. Nhưng với cựu thủ quân đội bóng, “tốt” và “đủ sức vô địch Ngoại hạng Anh” vẫn là 2 tiêu chuẩn khác nhau. Ông chưa tin những thay đổi hiện tại đủ để đưa đội của Michael Carrick ngang hàng Arsenal hay Manchester City trong cuộc đua đường dài.

Keane nhìn thẳng vào hàng thủ

Điểm khiến Keane lo hơn không nằm ở giữa sân. Ông đánh giá MU đã có sức tấn công đáng kể và đặc biệt nguy hiểm hơn sau khi Carrick tiếp quản mùa trước.

Vấn đề nằm phía sau. Keane chỉ thẳng vào 2 vị trí hậu vệ biên và cặp trung vệ, những khu vực ông cho rằng vẫn chưa mang lại sự chắc chắn cần thiết cho một đội muốn vô địch.

Nhận xét ấy có cơ sở từ mùa trước. MU kết thúc Ngoại hạng Anh với 69 bàn thắng nhưng cũng thủng lưới 50 lần. Đội tiến bộ mạnh về kết quả dưới Carrick, song khả năng bảo vệ khung thành vẫn chưa đạt mức của một tập thể đủ ổn định để theo đuổi Arsenal trong 38 vòng.

Tielemans là lựa chọn an toàn, chưa phải người thay đổi đẳng cấp

Keane cũng dành đánh giá riêng cho Tielemans. Ông xem tiền vệ 29 tuổi là một lựa chọn an toàn nhờ kinh nghiệm lâu năm tại Ngoại hạng Anh, khả năng chịu áp lực và việc đã quen thi đấu tại những sân đấu lớn.

Nhưng Keane đặt dấu hỏi ở bước tiếp theo: Tielemans có giúp MU tiến từ một đội trong nhóm Champions League thành nhà vô địch hay không.

Quan điểm của ông không phải Tielemans thiếu chất lượng. Vấn đề nằm ở tiêu chuẩn. Một cầu thủ đủ tốt để cải thiện chiều sâu chưa chắc đã tạo ra mức chênh lệch cần thiết khi đối đầu những đội mạnh nhất.

Baleba, nếu tới, sẽ bổ sung sức chạy, khả năng tranh chấp và phạm vi hoạt động rộng hơn. Khi đó Carrick có thể lựa chọn giữa Baleba, Santos, Tielemans và Kobbie Mainoo ở trung tâm, phía trên còn Bruno Fernandes. Tuyến giữa rõ ràng dày hơn mùa trước, nhưng Keane vẫn chưa xem đây là hàng tiền vệ của một nhà vô địch.

Carrick bước vào mùa mới từ vị trí thứ 3

MU thực tế không bắt đầu lại từ con số 0. Carrick tiếp quản giữa mùa 2025/26 và giúp đội kết thúc Ngoại hạng Anh ở vị trí thứ 3 với 71 điểm, thành tích 20 thắng, 11 hòa và 7 thua. Họ kém nhà vô địch Arsenal 14 điểm và Man City 7 điểm.

Đó là bước tiến đủ lớn để Carrick được trao công việc chính thức. Tuy nhiên, chính khoảng cách ấy cũng giải thích sự dè dặt của Keane. MU đã trở lại Champions League nhưng vẫn còn một bước đáng kể để tiến tới cuộc đua vô địch.

Carrick vẫn tin đội hình hiện tại đủ khả năng tiếp tục phát triển, đồng thời ban lãnh đạo chưa dừng mua sắm. Baleba là ưu tiên ở giữa sân, còn một hậu vệ trái vẫn nằm trong kế hoạch bổ sung.

Sau Baleba, sức ép chuyển sang hàng thủ

Nếu thương vụ Baleba hoàn tất, MU gần như hoàn thành quá trình xây lại tuyến giữa trong mùa hè. Khi đó, nhận xét của Keane sẽ khiến sự chú ý chuyển hẳn xuống hàng phòng ngự.

Carrick cần tìm ra bộ khung đủ ổn định ở 4 vị trí phía sau, đặc biệt khi mục tiêu không còn đơn thuần là giữ suất Champions League. MU đã chứng minh dưới thời ông rằng họ có thể ghi bàn và tích lũy điểm với tốc độ cao. Bước tiếp theo là giảm số tình huống đối phương có thể khai thác ở 2 biên và trước khung thành.

Keane không phủ nhận MU đang mạnh lên. Điều ông chưa chấp nhận là xem sự tiến bộ ấy đồng nghĩa đội bóng đã sẵn sàng vô địch. Với ông, Baleba có thể hoàn thiện tuyến giữa, nhưng hàng thủ mới là nơi quyết định MU đã thực sự tiến gần Arsenal hay vẫn chỉ dừng ở nhóm bám đuổi.

Xem thêm
0
843 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Trở lại Old Trafford và dấu hỏi chưa dứt

Marcus Rashford đã trở lại Manchester United sau 2 quãng thời gian cho mượn liên tiếp tại Aston Villa và Barcelona. Tiền đạo 28 tuổi vừa chơi khoảng 30 phút khi vào sân từ phút 60 trong trận giao hữu thua AC Milan 2-4 ngày 15/8, lần đầu anh khoác áo MU sau khoảng 20 tháng.

Dù Rashford vừa có mùa giải ghi 14 bàn và kiến tạo 11 lần trong 49 trận cho Barcelona, Wayne Rooney vẫn quan tâm nhiều hơn đến thái độ của đàn em khi trở về Old Trafford.

Rooney quan tâm đến khát khao hơn tài năng

Rooney không nghi ngờ năng lực của Rashford bởi tiền đạo người Anh đã chứng minh khả năng trong nhiều mùa giải. Điều khiến cựu đội trưởng MU băn khoăn là Rashford còn thực sự muốn cống hiến cho câu lạc bộ đến mức nào. Sau khi theo dõi anh trở lại trước AC Milan, Rooney đặc biệt nhắc đến ngôn ngữ cơ thể và mức độ hoạt động trên sân.

Theo Rooney, người hâm mộ sẵn sàng chấp nhận một cầu thủ chuyền hỏng, mất bóng hoặc trải qua một trận đấu không tốt nếu anh ta vẫn chạy, tranh chấp và làm việc hết sức vì đội bóng. Rashford vì thế cần thể hiện sự tích cực hơn nếu muốn lấy lại niềm tin sau thời gian dài xa Old Trafford.

Kinh nghiệm của Rooney dành cho đàn em

Rooney lấy chính câu chuyện của mình năm 2010 làm ví dụ. Khi ấy, ông từng yêu cầu rời Manchester United trước khi thay đổi quyết định và tiếp tục gắn bó với đội bóng. Mối quan hệ với một bộ phận người hâm mộ bị ảnh hưởng, buộc Rooney phải tìm cách giành lại sự ủng hộ bằng những gì diễn ra trên sân.

Ông cho rằng Rashford cũng phải đi theo con đường tương tự: tập luyện nghiêm túc, tăng mức độ hoạt động và thay đổi cách thể hiện trên sân. Rooney thậm chí cho rằng nếu cần thiết, Rashford nên tìm người hỗ trợ để cải thiện ngôn ngữ cơ thể, bởi đây là yếu tố người hâm mộ nhìn thấy trực tiếp mỗi tuần.

Rashford phải tự giành lại vị trí

Rooney nhấn mạnh phần lớn trách nhiệm hiện nằm ở Rashford. Tiền đạo người Anh cần nhìn lại những người xung quanh, giữ gần mình những người thực sự đáng tin cậy rồi tập trung vào tập luyện.

Michael Carrick đã đưa Rashford trở lại đội một và đánh giá tích cực thái độ của anh trong thời gian chuẩn bị mùa giải, nhưng suất thi đấu vẫn phải được giành bằng màn trình diễn trên sân.

Rooney vẫn muốn kỷ lục bị Rashford phá

Sự khắt khe của Rooney không đồng nghĩa ông muốn Rashford rời Old Trafford. Ngược lại, ông muốn đàn em thành công tại Manchester United thay vì ghi bàn cho Aston Villa hay Barcelona. Rooney thậm chí xem Rashford là cầu thủ có khả năng hướng tới kỷ lục ghi bàn của mình.

Rooney đang dẫn đầu lịch sử MU với 253 bàn, trong khi Rashford có 138 bàn sau 426 trận trên mọi đấu trường cho câu lạc bộ. Khoảng cách 115 bàn vẫn rất lớn, nhưng Rashford mới 28 tuổi. Với Rooney, tài năng chưa bao giờ là phần đáng lo. Rashford trước hết phải chứng minh rằng anh thực sự muốn bắt đầu lại tại Old Trafford.

Xem thêm
2
3,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Trong lịch sử Manchester United, Sir Alex Ferguson từng làm việc với nhiều thủ môn xuất sắc như Peter Schmeichel, Edwin van der Sar hay David de Gea. Nhưng khi nhắc đến người đứng đầu danh sách ấy, ông dành lựa chọn cho Schmeichel, thủ môn đã trấn giữ khung thành MU trong giai đoạn thành công rực rỡ nhất của CLB ở thập niên 1990.

Ferguson đặt Schmeichel ở vị trí cao nhất

Trong phim tài liệu Schmeichel của SkyShowtime, Ferguson gọi thủ môn người Đan Mạch là người hay nhất ông từng có tại Manchester United. Nhà cầm quân Scotland còn đánh giá rằng nếu xét toàn bộ lịch sử hơn 100 năm của CLB, Schmeichel thuộc nhóm đứng trên cùng.

Schmeichel gia nhập MU từ Brøndby năm 1991 với mức phí tương đối thấp so với tầm ảnh hưởng sau này. Ferguson từng gọi thương vụ này là một trong những vụ mua bán hời nhất sự nghiệp của ông. Trong 8 mùa tại Old Trafford, Schmeichel trở thành nhân tố quan trọng trong đội hình thống trị bóng đá Anh dưới thời Ferguson.

398 trận và 180 lần sạch lưới

Schmeichel chơi 398 trận cho MU trên mọi đấu trường và giữ sạch lưới 180 lần. Riêng tại Premier League, anh có 128 trận không thủng lưới sau 310 lần ra sân.

Thủ môn người Đan Mạch cùng MU giành 5 chức vô địch Premier League, 3 FA Cup, 1 League Cup và Champions League 1998/99. Trận cuối cùng của anh cho CLB chính là chung kết Champions League gặp Bayern Munich, nơi Schmeichel mang băng đội trưởng và cùng MU hoàn tất cú ăn 3 lịch sử.

Danh hiệu cá nhân khẳng định vị thế

Schmeichel được IFFHS bầu là Thủ môn xuất sắc nhất thế giới 2 năm liên tiếp, 1992 và 1993. Anh cũng 3 lần được vinh danh ở cấp độ châu Âu vào các năm 1992, 1993 và 1998.

Với 398 trận, 180 lần sạch lưới và vai trò nổi bật trong 5 chức vô địch Premier League cùng cú ăn 3 năm 1999, Schmeichel có đầy đủ thành tích để giải thích vì sao Ferguson đặt ông cao hơn những thủ môn xuất sắc khác từng làm việc tại Old Trafford.

Xem thêm
0
3,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Wayne Rooney đang dẫn đầu danh sách ghi bàn của Manchester United với 253 bàn thắng. Tuy nhiên, vị thế của một chân sút vĩ đại không chỉ nằm ở số lần lập công, mà còn được tạo nên bởi hiệu suất, vai trò trên sân, tầm ảnh hưởng và những dấu ấn để lại trong từng giai đoạn của đội bóng.

1. Wayne Rooney – 253 bàn

Rooney ghi 253 bàn sau 559 trận, đạt hiệu suất 0,45 bàn mỗi trận. Anh vượt qua Sir Bobby Charlton vào năm 2017 để trở thành chân sút số một lịch sử MU. Thành tích này càng đáng giá khi Rooney từng đá trung phong, hộ công, tiền đạo cánh và cả tiền vệ.

2. Sir Bobby Charlton – 249 bàn

Charlton ghi 249 bàn trong 758 trận và giữ kỷ lục của MU hơn 40 năm. Không phải trung phong thuần túy, ông vẫn duy trì khả năng ghi bàn bền bỉ và trở thành biểu tượng xuyên suốt từ thế hệ Busby Babes đến chức vô địch European Cup năm 1968.

3. Denis Law – 237 bàn

Denis Law cần 404 trận để ghi 237 bàn, tương đương 0,59 bàn mỗi trận. Đây là một trong những hiệu suất cao nhất lịch sử câu lạc bộ. Cùng Charlton và George Best, ông tạo nên bộ ba “Holy Trinity” lừng danh.

4. Jack Rowley – 211 bàn

Jack Rowley ghi 211 bàn sau 424 trận, đạt hiệu suất gần 0,50 bàn mỗi trận. Ông là nhân vật quan trọng trong giai đoạn đầu của Sir Matt Busby và từng lập cú đúp ở chung kết FA Cup 1948.

5. Dennis Viollet – 179 bàn

Viollet chỉ cần 293 trận để ghi 179 bàn, đạt hiệu suất 0,61 bàn mỗi trận, cao nhất Top 10. Ông cũng giữ kỷ lục ghi 32 bàn tại giải vô địch quốc gia trong mùa 1959/60.

6. George Best – 179 bàn

George Best cũng ghi 179 bàn, nhưng cần 470 lần ra sân. Dù hiệu suất không bằng Dennis Viollet, ông vẫn trở thành biểu tượng của MU nhờ kỹ thuật điêu luyện, khả năng rê bóng và tạo đột biến đặc biệt.

7. Joe Spence – 168 bàn

Joe Spence ghi 168 bàn sau 510 trận trong giai đoạn 1919–1933. Ông từng giữ đồng thời kỷ lục ra sân và ghi bàn cho MU trước khi bị Jack Rowley vượt qua.

8. Ryan Giggs – 168 bàn

Ryan Giggs ghi 168 bàn sau 963 lần ra sân, nhiều nhất lịch sử MU. Dù hiệu suất chỉ đạt 0,17 bàn mỗi trận, anh chủ yếu thi đấu ở cánh, nổi bật với khả năng kiến tạo, sự bền bỉ và 13 chức vô địch Premier League.

9. Mark Hughes – 163 bàn

Mark Hughes ghi 163 bàn sau 467 trận. Ông được nhớ đến với khả năng tì đè, làm tường, vô-lê và những bàn thắng quan trọng trong giai đoạn đầu thành công của Sir Alex Ferguson.

10. Paul Scholes – 155 bàn

Paul Scholes đứng cuối Top 10 với 155 bàn sau 718 trận. Dù thi đấu ở vị trí tiền vệ trung tâm, anh vẫn ghi dấu ấn bằng những cú sút xa uy lực, khả năng xâm nhập vòng cấm và sự ổn định qua nhiều thế hệ đội hình MU.

Ruud van Nistelrooy ghi 150 bàn sau 219 trận, đạt hiệu suất khoảng 0,68 bàn mỗi trận nhưng vẫn chưa lọt vào Top 10. Cristiano Ronaldo cũng chỉ dừng ở 145 bàn, bởi để góp mặt trong nhóm ghi bàn hàng đầu lịch sử MU, cầu thủ không chỉ cần hiệu suất cao mà còn phải duy trì đóng góp trong nhiều năm.

Xem thêm
1
2,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật