Chỉ 1 điểm, U17 Thái Lan nhận mưa gạch đá: Đâu rồi giấc mơ World Cup?

Danh sách ĐT Pháp: chia tay Camavinga, Kolo Muani gây tranh cãi

World Cup 2026: Shakira, Madonna “từ chối tiền” để lên sóng toàn cầu

Minh An

Nhánh đấu dễ thở: U17 Việt Nam "mở toang" cánh cửa chung kết châu Á?

Vượt qua vòng bảng “bảng tử thần” với ngôi đầu, U17 Việt Nam không chỉ giành vé dự U17 World Cup 2026 mà còn rơi vào một nhánh đấu được xem là thuận lợi ở vòng chung kết U17 châu Á. Từ đây, câu chuyện của thầy trò HLV Cristiano Roland không dừng ở tứ kết, mà hướng nhiều hơn tới khả năng góp mặt trong trận tranh ngôi vô địch.

Ngôi đầu bảng C tạo bước đệm quan trọng

Thành tích 6 điểm sau 3 trận, xếp trên U17 Hàn Quốc, giúp U17 Việt Nam tránh được nhiều đối thủ mạnh ở vòng đấu loại trực tiếp. Đội thắng U17 Yemen 1-0 nhờ bàn của Đậu Quang Hưng, thua ngược Hàn Quốc 1-4 dù Lê Sỹ Bách mở tỷ số, rồi đánh bại U17 UAE 3-2 trong thế bị dẫn trước với các pha lập công của Chu Ngọc Nguyễn Lực, Nguyễn Văn Dương và Nguyễn Mạnh Cường. Chuỗi kết quả ấy không chỉ mang lại tấm vé đi tiếp mà còn định hình vị trí của U17 Việt Nam trên bản đồ nhánh đấu.

Tứ kết gặp Australia và “cửa” bán kết

Đối thủ ở tứ kết là U17 Australia, đội bóng trội hơn về thể hình và thể lực. Tuy nhiên, U17 Việt Nam có điểm tựa là lối chơi biến hóa và khả năng tạo đột biến, từng giúp họ thắng ngược Australia 2-1 tại giải U17 Đông Nam Á ở Indonesia, với các bàn thắng của Nguyễn Mạnh Cường và Chu Ngọc Nguyễn Lực sau khi bị dẫn trước bởi pha lập công của Luke Becvinovski.

Nhánh đấu mở ra hy vọng chung kết

Nếu vượt qua U17 Australia, U17 Việt Nam sẽ gặp U17 Ả Rập Saudi hoặc U17 Trung Quốc ở bán kết. Hai đối thủ này được đánh giá “dễ chơi” hơn so với nhóm đội ở nhánh còn lại gồm U17 Nhật Bản, U17 Uzbekistan và U17 Hàn Quốc. Chính sự phân chia này khiến khả năng tiến vào chung kết của thầy trò HLV Cristiano Roland được đánh giá là cao hơn, khi con đường phía trước ít chông gai hơn so với nhiều ứng viên khác.

0
2,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Minh Tuấn

Ghế thứ sáu bỗng thành vàng

Cuộc đua của Bournemouth, Brighton và Brentford không nằm trên sân Villa Park, nhưng lại bị chi phối trực tiếp bởi 90 phút giữa Aston Villa và Liverpool. Cả ba đội đều chưa từng góp mặt ở Cúp C1, thậm chí Bournemouth và Brentford còn chưa một lần dự cúp châu Âu. Với họ, chiếc ghế thứ sáu mùa này bỗng trở nên quý giá khác thường.

Lý do nằm ở khả năng Aston Villa vô địch cúp châu Âu hạng hai và chỉ đứng thứ năm ở giải quốc nội. Khi đó, suất Cúp C1 gắn với vị trí thứ năm sẽ được đẩy xuống cho đội xếp thứ sáu. Từ một vị trí vốn chỉ đủ đi cúp phụ, ghế thứ sáu có thể trở thành tấm vé lịch sử.

Vì sao tất cả phải “cầu” Aston Villa?

Để kịch bản đẹp nhất cho nhóm bám đuổi xảy ra, Aston Villa cần giữ được vị trí thứ năm, đồng thời lên ngôi ở trận chung kết châu Âu tại Istanbul trước Freiburg. Điều đó biến trận gặp Liverpool thành bước đệm bắt buộc: thắng Liverpool, Villa vừa nuôi cơ hội áp sát tốp bốn, vừa giữ chặt ghế thứ năm, không cho đối thủ trực tiếp chiếm chỗ.

Trong bối cảnh đó, Bournemouth, Brighton và Brentford có lý do để dõi theo và cổ vũ thầy trò Unai Emery. Một chiến thắng của Villa trước Liverpool không chỉ là chuyện nội bộ của hai đội trong tốp năm, mà còn là cú hích cho tham vọng lần đầu hít thở bầu không khí Cúp C1 của “nhóm chiếu dưới”.

Kịch bản xấu: hy vọng tan ngay khi Villa… quá thành công

Trớ trêu ở chỗ, nếu Aston Villa thắng Liverpool, rồi tiếp tục đánh bại Freiburg và đồng thời vượt lên chiếm luôn vị trí thứ tư, mọi cánh cửa sẽ đóng sập với nhóm bám đuổi. Khi đó, giải Ngoại hạng chỉ còn năm suất Cúp C1 như thông lệ, không có chỗ cho đội thứ sáu chen chân.

Vì vậy, với Bournemouth, Brighton và Brentford, Aston Villa cần thắng đủ để giữ ghế thứ năm, nhưng lại không được bứt lên thứ tư. Sự “vừa đủ” ấy khiến cuộc đua trở nên mong manh, phụ thuộc vào từng điểm số ở hai vòng cuối.

Phong độ sa sút và khoảng cách bị bào mòn

Thực tế, cả Aston Villa lẫn Liverpool đều đang tự làm khó mình. Sáu trận gần nhất cộng lại, họ chỉ có một chiến thắng. Từ chỗ tạo ra khoảng cách an toàn, hai đội đã để nhóm phía sau áp sát, nguy cơ bị rút ngắn cách biệt xuống còn một điểm sau vòng này là hoàn toàn hiện hữu.

Với Aston Villa, sức ép càng lớn hơn khi vòng cuối họ còn phải gặp Manchester City. Nếu tiếp tục trượt chân, ghế thứ năm có thể đổi chủ ngay trước vạch đích, kéo theo việc “cửa phụ” cho đội thứ sáu cũng biến mất.

Bóng ma mùa trước và canh bạc tại Villa Park

Người hâm mộ Aston Villa chưa quên cảm giác bị hất văng khỏi Cúp C1 ở vòng cuối mùa trước sau trận thua gây tranh cãi trước Manchester United. Năm nay, dù từng có lúc hơn đối thủ tới 10 điểm, họ lại rơi vào thế phải đánh cược ở trận gặp Liverpool.

Trận đấu tại Villa Park vì thế không chỉ là cuộc so kè trong tốp năm. Nó còn là nút thắt cho một chuỗi hệ quả: số phận Aston Villa, vị trí của Liverpool và cả giấc mơ lần đầu dự Cúp C1 của Bournemouth, Brighton, Brentford đều đang treo trên cùng một sợi dây.

Xem thêm
0
103 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nam Trần

Pháp bước vào World Cup 2026 với một nghịch lý thú vị: họ không thiếu phương án tấn công, mà có quá nhiều. Trong tay Didier Deschamps là một dàn cầu thủ khiến mọi HLV phải ao ước: Kylian Mbappé, Ousmane Dembélé, Michael Olise, Bradley Barcola, Rayan Cherki, Désiré Doué, Maghnes Akliouche, Marcus Thuram và Jean-Philippe Mateta. Nhưng chính sự xa xỉ ấy lại tạo ra cơn đau đầu lớn nhất. Với Pháp, vấn đề không còn là ai ghi bàn, mà là ghi bàn theo cách nào. Và trong bóng đá đỉnh cao, đôi khi lựa chọn đúng người phù hợp còn khó hơn chọn người giỏi nhất.

Đội tuyển không phải câu lạc bộ
Ở cấp câu lạc bộ, HLV có cả mùa giải để thử nghiệm, điều chỉnh và xây dựng các mối liên kết chiến thuật. Đội tuyển quốc gia thì khác. Deschamps không có nhiều thời gian để tối ưu mọi ngôi sao cùng lúc. Vài buổi tập, vài trận giao hữu, rồi World Cup bắt đầu. Điều đó buộc ông phải đơn giản hóa hệ thống, giảm rủi ro và tìm ra bộ khung vận hành ổn định nhất. Nhưng khi trong tay có quá nhiều cầu thủ tấn công giàu bản năng, mọi lựa chọn đều kéo theo một sự hy sinh. Mbappé đá trung phong hay lệch trái? Barcola có còn đất diễn nếu Mbappé bám biên? Dembélé hay Olise phù hợp hơn ở cánh phải? Cherki và Doué có thể cùng tồn tại trong một đội hình vốn cần sự chắc chắn?

Bài toán không nằm ở tài năng
Nếu chỉ xét chất lượng cá nhân, Pháp có quá nhiều đáp án đúng. Dembélé đem đến sự hỗn loạn và đột biến. Olise tạo cảm giác điềm tĩnh, biết chọn nhịp và xử lý tinh tế. Cherki có chất số 10 cổ điển, thích nhận bóng giữa các tuyến. Doué và Akliouche đại diện cho thế hệ sáng tạo mới, linh hoạt và táo bạo. Trong khi đó, Thuram và Mateta lại mang đến thứ mà các nghệ sĩ tấn công không phải lúc nào cũng có: thể chất, điểm tựa, khả năng làm tường và pressing. Vì vậy, câu hỏi của Deschamps không phải “ai hay hơn ai”, mà là “ai khiến đội hình cân bằng hơn”. Một đội tuyển không thể chỉ gồm những người muốn chạm bóng, rê bóng và tạo khác biệt. Nó cũng cần người chạy không bóng, mở khoảng trống và chấp nhận làm nền cho người khác tỏa sáng.

Thiên tài cần trật tự
Deschamps vốn là HLV thực dụng. Thành công của ông gắn với sự kỷ luật, cấu trúc phòng ngự và khả năng chuyển trạng thái lạnh lùng. Nhưng thế hệ tấn công hiện tại của Pháp lại rất bản năng, rất giàu cảm hứng và luôn muốn được trao quyền sáng tạo. Đó là mâu thuẫn thú vị nhất của Les Bleus tại World Cup 2026. Họ đủ mạnh để khiến mọi đối thủ dè chừng, nhưng sức mạnh ấy chỉ trở thành vũ khí nếu được đặt vào một trật tự rõ ràng. Với Deschamps, cơn đau đầu không phải thiếu thiên tài. Cơn đau đầu là làm sao để những thiên tài ấy không triệt tiêu nhau, mà cùng phục vụ một ý tưởng chung. Pháp có thể ghi bàn theo nhiều cách. Nhưng để vô địch, họ phải chọn được cách phù hợp nhất.

Xem thêm
1
2,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật