Tuyển Anh đang đau đầu vì họ có quá nhiều cầu thủ sáng tạo cho số vị trí. Phil Foden từng là một trong những niềm hy vọng lớn nhất của bóng đá Anh. Cole Palmer cũng có giai đoạn vươn lên rất nhanh ở Chelsea. Nhưng dưới thời Thomas Tuchel, tài năng hay tên tuổi không còn là điều chắc chắn cho một suất đá chính. Khi Jude Bellingham, Morgan Rogers, Eberechi Eze, Palmer, Foden và Morgan Gibbs-White cùng cạnh tranh trong khu vực giữa hàng tiền vệ và hàng công, vai trò số 10 trở thành một trong những vị trí khó chọn nhất của tuyển Anh.
Khoảng không gian ngày càng chật
Điểm chung của nhóm cầu thủ này là họ đều thích hoạt động ở khu vực sau lưng Harry Kane, nơi có thể nhận bóng, xoay người và tạo ra khác biệt. Bellingham cần khoảng trống đó để băng lên, gây sức ép và xuất hiện trong vòng cấm. Palmer hay nhất khi được cầm nhịp, kéo bóng rồi tung ra đường chuyền hoặc cú sút quyết định. Foden cũng cần sự tự do ở trung lộ để phát huy những pha xử lý tinh tế. Trong khi đó, Rogers, Eze hay Gibbs-White lại mang đến những lựa chọn khác: người mạnh ở khả năng đi bóng, người giỏi tạo đột biến, người có thể kết nối lối chơi. Vấn đề là tuyển Anh không thể trao cùng một không gian cho tất cả.
Tuchel chọn sự phù hợp hơn tên tuổi
Những lựa chọn của Tuchel cho thấy ông đang ưu tiên sự cân bằng hơn việc gom tất cả ngôi sao vào một đội hình. Một đội tuyển muốn đi xa ở giải lớn không thể chỉ dựa vào những cầu thủ khéo chân rồi chờ họ tự giải quyết trận đấu. Sau lưng Kane cần là người phù hợp nhất với cách vận hành chung, không nhất thiết là cái tên nổi bật nhất. Khi tuyến giữa đã cần sự chắc chắn và khả năng kiểm soát nhịp chơi, số suất dành cho các cầu thủ tấn công trung lộ càng ít đi. Vì thế, Tuchel phải cân nhắc rất kỹ: ai giúp đội bóng chơi mạch lạc hơn, ai giữ được phong độ ổn định hơn và ai ít làm mất cân bằng hệ thống hơn.
Cái khó của Foden và Palmer
Foden và Palmer không bị đặt dấu hỏi vì thiếu đẳng cấp. Vấn đề là cả hai không còn giữ được lợi thế rõ ràng đúng lúc tuyển Anh cần sự ổn định. Foden vẫn là cầu thủ có kỹ thuật rất đặc biệt, nhưng câu hỏi ở đội tuyển vẫn chưa được giải quyết dứt điểm: anh phù hợp nhất ở đâu, và làm sao để không giẫm vào không gian của Bellingham? Palmer cũng vậy. Anh từng nổi lên rất nhanh, nhưng khi chấn thương và phong độ thiếu ổn định xuất hiện, vị thế của anh không còn chắc như trước. Trong một đội hình cạnh tranh khốc liệt, chỉ một giai đoạn chững lại cũng đủ khiến mọi thứ thay đổi.
Tài năng thôi chưa đủ
Cuộc cạnh tranh cho vai trò số 10 của tuyển Anh vì thế không chỉ là câu chuyện ai kỹ thuật hơn hay nổi bật hơn. Đó là bài toán về sự phù hợp. Bellingham, Rogers, Eze, Palmer, Foden hay Gibbs-White đều có lý do để tin mình xứng đáng. Nhưng Tuchel chỉ cần vài người phục vụ tốt nhất cho cách chơi chung. Với tuyển Anh hiện tại, cái khó không phải là tìm cầu thủ giỏi, mà là chọn đúng người trong một nhóm có quá nhiều lựa chọn tốt. Và trong cuộc đua ấy, tên tuổi không còn là yếu tố quyết định.