Có những cầu thủ được nhớ đến vì danh hiệu. Có những người được nhớ đến vì bàn thắng. Riêng Adriano, anh được nhớ đến nhiều nhất bằng hai chữ: tiếc nuối. Không phải tiếc nuối kiểu lãng mạn hóa một tài năng chưa từng chạm đỉnh, mà là nỗi tiếc thật sự dành cho một con người từng ở rất gần ngai vàng bóng đá thế giới. Ở Inter, Adriano không chỉ là một tiền đạo mạnh mẽ. Anh là nỗi ám ảnh của các hàng thủ, là mẫu trung phong khiến người ta có cảm giác mỗi cú vung chân đều có thể làm rung chuyển cả trận đấu. Nhưng sự nghiệp ấy, thay vì mở ra một triều đại, lại khép dần trong men rượu, trầm cảm và một vết thương gia đình chưa bao giờ lành.
Điều khiến câu chuyện của Adriano đau hơn nhiều bi kịch bóng đá khác nằm ở chỗ: anh không thiếu tài năng, cũng không thiếu cơ hội. Anh từng ghi bàn, từng vô địch, từng được xem là người kế thừa Ronaldo trong màu áo Brazil. Một cầu thủ sở hữu thể hình như võ sĩ, chân trái như đại bác và bản năng săn bàn gần như nguyên thủy lẽ ra phải bước vào nhóm những tiền đạo vĩ đại nhất thế hệ. Nhưng bóng đá đôi khi tàn nhẫn ở chỗ nó chỉ nhìn thấy đôi chân, còn phần con người bên trong lại bị bỏ quên. Khi cha Adriano qua đời, thứ sụp đổ không chỉ là tinh thần của một cầu thủ. Đó là điểm tựa cuối cùng giữ anh ở lại với kỷ luật, với tham vọng, với đời sống chuyên nghiệp.
Vì thế, phê bình Adriano như một kẻ buông thả đơn thuần là quá dễ dãi. Đúng, anh đã đánh mất mình. Đúng, rượu, hộp đêm và sự vô kỷ luật đã kéo sự nghiệp ấy đi xuống. Nhưng phía sau những biểu hiện ấy là một người trẻ không biết cách đối diện với mất mát. Inter từng muốn cứu anh, Moratti từng muốn đưa anh đi điều trị, nhưng một con người đang chìm sâu không phải lúc nào cũng nhận ra mình cần được kéo lên. Bi kịch của Adriano là bi kịch của một cầu thủ được cả sân vận động tung hô, nhưng lại cô đơn trong chính căn phòng của mình.
Ngày chia tay bóng đá ở Maracanã, Adriano bật khóc khi nghe lại thông điệp từ người cha quá cố. Khoảnh khắc ấy gần như giải thích toàn bộ sự nghiệp của anh. Hóa ra “Hoàng đế” không mất ngai vàng vì đối thủ mạnh hơn, mà vì bên trong anh có một khoảng trống quá lớn. Adriano có danh hiệu, có bàn thắng, có những năm tháng khiến châu Âu khiếp sợ. Nhưng tất cả vẫn giống phần mở đầu dang dở của một cuốn sách lẽ ra phải vĩ đại hơn rất nhiều. Và đó là lý do, mỗi khi nhắc đến Adriano, người ta không chỉ nhớ một tiền đạo xuất chúng, mà còn nhớ một cuộc đời khiến bóng đá phải thở dài.