Messi chỉ tay đòi thẻ đỏ, trọng tài từ chối truất Cucurella vì che miệng

Khán đài VIP World Cup 2026: Sân khấu quyền lực từ chính trị đến giải trí

Real Madrid và nghịch cảnh World Cup 2026 đầy trớ trêu

Duy Tân

Argentina gục ngã trước Tây Ban Nha trong trận chung kết World Cup 2026 với thất bại 0-1, khép lại giấc mơ bảo vệ ngôi vương. Trong ngày Lionel Messi bị phong tỏa, hàng công Albiceleste tắt tiếng, cái tên bị nhắc nhiều nhất sau trận lại là Giuliano Simeone, chứ không phải những ngôi sao lớn tuổi hơn.

Khoảnh khắc bước ngoặt

Khi trận đấu kéo dài sang hiệp phụ, Argentina mất người vì Enzo Fernandez nhận thẻ đỏ, HLV Lionel Scaloni tung Giuliano Simeone vào sân với kỳ vọng tạo khác biệt. Cơ hội vàng đến từ quả phạt góc Messi thực hiện, bóng tìm đến đúng vị trí Simeone trong vòng cấm. Tuy nhiên, cú vô lê của tiền đạo 23 tuổi lại vọt xa xà ngang, bỏ lỡ thời cơ hiếm hoi của Argentina.

Từ sai lầm cá nhân đến bàn thua định mệnh

Không lâu sau pha dứt điểm hỏng ăn đó, Ferran Torres trừng phạt Argentina bằng cú sút cháy nóc lưới ở phút 106, mang về chức vô địch World Cup thứ hai cho Tây Ban Nha. Simeone sau đó còn có thêm một cơ hội nhưng tiếp tục dứt điểm không trúng đích, rồi gây tranh cãi với tình huống chủ động chờ Marc Cucurella va vào lưng mình thay vì lao theo đường chuyền.

Cơn giận dữ trên mạng xã hội

Chuỗi pha xử lý thất vọng ấy khiến Simeone trở thành tâm điểm công kích của người hâm mộ trên mạng xã hội. Nhiều tài khoản trên X, được tổng hợp bởi Give Me Sport, quy trách nhiệm cho anh về thất bại, thậm chí mỉa mai anh là “ví dụ của nạn con ông cháu cha” khi đang chơi cho Atletico Madrid dưới quyền HLV Diego Simeone, chính là cha ruột. Tại World Cup 2026, Giuliano Simeone ra sân ba trận nhưng không ghi bàn, không kiến tạo, và rời giải trong làn sóng chỉ trích dữ dội.

Xem thêm
0
3,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Trung tâm hàng thủ La Roja

Aymeric Laporte đang đứng trước cơ hội khép lại hành trình đặc biệt cùng tuyển Tây Ban Nha bằng chức vô địch thế giới. Ở World Cup 2026, anh là trụ cột nơi hàng phòng ngự, đá cặp với Pau Cubarsí và luôn được xếp đá chính. Nhờ bộ đôi này, Tây Ban Nha chỉ để lọt lưới 1 bàn trên đường vào chung kết gặp Argentina tại New Jersey.

Nếu vượt qua Argentina, Laporte sẽ hoàn tất bộ sưu tập những danh hiệu lớn cùng La Roja, sau UEFA Nations League 2023 và EURO 2024. Với một trung vệ từng bị bỏ quên ở đội tuyển quê hương, đây là bước ngoặt rất lớn trong sự nghiệp.

Xuất thân Pháp, trưởng thành ở hệ thống trẻ Les Bleus

Dù gắn liền với màu áo đỏ của Tây Ban Nha, Laporte sinh ra tại Agen, vùng Basque của Pháp, ngày 27/5/1994. Toàn bộ chặng đường đội tuyển trẻ của anh đều thuộc về Pháp, từ U17 đến U21, với tổng cộng 51 lần ra sân.

Anh từng được Didier Deschamps gọi lên đội tuyển Pháp hai lần, nhưng không được sử dụng. Sau lần triệu tập cuối cùng năm 2019, tên Laporte biến mất khỏi kế hoạch của Les Bleus, dù anh đang ở độ chín của sự nghiệp.

Vết rạn với Deschamps và cánh cửa khép lại

Không được trao cơ hội, Laporte nhiều lần bày tỏ sự thất vọng. Anh khẳng định việc không được sử dụng không xuất phát từ chuyên môn, nhưng từ chối đi sâu vào chi tiết. Laporte nói nếu muốn biết lý do, hãy hỏi trực tiếp Deschamps.

Anh cũng nhấn mạnh không có mâu thuẫn cá nhân với HLV trưởng tuyển Pháp, nhưng nếu có ai đó gặp vấn đề thì đó là phía Deschamps. Laporte tin rằng anh hoàn toàn có thể trở thành nhà vô địch thế giới nếu được trao cơ hội, song phải chấp nhận quyết định của ban huấn luyện.

Khoảnh khắc Tây Ban Nha mở ra cơ hội

Khi cánh cửa ở đội tuyển Pháp khép lại, Tây Ban Nha xuất hiện đúng lúc. Tháng 3/2021, Liên đoàn Bóng đá Tây Ban Nha tiếp cận Laporte để anh đổi quốc tịch. Luis Enrique là người đóng vai trò quyết định, trực tiếp thuyết phục trung vệ sinh năm 1994.

Sau khi nhận quốc tịch Tây Ban Nha, Laporte chính thức khoác áo La Roja từ tháng 5/2021. Quyết định này từng gây tranh luận, nhưng màn trình diễn ổn định trong nhiều năm đã giúp anh trở thành một trong những trung vệ đáng tin cậy nhất của đội tuyển.

Hành trình để có sự nghiệp hoàn hảo

Từ một cầu thủ trưởng thành trong hệ thống trẻ Pháp nhưng không được trọng dụng ở đội tuyển quốc gia, Laporte chuyển hướng sang Tây Ban Nha và liên tiếp chạm tay vào các danh hiệu lớn. Nations League 2023, EURO 2024 đã nằm trong bộ sưu tập, và World Cup 2026 là mảnh ghép cuối cùng.

Nếu Tây Ban Nha đánh bại Argentina, Laporte sẽ hoàn tất hành trình hiếm có: rời đội tuyển quê hương vì không được tin dùng, rồi trở thành nhà vô địch thế giới trong màu áo một đội tuyển khác.

Xem thêm
0
1,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thu Hạnh

Tây Ban Nha bước vào chung kết World Cup với vị thế ứng viên số một, nhưng hành trình của họ lại diễn ra trong sự lặng lẽ hiếm thấy. Trong khi Argentina có Messi, Pháp có dàn sao hào nhoáng, Anh có giải Ngoại hạng làm bệ phóng, Tây Ban Nha chỉ lầm lũi tiến lên bằng một thứ bóng đá chặt chẽ, ít kịch tính và gần như không tạo ra… câu chuyện giật gân nào.

Chiếc áo “kém hào nhoáng” của các trụ cột

Nhìn vào lý lịch câu lạc bộ, nhiều trụ cột Tây Ban Nha không hề ở đỉnh cao. Rodri mất gần hai mùa để tìm lại phong độ Quả bóng vàng sau chấn thương đầu gối. Laporte rời châu Âu sang Ả Rập rồi trở lại trong màu áo Athletic Club không mấy ấn tượng. Cucurella gắn với hình ảnh một Chelsea rối ren. Fabián Ruiz chấn thương, đá chính ít ở Paris. Thủ môn Unai Simón thậm chí bị xem là lựa chọn số hai sau David Raya.

Ghép mảnh rời thành cỗ máy hoàn chỉnh

Thế nhưng trong màu áo tuyển, những cái tên ấy lại vận hành như một khối thống nhất. Tây Ban Nha không dẫn đầu về số bàn thắng, cũng không tạo ra chất lượng dứt điểm tốt nhất, nhưng họ đứng đầu về hiệu số bàn thắng bại và chênh lệch chỉ số bàn thắng kỳ vọng. Mikel Oyarzabal hay Álex Baena không phải tay săn bàn khét tiếng ở câu lạc bộ, song lại là mắt xích quan trọng trong lối chơi gây sức ép và phòng ngự từ xa.

Triết lý chọn người của De la Fuente

Luís de la Fuente thừa nhận ông không tìm những ngôi sao rực rỡ nhất, mà chọn những người hợp với “mô hình bóng đá” của mình. Ông nhấn mạnh nhiệm vụ của ban huấn luyện là chọn đúng người cho đúng triết lý, còn công lao thuộc về cầu thủ. Cách xây dựng ấy giúp Tây Ban Nha che mờ mọi câu chuyện cá nhân, chỉ còn lại một tập thể vận hành trơn tru, đủ sức đứng trên đỉnh thế giới thêm một lần nữa.

Xem thêm
0
1,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hóng VAR

Trước trận chung kết World Cup giữa Tây Ban Nha và Argentina tại sân New York New Jersey, Aymeric Laporte bất ngờ đẩy bầu không khí lên cao khi công khai chỉ trích lối chơi của đối thủ. Trung vệ 32 tuổi cho rằng Argentina là đội “thích để lại dấu ấn trên người đối phương” và khẳng định những hành vi như vậy “không nên tồn tại trong bóng đá”.

Laporte cảnh báo về “giới hạn” va chạm

Laporte nhắc lại trận bán kết giữa Argentina và Anh, nơi đội bóng Nam Mỹ phạm 15 lỗi và thắng ngược 2-1 bằng hai bàn thắng muộn. Tình huống Enzo Fernandez vào bóng từ phía sau với Elliot Anderson ngay phút thứ ba, hay pha tranh chấp trước bàn ấn định tỉ số khiến cổ động viên Anh phẫn nộ, được xem là ví dụ cho cách Argentina “đặt tông” trận đấu. Laporte nhấn mạnh trọng tài phải kiểm soát chặt, nếu không “trận đấu sẽ rơi vào hỗn loạn”.

Tranh cãi nối dài quanh Argentina

Không chỉ Anh, tuyển Ai Cập cũng từng tố cáo sự thiên vị dành cho Argentina và Lionel Messi sau trận thua ngược 2-3 ở vòng 1/8, khi họ đánh rơi lợi thế dẫn 2-0 và nhận bàn thua quyết định ở phút 92. Trong bối cảnh đó, nhận định của Laporte càng làm dày thêm lớp tranh cãi về cách Argentina thi đấu và cách họ được đối xử tại giải.

Tây Ban Nha giữ khoảng cách với “cuộc chiến lời nói”

Dù vậy, từ khu kỹ thuật Tây Ban Nha, Luis de la Fuente và đội trưởng Rodri không đi theo hướng công kích. Họ chọn cách bày tỏ sự tôn trọng với nhà đương kim vô địch thế giới, khẳng định tin vào trọng tài và tập trung vào lối chơi của mình, thay vì sa vào những lời khiêu khích hay tranh luận về phong cách thi đấu của Argentina.

Xem thêm
0
694 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chân Gỗ

Ronaldo và Messi đều có thể đá hỏng penalty, nhưng phản ứng dành cho họ không bao giờ giống nhau. Messi hỏng trước Ai Cập, nhưng sau đó vẫn kịp sửa sai bằng một pha kiến tạo, một bàn thắng và cùng Argentina thắng ngược 3-2. Còn nếu Ronaldo hỏng penalty trong trận Bồ Đào Nha bị Tây Ban Nha loại, câu chuyện chắc chắn sẽ nặng nề hơn nhiều. Khi ấy, đó không chỉ là một cú sút hỏng, mà rất dễ bị nhìn như khoảnh khắc buồn ở đoạn cuối sự nghiệp của một huyền thoại.

Messi hỏng, nhưng vẫn kịp sửa sai

Cú penalty bị thủ môn Ai Cập cản phá suýt biến trận đấu thành một đêm rất buồn với Messi. Argentina khi đó rơi vào thế khó, còn áp lực đổ dồn lên số 10. Nhưng Messi không gục xuống sau sai lầm ấy. Anh vẫn kịp để lại dấu ấn trong bàn rút ngắn tỷ số của Cristian Romero, rồi tự mình ghi bàn gỡ hòa ở phút 83, trước khi Argentina hoàn tất màn ngược dòng 3-2. Vì thế, cú đá hỏng không khiến Messi trở thành tội đồ. Nó chỉ là một vết xước trong một trận đấu mà anh vẫn biết cách đứng dậy và kéo đội bóng trở lại.

Ronaldo sẽ chịu áp lực lớn hơn

Với Ronaldo, câu chuyện lại khác hẳn. Bồ Đào Nha thua Tây Ban Nha 0-1 ở vòng 1/8, nhận bàn thua ở phút bù giờ và rời World Cup trong sự bất lực. Ronaldo có 3 pha dứt điểm, vẫn là điểm đến quen thuộc trong nhiều pha lên bóng, nhưng anh không tạo ra khác biệt đủ lớn. Nếu trong một trận đấu như thế, Ronaldo còn đá hỏng penalty, dư luận sẽ không chỉ nhìn đó là một cú sút lỗi. Họ sẽ gắn nó với cả màn trình diễn của anh, với tuổi 41 và với câu chuyện Bồ Đào Nha vẫn đặt quá nhiều kỳ vọng vào một biểu tượng đã ở cuối sự nghiệp.

Áp lực từ chính sở trường của Ronaldo

Ronaldo dễ bị soi hơn vì penalty từ lâu đã gắn liền với tên tuổi của anh. Trong sự nghiệp, anh đã ghi 183 bàn trên chấm 11m, nhưng cũng có 36 lần thất bại. Messi cũng từng đá hỏng nhiều quả penalty, nhưng Ronaldo thường chịu định kiến nặng hơn vì anh luôn được xem là mẫu cầu thủ lạnh lùng, giỏi kết liễu đối thủ và đặc biệt bản lĩnh trong những thời khắc quyết định. Vì thế, nếu chính vũ khí quen thuộc ấy không còn chắc chắn, sự chỉ trích và chế giễu dành cho Ronaldo sẽ đến nhanh hơn, dữ dội hơn và cay nghiệt hơn.

Kết quả tạo ra sự khác biệt

EURO 2024 là ví dụ rõ nhất cho thấy Ronaldo dễ bị chú ý đến mức nào chỉ sau một cú hỏng penalty. Trước Slovenia, anh bị Jan Oblak cản phá ở phút 105 rồi bật khóc trong hiệp phụ. Dù Bồ Đào Nha sau đó vẫn thắng ở loạt luân lưu, khoảnh khắc ấy vẫn trở thành đề tài gây tranh cãi và bị đem ra mỉa mai rất nhiều. Vì thế, nếu điều tương tự xảy ra tại World Cup 2026, trong trận thua Tây Ban Nha và có thể là lần cuối Ronaldo góp mặt ở sân chơi lớn nhất, sức nặng sẽ khác hẳn. Messi hỏng penalty nhưng vẫn còn thời gian để sửa sai. Còn Ronaldo, nếu hỏng penalty trong ngày Bồ Đào Nha chia tay World Cup, cú sút ấy rất dễ bị biến thành hình ảnh ám ảnh nhất trong đoạn cuối sự nghiệp của anh.

Một sai lầm, hai số phận

Nếu Ronaldo hỏng penalty như Messi, mọi thứ chắc chắn sẽ tàn nhẫn hơn rất nhiều. Với Messi, cú đá hỏng nhanh chóng bị che đi bởi chiến thắng của Argentina và dấu ấn cá nhân sau đó của anh. Sai lầm ấy chỉ còn là một vết xước trong một màn ngược dòng giàu cảm xúc. Nhưng với Ronaldo, nếu cú hỏng ấy xảy ra trong ngày Bồ Đào Nha bị loại, nó sẽ mang sức nặng khác hẳn. Đó không còn chỉ là một pha bỏ lỡ trên chấm 11m, mà rất dễ trở thành hình ảnh buồn khép lại hành trình World Cup của một huyền thoại.

Xem thêm
0
3,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật