Lionel Messi và khoảnh khắc biến Gvardiol thành "gã hề" số 1 lịch sử World Cup

Pep rời Man City, Haaland cũng muốn "bỏ của chạy lấy người"?

Tuchel lạnh lùng loại Foden, Palmer: Danh tiếng không cứu nổi phong độ!

Duy Tân

Pep Guardiola và hành trình với những cột mốc đáng nhớ tại Man City

Một huấn luyện viên tưởng chỉ ghé qua

Khi Pep Guardiola đặt chân tới Manchester City năm 2016, ít ai nghĩ ông sẽ gắn bó đủ lâu để tạo nên một thập kỷ. Trước đó, ở Barcelona ông chỉ ký từng năm, rồi rời đi sau mùa thứ tư đầy mệt mỏi. Ở Bayern Munich, ông cũng chỉ trụ lại ba mùa. Pep được nhìn nhận như một nhà cầm quân thiên về chi tiết, đến để tạo dấu ấn chiến thuật trong thời gian ngắn, chứ không phải kiểu xây dựng đế chế dài hạn như Sir Alex Ferguson hay Arsene Wenger.

Thế nhưng tại Anh, ông trở thành huấn luyện viên tại vị lâu nhất, được Manchester City giữ lại ngay cả khi trải qua chuỗi phong độ tệ hiếm hoi giữa mùa trước. Ngược lại, Pep cũng tìm được sự thoải mái mà ông không có ở Barcelona hay Bayern, và chính sự “hợp nhau” này mở đường cho nhiều lần tái thiết đội bóng.

Năm đầu bỡ ngỡ và cú lùi chiến thuật

Hình ảnh về một Pep Guardiola “vào là thắng ngay” ở Anh không hoàn toàn đúng. Mùa 2016-17, ông thử nhiều ý tưởng táo bạo và phải rút lại. Quyết định loại Joe Hart để dùng Claudio Bravo về lâu dài là đúng, nhưng Bravo gặp khó với va chạm, bóng bổng và bắt không tốt, buộc Pep phải dùng Willy Caballero ở giai đoạn hai vì thể hình và sức mạnh.

Ông cũng thử kéo Aleksandar Kolarov vào đá trung vệ, yêu cầu các hậu vệ biên bó vào giữa như tiền vệ, loại hẳn Yaya Toure và vận hành sơ đồ 4-3-3 rất thiên về kỹ thuật. Cuối mùa, Pep quay về 4-2-3-1, đưa Toure trở lại để tận dụng kinh nghiệm và sức mạnh, đồng thời bắt đầu nói nhiều hơn về bóng chết, bóng hai, những yếu tố rất “Anh”. Mùa đầu tiên ở Premier League vì thế là giai đoạn Pep phải thích nghi với môi trường mới, chứ không phải chỉ là chuyện giải đấu thích nghi với ông.

Đội bóng siêu kỹ thuật với “hai số 8 tự do”

Hai mùa 2017-18 và 2018-19 là đỉnh cao đầu tiên. Khi đã có Ederson chơi chân tốt trong khung thành, Kyle Walker tốc độ bên phải và Aymeric Laporte chắc chắn ở trung tâm, Pep yên tâm xây dựng tuyến giữa cực kỳ kỹ thuật. Fernandinho được dùng như mỏ neo duy nhất, phía trên là hai tiền vệ tấn công được “chuyển nghề” thành những tiền vệ trung tâm tự do: Kevin De Bruyne lệch phải, David Silva lệch trái.

Họ phối hợp với Leroy Sane và Raheem Sterling đá đúng chân ở hai cánh, kéo giãn hậu vệ biên đối thủ, mở khoảng trống cho De Bruyne và Silva xâm nhập. Bóng dài từ Ederson cho Sergio Aguero khiến đối thủ luôn bị kéo giãn cả chiều ngang lẫn chiều dọc. Kết quả là mùa 2017-18, City đạt mốc 100 điểm, mùa sau giành 98 điểm và hơn Liverpool đúng 1 điểm trong cuộc đua nghẹt thở.

Thời kỳ “không trung phong” và trận chung kết đặc biệt

Sau một mùa hụt hơi trước Liverpool 2019-20, City trở lại mạnh mẽ ở hai mùa 2020-21 và 2021-22. Đây là giai đoạn Pep gần như bỏ hẳn trung phong đúng nghĩa. Aguero chấn thương, Gabriel Jesus không phải mẫu dứt điểm bền bỉ và đôi khi thích đá cánh phải hơn. City chơi tốt nhất khi xoay tua hàng loạt cầu thủ ở vị trí cao nhất: Ferran Torres, Riyad Mahrez, Bernardo Silva, Ilkay Gundogan, Sterling, De Bruyne, Phil Foden…

Đỉnh điểm là trận chung kết cúp châu Âu mùa 2020-21, khi Pep tung đội hình không có tiền vệ phòng ngự thuần túy lẫn trung phong. Gundogan, người ghi nhiều bàn nhất cho City ở giải quốc nội mùa đó, lại lùi sâu nhất hàng tiền vệ. Phía trên là năm cầu thủ tấn công: Bernardo Silva, Foden, De Bruyne, Mahrez, Sterling. Dù thất bại, đó là hình ảnh cô đọng cho phiên bản City thứ hai: đội bóng xoay quanh các tiền vệ tấn công, không phụ thuộc vào một mũi nhọn duy nhất, dù ban lãnh đạo vẫn từng cố chiêu mộ Harry Kane và Cristiano Ronaldo.

Haaland xuất hiện và mọi thứ xoay quanh vòng cấm

Từ năm 2022, City bước sang diện mạo khác hẳn khi Erling Haaland gia nhập. Anh là mẫu tiền đạo chỉ hoạt động chủ yếu trong vòng cấm, không dạt biên, không lùi sâu làm bóng. Đội hình được điều chỉnh để phục vụ anh: những cầu thủ thiên về chạy chỗ và dứt điểm như Gabriel Jesus, Sterling rời đi, nhường chỗ cho các chân chuyền. De Bruyne từ chỗ ghi nhiều bàn ở mùa trước đó chuyển hẳn sang vai trò kiến tạo, với một nửa số đường chuyền thành bàn dành cho Haaland.

Ở hàng thủ, Pep bất ngờ ưu tiên trung vệ đá biên như Josko Gvardiol, Nathan Ake, Manuel Akanji, nhấn mạnh chuyện tranh chấp tay đôi. Người bó vào giữa không còn là hậu vệ biên kỹ thuật mà là John Stones, thường đứng cạnh Rodri như cặp tiền vệ trụ, có lúc được đẩy lên đá như tiền vệ tấn công trong trận chung kết cúp châu Âu 2023. Dù cách dùng Stones không phải lúc nào cũng trơn tru, City vẫn giành được danh hiệu châu Âu đầu tiên, rồi hoàn tất cú ăn ba và sau đó là bốn chức vô địch quốc nội liên tiếp.

Hợp đồng dài với Haaland và giới hạn tái tạo

Thay vì dừng lại sau khi “chinh phục xong” bóng đá Anh, Pep tiếp tục ở lại. Ông gia hạn đến 2027, còn Haaland ký hợp đồng tới tận 2034, biến mình thành trụ cột gần như cố định. Điều này lại làm lộ ra một vấn đề: Pep từng hoài nghi về giá trị của trung phong thuần túy, và dù Haaland ghi 112 bàn sau 132 trận ở giải quốc nội, hiệu quả tổng thể của City không còn vượt trội như trước.

Mùa cuối cùng trước khi Haaland đến, City không có trung phong thực thụ mà vẫn ghi 99 bàn và chỉ thủng lưới 22 lần. Bốn mùa sau đó, số bàn thắng dao động từ 72 đến 96, trong khi số bàn thua tăng lên 33, 34, 44, 33. Đội bóng trở nên ít kiên nhẫn hơn, dễ bị phản công hơn. Hai mùa gần đây là giai đoạn kém ấn tượng nhất của Pep ở Manchester, dù vẫn có danh hiệu cúp quốc nội và vị trí á quân.

Phiên bản thứ tư chưa thành hình

Mùa 2025-26, City chơi thiếu kết nối, thiếu khả năng kiểm soát và ít biến hóa chiến thuật. Có lúc Pep xếp nhiều tiền vệ tấn công đá tự do, có lúc lại dùng Antoine Semenyo ở vị trí hộ công thay vì những người làm bóng điển hình. Ông luân phiên tin tưởng rồi lại lưỡng lự với Rayan Cherki. Đội liên tục đánh rơi điểm trước các đối thủ đang vật lộn trụ hạng, để rồi bị Arsenal vượt lên trong cuộc đua vô địch.

Trong bối cảnh đó, Haaland vẫn là mối đe dọa lớn nhất nhưng sự phụ thuộc vào anh trở nên quá rõ. Có thời điểm sau 12 vòng, anh ghi 14 bàn, còn không ai khác trong đội có quá một bàn. Khi Haaland chơi dưới sức, ít người khác đủ tầm gánh vác. Sau ba phiên bản City xuất sắc giai đoạn 2017-19, 2020-22 và 2022-24, Pep vẫn chưa tạo được một thế hệ thứ tư đủ mạnh, phần vì cấu trúc đội hình giờ xoay quanh một trung phong mà ông khó lòng thay đổi triệt để.

0
196 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Lực Nguyễn

Không cần ai “vui giùm”

Jock Stein từng muốn Celtic vô địch cúp châu Âu bằng thứ bóng đá khiến người trung lập cũng mỉm cười. Nửa thế kỷ sau, Mikel Arteta lại chấp nhận một thực tế khác: Arsenal 2025-26 đăng quang Ngoại hạng Anh trong bối cảnh phần đông khán giả trung lập không hề “vui giùm”. Họ bị gắn mác “xấu xí”, “nhàm chán”, “đá bóng chết bóng”, bị chê là “không phải bóng đá” sau những trận thắng tối thiểu, nhiều tình huống cố định và tranh cãi trọng tài.

Arteta nghe hết, đáp lại bằng những màn trình diễn trên sân cỏ. Cách ông nói và cách Arsenal chơi cho thấy ưu tiên số một là phá cái dớp về nhì kéo dài nhiều mùa, chứ không phải làm đẹp mắt hay vừa lòng ai cả.

Ám ảnh về nhì và cú bứt khỏi thói quen

Ba mùa liên tiếp về nhì với 84, 89 rồi 74 điểm khiến vị trí thứ hai trở thành một thói quen khó chịu. Bên trong câu chuyện “Boring Arsenal” là nỗi sợ lặp lại kịch bản ấy. Chức vô địch năm 2026, với một cú đánh đầu từ quả phạt góc vào lưới Burnley đã xuống hạng, là hình ảnh cô đọng cho lựa chọn của Arteta: chấp nhận bị chê thực dụng để đổi lấy một lần cán đích đầu tiên sau 22 năm.

Ngay cả khi bị chế giễu là “vua phạt góc”, bị nhắc lại trận thắng West Ham 1-0 với bàn gỡ bị tước ở quả phạt góc cuối trận, Arsenal vẫn kiên định. Với họ, chiếc cúp là kết quả của sáu năm rưỡi xây dựng, không chỉ là một mùa “đá bóng chết bóng”.

Khoảnh khắc bùng nổ giữa mùa bóng khô khan

Dù bị gắn nhãn khô cứng, Arsenal mùa này không hoàn toàn thiếu cảm xúc. Pha bứt tốc của Max Dowman, 16 tuổi, ghi bàn vào lưới Everton trong khung thành trống, khiến sân Emirates vỡ òa như một chặng đua xe đạp lớn. Bàn vô lê của Eberechi Eze vào lưới Leverkusen ở Champions League, hay những pha xử lý của Saka, Odegaard, Trossard, Lewis-Skelley, Dowman cho thấy trong đội vẫn có nhiều “cầu thủ chơi bóng tự nhiên”, không chỉ là những cỗ máy thể lực.

Nhưng những khoảnh khắc ấy thường bị lấn át bởi các màn trình diễn nặng tính toan, như trận thua Man City ở chung kết Cúp Liên đoàn hay những trận tứ kết Champions League nhạt nhòa. Ngay cả trong nội bộ giới theo dõi Arsenal, chuyện “đá cho đẹp đến đâu” trở thành đề tài nhức nhối suốt mùa.

Danh tiếng bám theo chức vô địch

Arsenal 2026 bước vào lịch sử với một danh hiệu, nhưng cũng với một biệt danh: “Boring Arsenal”, “vua phạt góc”. Họ không phải đội đầu tiên bị thu gọn vào một cụm từ như vậy. Leeds của Don Revie từng bị đóng khung là “Leeds bẩn” dù giành vô số danh hiệu, còn Leverkusen từng bị gọi là “Neverkusen” sau chuỗi về nhì. Những nhãn dán ấy bỏ qua bối cảnh, nhưng lại sống rất lâu trong trí nhớ bóng đá.

Arteta hiểu điều đó, song chấp nhận trả giá. Arsenal mùa này “làm vui cho chính mình”, ưu tiên phá vỡ chuỗi về nhì hơn là tìm kiếm sự tán thưởng rộng rãi. Trong môi trường ngày càng chia phe, để người trung lập thật sự “mừng giùm” một nhà vô địch đã khó hơn rất nhiều.

Xem thêm
0
123 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đoàn Linh

Một tiền vệ được tin cậy

Nico Dominguez được đồng đội ở Nottingham Forest miêu tả là “kỹ thuật”, “thông minh”, “bận rộn”, “chăm chỉ” và “sẵn sàng hi sinh vì tập thể”. Từ khi đến từ Bologna tháng 9/2023, anh đã làm việc với năm huấn luyện viên khác nhau nhưng luôn giữ được chỗ đứng nhờ thái độ và sự đa năng. Vitor Pereira gọi anh là người “có chất lượng, cá tính, hiểu bóng đá rất tốt” và là cầu thủ mà ông “có thể tin tưởng”.

Dominguez tự nhìn nhận bản thân đơn giản: ngày nào cũng phải làm việc hết sức, dù có được ra sân hay không. Anh thích đá ở giữa sân nhưng sẵn sàng chơi bất cứ vị trí nào nếu đội cần, kể cả hậu vệ biên. Điều anh mê là soi các chi tiết chiến thuật và cảm giác có thể nói rằng mình đã dốc hết sức.

Giấc mơ tuyển Argentina giữa dàn sao tuyến giữa

Forest đã trụ hạng, nhưng với Dominguez, những ngày cuối mùa còn là chờ đợi quyết định của Lionel Scaloni về danh sách Argentina dự World Cup. Anh chỉ có tên trong danh sách sơ bộ, phía trước là hàng loạt tiền vệ đã vô địch thế giới như Alexis Mac Allister, Rodrigo De Paul, Enzo Fernandez, Leandro Paredes, cùng Thiago Almada đang chơi nổi bật.

Dominguez hiểu cơ hội không lớn, có thể chỉ mở ra nếu có chấn thương vào phút chót. Anh coi việc được góp mặt trong danh sách rộng là “món quà nhỏ”, là phần thưởng cho nỗ lực của mình. Anh từng vô địch Copa America 2021, có 11 lần khoác áo tuyển và xem quãng thời gian tập luyện, thi đấu cùng Lionel Messi là trải nghiệm học hỏi lớn nhất sự nghiệp. Cầu thủ này cho biết ngoài đời Messi rất thoải mái, nhưng trên sân là “quái vật”, mỗi buổi tập đều mở ra những điều mới mẻ về bóng đá.

Những người truyền cảm hứng quanh Dominguez

Khi còn nhỏ, Dominguez thường nhìn vào các tiền vệ cùng vị trí, trong đó có Luka Modric, người nhiều khả năng vẫn dự World Cup ở tuổi 40. Ở cấp câu lạc bộ, anh mong hai đồng đội Elliot Anderson và Morgan Gibbs-White được gọi vào tuyển Anh, nhất là Gibbs-White với 17 bàn trong bối cảnh Forest phải chiến đấu trụ hạng. Với Dominguez, đó là minh chứng cho một mùa giải tốt của cả hai và anh hy vọng họ tiếp tục gắn bó với đội, bởi “hai người này rất quan trọng”.

Lãnh đạo trong phòng thay đồ và niềm tin vào Pereira

Thời ở Bologna, Dominguez từng đeo băng đội trưởng và bắt đầu học bằng huấn luyện. Anh cho rằng Forest hiện có nhiều thủ lĩnh: Nikola Milenkovic, Morgan Gibbs-White, Ryan Yates… Với anh, không nhất thiết phải đeo băng mới là đội trưởng, chỉ cần dẫn dắt bằng cách chơi hết mình và kéo đồng đội đi theo.

Khi Vitor Pereira đến vào tháng 2, trong bối cảnh Forest thay huấn luyện viên liên tục và phải vật lộn trụ hạng, Dominguez cảm nhận ngay bầu không khí tích cực hơn. Ông mang lại sự rõ ràng trong thông điệp, sự bình tĩnh và ổn định. Đội kết thúc mùa giải với tấm vé trụ hạng và một hành trình vào bán kết cúp châu Âu, lần đầu sau 30 năm. Dominguez tin rằng khi Pereira có trọn một giai đoạn chuẩn bị, Forest có thể hướng tới mục tiêu cao hơn, từ tranh danh hiệu đến trở lại châu Âu.

Cuộc sống ở Nottingham và chặng đường phía trước

Sau ba năm, Dominguez nói mình đã thấy “ở nhà” tại Nottingham. Gia đình anh sống gần trung tâm huấn luyện, con gái Allegra nói tiếng Anh còn tốt hơn bố và sẽ dùng tiếng Anh là ngôn ngữ chính, tiếng Tây Ban Nha là thứ hai. Khi nhớ quê, anh tìm đến quán ăn Argentina ở Nottingham tên Banquet hoặc tự mua thịt từ quê nhà về nướng trên chiếc bếp nướng lớn ở nhà.

Cột mốc 100 trận tại Ngoại hạng Anh đến khi anh vẫn còn khá trẻ, nên Dominguez xem đó là dấu mốc quan trọng nhưng chưa phải điểm dừng. Anh muốn khép lại mùa giải bằng một chiến thắng, nghỉ ngơi rồi “cầu cho một năm tốt đẹp”, giống mùa trước khi Forest giành vé dự cúp châu Âu. Anh tin đội bóng có thể làm được điều đó thêm lần nữa và điều cần giữ là niềm tin rằng họ đủ sức vươn tới.

Xem thêm
0
81 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh An

Thông tin rò rỉ từ nội bộ tuyển Anh cho thấy World Cup 2026 sẽ là giải đấu vắng bóng hàng loạt gương mặt quen thuộc. Cole Palmer, Phil Foden và Harry Maguire, những người từng in dấu ở các giải lớn gần đây, đều không nằm trong danh sách 26 cầu thủ mà Thomas Tuchel chuẩn bị công bố.

Những người từng là trung tâm

Palmer là nhân tố quan trọng của tuyển Anh tại Euro 2024, ghi bàn trong trận chung kết thua Tây Ban Nha. Foden đã góp mặt ở ba giải đấu lớn liên tiếp và cũng đá chính ở trận chung kết đó. Maguire là trụ cột hàng thủ suốt nhiều năm, 66 lần khoác áo tuyển, từng chơi trọn vẹn chiến dịch Euro 2020 và chỉ vắng mặt Euro 2024 vì chấn thương bắp chân. Họ là nhóm cầu thủ gắn với hình ảnh tuyển Anh ở các giải gần đây, nên việc cùng lúc bị loại tạo nên cú chuyển hướng rõ rệt.

Mùa giải trắc trở và cái giá phải trả

Điểm chung của Palmer và Foden là mùa giải câu lạc bộ không trọn vẹn. Palmer chấn thương nhiều, phong độ thất thường trong màu áo Chelsea. Foden cũng trải qua giai đoạn không ổn định tại Manchester City. Maguire thì ngược lại, chơi tốt ở Manchester United, được Tuchel gọi lại cho hai trận giao hữu với Uruguay và Nhật Bản, nhưng vẫn bị gạt khỏi World Cup. Anh thừa nhận trên trang cá nhân “sốc và buồn” vì tin rằng mình đủ sức đóng góp lớn cho đội tuyển hè này.

Cơ hội cho lớp tên tuổi khác

Trong khi những gương mặt cũ phải dừng bước, một số cầu thủ khác lại được mở đường. Kobbie Mainoo của Manchester United được kỳ vọng góp mặt ở tuyến giữa. Ở hàng công, Ivan Toney dù chỉ mới một lần vào sân dưới thời Tuchel nhưng vừa ghi 32 bàn tại giải Ả Rập Xê Út và nhiều khả năng được trao cơ hội. Danh sách cũng dự kiến có bộ ba Newcastle là Livramento, Dan Burn và Anthony Gordon. Liên đoàn bóng đá Anh sẽ gửi danh sách chính thức cho FIFA trước ngày 31-5, nhưng những thông tin hiện tại cho thấy tuyển Anh đang bước sang một giai đoạn nhân sự mới, với nhiều quyết định gây tranh luận.

Xem thêm
2
25,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Một đối thủ không giống phần còn lại của tour du đấu

Trong chuyến chuẩn bị cho mùa 2026-2027, Chelsea của Xabi Alonso sẽ gặp những cái tên quen thuộc như Tottenham, Juventus, AC Milan. Tuy vậy, trận đấu với Johor Darul Ta'zim (JDT) tại sân Sultan Ibrahim ở Malaysia lại mang màu sắc khác hẳn: một đội bóng ngoài châu Âu, nhưng sở hữu chuỗi bất bại ở giải quốc nội kéo dài suốt 5 năm.

Chuỗi bất bại biến một trận giao hữu thành phép thử

JDT đã không thua trận nào ở giải vô địch Malaysia từ tháng 4 năm 2021, đồng thời san bằng kỷ lục thế giới 108 trận bất bại ở giải quốc nội của ASEC Mimosas, lập nên từ giai đoạn 1989-1994. Họ sẽ chỉ có cơ hội phá kỷ lục ở mùa sau, nên cuộc tiếp đón Chelsea diễn ra trong bối cảnh đội bóng này đang ở đỉnh cao về tâm thế và sự tự tin.

Thế lực nội địa với tham vọng vươn tầm châu lục

JDT đã giành 12 chức vô địch liên tiếp ở giải Malaysia, kèm theo 5 Cúp Quốc gia và 5 Cúp FA. Dưới thời Thái tử Johor Tunku Ismail Idris, đội bóng được đầu tư mạnh, chiêu mộ nhiều gương mặt từng chơi tại Tây Ban Nha như Pablo Aimar, Dani Güiza, Jesé, Samu Castillejo. Thành quả là 3 lần vào vòng knock-out sân chơi số một châu Á, trong đó có lần đầu tiên góp mặt ở tứ kết mùa này.

Áp lực ngầm cho tân HLV Chelsea

Với Alonso, Tottenham, Juventus hay Milan là những đối thủ quen thuộc về đẳng cấp và phong cách. JDT thì khác: họ không có danh tiếng châu Âu, nhưng lại sở hữu thói quen chiến thắng gần như tuyệt đối trong nước, ba mùa liền giành cú ăn ba nội địa và đang hướng tới cú ăn ba thứ tư nếu thắng Kuching City ở chung kết Cúp Malaysia. Sau thất bại 1-4 trước Dortmund năm 2022, JDT chắc chắn muốn thể hiện nhiều hơn trước Chelsea, biến một trận giao hữu thành bài kiểm tra không hề nhẹ cho triều đại mới ở Stamford Bridge.

Xem thêm
0
1,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Quy mô 48 đội và 12 bảng đấu

U17 World Cup 2026 diễn ra tại Qatar từ ngày 19/11 đến 13/12, với tổng cộng 48 đội tuyển tham dự. Các đội được chia vào 12 bảng, ký hiệu từ A đến L. Mỗi bảng gồm bốn đội, trong đó bảng G có sự góp mặt của Việt Nam cùng Mali, Bỉ và New Zealand. Lễ bốc thăm được tổ chức tại Zurich, Thụy Sĩ, với sự tham gia hỗ trợ của hai cựu danh thủ Nuno Gomes và Celestine Babayaro.

Phân bổ suất theo châu lục

Liên đoàn bóng đá châu Âu có 11 suất, là khu vực đông đội nhất. Châu Phi có 10 suất, Bắc Trung Mỹ 8 suất, Nam Mỹ 7 suất, châu Á 9 suất và châu Đại Dương 3 suất. Riêng châu Phi hiện mới xác định tám đội thông qua vòng chung kết U17 châu Phi tại Morocco, hai suất còn lại sẽ thuộc về đội thắng trong hai trận play-off Ethiopia gặp Mozambique và Uganda gặp Ghana.

Vai trò của chủ nhà Qatar

Qatar là chủ nhà nên mặc định nằm ở bảng A và có suất tham dự trực tiếp, bên cạnh tám đội châu Á khác đi lên từ giải U17 châu Á 2026. Năm ngoái, giải được tổ chức tại cụm sân thuộc Học viện Aspire, còn trận chung kết diễn ra trên sân Khalifa International với sức chứa khoảng 45.000 chỗ ngồi, nơi Bồ Đào Nha thắng Áo 1-0. Năm nay, Qatar chưa công bố cụ thể các sân tổ chức.

Nguyên tắc tránh trùng châu lục

Khi bốc thăm, FIFA cố gắng hạn chế tối đa việc các đội cùng châu lục nằm chung bảng. Nguyên tắc này được áp dụng trên nền tảng phân bổ suất cho từng khu vực, nhằm tạo sự đa dạng đối thủ ở vòng bảng. Trong bối cảnh châu Á có tới chín đại diện, việc sắp xếp để các đội không gặp nhau từ sớm là một bài toán quan trọng của ban tổ chức.

Xem thêm
0
25,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật