Tiếng nói không bao giờ tắt trên sân
Trong mắt nhiều đồng đội, Granit Xhaka trước hết là một người luôn cất tiếng nói. Theo Theo Walcott, ở sân tập Arsenal, đi đến đâu cũng nghe thấy Xhaka trò chuyện, nhắc nhở, trao đổi với cả nhân viên, cầu thủ trẻ lẫn cầu thủ dày dạn. Thói quen đó theo anh sang Đức, rồi trở lại Anh trong màu áo Sunderland, và giờ là đội tuyển Thụy Sĩ tại World Cup.
Chính cách hiện diện bằng tiếng nói và thái độ trên sân giúp Xhaka dần biến mình thành điểm tựa tinh thần, thay vì chỉ là một tiền vệ thuần chuyên môn.
Vượt qua vết nứt với người hâm mộ
Thời điểm bị cổ động viên Arsenal la ó, bị tước băng đội trưởng sau hành động đáp trả khán giả, Xhaka đứng trước nguy cơ rời bóng đá Anh. Nhưng anh chọn ở lại, chờ thời điểm Mikel Arteta lên nắm đội, rồi dùng chính lối chơi quyết liệt và tinh thần chiến đấu để kéo lại niềm tin trên khán đài.
Đỉnh điểm cho sự hòa giải đó là khi anh đeo lại băng đội trưởng, dẫn Arsenal vô địch Cúp FA năm 2020. Từ chỗ bị xem là gánh nặng, Xhaka trở thành người dẫn dắt trong phòng thay đồ.
Bước ngoặt từ nước Đức
Quãng thời gian ở Bayer Leverkusen được Walcott đánh giá là giai đoạn “nâng tầm khả năng lãnh đạo” của Xhaka. Tại đây, anh góp phần vào mùa giải bất bại, giành cú đúp quốc nội. Thành công đó không chỉ là danh hiệu, mà còn là trải nghiệm dẫn dắt một tập thể đi qua cả mùa dài mà không gục ngã.
Khi trở lại Ngoại hạng Anh trong màu áo Sunderland, Xhaka mang theo kinh nghiệm ấy để giúp một đội bóng mới lên hạng không chỉ trụ lại, mà còn kết thúc mùa ở vị trí thứ bảy và giành vé dự cúp châu Âu.
Ảnh hưởng vượt ra ngoài sân cỏ
Nhà báo Ian Murtagh ở vùng Đông Bắc nước Anh cho rằng tầm ảnh hưởng của Xhaka với Sunderland có thể so sánh với Kevin Keegan tại Newcastle đầu thập niên 1980, ở khía cạnh nâng chuẩn mực và truyền lửa cho đồng đội. Nhận định này cho thấy cách người ta nhìn Xhaka hiện tại: một người kéo tập thể đi lên, chứ không chỉ là một bản hợp đồng chất lượng.
Ngay cả khi được Chelsea quan tâm, Xhaka vẫn chọn gắn bó với Sunderland, tiếp tục vai trò người dẫn đường cho một đội bóng đang đi lên.
Chỗ dựa của Thụy Sĩ tại World Cup
Trong màu áo đội tuyển, Xhaka tiếp tục giữ vai trò trung tâm. Anh là đội trưởng, là người thực hiện quả phạt đền quyết định ở phút bù giờ trước Bosnia – bàn thắng giúp anh trở thành cầu thủ thứ hai ghi bàn ở ba kỳ World Cup cho Thụy Sĩ, sau Xherdan Shaqiri.
Ở trận đấu với Colombia, sau loạt sút luân lưu thành công đưa Thụy Sĩ vào tứ kết lần đầu từ năm 1954, Xhaka quỳ gối bật khóc. Những giọt nước mắt ấy là hình ảnh cô đọng cho hành trình từ chỗ bị la ó ở cấp câu lạc bộ đến vị thế thủ lĩnh tinh thần của một đội tuyển đang được tổng thống và báo chí quê nhà ca ngợi.
Trước trận gặp Argentina, Xhaka nói về thế hệ hiện tại của Thụy Sĩ như một nhóm cầu thủ đặc biệt, nơi những người dày dạn kinh nghiệm như anh cố gắng truyền lại những gì đã trải qua, với niềm tin rằng một đội tuyển nhỏ vẫn có thể làm được điều lớn ở sân chơi này.