Ghi bàn sớm để làm gì? Báo UAE thừa nhận bản lĩnh của U17 Việt Nam

Danh sách ĐT Pháp: chia tay Camavinga, Kolo Muani gây tranh cãi

Chỉ 1 điểm, U17 Thái Lan nhận mưa gạch đá: Đâu rồi giấc mơ World Cup?

Minh Tuấn

Bournemouth, Brighton, Brentford và cơ hội dự C1 nhờ Aston Villa?

Ghế thứ sáu bỗng thành vàng

Cuộc đua của Bournemouth, Brighton và Brentford không nằm trên sân Villa Park, nhưng lại bị chi phối trực tiếp bởi 90 phút giữa Aston Villa và Liverpool. Cả ba đội đều chưa từng góp mặt ở Cúp C1, thậm chí Bournemouth và Brentford còn chưa một lần dự cúp châu Âu. Với họ, chiếc ghế thứ sáu mùa này bỗng trở nên quý giá khác thường.

Lý do nằm ở khả năng Aston Villa vô địch cúp châu Âu hạng hai và chỉ đứng thứ năm ở giải quốc nội. Khi đó, suất Cúp C1 gắn với vị trí thứ năm sẽ được đẩy xuống cho đội xếp thứ sáu. Từ một vị trí vốn chỉ đủ đi cúp phụ, ghế thứ sáu có thể trở thành tấm vé lịch sử.

Vì sao tất cả phải “cầu” Aston Villa?

Để kịch bản đẹp nhất cho nhóm bám đuổi xảy ra, Aston Villa cần giữ được vị trí thứ năm, đồng thời lên ngôi ở trận chung kết châu Âu tại Istanbul trước Freiburg. Điều đó biến trận gặp Liverpool thành bước đệm bắt buộc: thắng Liverpool, Villa vừa nuôi cơ hội áp sát tốp bốn, vừa giữ chặt ghế thứ năm, không cho đối thủ trực tiếp chiếm chỗ.

Trong bối cảnh đó, Bournemouth, Brighton và Brentford có lý do để dõi theo và cổ vũ thầy trò Unai Emery. Một chiến thắng của Villa trước Liverpool không chỉ là chuyện nội bộ của hai đội trong tốp năm, mà còn là cú hích cho tham vọng lần đầu hít thở bầu không khí Cúp C1 của “nhóm chiếu dưới”.

Kịch bản xấu: hy vọng tan ngay khi Villa… quá thành công

Trớ trêu ở chỗ, nếu Aston Villa thắng Liverpool, rồi tiếp tục đánh bại Freiburg và đồng thời vượt lên chiếm luôn vị trí thứ tư, mọi cánh cửa sẽ đóng sập với nhóm bám đuổi. Khi đó, giải Ngoại hạng chỉ còn năm suất Cúp C1 như thông lệ, không có chỗ cho đội thứ sáu chen chân.

Vì vậy, với Bournemouth, Brighton và Brentford, Aston Villa cần thắng đủ để giữ ghế thứ năm, nhưng lại không được bứt lên thứ tư. Sự “vừa đủ” ấy khiến cuộc đua trở nên mong manh, phụ thuộc vào từng điểm số ở hai vòng cuối.

Phong độ sa sút và khoảng cách bị bào mòn

Thực tế, cả Aston Villa lẫn Liverpool đều đang tự làm khó mình. Sáu trận gần nhất cộng lại, họ chỉ có một chiến thắng. Từ chỗ tạo ra khoảng cách an toàn, hai đội đã để nhóm phía sau áp sát, nguy cơ bị rút ngắn cách biệt xuống còn một điểm sau vòng này là hoàn toàn hiện hữu.

Với Aston Villa, sức ép càng lớn hơn khi vòng cuối họ còn phải gặp Manchester City. Nếu tiếp tục trượt chân, ghế thứ năm có thể đổi chủ ngay trước vạch đích, kéo theo việc “cửa phụ” cho đội thứ sáu cũng biến mất.

Bóng ma mùa trước và canh bạc tại Villa Park

Người hâm mộ Aston Villa chưa quên cảm giác bị hất văng khỏi Cúp C1 ở vòng cuối mùa trước sau trận thua gây tranh cãi trước Manchester United. Năm nay, dù từng có lúc hơn đối thủ tới 10 điểm, họ lại rơi vào thế phải đánh cược ở trận gặp Liverpool.

Trận đấu tại Villa Park vì thế không chỉ là cuộc so kè trong tốp năm. Nó còn là nút thắt cho một chuỗi hệ quả: số phận Aston Villa, vị trí của Liverpool và cả giấc mơ lần đầu dự Cúp C1 của Bournemouth, Brighton, Brentford đều đang treo trên cùng một sợi dây.

0
533 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Anh Phạm

Thua trận nhưng không gục ngã

Arsenal trải qua chuỗi kết quả tệ hại khi thất bại trước Manchester City ở chung kết Cúp Liên đoàn, bị Southampton loại khỏi Cúp FA và tiếp tục thua Bournemouth lẫn Man City tại giải Ngoại hạng. Đó là giai đoạn đội bóng đối mặt nguy cơ sụp đổ, còn thầy trò Pep Guardiola vươn lên chiếm ngôi đầu bảng.

Mikel Arteta lại nhìn khác về bước ngoặt này. Ông cho rằng trận thua Man City 0-2 mới là chìa khóa, bởi Arsenal đã chơi tốt và xứng đáng một kết quả tích cực hơn. Cảm giác “thua mà không thua kém” trở thành nền tảng tâm lý cho chặng đường sau đó.

Dùng nỗi đau để củng cố niềm tin

Arteta chia sẻ toàn đội đã biến thất bại trước Man City thành động lực. Thay vì hoài nghi, Arsenal coi đó là bằng chứng cho thấy hướng đi chuyên môn của họ là đúng. Từ nhận thức này, niềm tin nội bộ được siết chặt, giúp các cầu thủ bám chặt hơn vào những gì đã xây dựng.

Huấn luyện viên người Tây Ban Nha nhấn mạnh Arsenal không thay đổi con đường, mà củng cố niềm tin vào nó. Trận thua trở thành điểm tựa tinh thần, chứ không phải vết cắt làm tan rã đội bóng.

Hàng thủ là nền móng cho sự trở lại

Sau cú hích tâm lý đó, Arsenal đáp trả bằng chuỗi chiến thắng trước Newcastle, West Ham, Fulham và vượt qua Atletico Madrid để vào chung kết Cúp C1. Điểm nhấn nằm ở hệ thống phòng ngự: trong 5 trận then chốt, họ chỉ nhận đúng một bàn thua từ chấm phạt đền.

Sự chắc chắn phía sau giúp Arsenal kiểm soát tốt hơn các trận đấu, giảm áp lực cho tuyến trên và tạo cảm giác đội bóng luôn ở thế chủ động trong cuộc đua.

Hướng trọn năng lượng cho 5 trận cuối

Arteta khẳng định Arsenal sẽ dồn toàn bộ những bài học tích lũy được vào 5 vòng đấu cuối mùa. Với 2 điểm nhiều hơn Man City, Arsenal đang nắm lợi thế trong cuộc đua tới chức vô địch Ngoại hạng Anh sau 22 năm chờ đợi.

Trong bối cảnh ấy, điều ông nhấn mạnh không phải là chiến thuật mới, mà là cách đội bóng sử dụng trải nghiệm thắng thua để bước vào giai đoạn quyết định với niềm tin đã được thử lửa.

Xem thêm
0
227 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Một giấc mơ đủ lớn để cả thế giới phải chú ý

World Cup 2018 là mùa hè mà ĐT Croatia bước ra khỏi cái bóng của một đội tuyển nhỏ để sống trong những tháng ngày đẹp nhất. Đất nước chưa đầy 4 triệu dân đã vượt qua vòng bảng với ba chiến thắng, lần lượt trước Nigeria, Argentina và Iceland. Modric ghi bàn trong trận mở màn, rồi lại xé lưới Argentina ở thắng lợi 3-0, trận đấu đã khiến cả thế giới choáng váng khi anh làm lu mờ hoàn toàn siêu sao Lionel Messi.

Từ đây, họ đã bắt đầu nghĩ về những điều lớn lao, điều tưởng chừng như chỉ dành cho những đội bóng có lịch sử lâu đời tại World cup như Đức, Brazil hay Tây Ban Nha.

Modric là người giữ nhịp cho câu chuyện cổ tích ấy

Croatia có nhiều cầu thủ giỏi, nhưng linh hồn của hành trình ấy là Modric. Trước trận tứ kết gặp đội chủ nhà Nga, chính anh thừa nhận giấc mơ vô địch giống như “một câu chuyện cổ tích tuyệt đẹp”, một cách nói vừa lãng mạn vừa phơi bày tham vọng mà toàn đội đang hướng đến.

Đội trưởng mang áo số 10 ấy không dẫn dắt đồng đội bước vào các trận đấu bằng tiếng hét hay những cử chỉ khoa trương. Anh kéo cả đội đi bằng những đường chuyền thanh thoát, bằng sự bình thản trong thời khắc căng thẳng nhất, bằng cảm giác rằng đội của anh sẽ chiến thắng bằng mọi giá.

Bởi vậy, khi FIFA trao Quả bóng Vàng World Cup 2018 cho Modric, đó không phải phần thưởng an ủi. Đó là sự thừa nhận dành cho người đã nâng tầm nền bóng đá Croatia lên 1 tầm cao mới, và suýt chút nữa đã có thể tạo nên lịch sử tại Ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.

Croatia vào chung kết bằng sự quả cảm và một trái tim sắt đá

Vẻ đẹp lớn nhất của Croatia năm đó nằm ở chỗ họ không đi trên con đường bằng phẳng ở các trận knock-out. Họ vượt qua Đan Mạch bằng loạt luân lưu, hạ chủ nhà Nga cũng trên chấm luân lưu, rồi quật ngã Anh 2-1 sau hiệp phụ ở bán kết. Croatia cũng là đội tuyển đầu tiên ở một kỳ World Cup không thua dù bị dẫn trước trong ba trận đấu loại trực tiếp liên tiếp.

Đó là hành trình bào mòn thể lực đến đáng sợ với rất nhiều những lão tướng như Ivan Rakitc hay Mandzukic, nhưng cũng khơi dậy thêm tinh thần chiến đấu đến tận cùng qua từng trận.

Croatia của Modric không thắng bằng sự áp đảo tuyệt đối. Họ thắng bằng sức chịu đựng, bằng bản lĩnh khi biết cách đứng dậy đúng lúc, bằng niềm tin rằng những điều đẹp nhất đôi khi chỉ thuộc về những tập thể gan lì nhất. 

Thiên đường hiện ra trước mắt, rồi khép lại theo cách đầy nghiệt ngã

Bi kịch của những câu chuyện cổ tích là chúng thường dừng lại ngay trước ngưỡng cửa thiên đường. Ngày 15 tháng 7 năm 2018 tại Luzhniki, Croatia thua Pháp 2-4 trong trận chung kết World Cup đầu tiên của mình. Họ có gỡ hòa 1-1 nhờ công Perisic ngay trong hiệp 1, cố gắng rượt đuổi tỷ số nhưng sự khác biệt về đẳng cấp so với người Pháp là quá rõ ràng. Croatia gục ngã đầy đáng tiếc.

Trận đấu ấy còn đi vào lịch sử khi là trận chung kết World Cup đầu tiên sau 52 năm có hơn 5 bàn thắng.

Chỉ có điều, nó thật đau bởi Croatia không sụp đổ trong sự tầm thường. Họ ngã xuống khi đã nhìn thấy vinh quang ở rất gần, khi Modric chỉ còn cách chiếc cúp vàng đúng một trận chiến cuối cùng. Chính vì thế, thất bại ấy càng day dứt hơn, và cũng khiến hành trình của anh cùng Croatia đọng lại lâu hơn trong ký ức của những người hâm mộ bóng đá toàn cầu. 

Xem thêm
0
186 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh An

Vượt qua vòng bảng “bảng tử thần” với ngôi đầu, U17 Việt Nam không chỉ giành vé dự U17 World Cup 2026 mà còn rơi vào một nhánh đấu được xem là thuận lợi ở vòng chung kết U17 châu Á. Từ đây, câu chuyện của thầy trò HLV Cristiano Roland không dừng ở tứ kết, mà hướng nhiều hơn tới khả năng góp mặt trong trận tranh ngôi vô địch.

Ngôi đầu bảng C tạo bước đệm quan trọng

Thành tích 6 điểm sau 3 trận, xếp trên U17 Hàn Quốc, giúp U17 Việt Nam tránh được nhiều đối thủ mạnh ở vòng đấu loại trực tiếp. Đội thắng U17 Yemen 1-0 nhờ bàn của Đậu Quang Hưng, thua ngược Hàn Quốc 1-4 dù Lê Sỹ Bách mở tỷ số, rồi đánh bại U17 UAE 3-2 trong thế bị dẫn trước với các pha lập công của Chu Ngọc Nguyễn Lực, Nguyễn Văn Dương và Nguyễn Mạnh Cường. Chuỗi kết quả ấy không chỉ mang lại tấm vé đi tiếp mà còn định hình vị trí của U17 Việt Nam trên bản đồ nhánh đấu.

Tứ kết gặp Australia và “cửa” bán kết

Đối thủ ở tứ kết là U17 Australia, đội bóng trội hơn về thể hình và thể lực. Tuy nhiên, U17 Việt Nam có điểm tựa là lối chơi biến hóa và khả năng tạo đột biến, từng giúp họ thắng ngược Australia 2-1 tại giải U17 Đông Nam Á ở Indonesia, với các bàn thắng của Nguyễn Mạnh Cường và Chu Ngọc Nguyễn Lực sau khi bị dẫn trước bởi pha lập công của Luke Becvinovski.

Nhánh đấu mở ra hy vọng chung kết

Nếu vượt qua U17 Australia, U17 Việt Nam sẽ gặp U17 Ả Rập Saudi hoặc U17 Trung Quốc ở bán kết. Hai đối thủ này được đánh giá “dễ chơi” hơn so với nhóm đội ở nhánh còn lại gồm U17 Nhật Bản, U17 Uzbekistan và U17 Hàn Quốc. Chính sự phân chia này khiến khả năng tiến vào chung kết của thầy trò HLV Cristiano Roland được đánh giá là cao hơn, khi con đường phía trước ít chông gai hơn so với nhiều ứng viên khác.

Xem thêm
0
5,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu

Thanh Hải

Trung thành vì cảm thấy đủ

Roy Keane từng được Bayern Munich, Juventus hay Real Madrid quan tâm, nhưng ông chọn ở lại Manchester United. Trên podcast SALT, Keane nói lý do rất đơn giản: ông thực sự hạnh phúc và mãn nguyện tại Old Trafford. Với ông, việc được gắn bó với một tập thể luôn có mục tiêu rõ ràng quan trọng hơn sức hút từ những đội bóng danh tiếng khác.

Cảm giác luôn được tranh đấu

Keane nhớ về những mùa giải ở Man United với một tiêu chí duy nhất: đội bóng luôn trong cuộc đua. Ông thừa nhận câu lạc bộ không phải lúc nào cũng chiến thắng, nhưng cảm giác luôn cạnh tranh danh hiệu đã đủ để ông ở lại. Sự thỏa mãn của Keane đến từ việc được sống trong môi trường có áp lực và mục tiêu, chứ không phải từ việc thay đổi màu áo.

Vai trò của một đội trưởng khó tính

Trong 12 năm khoác áo Man United, Keane là động cơ ở tuyến giữa và là đội trưởng mang lại nhiều lợi ích cho ban huấn luyện. Những tiêu chuẩn khắt khe mà ông đặt ra cho bản thân và đồng đội góp phần duy trì tính cạnh tranh mà chính ông luôn đề cao. Sự hiện diện của Keane trên sân gắn liền với hình ảnh một tập thể không chấp nhận lùi bước.

Cái kết gấp gáp sau mâu thuẫn

Dù gắn bó lâu năm, Keane chia tay Man United vào tháng 11 năm 2005 trong bầu không khí căng thẳng vì mâu thuẫn với HLV Sir Alex Ferguson. Ông rời câu lạc bộ dưới dạng cầu thủ tự do, khép lại quãng thời gian mà bản thân từng xem là đủ đầy về thử thách và sự cạnh tranh.

Bước ngoặt chấn thương tại Celtic

Sau khi rời Old Trafford, Keane ký hợp đồng 18 tháng với Celtic. Tuy vậy, ông chỉ thi đấu 6 tháng, ra sân 10 trận ở giải vô địch quốc gia và ghi 1 bàn vào lưới Falkirk. Chấn thương hông mãn tính buộc ông phải giải nghệ dù bản hợp đồng vẫn còn thời hạn một năm, chấm dứt sự nghiệp của một cầu thủ từng chọn sự hài lòng trong cạnh tranh làm điểm tựa cho mọi quyết định.

Xem thêm
0
41 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nam Trần

Nói bóng đá Thái Lan đi xuống là đúng, nhưng nói thế thôi vẫn chưa đủ. Điều đáng bàn hơn là họ đi xuống trong đúng thời điểm phần còn lại của Đông Nam Á tăng tốc. Khi Việt Nam đánh bại Thái Lan với tổng tỷ số 5-3 để vô địch ASEAN Championship 2024, còn đội tuyển Thái cũng đã dừng từ vòng loại thứ hai World Cup 2026, khoảng cách từng được xem là mặc định của khu vực bắt đầu lung lay thật sự.

Đội tuyển lớn không còn đứng trên phần còn lại

Nhiều năm trước, Thái Lan có thể chơi không quá hay nhưng vẫn tạo ra cảm giác mình là chuẩn mực của Đông Nam Á. Cảm giác ấy giờ mờ đi nhanh. Thất bại trước Việt Nam ở chung kết khu vực không chỉ là một cú sẩy chân, vì nó diễn ra sau hai lượt trận và phơi ra thực tế rằng Thái Lan không còn dễ áp đặt như cũ. Khi một đội từng quen ở vị trí đầu bảng phải liên tục chứng minh mình vẫn là số một, bản thân điều đó đã cho thấy trật tự cũ không còn nguyên vẹn.

Tiếng chuông báo động nằm ở các lứa trẻ

Nếu muốn tìm dấu hiệu sâu nhất của sự sa sút, phải nhìn xuống các tuyến kế cận. U20 Thái Lan thua Nhật Bản 0-3, thua Hàn Quốc 1-4 rồi hòa Syria 2-2 để xếp cuối bảng ở giải châu Á 2025. U23 Thái Lan dừng ngay từ vòng bảng ở AFC U23 Asian Cup 2026 sau trận hòa 0-0 với Trung Quốc. U17 Thái Lan cũng vừa khép lại vòng bảng giải châu Á 2026 với chỉ 1 điểm sau khi thua Tajikistan, thua Saudi Arabia rồi hòa Myanmar 2-2. Một thất bại có thể là tai nạn, nhưng ba cấp độ trẻ cùng hụt hơi thì đó là câu chuyện của cả hệ thống.

Trong lúc Thái Lan chững lại, đối thủ cũ bước lên rất nhanh

Điều làm nỗi lo của Thái Lan nặng hơn là họ không sa sút trong một khu vực đang đứng yên. Việt Nam đã thắng chính Thái Lan 3-2 sau hiệp phụ để vô địch bóng đá nam SEA Games 2025, rồi giành hạng ba ở AFC U23 Asian Cup 2026 sau chiến thắng trên loạt luân lưu trước Hàn Quốc. Ở lứa U17, Việt Nam cũng vừa vào tứ kết giải châu Á 2026 sau trận thắng UAE 3-2. Còn Indonesia thì đi tới vòng bốn của vòng loại World Cup 2026 khu vực châu Á, điều đủ để cho thấy họ không còn chỉ là đội gây khó chịu theo từng trận nữa.

Sự thật lớn nhất là cảm giác vượt trội đã biến mất

Bóng đá khu vực luôn thay đổi theo chu kỳ, nhưng có một chỉ dấu rất dễ nhận ra: đội mạnh thật sự luôn khiến đối thủ bước vào sân với tâm thế lép hơn một nhịp. Thái Lan bây giờ không còn tạo ra cảm giác ấy một cách ổn định. Họ vẫn có tên tuổi, vẫn có những gương mặt đủ đẳng cấp để xoay một trận đấu, nhưng nền tảng áp đảo đã bị bào mòn khi đối thủ xung quanh vừa tiến bộ nhanh hơn, vừa có thêm thành tích để tự tin hơn. Đó mới là phần đáng ngại nhất, vì khi hào quang cũ không còn che được các vấn đề hiện tại, mọi cú trượt đều trở nên nặng hơn trước. 

Thái Lan chưa rơi khỏi nhóm đầu Đông Nam Á, nhưng họ đã rơi khỏi vị thế bất khả tranh cãi. Và khi sự đi xuống của một ông lớn trùng đúng lúc các đối thủ cũ lớn lên, câu chuyện ấy không còn là khủng hoảng riêng của Thái Lan nữa. Nó là dấu hiệu cho thấy bản đồ bóng đá khu vực đã đổi nét.

Xem thêm
0
766 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật