Niềm tin cuối cùng dưới nắng London
Ngày hạ màn ở sân London bắt đầu bằng không khí như một trận chung kết. Màn montage những khoảnh khắc đẹp nhất mùa giải, nhạc nền dồn dập, khán đài rực nắng gần 30 độ, tất cả như cố gắng thổi lại niềm tin cho một cơ hội sống sót mong manh. Nuno Espírito Santo chọn cách “trở về căn bản” với sơ đồ 4-4-2, đặt niềm tin vào Pablo và Taty Castellanos trên hàng công, gửi thông điệp trong chương trình trận đấu rằng đội bóng không còn tự quyết nhưng vẫn có “cơ hội để tôn trọng logo trên ngực áo”.
Thế nhưng 45 phút đầu là hình ảnh trái ngược với khán đài. West Ham căng cứng, Leeds lại tạo ra nhiều cơ hội hơn. Khi tin João Palinha mở tỷ số cho Tottenham trước Everton lan xuống các dãy ghế, bầu không khí như bị xì hơi. Tiếng còi hết hiệp một đi kèm những tràng la ó quen thuộc, và hy vọng được treo vào một cuộc lội ngược dòng từ xa xôi ở Goodison Park.
Bowen, Castellanos và sự vùng vẫy muộn màng
Hiệp hai mở ra trong cảm giác bất lực: dù West Ham có làm gì, mọi thứ vẫn phụ thuộc vào Everton. Nhưng rồi Jarrod Bowen lại là người kéo nhịp tim khán đài trở lại. Anh treo quả phạt góc như đặt để Castellanos đánh đầu mở tỷ số, thổi bùng niềm tin rằng đội bóng vẫn còn sống. Đó đã là pha kiến tạo thứ chín trong 12 bàn gần nhất của West Ham, con số cho thấy dù bị chỉ trích vì “mất tích” ở các trận then chốt, Bowen vẫn là mắt xích gần như bắt buộc phải có trong mọi bàn thắng.
Không lâu sau, Bowen nhận đường chọc khe của Matheus Fernandes và dứt điểm kiểu “thương hiệu” vào góc xa, nâng tỷ số lên 2-0. Nhưng lần này, cú đấm tay ăn mừng chỉ là động tác chiếu lệ. Tottenham vẫn dẫn, và chính Bowen cũng hiểu bàn thắng của mình chưa đủ để xoay chuyển số phận. Đến khi Callum Wilson vào sân rồi tung cú sút xa tuyệt đẹp ấn định 3-0, đó là một chiến thắng hoàn hảo về mặt tỷ số, nhưng lại vô nghĩa trên bảng xếp hạng.
Những cú trượt chân ở thời điểm tệ nhất
Điều khiến ngày hạ màn thêm nhức nhối là cảm giác “điều này đã được báo trước”. Cuối tháng Tư, khi Wilson ghi bàn thắng ở phút bù giờ vào lưới Everton, West Ham hơn Tottenham hai điểm, trong bối cảnh đối thủ vẫn chật vật tìm sự ổn định. Cuộc đua trụ hạng khi đó nằm trong tay họ với bốn trận còn lại.
Nhưng từ đó là chuỗi sụp đổ đúng lúc nguy hiểm nhất: một trận thua nặng trước Brentford, trận “chung kết ngược” với Arsenal bị định đoạt bởi những tranh cãi, rồi màn phòng ngự thảm họa tại St James’ Park. Trước đó nữa, trận hòa không bàn thắng với Palace từng được xem là chấp nhận được, nhưng khi Palace dồn sức cho cúp châu Âu, kết quả ấy bỗng trở nên “xấu dần theo thời gian”. Sau thất bại bạc nhược ở Newcastle, tiếng hô “các anh không xứng đáng mặc chiếc áo này” từ khán đài khách cho thấy niềm tin đã rạn nứt.
Thực tế, việc West Ham còn cơ hội sống sót đến vòng cuối đã là điều ít ai nghĩ tới ở giai đoạn giữa mùa, khi họ có chuỗi phong độ tệ hại từ tháng 11 và từng kém nhóm an toàn bảy điểm. Nuno giúp đội bóng hồi sinh phần nào, nhưng khi Tottenham “mở cửa” bằng những cú sảy chân trước Leeds và Chelsea, West Ham lại không đủ bản lĩnh để bước qua.
Cơn giận dồn lên khán đài VIP
Trong khi đội bóng dẫn Leeds 2-0, sự bức xúc trên khán đài lại chuyển hướng. Cả sân gần như đồng loạt quay về khu vực dành cho lãnh đạo, nơi chủ tịch David Sullivan ngồi. Những tiếng hát “chúng ta đã bán linh hồn để đổi lấy cái sân khốn khổ này” vang lên, nhắm thẳng vào dự án chuyển sang sân London mà ông từng ca ngợi là lời giải cho mọi vấn đề.
Mùa này, các cuộc phản đối ban lãnh đạo đã xuất hiện nhiều lần quanh sân, nhưng lần này là trong bối cảnh người hâm mộ biết chắc đội bóng sẽ rớt hạng. Khi tiếng còi mãn cuộc sắp vang lên, Sullivan đã rời ghế. Nuno sau trận chỉ nói về việc “cảm ơn nhiều hơn là xin lỗi” người hâm mộ, thừa nhận nỗi buồn, sự giận dữ là điều dễ hiểu, nhưng tránh đề cập tương lai của chính mình, chỉ hứa rằng “rồi mọi người sẽ biết, nhưng không phải hôm nay”.
Hệ lụy tài chính và câu hỏi cho mùa tới
Việc rớt xuống hạng Nhất không chỉ là cú đánh vào túi tiền của West Ham. Theo thỏa thuận thuê sân ký năm 2016, khi đội bóng xuống hạng, tiền thuê sân London giảm một nửa, phần còn lại – khoảng 2,5 triệu bảng – sẽ do ngân sách công chi trả. Thị trưởng London Sadiq Khan từng gọi đây là “thỏa thuận tệ nhất có thể tưởng tượng” mà người tiền nhiệm Boris Johnson đã ký.
Với việc mất tiền bản quyền truyền hình, tài trợ và doanh thu ngày thi đấu, West Ham gần như chắc chắn phải bán bớt trụ cột để cân bằng tài chính. Tương lai của Bowen, Fernandes, Axel Disasi sẽ là chủ đề nóng, nhưng câu trả lời khó làm người hâm mộ hài lòng. Dù vậy, với 39 điểm – con số thường đủ trụ hạng trong nhiều mùa – West Ham vẫn phải chấp nhận thực tế: “không đủ” như lời Nuno. Họ sẽ bước vào mùa sau với tư cách ứng viên lên hạng, nhưng cái giá của một năm xa rời giải đấu hàng đầu có thể rất nặng nề, cả trên sân cỏ lẫn ngoài sổ sách.