Ngày trở lại của Mainoo: Hy vọng mới cho MU sau World Cup dang dở

Argentina đã sống bằng phép màu quá lâu?

Chung kết World Cup 2026: Sân cỏ hỗn loạn sau tiếng còi mãn cuộc

Quân Vũ

Bàn thắng lịch sử của Götze: Vinh quang World Cup và cái giá phải trả

Một bàn thắng và hai ký ức trái ngược

Mario Götze luôn được nhắc đến với pha vô-lê vào lưới Argentina ở phút 113, mang chức vô địch thế giới 2014 về cho Đức. Nhưng với chính anh, ký ức về giải đấu đó không chỉ là khoảnh khắc ăn mừng. Đó còn là lần đầu dự World Cup, khi anh đá chính ở phần lớn chặng đường rồi phải ngồi dự bị trong hai trận cuối, trước khi vào sân ghi bàn quyết định ở chung kết. Anh cũng chỉ vào sân từ ghế dự bị trong chiến thắng 7-1 trước Brazil. Götze thừa nhận đã mất dần sự tự tin khi giải đấu trôi về cuối, trong bối cảnh vừa chuyển tới Bayern, còn rất trẻ và nghĩ mình có thể làm được mọi thứ.

Áp lực của “chuẩn mực” quá cao

Bàn thắng ở Maracana khiến mọi thứ quanh Götze thay đổi: sự chú ý, kỳ vọng, cảm giác mình đang đi đúng hướng sau khi đã vô địch Bundesliga rồi trở thành nhà vô địch thế giới ở tuổi 22. Anh coi đó là “chuẩn mực” phải giữ trong 10, 15 năm tiếp theo. Khi những năm sau xuất hiện chấn thương, sa sút, anh cảm thấy mình đang đi sai hướng, cố gắng tập nhiều hơn, làm nhiều hơn và rơi vào vòng xoáy kiệt sức. Anh gọi đó là bài học lớn, vì việc duy trì đà thăng hoa liên tục suốt 15 năm là điều gần như không thể.

Khoảng dừng bắt buộc giữa đường

Năm 2016, Götze phải tạm rời sân cỏ nhiều tháng vì rối loạn chuyển hóa dẫn tới tình trạng mệt mỏi kéo dài. Anh không nghĩ đến chuyện giải nghệ, nhưng hiểu rằng mình cần thoát khỏi guồng quay, cần khoảng trống để nhìn lại. Quãng nghỉ giúp anh lấy lại nhịp sinh hoạt, cảm giác thi đấu và là bước ngoặt để chấp nhận rằng sự nghiệp không thể chỉ toàn những đỉnh cao như giai đoạn đầu.

Từ thần tượng Messi đến cái nhìn khác về bóng đá

Đêm chung kết 2014, Götze vẫn xin Messi chụp ảnh dù Argentina vừa thua. Anh bảo đó là thần tượng, là cầu thủ hay nhất thế giới. Giờ nhìn Messi ở tuổi gần 39 vẫn chơi bóng đỉnh cao, anh chỉ biết gọi đó là “điều điên rồ”, theo đúng nghĩa tích cực nhất. Anh đặc biệt chú ý đến cách Messi giảm tải thể lực, đi bộ nhiều nhưng luôn xuất hiện đúng thời điểm quyết định. Với Götze, đó là minh chứng cho một con đường khác: không phải ai cũng giữ được chuẩn mực như vậy, và việc chấp nhận giới hạn của bản thân là điều anh phải học rất lâu sau bàn thắng ở Maracana.

1
8,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Nam Trần

Argentina tiến vào chung kết World Cup 2026 sau hàng loạt trận đấu đầy khó khăn, nhiều lần phải ngược dòng hoặc ghi bàn muộn để đi tiếp. Nhưng trước Tây Ban Nha, đội bóng của Lionel Scaloni đã không thể tạo thêm một màn thoát hiểm và đành dừng bước ngay trước ngưỡng cửa vô địch.

Liên tục thoát hiểm

Từ vòng knock-out, Argentina gần như không có trận đấu nào dễ dàng. Họ thắng Cape Verde 3-2 sau hiệp phụ, ngược dòng vượt qua Ai Cập 3-2 với 3 bàn trong những phút cuối, đánh bại Thụy Sĩ 3-1 sau 120 phút rồi tiếp tục lội ngược dòng hạ Anh 2-1 ở bán kết.

Trong 4 trận trước chung kết, có tới 3 trận của Argentina chỉ được định đoạt sau phút 90. Đáng chú ý, 8 trong 11 bàn thắng của họ ở giai đoạn này được ghi từ phút 79 trở đi. Điều đó cho thấy Argentina không còn tạo ra sự vượt trội rõ ràng, nhưng vẫn sở hữu bản lĩnh, kinh nghiệm và khả năng bùng nổ đúng lúc để vượt qua những thời điểm khó khăn nhất.

Bản lĩnh cứu Argentina

Trước Ai Cập, Argentina bị dẫn 0-2 đến phút 78, trong bối cảnh Lionel Messi còn đá hỏng phạt đền. Dù vậy, Romero, Messi và Enzo Fernández đã tạo nên màn lội ngược dòng trong 14 phút, với bàn quyết định đến ở phút 90+2.

Kịch bản tương tự lặp lại trước Anh. Sau khi Anthony Gordon mở tỷ số ở phút 55, Argentina phải chờ đến phút 85 mới có bàn gỡ của Enzo. Lautaro Martínez sau đó hoàn tất cuộc lội ngược dòng ở phút 90+2. Đó không đơn thuần là may mắn, mà còn là khả năng chịu sức ép, chiều sâu đội hình và thói quen chiến thắng của một tập thể từng vô địch thế giới.

Hàng thủ dần lộ vấn đề

Việc liên tục phải ngược dòng cũng cho thấy Argentina không còn giữ được sự chắc chắn như trước. Trong 4 trận knock-out trước chung kết, đội bóng của Lionel Scaloni đều để thủng lưới, nhận tổng cộng 6 bàn và nhiều lần bị kéo vào thế trận căng thẳng.

Trước Thụy Sĩ, Argentina được chơi hơn người từ phút 72 nhưng vẫn không thể giải quyết trận đấu trong 90 phút. Ở trận gặp Cape Verde, họ tung ra 22 cú sút nhưng cũng để đối thủ có tới 16 lần dứt điểm. Hệ thống phòng ngự từng là nền tảng cho chức vô địch World Cup 2022 vì thế không còn duy trì được sự ổn định xuyên suốt giải đấu.

Phép màu khép lại

Tây Ban Nha không để Argentina đưa trận đấu vào thế giằng co quen thuộc. Khả năng kiểm soát bóng tốt, pressing đều và giữ cự ly đội hình chặt chẽ giúp họ khóa phần lớn các hướng lên bóng của Messi cùng đồng đội.

Sau 2 trận phải đá hiệp phụ và liên tục căng sức ở những phút cuối, Argentina không còn đủ thể lực để tạo thêm một màn ngược dòng. Thất bại 0-1 ở chung kết không làm lu mờ bản lĩnh của họ, nhưng cho thấy một đội bóng không thể mãi trông chờ vào những bàn thắng muộn để vượt qua khó khăn.

Argentina vào đến trận cuối cùng không chỉ nhờ may mắn. Tuy nhiên, khi lối chơi thiếu ổn định và hàng thủ thường xuyên để lộ khoảng trống, họ đã phải dựa quá nhiều vào khả năng thoát hiểm. Trước một Tây Ban Nha chơi chắc chắn, bình tĩnh và ít mắc sai lầm, hành trình ấy cuối cùng cũng dừng lại.

Xem thêm
0
484 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Argentina gục ngã 0-1 trước Tây Ban Nha ở chung kết World Cup 2026, nhưng sau tiếng còi mãn cuộc, điều được nhắc nhiều lại là phản ứng của Lionel Messi với Marc Cucurella trong tình huống Enzo Fernandez bị truất quyền thi đấu. Từ một pha va chạm, câu chuyện nhanh chóng xoay quanh cách áp dụng “luật che miệng” mới mẻ tại giải.

Luật mới gây tranh cãi

Ở World Cup 2026, luật mang tên Prestianni được đưa vào áp dụng, nhắm vào hành vi cầu thủ che miệng khi tranh cãi. Bất cứ ai dùng tay, cánh tay hoặc áo để che miệng trong lúc đối đầu có nguy cơ nhận thẻ đỏ. Trước trận chung kết, Miguel Almiron của Paraguay và Piero Hincapie của Ecuador đã bị đuổi vì lỗi này, khiến giới cầu thủ đặc biệt dè chừng.

Pha bóng với Cucurella

Trong trận Argentina gặp Tây Ban Nha, Cucurella tiến lại gần Messi, nói chuyện rồi có khoảnh khắc đưa tay che miệng trước khi hạ tay xuống. Ngay lập tức, Messi chỉ tay, yêu cầu trọng tài Slavko Vincic truất quyền thi đấu hậu vệ Tây Ban Nha. Tuy vậy, theo Sportbible, luật cũng quy định cầu thủ chỉ bị đuổi nếu kèm theo lời lẽ xúc phạm hoặc ác ý, và tổ trọng tài đánh giá điều đó không xảy ra với Cucurella.

Ranh giới giữa bảo vệ luật và lạm dụng luật

Tình huống này cho thấy Prestianni Law không chỉ là vấn đề kỹ thuật mà còn phụ thuộc vào đánh giá ý đồ. Messi cố gắng tận dụng khung luật mới để gây sức ép, nhưng quyết định cuối cùng vẫn nằm ở trọng tài, dựa trên nội dung trao đổi giữa các cầu thủ chứ không chỉ ở động tác che miệng thoáng qua.

Xem thêm
0
258 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hường Cao

Argentina gục ngã trước Tây Ban Nha ở chung kết World Cup 2026 tại sân New York New Jersey, song Lionel Messi vẫn rời giải đấu với dấu ấn rất riêng. Trong đêm Ferran Torres mang cúp vàng về cho La Furia Roja, đội trưởng La Albiceleste âm thầm chinh phục những cột mốc mà nhiều thế hệ cầu thủ chỉ có thể mơ tới.

Tuổi 39 và kỷ lục bị phá sau gần 7 thập kỷ

Messi bước ra sân trong trận chung kết ở tuổi 39 năm 25 ngày, trở thành cầu thủ ngoài vị trí thủ môn lớn tuổi nhất từng góp mặt trong một trận chung kết World Cup. Con số này xóa bỏ kỷ lục tồn tại từ năm 1958 của Gunnar Gren, khi huyền thoại Thụy Điển mới 37 tuổi 236 ngày ở trận gặp Brazil. Một dấu mốc tưởng như chỉ nằm trong sách sử đã bị kéo về hiện tại bởi số 10 của Argentina.

Chung kết thứ ba và dấu ấn sánh ngang Cafu

Trận đấu tại East Rutherford là lần thứ ba Messi góp mặt ở trận tranh cúp vàng, sau các năm 2014 và 2022. Anh trở thành cầu thủ thứ hai trong lịch sử dự ba trận chung kết World Cup, sánh ngang biểu tượng Brazil Cafu, người từng hiện diện ở các trận chung kết 1994, 1998 và 2002. Khoảng cách 12 năm giữa chung kết đầu tiên và lần gần nhất cho thấy Messi bền bỉ bám trụ ở đỉnh cao.

Dấu ấn cá nhân giữa đêm buồn của Argentina

Argentina không thể bảo vệ ngôi vương sau thất bại 0-1 trong hiệp phụ, nhưng hai kỷ lục vừa thiết lập giúp Messi tiếp tục đứng ở nhóm tinh hoa của lịch sử World Cup. Từ Inter Miami trở lại tuyển quốc gia, anh vẫn là trung tâm trong hành trình đưa La Albiceleste vào tới trận cuối cùng, rồi khép lại giải đấu bằng những con số đủ để in đậm tên mình trong sách kỷ lục.

Xem thêm
0
56 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Vũ Dân

Chung kết World Cup 2026 khép lại với chức vô địch thuộc về Tây Ban Nha sau chiến thắng 1-0 trước Argentina, nhưng dư âm trận đấu lại bị phủ kín bởi tranh cãi. Từ những va chạm trên sân đến thái độ trong lễ trao giải, tuyển Argentina trở thành tâm điểm chỉ trích của truyền thông Anh.

Va chạm nóng sau tiếng còi mãn cuộc

Ngay sau khi trận đấu kết thúc, không khí trên sân New York New Jersey trở nên căng thẳng. Nahuel Molina vung tay vào người Rodri khi tiền vệ Tây Ban Nha chạy đi ăn mừng cùng đồng đội. Leandro Paredes còn bị truất quyền thi đấu sau trận vì hành động bóp cổ rồi quật ngã Gavi. Những hình ảnh này nhanh chóng được nhắc lại như biểu tượng cho sự mất kiểm soát của Argentina trong khoảnh khắc thất bại.

Lễ trao giải biến thành “vết xước” hình ảnh

Ở phần lễ, Tây Ban Nha xếp hàng tạo đường danh dự cho Lionel Messi và đồng đội lên nhận huy chương bạc. Nhưng khi đến lượt Tây Ban Nha nhận huy chương vàng và nâng cúp, các cầu thủ Argentina lại quay lưng, di chuyển sang phía khác, hướng về khu khán đài của mình. Stuart Pearce, trong vai trò bình luận viên talkSPORT, cho rằng chỉ chi tiết đó “đã nói lên rất nhiều điều”.

Làn sóng chỉ trích từ Anh

Người dẫn chương trình Adrian Durham dùng những từ rất nặng nề, cho rằng Argentina “không có chút đẳng cấp nào” và “không chấp nhận nổi việc thua chung kết”. Ông còn bức xúc khi ngay cả lúc Rodri nhận danh hiệu Cầu thủ hay nhất giải, khán giả Argentina vẫn hô vang tên Messi và đội tuyển của mình. Gary Neville thì gọi Paredes là “nỗi xấu hổ”, nhắc lại chuỗi hành vi gây hấn của tiền vệ này ở các trận trước và đặt dấu hỏi về cách điều hành của trọng tài.

Xem thêm
0
1,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Trang Võ

Tây Ban Nha đánh bại Argentina 1-0 trong trận chung kết để lên ngôi vô địch World Cup 2026 một cách thuyết phục. Điều đáng chú ý không chỉ là chiếc cúp vàng, mà còn nằm ở cách đội bóng của HLV Luis de la Fuente kiểm soát giải đấu từ đầu đến cuối. Với hàng thủ chắc chắn, lối chơi chủ động và đội hình có chiều sâu, La Roja được xem là một trong những nhà vô địch toàn diện và đáng gờm nhất của bóng đá thế giới trong 15 năm qua.

Hàng thủ lập chuẩn mực mới

Sức mạnh nổi bật nhất của Tây Ban Nha nằm ở hàng phòng ngự chắc chắn và ổn định. Sau 8 trận, họ thắng 7, hòa 1, ghi 14 bàn nhưng chỉ để thủng lưới 1 lần, đồng thời giữ sạch lưới tới 7 trận. Thành tích này còn tốt hơn Pháp 1998, Italy 2006 và chính Tây Ban Nha 2010, những đội đều nhận 2 bàn thua trên đường vô địch. Ở trận chung kết, Argentina chỉ có 3 cú sút và không lần nào đưa bóng trúng đích. Con số đó cho thấy La Roja không chỉ phòng ngự tốt ở khu vực cấm địa, mà còn kiểm soát rất chặt tuyến giữa và hạn chế đối thủ ngay từ khi lên bóng.

Kiểm soát bóng để làm chủ trận đấu

Cầm bóng vẫn là điểm mạnh quen thuộc của Tây Ban Nha, nhưng đội hình năm 2026 chơi trực diện và hiệu quả hơn nhiều so với thế hệ vô địch năm 2010. Sau 7 trận đầu tiên, họ hoàn thành hơn 4.150 đường chuyền với tỷ lệ chính xác khoảng 90,5%, đồng thời tung ra 120 cú sút, trong đó có 71 pha dứt điểm trong vòng cấm. Tây Ban Nha không giữ bóng chỉ để duy trì thế trận, mà dùng chính khả năng kiểm soát ấy để đẩy đối thủ lùi sâu và hạn chế các pha phản công. Trước trận chung kết, các đối thủ của họ chỉ tạo ra tổng cộng khoảng 2,15 xG sau 7 trận, trung bình 0,31 xG mỗi trận. Ngay cả Argentina cũng gặp rất nhiều khó khăn trong việc đưa bóng lên phía trên khi liên tục bị áp sát và mất bóng từ khu vực giữa sân.

Sức mạnh đến từ tập thể

Khác với Argentina 2022 phụ thuộc nhiều vào Lionel Messi hay Pháp 2018 với Kylian Mbappé và Antoine Griezmann, Tây Ban Nha 2026 không xây dựng lối chơi quanh một ngôi sao duy nhất. Mikel Oyarzabal là chân sút tốt nhất đội với 5 bàn, nhưng bàn thắng còn được chia đều cho nhiều vị trí như Mikel Merino, Pedro Porro, Ferran Torres, Fabián Ruiz hay Alex Baena. Lamine Yamal tạo khác biệt bằng tốc độ và 4 pha kiến tạo, Rodri giữ nhịp tuyến giữa, còn Pedri, Dani Olmo hay Nico Williams đều có thể trở thành nhân tố quyết định ở từng thời điểm. Chính sự cân bằng ấy khiến đối thủ rất khó khóa chặt một mắt xích cụ thể.

Chiều sâu tạo nên nhà vô địch

Một trong những minh chứng rõ nhất cho sức mạnh của Tây Ban Nha là chất lượng lực lượng dự bị. Ở tứ kết, Mikel Merino vào sân và ghi bàn quyết định trước Bỉ. Đến trận chung kết, Nico Williams và Ferran Torres đều xuất phát từ ghế dự bị trước khi phối hợp tạo nên bàn thắng duy nhất ở phút 106. Khi những quân bài thay người vẫn đủ sức thay đổi cục diện trận đấu, đó là dấu hiệu của một tập thể có chiều sâu thực sự. Từ Rodri, Pedri, Fabián Ruiz đến Zubimendi ở tuyến giữa hay Yamal, Nico Williams, Ferran Torres trên hàng công, HLV Luis de la Fuente luôn có nhiều phương án để điều chỉnh theo diễn biến trận đấu.

Chức vô địch World Cup 2026 cho thấy thành công của Tây Ban Nha không đến từ một vài khoảnh khắc bùng nổ. Sau EURO 2024, họ tiếp tục bước lên đỉnh thế giới và nâng chuỗi bất bại lên 38 trận. Với hàng thủ chắc chắn, khả năng làm chủ thế trận, đội hình không lệ thuộc vào một ngôi sao và lực lượng dự bị chất lượng, La Roja đã tạo ra hình mẫu mới cho một nhà vô địch toàn diện. Sức mạnh ấy cũng cho thấy Tây Ban Nha không chỉ thống trị World Cup 2026, mà còn đủ khả năng duy trì vị thế hàng đầu trong những năm tiếp theo.

Xem thêm
1
4,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật