Na Uy lao đao vì cúm trước đại chiến Anh tại tứ kết World Cup 2026

MU sẵn sàng chi đậm, Real Madrid vẫn lạnh lùng với thương vụ Tchouameni

Quý hơn cả 1 bàn thắng, Messi và các đồng đội cần cảm ơn ông cháu này

Chân Gỗ

Nếu Ronaldo hỏng penalty như Messi, mọi thứ sẽ tàn nhẫn hơn rất nhiều

Ronaldo và Messi đều có thể đá hỏng penalty, nhưng phản ứng dành cho họ không bao giờ giống nhau. Messi hỏng trước Ai Cập, nhưng sau đó vẫn kịp sửa sai bằng một pha kiến tạo, một bàn thắng và cùng Argentina thắng ngược 3-2. Còn nếu Ronaldo hỏng penalty trong trận Bồ Đào Nha bị Tây Ban Nha loại, câu chuyện chắc chắn sẽ nặng nề hơn nhiều. Khi ấy, đó không chỉ là một cú sút hỏng, mà rất dễ bị nhìn như khoảnh khắc buồn ở đoạn cuối sự nghiệp của một huyền thoại.

Messi hỏng, nhưng vẫn kịp sửa sai

Cú penalty bị thủ môn Ai Cập cản phá suýt biến trận đấu thành một đêm rất buồn với Messi. Argentina khi đó rơi vào thế khó, còn áp lực đổ dồn lên số 10. Nhưng Messi không gục xuống sau sai lầm ấy. Anh vẫn kịp để lại dấu ấn trong bàn rút ngắn tỷ số của Cristian Romero, rồi tự mình ghi bàn gỡ hòa ở phút 83, trước khi Argentina hoàn tất màn ngược dòng 3-2. Vì thế, cú đá hỏng không khiến Messi trở thành tội đồ. Nó chỉ là một vết xước trong một trận đấu mà anh vẫn biết cách đứng dậy và kéo đội bóng trở lại.

Ronaldo sẽ chịu áp lực lớn hơn

Với Ronaldo, câu chuyện lại khác hẳn. Bồ Đào Nha thua Tây Ban Nha 0-1 ở vòng 1/8, nhận bàn thua ở phút bù giờ và rời World Cup trong sự bất lực. Ronaldo có 3 pha dứt điểm, vẫn là điểm đến quen thuộc trong nhiều pha lên bóng, nhưng anh không tạo ra khác biệt đủ lớn. Nếu trong một trận đấu như thế, Ronaldo còn đá hỏng penalty, dư luận sẽ không chỉ nhìn đó là một cú sút lỗi. Họ sẽ gắn nó với cả màn trình diễn của anh, với tuổi 41 và với câu chuyện Bồ Đào Nha vẫn đặt quá nhiều kỳ vọng vào một biểu tượng đã ở cuối sự nghiệp.

Áp lực từ chính sở trường của Ronaldo

Ronaldo dễ bị soi hơn vì penalty từ lâu đã gắn liền với tên tuổi của anh. Trong sự nghiệp, anh đã ghi 183 bàn trên chấm 11m, nhưng cũng có 36 lần thất bại. Messi cũng từng đá hỏng nhiều quả penalty, nhưng Ronaldo thường chịu định kiến nặng hơn vì anh luôn được xem là mẫu cầu thủ lạnh lùng, giỏi kết liễu đối thủ và đặc biệt bản lĩnh trong những thời khắc quyết định. Vì thế, nếu chính vũ khí quen thuộc ấy không còn chắc chắn, sự chỉ trích và chế giễu dành cho Ronaldo sẽ đến nhanh hơn, dữ dội hơn và cay nghiệt hơn.

Kết quả tạo ra sự khác biệt

EURO 2024 là ví dụ rõ nhất cho thấy Ronaldo dễ bị chú ý đến mức nào chỉ sau một cú hỏng penalty. Trước Slovenia, anh bị Jan Oblak cản phá ở phút 105 rồi bật khóc trong hiệp phụ. Dù Bồ Đào Nha sau đó vẫn thắng ở loạt luân lưu, khoảnh khắc ấy vẫn trở thành đề tài gây tranh cãi và bị đem ra mỉa mai rất nhiều. Vì thế, nếu điều tương tự xảy ra tại World Cup 2026, trong trận thua Tây Ban Nha và có thể là lần cuối Ronaldo góp mặt ở sân chơi lớn nhất, sức nặng sẽ khác hẳn. Messi hỏng penalty nhưng vẫn còn thời gian để sửa sai. Còn Ronaldo, nếu hỏng penalty trong ngày Bồ Đào Nha chia tay World Cup, cú sút ấy rất dễ bị biến thành hình ảnh ám ảnh nhất trong đoạn cuối sự nghiệp của anh.

Một sai lầm, hai số phận

Nếu Ronaldo hỏng penalty như Messi, mọi thứ chắc chắn sẽ tàn nhẫn hơn rất nhiều. Với Messi, cú đá hỏng nhanh chóng bị che đi bởi chiến thắng của Argentina và dấu ấn cá nhân sau đó của anh. Sai lầm ấy chỉ còn là một vết xước trong một màn ngược dòng giàu cảm xúc. Nhưng với Ronaldo, nếu cú hỏng ấy xảy ra trong ngày Bồ Đào Nha bị loại, nó sẽ mang sức nặng khác hẳn. Đó không còn chỉ là một pha bỏ lỡ trên chấm 11m, mà rất dễ trở thành hình ảnh buồn khép lại hành trình World Cup của một huyền thoại.

0
3,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Chân Gỗ

Giữa làn sóng tranh cãi sau trận Argentina – Ai Cập, một cựu trọng tài Ngoại hạng Anh đã đưa ra góc nhìn chi tiết về hai pha bóng gây bão: bàn thắng bị hủy của Ai Cập và tình huống Mohamed Salah ngã trong vòng cấm ở phút cuối.

Pha tranh chấp cách khung thành gần 100 mét

Theo phân tích, quyết định không công nhận bàn thắng của Ai Cập là sai. Pha va chạm giữa Attia và Lisandro Martinez trong tình huống dẫn tới cú sút thành bàn ở phút 67 chỉ là tranh chấp bình thường. Tình huống diễn ra gần như ở giữa sân, cách khung thành Argentina gần 100 mét, và đội bóng Nam Mỹ có đủ thời gian, quân số để tổ chức lại hàng thủ. Dù có chút chạm chân và kéo áo thoáng qua, chuyên gia cho rằng không có lỗi đủ rõ ràng để VAR can thiệp và yêu cầu hủy bàn.

Ngưỡng can thiệp của VAR bị vượt quá

Vị cựu trọng tài nhận định đây là sự “can thiệp quá đà” của VAR, đi ngược nguyên tắc chỉ sửa những sai sót rõ ràng. Thông thường, càng xa thời điểm ghi bàn, mức độ nghiêm trọng của lỗi phải càng lớn mới đủ cơ sở quay lại. Trong pha bóng này, ông cho rằng không hề tồn tại lỗi ở mức đó. Ở chiều ngược lại, yêu cầu phạt đền cho Salah bị bác là hợp lý, bởi cú chạm nhẹ vào chân tiền đạo Ai Cập chưa đủ để coi là phạm lỗi. Từ đó, ông kết luận: bàn thắng của Ai Cập lẽ ra phải được công nhận, và bàn quyết định của Fernandez cũng hoàn toàn hợp lệ.

Xem thêm
0
2,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Văn Phong

World Cup 2026 đang cho thấy một bộ mặt rất khác ở các tình huống phạt góc, so với mùa giải hỗn loạn vừa qua tại Ngoại hạng Anh. Từ những “võ đài” trong vòng 5m50, nơi thủ môn bị vây kín và cầu thủ vật nhau ngã dúi dụi, giờ đây các trận đấu ở Mỹ lại chứng kiến cách bắt phạt góc chặt chẽ, thiên về bảo vệ thủ môn. Đằng sau sự thay đổi này là dấu ấn rất rõ của Pierluigi Collina.

Thông điệp từ Collina: cấm chặn người, ưu tiên thủ môn

Trước giải, Collina gửi hai thông điệp rõ ràng. Với huấn luyện viên, ông nhấn mạnh trọng tài sẽ tập trung vào lỗi chặn người và kéo áo trong vòng cấm. Với trọng tài, ông yêu cầu sự nghiêm khắc, đặc biệt với các tình huống không tranh bóng nhưng cản đối thủ tiếp cận bóng, nhất là quanh khu vực 5m50. Hai bàn thắng bị tước của Đức và Tây Ban Nha là ví dụ điển hình: cầu thủ đứng chặn đường di chuyển của thủ môn, giữ nguyên vị trí để tạo va chạm. Với khán giả quen Ngoại hạng Anh, đó là va chạm “nhẹ”, nhưng với Collina, đó chính là mẫu tình huống cần xử lý.

Hiệu ứng lên số bàn từ phạt góc

Cách bắt mới lập tức phản ánh lên con số. Mùa trước, Ngoại hạng Anh có trung bình 0,49 bàn từ phạt góc mỗi trận, gần như một bàn sau hai trận. Bundesliga và Champions League cũng ở mức 0,46. Tại World Cup, con số chỉ còn 0,34, dù vẫn cao hơn kỳ Qatar 2022 (0,20). Trong bối cảnh đó, phát biểu của Jurgen Klopp về “60% bàn thắng của Arsenal đến từ phạt góc” cho thấy sự đối lập: ở cấp câu lạc bộ, phạt góc là mảnh đất màu mỡ để khai thác va chạm, còn ở World Cup, Collina đang cố thu hẹp tối đa vùng xám quanh khung thành.

Xem thêm
0
628 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Dang Dinh

Trước trận tứ kết World Cup 2026 gặp tuyển Anh ở Miami, tuyển Na Uy buộc phải điều chỉnh kế hoạch chuẩn bị khi nhiều thành viên trong đoàn mắc triệu chứng giống cúm. Dù vậy, ban huấn luyện vẫn cố gắng duy trì nhịp sinh hoạt và tập luyện để không phá vỡ sự chuẩn bị cho trận đấu quan trọng.

Điều chỉnh trong trại tập trung

Theo HLV Ståle Solbakken, hơn 50 người trong đoàn, gồm cầu thủ và nhân viên, bị ho, rát họng. Đội ngũ y tế phải can thiệp để kiểm soát tình hình, trong khi ban huấn luyện sắp xếp lại khối lượng vận động, ưu tiên hồi phục và theo dõi sát những trường hợp có dấu hiệu nặng hơn.

Những mắt xích từng vắng mặt vì bệnh

Tiền đạo Jørgen Strand Larsen từng phải nghỉ trận đầu của Na Uy tại giải vì sốt cao. Hậu vệ phải Marcus Holmgren Pedersen cũng không thể góp mặt ở trận thắng Brazil 2-1 tại vòng 16 đội do mệt mỏi và bệnh. Trợ lý HLV Kent Bergersen là một trong những người mới xuất hiện triệu chứng trong vài ngày gần đây, buộc ban huấn luyện phải xoay xở nhân sự trên sân tập.

Thông điệp trấn an trước giờ bóng lăn

Dù số lượng người bị ảnh hưởng khá lớn, Solbakken nhấn mạnh chỉ Strand Larsen là ca nặng, còn lại chủ yếu là triệu chứng nhẹ. Na Uy đã đến Miami từ ngày 7 tháng 7 để làm quen điều kiện thi đấu và tranh thủ hồi phục. Toàn đội vẫn hướng tới trận gặp tuyển Anh vào 4 giờ sáng ngày 12 tháng 7 (giờ Việt Nam) với quyết tâm giữ sự ổn định tối đa trong bối cảnh sức khỏe bị thử thách.

Xem thêm
0
547 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Anh Tú

Cuộc theo đuổi Aurelien Tchouameni của Manchester United đang trở nên khá phức tạp. MU được cho là rất muốn có tiền vệ người Pháp, nhưng Real Madrid lại chưa cho thấy dấu hiệu rõ ràng rằng họ sẵn sàng bán. Trong lúc đội bóng Tây Ban Nha đang sắp xếp lại tuyến giữa cho mùa tới, tương lai của Tchouameni vì thế vẫn là chủ đề được chú ý.

Man Utd muốn chi lớn, Real vẫn chưa mở cửa

Man Utd được cho là sẵn sàng bỏ ra số tiền rất lớn để thuyết phục Real Madrid nhả Tchouameni. Đội bóng Anh thậm chí đã chuẩn bị phương án hợp đồng 5 năm, cùng mức phí có thể vượt mốc 100 triệu euro. Điều đó cho thấy MU thật sự xem Tchouameni là mục tiêu lớn để nâng cấp tuyến giữa.

Tuy nhiên, thương vụ này không đơn giản. Tchouameni vẫn đang hạnh phúc tại Madrid và chưa chủ động tìm đường ra đi. Anh có thể cân nhắc khả năng sang Old Trafford nếu hai câu lạc bộ đạt thỏa thuận, nhưng vấn đề là Real Madrid vẫn chưa bật đèn xanh. Khi đội bóng Tây Ban Nha còn im lặng, mọi kế hoạch của MU vẫn chỉ dừng ở mức chờ đợi.

Tchouameni vẫn nằm trong kế hoạch của Real

Điểm khiến MU gặp khó là Tchouameni không phải cầu thủ bị Real Madrid gạt ra ngoài kế hoạch. Đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha được cho là đã xác định nhóm tiền vệ cho mùa tới gồm Valverde, Tchouameni, Guler, Bernardo Silva và Bellingham. Trong nhóm này, Tchouameni vẫn được xem là nhân tố quan trọng.

Với khả năng tranh chấp, che chắn hàng thủ và giữ cân bằng cho tuyến giữa, Tchouameni là mẫu tiền vệ phòng ngự rất khó thay thế. Vì thế, Real Madrid không có nhiều lý do để bán anh, nhất là khi đội bóng vẫn cần chiều sâu đội hình để cạnh tranh ở La Liga và Champions League. Nếu Real thật sự muốn giữ người, mức phí hơn 100 triệu euro cũng chưa chắc đủ để mở ra cuộc đàm phán.

Camavinga có thể là người phải ra đi

Trong khi Tchouameni được ưu tiên giữ lại, Eduardo Camavinga lại có khả năng trở thành cái tên dễ bị bán hơn. Real Madrid vẫn cần thêm ngân sách để theo đuổi Enzo Fernandez, thương vụ có thể tiêu tốn tới 120 triệu bảng khi Chelsea không muốn giảm giá.

Ở hoàn cảnh đó, Camavinga được xem là phương án hợp lý hơn để tạo nguồn tiền. Mức giá khoảng 50 triệu euro khiến anh trở thành mục tiêu dễ tiếp cận hơn với nhiều đội bóng lớn. Vai trò của Camavinga tại Real cũng không chắc chắn bằng Tchouameni, nên khả năng anh bị đưa lên bàn đàm phán là thực tế hơn.

Điều này khiến Man Utd có thể phải tính đến phương án khác. Tchouameni vẫn là cái tên rất hấp dẫn, nhưng cánh cửa dành cho thương vụ này đang hẹp lại. Nếu Real Madrid không đổi ý, MU sẽ khó biến sự quan tâm thành một bản hợp đồng thật sự.

Xem thêm
0
295 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chân Gỗ

World Cup rời Canada sau 13 trận đấu, nhưng những con số và phản ứng mà giải đấu để lại cho thấy bóng đá ở đây đang bước vào một giai đoạn khác. Từ khán đài kín chỗ, đường phố sôi động cho tới tỉ lệ người xem truyền hình ấn tượng, Canada đã có một phép thử quy mô lớn về sức chịu đựng bóng đá của mình.

Từ những “khoảnh khắc lẻ” đến một mùa hè trọn vẹn

Trước đây, bóng đá ở Canada chủ yếu xuất hiện theo từng đợt: chức vô địch giải nhà nghề Bắc Mỹ của Toronto FC năm 2017 hay trận thắng Mexico trong tuyết ở Edmonton năm 2021 chỉ chiếm sóng vài ngày. World Cup lần này khác hẳn. Suốt một tháng, các trận đấu, đặc biệt là ba trận của đội tuyển, trở thành câu chuyện lớn nhất trong nước, tương tự cách Mỹ bị “cuốn” vào bóng đá sau kỳ World Cup 1994.

Khán giả và màn hình: thước đo mới

Trận Canada thua Morocco 0-3 ở vòng 16 đội thu hút trung bình 5,4 triệu người xem trên các kênh trong nước, trong bối cảnh dân số chỉ hơn 41 triệu. Tỉ lệ này tương đương, thậm chí nhỉnh hơn Mỹ trong trận thua Bỉ ở cùng vòng đấu. Khi một trận không phải chung kết vẫn kéo được khoảng một phần tám dân số ngồi trước màn hình, câu hỏi về “độ mê bóng đá” của Canada coi như được trả lời.

Cửa ngõ cho bóng đá chuyên nghiệp

Lãnh đạo Liên đoàn bóng đá Canada, Kevin Blue, nhìn World Cup như một cánh cửa mở ra cho bóng đá chuyên nghiệp trong nước: từ sự quan tâm của truyền thông, doanh nghiệp cho tới đầu tư công và tư cho các câu lạc bộ. Sự hiện diện của các đội giải nhà nghề Bắc Mỹ và giải vô địch quốc gia, cộng với nhu cầu khán giả vừa được kiểm chứng, tạo nền tảng để bóng đá Canada bước tiếp. Những gì diễn ra “trong vài tuần qua”, như Blue nói, là minh chứng cụ thể nhất cho sức mạnh của môn thể thao này tại một thị trường từng bị xem là bên lề.

Xem thêm
0
184 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật