Argentina nên thay đổi gì khi đối đầu tuyển Anh tại bán kết World Cup 2026?

Cựu Thủ tướng Tây Ban Nha gây tranh cãi với điều bất ngờ nói về ĐT Pháp

Man Utd kẹt giữa Baleba và bài toán 50 triệu bảng

Kỳ Quang

Roy Keane: “Dù có Bellingham, tuyển Anh vẫn thiếu để lên ngôi World Cup”

Chiến thắng 2-1 trước Na Uy sau hiệp phụ đưa tuyển Anh vào bán kết World Cup, nhưng Roy Keane không vì thế mà đổi quan điểm. Dù chứng kiến Jude Bellingham tiếp tục tỏa sáng với cú đúp, cựu đội trưởng Man Utd vẫn cho rằng đội bóng của Thomas Tuchel “vẫn thiếu” để có thể lên ngôi vô địch.

Bellingham gánh đội, Rice chạm “ngưỡng chịu đựng”

Ở trận tứ kết, Bellingham và Harry Kane tiếp tục là hai trụ cột kéo tuyển Anh đi tiếp, trong khi Declan Rice gây lo lắng. Tiền vệ Arsenal phải rời sân ngay sau hiệp một, bước vào trận trong tình trạng vừa đau nhẹ vừa ốm. Keane cho rằng Rice đã chạm tới “điểm giới hạn” sau nhiều năm gần như không nghỉ, từ thời còn ở West Ham tới khi gánh vai trò trụ cột tại Arsenal và đội tuyển.

Áp lực thi đấu dồn dập, Rice không phải “người máy”

Keane nhấn mạnh việc Rice bị virus là dấu hiệu của sự suy kiệt. Ông mô tả tiền vệ này “không thể bứt tốc”, như đang “chạy bằng hơi”. Lịch thi đấu dày đặc ở Ngoại hạng Anh, cúp châu Âu, hai giải đấu cúp nội địa và thêm trách nhiệm ở đội tuyển khiến Rice hiếm khi vắng mặt cả trong tập luyện lẫn thi đấu. Theo Keane, ở giai đoạn này của mùa giải, Rice khó tránh khỏi cảm giác kiệt quệ.

Niềm tin vô địch vẫn là điều xa vời

Khả năng Rice kịp bình phục để gặp Argentina còn bỏ ngỏ, nhưng Keane khẳng định ngay cả khi có anh, tuyển Anh vẫn “thiếu”. Ông cho rằng chấn thương, thẻ phạt là chuyện tất yếu, các cầu thủ dự bị sẽ phải bước lên thay thế. Tuy vậy, trong mắt Keane, chất lượng tổng thể hiện tại chưa đủ để Anh đi hết hành trình World Cup, bất chấp phong độ chói sáng của Bellingham và những điều chỉnh nhanh nhạy từ Tuchel.

0
648 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quang Đăng

Cảm giác sau tiếng còi mãn cuộc

Khi chiến dịch World Cup khép lại, tuyển Mỹ và người hâm mộ cùng lúc đối diện hai cảm giác: sự hụt hẫng vì giấc mơ dừng lại và khoảng trống bốn năm chờ đợi giải tiếp theo. Không khí sôi động kéo dài nhiều tuần bỗng tắt hẳn, giống cảm giác rời trại hè về nhà, ngồi trong yên lặng và biết rằng phải rất lâu nữa mới có lại được năng lượng đó.

Với nhóm cầu thủ hiện tại, đây không còn là “khởi đầu”. Cú sốc không dự World Cup 2018 mới là điểm xuất phát, Qatar 2022 là nền móng. Kỳ 2026 chỉ là bước tiến vừa phải: lần đầu tuyển Mỹ thắng ba trận trong một kỳ World Cup, lần đầu đứng đầu bảng sau hai lượt, mối liên kết với khán giả được nối lại, nhưng thành tích dừng ở vòng 16 đội như trước.

Những trận đầu tiên sau World Cup

Giai đoạn tiếp theo mở ra bằng loạt trận giao hữu trên sân nhà trong đợt tập trung kéo dài từ 21-9 đến 6-10. Đây là dịp để người hâm mộ gửi lời cảm ơn cuối cùng cho mùa hè vừa qua và đồng thời lật sang trang mới. Vấn đề lớn nhất không nằm ở đối thủ mà ở băng ghế huấn luyện: hợp đồng của Mauricio Pochettino đã hết, đôi bên mới chỉ dừng ở mức “tiếp tục trao đổi”.

Nếu sớm chốt được huấn luyện viên, ba tuần với tối đa bốn trận sẽ là khoảng thời gian quý để đặt nền cho cả chu kỳ mới, rà soát lực lượng cũ và mới. Nếu kéo dài tình trạng tạm quyền, cả cửa sổ thi đấu này gần như bị bỏ phí, lặp lại sai lầm từng khiến Liên đoàn bóng đá Mỹ bị chỉ trích trước đây.

Các giải đấu khu vực chờ phía trước

Ngay sau giai đoạn giao hữu, tuyển Mỹ bước vào chuỗi giải chính thức ở khu vực. Tại Nations League khu vực Bắc, Trung Mỹ và Caribe, đội được xếp thẳng vào tứ kết nhờ nằm trong nhóm bốn đội mạnh nhất, không phải đá vòng bảng tháng 9 và 10. Lượt tứ kết sân nhà và sân khách diễn ra trong đợt tập trung tháng 11, thắng sẽ vào vòng bốn đội tại sân SoFi ở Los Angeles vào tháng 3 năm sau. Chu kỳ này lặp lại vào mùa thu 2028 và mùa xuân 2029.

Giải vô địch khu vực Gold Cup diễn ra vào các mùa hè 2027 và 2029, trước đó là một cửa sổ giao hữu ngắn vào tháng 6. Thông tin về nước chủ nhà và cách chọn đội dự giải vẫn chưa được công bố, nhưng tuyển Mỹ chắc chắn sẽ có chuỗi trận chính thức dày đặc trong khu vực.

Vòng loại World Cup 2030 và những khoảng trống

Khác với kỳ 2026 được đặc cách dự nhờ đồng chủ nhà, tuyển Mỹ phải trở lại đường đua vòng loại cho World Cup 2030. Khu vực bắt đầu từ tháng 9-2027, nhưng Mỹ chỉ đá nửa sau đợt này, nằm trong nhóm 24 đội chia thành sáu bảng bốn đội, đá vòng tròn sân nhà sân khách đến tháng 3-2028. Hai đội đầu mỗi bảng vào vòng cuối cùng gồm 12 đội.

Vòng cuối khởi đầu tháng 6-2028 rồi tạm ngưng đến đợt tập trung tháng 9 và 10-2029, tạo ra khoảng trống 15 tháng giữa hai lượt đầu và bốn lượt còn lại. Các bảng bốn đội tranh hai suất trực tiếp dự World Cup, hai đội xếp thứ ba có thành tích tốt nhất đá play-off sân nhà sân khách vào tháng 11-2029 để giành vé dự vòng play-off liên lục địa vào tháng 3-2030. Nếu mọi việc suôn sẻ, tuyển Mỹ có thể cầm vé World Cup vào mùa thu 2029.

Những dấu hỏi ở tầm quốc tế

Giữa các giải khu vực, tương lai Copa América là ẩn số lớn. Hai lần gần nhất giải vô địch Nam Mỹ tổ chức trên đất Mỹ, tuyển Mỹ đều được mời dự. Hai liên đoàn khu vực đang đàm phán khả năng đưa giải trở lại Mỹ, nếu thành hiện thực đây sẽ là dịp hiếm hoi để đội tuyển cọ xát với đối thủ đẳng cấp cao ngoài khu vực.

Nếu không có Copa América, mùa hè 2028 vẫn không trống vì tuyển Mỹ chắc suất dự môn bóng đá nam Olympic tại Los Angeles, giải 12 đội dành cho cầu thủ dưới 23 tuổi cộng ba suất quá tuổi, nhưng không nằm trong lịch thi đấu chính thức nên câu lạc bộ không bắt buộc nhả người.

Trong bối cảnh lịch khu vực dày, quỹ thời gian để đá giao hữu với các đội mạnh ngoài khu vực rất hạn chế. Cửa sổ bốn trận tháng 9 và 10-2028 là cơ hội hiếm hoi, nhưng các đội châu Âu nhiều khả năng bận với giải Nations League của họ. Giống như loạt bốn trận trước World Cup 2026 với Bỉ, Bồ Đào Nha, Senegal và Đức, hai đợt tập trung tháng 3 và 6-2030, nếu đã giành vé, sẽ là lúc hợp lý nhất để tuyển Mỹ ra nước ngoài, tìm lại cảm giác thi đấu xa nhà mà họ đã thiếu suốt từ sau trận thua Hà Lan ở Qatar 2022.

Xem thêm
0
299 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Trung tâm câu chuyện là mức lương

Trong danh sách ứng viên cho ghế huấn luyện viên trưởng tuyển Italia, Pep Guardiola nổi bật không chỉ vì danh tiếng mà còn vì mức lương khổng lồ. Thông tin từ Italia cho biết ở mùa cuối cùng dẫn dắt Manchester City, mùa 2025/2026, ông nhận gần 25 triệu euro trước thuế. Con số này lập tức trở thành rào cản lớn nhất nếu Liên đoàn Bóng đá Italia muốn đưa ông về đội tuyển quốc gia.

Serie A chung tay, nhưng vẫn là chưa đủ

Các câu lạc bộ Serie A được nhắc đến như một nguồn hỗ trợ tài chính, sẵn sàng góp phần chi trả lương cho huấn luyện viên mới, miễn là đó là một tên tuổi hàng đầu. Ý tưởng này cho thấy mong muốn nâng tầm tuyển Italia bằng một gương mặt tầm cỡ như Guardiola. Tuy vậy, ngay cả khi có sự chung tay của các câu lạc bộ, khoản tiền dự kiến vẫn bị đánh giá là còn cách khá xa so với những gì ông từng nhận ở Manchester City.

Quyền quyết định nằm ở Maldini và Leonardo

Paolo Maldini, trong vai trò giám đốc kỹ thuật kiêm Chủ tịch Club Italia, cùng cố vấn Leonardo là hai người nắm quyền định đoạt. Họ được trao quyền rất rộng trong dự án bốn năm hướng đến World Cup 2030, từ việc cải tổ hệ thống đội tuyển đến chọn huấn luyện viên trưởng. Khả năng chi trả lương cho Guardiola vì thế không chỉ là bài toán tiền bạc, mà còn là phép thử đầu tiên cho tầm ảnh hưởng thực tế của bộ đôi này trong cấu trúc mới của tuyển Italia.

Cánh cửa chưa đóng, nhưng phụ thuộc nhiều yếu tố

Dù rào cản tài chính rất lớn, nguồn tin từ Italia vẫn đánh giá cơ hội chiêu mộ Guardiola là “còn mở”. Một chi tiết được nhấn mạnh là mong muốn của ông về việc làm việc ở cấp độ đội tuyển quốc gia trong tương lai, yếu tố được xem là điểm cộng cho Italia. Tuy nhiên, để biến mong muốn đó thành hiện thực, Maldini và Leonardo phải tìm được cách dung hòa giữa tham vọng chuyên môn và giới hạn ngân sách, trong bối cảnh mức lương của Guardiola đang ở tầm cao nhất thế giới huấn luyện.

Xem thêm
0
284 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Phượng Bùi

Erling Haaland bước vào trận tứ kết trong tâm thế ngôi sao số một của Na Uy, nhưng lại rời sân trong hình ảnh một tiền đạo kiệt quệ. Thay vì màn so kè được chờ đợi với Harry Kane, câu chuyện lớn nhất xoay quanh việc thể lực của Haaland suy sụp đúng vào thời điểm quan trọng nhất giải đấu.

Thông tin nội bộ về tình trạng sức khỏe

Cựu tiền đạo Ngoại hạng Anh Tony Cascarino tiết lộ ông nhận được tin nhắn ngay giờ nghỉ, cho biết Haaland bị ốm từ trước trận. Cascarino nhấn mạnh Haaland “không ổn” về mặt thể chất, điều trùng khớp với cách HLV Na Uy nói về “vấn đề thể lực”. Tiền đạo 25 tuổi rời sân mà không hề nhắc tới chấn thương, càng củng cố nhận định anh thi đấu trong trạng thái không khỏe.

Năng lượng biến mất trên sân cỏ

Trước cặp trung vệ John Stones và Marc Guehi, Haaland thiếu hẳn những pha di chuyển bùng nổ thường thấy. Thống kê lẫn cảm nhận trên sân đều cho thấy anh chậm chạp, nặng nề, ngay cả trong tình huống Alexander Sorloth không chuyền cho anh khi Na Uy dẫn 1-0. Haaland còn là nhân vật chính ở pha bóng gây tranh cãi khi bàn thắng của Torbjorn Lysaker Heggem bị hủy vì lỗi phạm với Elliot Anderson trong pha bóng trước đó.

Quyết định thay người không còn là lựa chọn

HLV Stale Solbakken khẳng định việc rút Haaland ra là quyết định dễ dàng, bởi học trò “đã hết sạch”. Ông thậm chí cho rằng mình nên thay sớm hơn khoảng 10 phút. Sau 7 bàn thắng chỉ trong 5 trận, Haaland “đụng tường” ở tứ kết, lại thêm một pha va chạm khiến anh bị đau ở đùi. Dù vậy, Solbakken vẫn đánh giá đây là một kỳ World Cup xuất sắc của chân sút chủ lực.

Xem thêm
1
17,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Một kỷ lục được nhắc lại rồi… cất đi

Just Fontaine luôn xuất hiện mỗi kỳ World Cup như một cái tên chuẩn để so sánh, rồi lại nhanh chóng lùi vào vùng mờ của ký ức bóng đá. Ông ghi 13 bàn chỉ trong 6 trận tại World Cup 1958, một con số mà suốt 68 năm qua chỉ có Gerd Muller chạm được đến hai chữ số, nhưng vẫn kém 3 bàn. Dù vậy, với nhiều người hâm mộ hiện nay, Fontaine chủ yếu là một đáp án trong các trò đố vui.

Trong khi Lionel Messi, Kylian Mbappe, Harry Kane hay Erling Haaland được theo dõi sát sao ở World Cup 2026, kỷ lục của Fontaine lại chỉ được nhắc đến như một cột mốc thống kê. Ông không có Quả bóng vàng, không có sự nghiệp kéo dài nhiều thập kỷ, chỉ có một giải đấu bùng nổ rồi bị chấn thương cắt ngang.

Người hùng không được chuẩn bị để tỏa sáng

Fontaine bước vào World Cup 1958 trong vai trò không phải lựa chọn số một trên hàng công tuyển Pháp. Ông mới có 5 lần khoác áo đội tuyển, vừa mổ sụn đầu gối trong mùa giải, thậm chí còn là “phương án thay thế” cho Rene Bliard bị chấn thương ngay trước giải. Sự thay đổi gấp gáp đến mức Fontaine phải mượn giày của đồng đội Stephane Bruey cho trận mở màn vì đôi giày của mình đã hỏng trong buổi tập và ông không mang theo đôi dự phòng.

Bối cảnh đội tuyển Pháp khi đó cũng rất khác hiện nay. Fontaine kể lại rằng chỉ có hai nhà báo theo chân đội, ban huấn luyện tin rằng đội sẽ bị loại sớm nên chỉ phát cho mỗi cầu thủ ba chiếc áo. Không có áp lực truyền thông, không có cuộc đua danh hiệu cá nhân, ông thậm chí từ chối đá phạt đền ở trận tranh hạng ba dù đang dẫn đầu danh sách ghi bàn.

Phong độ đỉnh cao trong một giai đoạn ngắn ngủi

Trước khi đến Thụy Điển, Fontaine đã là chân sút hàng đầu tại Pháp. Ông vô địch quốc gia cùng Nice, rồi giành cú đúp quốc nội với Reims mùa 1957-1958, tổng cộng bốn lần đăng quang giải vô địch. Ngay sau World Cup, ông tiếp tục ghi 10 bàn ở Cúp châu Âu 1958-1959, đưa Reims vào chung kết gặp Real Madrid.

Trong mắt đồng đội, Fontaine không hề là cái tên vô danh. Ông ở chung phòng với Raymond Kopa trong các đợt tập trung đội tuyển, cùng nhau trao đổi về cách chơi. Kopa sau đó giành Quả bóng vàng 1958, còn Fontaine đứng thứ ba, cho thấy vị thế của ông trong bóng đá châu Âu thời điểm đó.

Phong cách chơi bóng mang dáng dấp hiện đại

Những bàn thắng của Fontaine tại World Cup 1958 không chỉ nhiều về số lượng mà còn gây ấn tượng về cách thực hiện. Trên mặt sân, với trái bóng da nặng và thủ môn ít được bảo vệ, ông vẫn thể hiện tốc độ, khả năng di chuyển thông minh và dứt điểm chuẩn xác.

Trong trận gặp Paraguay, Fontaine ghi bàn từ những pha băng vào muộn, phá bẫy việt vị rồi đặt lòng vào góc. Bàn thắng thứ ba vào lưới Tây Đức ở trận tranh hạng ba càng cho thấy rõ hơn: nhận bóng từ giữa sân, tăng tốc vượt qua hậu vệ rồi sút chéo góc. Nhà báo Philip Barker nhận xét ông giống một trung phong hiện đại, nhanh, gan dạ, lì lợm, dẫn dắt hàng công theo kiểu Anh.

Một thế hệ Pháp rực rỡ bị che mờ

World Cup 1958 là giải đấu tràn ngập bàn thắng, với 126 pha lập công, và tuyển Pháp là đội ghi nhiều bàn nhất với 23 lần sút tung lưới đối phương. Hàng công năm người của họ ghi tới 22 bàn, trong đó Fontaine vừa ghi bàn vừa kiến tạo cho Kopa. Barker cho rằng tập thể này xứng đáng đứng cạnh những thế hệ vô địch 1998 hay 2018, chỉ dừng bước trước đội Brazil 1958 được xem là một trong những đội mạnh nhất lịch sử.

Dù vậy, khi người ta nhắc đến bóng đá Pháp, các mốc 1998 và 2018 thường được nhớ đến nhiều hơn. Đội hình 1958, cùng kỷ lục của Fontaine, dần bị lùi vào hậu cảnh, dù đó là lần đầu tiên bóng đá Pháp sở hữu một tập thể tấn công mạnh đến vậy.

Khi chấn thương khép lại mọi cuộc tranh luận

Tháng 3 năm 1960, Fontaine gãy chân trong một trận đấu ở giải Pháp. Những lần cố gắng trở lại chỉ làm chấn thương nặng thêm, buộc ông giải nghệ năm 1962 khi mới 28 tuổi. Thành tích cuối cùng trong màu áo đội tuyển là 21 trận, 30 bàn thắng, và không bao giờ có thêm một kỳ World Cup nào nữa.

Việc sự nghiệp bị cắt ngắn khiến Fontaine không có cơ hội tích lũy danh hiệu, không có chuỗi năm tháng dài ở đỉnh cao để được xếp cạnh những tên tuổi như Pele hay Messi. Kỷ lục 13 bàn của ông vì thế tồn tại như một đỉnh núi đơn lẻ, không được nâng đỡ bởi một hành trình dài phía sau.

Vinh danh muộn màng cho một kỷ lục “khó chạm tới”

Năm 1958 chưa có giải thưởng Chiếc giày vàng, nên Fontaine không nhận được danh hiệu chính thức nào cho thành tích ghi bàn. Ông chỉ được một tờ báo Thụy Điển tặng khẩu súng hơi với danh nghĩa “tay súng thiện xạ”. Mãi đến năm 2014, Liên đoàn bóng đá thế giới mới trao cho ông một chiếc giày bạch kim đặc biệt, do Michel Platini trao, để ghi nhận kỷ lục chưa ai san bằng.

Fontaine từng nói việc không bị hỏi liên tục về kỷ lục giúp ông thi đấu thoải mái hơn, và rằng khi một tiền đạo bắt đầu nghĩ về kỷ lục thì anh ta coi như xong. Ông đùa rằng nếu quay lại sau 200 năm, kỷ lục vẫn còn đó. Tờ L’Equipe gọi thành tích 13 bàn là “không thể bị phá”.

Di sản của một “người hùng thầm lặng”

Sau khi treo giày, Fontaine tiếp tục gắn bó với bóng đá: tham gia lập công đoàn cầu thủ Pháp UNFP và làm chủ tịch đầu tiên, dẫn dắt tuyển Pháp trong hai trận năm 1967, rồi huấn luyện Paris Saint-Germain, Toulouse và đội tuyển Morocco, quê hương nơi ông sinh ra khi nước này còn là xứ bảo hộ của Pháp.

Ông qua đời ngày 1 tháng 3 năm 2023, hưởng thọ 89 tuổi, sau khi đã kịp chứng kiến Pháp hai lần vô địch thế giới và sự vươn lên của Mbappe, người được xem là ứng viên hiếm hoi có thể chạm đến kỷ lục của mình. Barker gọi Fontaine là “người hùng ít được nhắc đến”, một danh xưng khá chính xác cho cầu thủ đã ghi nhiều bàn nhất trong một kỳ World Cup nhưng lại ít khi được đặt đúng vị trí trong ký ức bóng đá.

Xem thêm
0
348 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Nhu cầu của Mourinho

Jose Mourinho đã có ba tân binh ở hàng thủ trong mùa hè, nhưng ông vẫn muốn bổ sung thêm một trung vệ thuận chân trái. Đây là yêu cầu cụ thể mà ông gửi tới ban lãnh đạo Real Madrid, nhằm hoàn thiện cấu trúc hàng phòng ngự theo ý mình.

Dù vậy, bộ phận thể thao của Real Madrid lại không vội đáp ứng mong muốn này. Họ đặt tiêu chí khác lên trước, khiến khoảng cách giữa nhu cầu của huấn luyện viên và định hướng chuyển nhượng của câu lạc bộ ngày càng lộ rõ.

Laporte xuất hiện như một lựa chọn sẵn có

Aymeric Laporte được giới thiệu cho Real Madrid thông qua trung gian, với mức phí chuyển nhượng được cho là khá “mềm” khoảng 25 triệu euro. Anh là trung vệ thuận chân trái, đúng mẫu mà Mourinho yêu cầu, lại vừa gây ấn tượng mạnh tại World Cup 2026.

Trước đây, Laporte cũng từng được chào mời và bày tỏ sự hứng thú với Real Madrid, nhưng mọi chuyện dừng lại ở mức tin đồn. Lần này, bối cảnh không khác nhiều: lời đề nghị xuất hiện, nhưng phản ứng từ Valdebebas vẫn khá lạnh.

Định hướng dài hạn của Real Madrid

Lý do chính khiến Real Madrid chưa mặn mà với Laporte nằm ở cách họ xây dựng đội hình. Bộ phận thể thao ưu tiên những cầu thủ được đánh giá có tầm ảnh hưởng dài hạn, cả về tuổi tác lẫn khả năng cạnh tranh trong nhiều mùa giải.

Với Laporte, tuổi đời, chi phí chuyển nhượng và sự chật chội ở hàng thủ là ba yếu tố khiến thương vụ bị xem là không thật sự phù hợp với kế hoạch lâu dài. Quan điểm này nhất quán từ các kỳ chuyển nhượng trước cho tới hiện tại.

Khoảng cách giữa phong độ và quyết định chuyển nhượng

Phong độ của Laporte tại World Cup 2026 là điểm nhấn đáng kể. Anh chơi chắc chắn trong màu áo tuyển Tây Ban Nha, kết hợp cùng Pau Cubarsi tạo nên tuyến phòng ngự chỉ để lọt lưới một bàn trong cả giải.

Dù vậy, màn trình diễn ấn tượng đó mới chỉ giúp tên tuổi Laporte trở lại trên mặt báo, chứ chưa đủ để xoay chuyển lập trường của Real Madrid. Câu lạc bộ vẫn ưu tiên những mục tiêu khác như Riccardo Calafiori, Piero Hincapie hay Ruben Dias, đồng thời chờ thêm các cuộc chia tay trong đội hình trước khi tính bước tiếp theo.

Xem thêm
0
1,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật