Na Uy gây sốc: Haaland dẫn dắt đội nhà nhảy 12 bậc lên top 20 FIFA

Giới hạn của HLV Scaloni lộ rõ sau trận thua Tây Ban Nha chung kết World Cup 2026

Chỉ trong 48 giờ, Chelsea “cướp” Rogers trước mũi Arsenal

Quang Đức

200 chiếc áo Messi cho mỗi trận: Bí mật hậu trường khiến ai cũng bất ngờ

Thất bại 0-1 trước Tây Ban Nha ở chung kết World Cup 2026 không làm giảm sức hút của Lionel Messi. Ở tuổi 39, với 8 bàn và 4 kiến tạo sau 8 trận, anh vẫn là tâm điểm của giải đấu. Ít ai ngờ, phía sau mỗi trận của Argentina là khoảng 200–300 chiếc áo in tên Messi được chuẩn bị để đáp ứng nhu cầu xin áo từ cầu thủ, nhà tài trợ và các thành viên liên quan.

Lời kể từ phòng đồ

Thủ môn Emiliano Martinez là người hé lộ con số gây choáng này. Chia sẻ trong một podcast, anh kể lần hỏi nhân viên phụ trách trang phục về số áo Messi phải in cho mỗi trận. Câu trả lời là từ 200 đến 300 chiếc, và chỉ trong hai trận giao hữu, đã có khoảng 650 áo Messi được sản xuất. Lượng áo khổng lồ đó dùng để đáp ứng nhu cầu từ nhà tài trợ, cầu thủ, ban huấn luyện và các thành viên liên quan, ai cũng muốn sở hữu một chiếc áo mang tên số 10.

Adidas và “cơn khát” áo Messi

Adidas, đối tác gắn bó với Messi từ năm 2006, là đơn vị đứng sau việc chuẩn bị số áo đặc biệt này cho mỗi trận của Argentina tại World Cup 2026. Không chỉ riêng trận chung kết ở New Jersey, mọi trận đấu của đội tuyển đều có “gói áo Messi” riêng. Nhờ vậy, chiếc áo số 10 tưởng như vô giá lại trở nên “dễ chạm tay” hơn với những người trong cuộc, từ cầu thủ đối thủ đến các nhân vật hậu trường.

Ngôi sao ít nói, chiếc áo lên tiếng

Messi không phải mẫu cầu thủ hay xuất hiện trước truyền thông, nên hình ảnh và áo đấu của anh càng trở thành biểu tượng. Từ khoảnh khắc nâng cúp World Cup 2022 với bức ảnh đạt 75 triệu lượt thích trên mạng xã hội, cho đến việc liên tục nằm trong nhóm vận động viên thu nhập cao nhất thế giới, sức hút của Messi ngày càng được “đóng dấu” qua chiếc áo số 10 mà ai cũng muốn giữ làm kỷ niệm.

0
4,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Tien Tai

Một kỷ nguyên chạm ngưỡng

World Cup 2026 vừa khép lại với thất bại của Argentina trước Tây Ban Nha, nhưng nỗi bận tâm lớn hơn lại nằm ở tương lai của Lionel Messi. Ở tuổi 39, anh vẫn chơi xuất sắc trong phần lớn giải đấu, song thời gian ở đỉnh cao không còn nhiều. Messi chưa nói rõ sẽ tiếp tục hay dừng lại, dù sức hút tình cảm từ World Cup 2030 vẫn hiện hữu, khi Argentina sẽ đăng cai 1 trận đấu kỷ niệm mở màn của giải.

Khả năng Argentina tổ chức thêm nhiều trận chỉ có thể xuất hiện nếu đề xuất nâng số đội tham dự lên 64 được thông qua. Hiện FIFA vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng về kế hoạch này.

Argentina từng trải qua cú sốc Messi tuyên bố giã từ đội tuyển sau Copa América 2016, rồi đón anh trở lại khoảng 6 tuần sau đó. Lần này, cảm giác về một quyết định dứt khoát lớn hơn. Câu hỏi đặt ra cho bóng đá Argentina không chỉ là Messi sẽ làm gì, mà còn là tập thể này sẽ sống ra sao nếu anh thực sự bước xuống.

Bài học từ chính Argentina và Brazil

Lịch sử đội tuyển Argentina từng xoay quanh một thiên tài số 10 khác: Diego Maradona. Năm 1986, ông đưa đội tuyển lên đỉnh thế giới. 4 năm sau, trong một tập thể chơi quyết liệt và thực dụng hơn, Maradona vẫn dẫn Argentina vào chung kết trước khi thua Tây Đức bởi bàn duy nhất trên chấm phạt đền.

Điều đáng chú ý là Argentina sau đó vô địch Copa América 1991 và 1993 mà không cần Maradona. Tại giải năm 1991, họ thắng 6 và hòa 1 trong 7 trận. Đến năm 1993, hành trình khó khăn hơn khi Argentina phải vượt qua Brazil và Colombia bằng loạt luân lưu ở tứ kết và bán kết.

Những chức vô địch ấy chứng minh Argentina có thể chiến thắng mà không cần thần tượng lớn nhất. Tuy nhiên, sau Copa América 1993, họ lại thất bại trong 5 trận chung kết lớn liên tiếp, gồm Copa América 2004, 2007, 2015, 2016 và World Cup 2014, trước khi Messi cùng thế hệ hiện tại phá dớp tại Copa América 2021.

Brazil sau thời Pelé cũng trải qua quãng chờ đợi dài. Kỷ nguyên 3 chức vô địch World Cup có sự hiện diện của Pelé khép lại năm 1970. Phải đến năm 1989, Brazil mới lại vô địch Copa América và đến năm 1994 mới nâng cúp thế giới lần nữa. Sau đó, họ bước vào một chu kỳ thành công mới với 5 Copa América và 2 World Cup trong giai đoạn từ năm 1989 đến 2007.

Cả Argentina lẫn Brazil đều cho thấy khoảng trống sau một biểu tượng có thể kéo dài, nhưng không đồng nghĩa với sự sụp đổ vĩnh viễn.

Khi cái bóng quá lớn đè lên cả câu lạc bộ

Ở cấp câu lạc bộ, Chicago Bulls là ví dụ tiêu biểu cho việc loay hoay sau khi mất đi ngôi sao mang tính biểu tượng. Michael Jordan chơi trận cuối cho Bulls năm 1998 và tuyên bố giải nghệ vào tháng 1/1999. Đội mất 6 mùa giải mới có lại thành tích thắng nhiều hơn thua vào mùa 2004/05.

Bulls chưa từng trở lại chung kết NBA kể từ đó và chỉ 1 lần vào chung kết miền Đông, ở mùa 2010/11. Họ cũng chưa thắng một loạt trận loại trực tiếp nào kể từ năm 2015. Cách điều hành và chấn thương dây chằng nghiêm trọng của Derrick Rose năm 2012 đều góp phần vào sự sa sút, nhưng cái bóng Jordan vẫn phủ lên mọi thế hệ kế tiếp.

New England Patriots trong bóng bầu dục Mỹ lại gắn với cặp Tom Brady và HLV Bill Belichick. Cả 6 chức vô địch Super Bowl của đội đều đến khi Brady là tiền vệ chính. Trước kỷ nguyên ấy, Patriots từng 2 lần vào Super Bowl nhưng đều thất bại.

Sau khi Brady rời đội, Patriots trở lại Super Bowl ở mùa 2025 nhưng thua Seattle Seahawks 13-29. Như vậy, họ vẫn chưa từng vô địch nếu không có Brady. Trong khi đó, chính anh giành thêm 1 danh hiệu ngay mùa đầu tiên khoác áo Tampa Bay Buccaneers.

Edmonton Oilers ở giải khúc côn cầu trên băng cũng phải làm quen với cuộc sống sau Wayne Gretzky. Đội vẫn vô địch Stanley Cup năm 1990, 2 năm sau khi bán Gretzky cho Los Angeles Kings. Tuy nhiên, Oilers phải chờ đến năm 2006 mới lại vô địch miền Tây và cho đến nay vẫn chưa giành thêm Stanley Cup.

Những lối rẽ khác: Thay máu, chờ thời hay bật dậy

Một số đội chọn cách chủ động khép lại kỷ nguyên của các huyền thoại. Sau khi Michael Schumacher giải nghệ lần đầu vào cuối năm 2006, Ferrari đặt niềm tin vào Kimi Räikkönen và Felipe Massa. Họ lập tức giành chức vô địch tay đua năm 2007, đồng thời vô địch đội đua năm 2007 và 2008. Tuy nhiên, Ferrari chưa giành lại bất kỳ danh hiệu lớn nào kể từ đó.

Đội tuyển cricket Anh sau khi Stuart Broad giải nghệ năm 2023 cũng quyết định chia tay James Anderson để trẻ hóa lực lượng, hướng đến loạt trận Ashes 2025/26. Kế hoạch không mang lại hiệu quả như mong đợi khi Anh thua Australia 1-4, sau đó tiếp tục trải qua giai đoạn thiếu ổn định ở thể thức Test.

Ở chiều ngược lại, có những tập thể bật dậy mạnh mẽ sau khi chia tay ngôi sao lớn. Don Bradman giải nghệ năm 1948 sau chuyến du đấu bất bại nổi tiếng của Australia tại Anh. Dù mất tay đánh bóng được xem là vĩ đại nhất lịch sử, Australia vẫn duy trì vị thế hàng đầu trong nhiều năm tiếp theo.

Real Madrid sau khi bán Cristiano Ronaldo cho Juventus năm 2018 đã trao vai trò lớn hơn cho Karim Benzema, đồng thời từng bước trẻ hóa đội hình. Từ đó đến hết mùa 2025/26, đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha giành thêm 3 chức vô địch La Liga và 2 Champions League.

San Francisco Giants không giành được World Series nào trong 15 mùa Barry Bonds khoác áo, từ năm 1993 đến 2007. Sau khi anh rời đội, Giants lại vô địch 3 lần vào các năm 2010, 2012 và 2014.

New York Yankees cũng không chững lại sau khi Babe Ruth rời đội cuối năm 1934. Họ nhanh chóng xây dựng một thế hệ mới quanh Joe DiMaggio và giành thêm nhiều chức vô địch trong thập niên tiếp theo.

Giữa những lát cắt trái chiều ấy, Argentina đứng trước ngã rẽ hậu Messi với cả lo lắng lẫn hy vọng. Họ không muốn mất đi cầu thủ đã định nghĩa cả một thế hệ, nhưng lịch sử thể thao cho thấy khoảng trống sau một vĩ nhân có thể dẫn tới sa sút, một thời gian dài chờ đợi hoặc sự khởi đầu bất ngờ của một chu kỳ mới.

Xem thêm
0
178 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Một hành trình gom đủ mọi đỉnh cao

Ở tuổi 30, Rodri đã sở hữu bộ sưu tập danh hiệu mà rất ít cầu thủ bóng đá nam từng có: World Cup, chức vô địch châu lục, Champions League và Quả bóng vàng. Sau khi cùng Tây Ban Nha lên ngôi tại World Cup 2026, anh trở thành cầu thủ thứ 7 trong lịch sử hoàn tất trọn bộ vinh quang này.

Rodri gia nhập nhóm huyền thoại gồm Franz Beckenbauer, Gerd Müller, Zinedine Zidane, Rivaldo, Ronaldinho và Lionel Messi. Đây đều là những cầu thủ không chỉ thành công ở cấp câu lạc bộ, mà còn để lại dấu ấn sâu đậm trong những giai đoạn huy hoàng của đội tuyển quốc gia.

Những mốc son ở cấp câu lạc bộ

Trong màu áo Manchester City, Rodri là trụ cột của cú ăn 3 năm 2023, với đỉnh cao là chức vô địch Champions League. Chính anh ghi bàn duy nhất trong trận chung kết gặp Inter Milan, giúp Man City lần đầu bước lên đỉnh châu Âu.

Tiền vệ người Tây Ban Nha còn góp phần mang về 4 chức vô địch Ngoại hạng Anh, 2 FA Cup, 3 Cúp Liên đoàn, Siêu cúp châu Âu và FIFA Club World Cup. Khả năng kiểm soát tuyến giữa, giữ cấu trúc và xuất hiện ở những thời điểm quyết định giúp Rodri trở thành một trong những nhân tố quan trọng nhất trong kỷ nguyên thành công của Man City.

Vinh quang cùng tuyển Tây Ban Nha

Ở cấp đội tuyển, Rodri cùng Tây Ban Nha vô địch UEFA Nations League 2023, sau đó đăng quang tại EURO 2024. Anh còn được UEFA bình chọn là Cầu thủ hay nhất EURO sau màn trình diễn nổi bật trong hành trình lên ngôi của La Roja.

Đỉnh cao mới nhất là World Cup 2026, nơi Rodri mang băng đội trưởng và góp mặt trong cả 8 trận. Tây Ban Nha chỉ để thủng lưới 1 bàn trong suốt giải đấu trước khi đánh bại Argentina 1-0 sau hiệp phụ ở chung kết, qua đó giành chức vô địch thế giới lần thứ 2.

Rodri tiếp tục được trao Quả bóng vàng World Cup dành cho cầu thủ hay nhất giải. Danh hiệu cá nhân này là sự khẳng định cho vai trò thủ lĩnh, khả năng kiểm soát trận đấu và tầm ảnh hưởng của anh trong hệ thống của HLV Luis de la Fuente.

Quả bóng vàng và vị thế lịch sử

Rodri giành Quả bóng vàng 2024, trở thành cầu thủ Tây Ban Nha đầu tiên nhận giải thưởng này kể từ Luis Suárez năm 1960. Anh là người Tây Ban Nha thứ 3 đoạt danh hiệu, sau Alfredo Di Stéfano và Luis Suárez. Giải thưởng do France Football sáng lập từ năm 1956, không phải năm 1978.

Thành tích đó, kết hợp với bộ sưu tập danh hiệu tập thể, đưa Rodri vào nhóm những tiền vệ trung tâm thành công nhất lịch sử bóng đá Tây Ban Nha. Sau chức vô địch World Cup 2026, khả năng anh giành thêm 1 Quả bóng vàng tiếp tục được nhắc đến, dù thời lượng thi đấu ở cấp câu lạc bộ trong mùa giải vừa qua không nhiều.

Đỉnh cao hiện tại và những cột mốc tiếp theo

Với những gì đã giành được, Rodri đang ở giai đoạn rực rỡ nhất sự nghiệp. Anh đã chinh phục gần như đầy đủ những danh hiệu lớn nhất ở cả cấp câu lạc bộ lẫn đội tuyển, từ Ngoại hạng Anh, Champions League đến EURO, World Cup và Quả bóng vàng.

Không nhiều cầu thủ có thể đồng thời đạt tới đỉnh cao về danh hiệu tập thể, giải thưởng cá nhân và tầm ảnh hưởng chiến thuật như Rodri. Từ đây, mỗi mùa giải mới là cơ hội để anh bổ sung thêm những lớp ánh vàng vào bộ sưu tập vốn đã thuộc hàng hiếm trong lịch sử bóng đá.

Xem thêm
0
104 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Hải

Tây Ban Nha là nhà vô địch World Cup 2026 và đóng góp nhiều gương mặt nổi bật, nhưng đây không phải đội hình tiêu biểu chính thức do FIFA công bố. Danh sách được lựa chọn dựa trên thành tích tập thể, thống kê toàn giải, vai trò chiến thuật, sự ổn định và mức độ ảnh hưởng ở vòng loại trực tiếp.

Vì vậy, ngoài các cầu thủ Tây Ban Nha, Messi, Mbappé, Olise hay Bellingham vẫn xứng đáng góp mặt nhờ những con số nổi bật và khả năng tạo khác biệt. Mbappé ghi 10 bàn, Olise có 7 kiến tạo, Messi góp dấu giày vào 12 bàn, còn Bellingham ghi 7 bàn cho tuyển Anh.

Hàng thủ của nhà vô địch

Unai Simón là lựa chọn nổi bật nhất trong khung thành. Thủ môn Tây Ban Nha giữ sạch lưới 7 trong 8 trận và chỉ để lọt lưới 1 bàn trong cả giải. Sự chắc chắn của anh giúp La Roja hạn chế tối đa rủi ro, đặc biệt ở những trận đấu căng thẳng tại vòng loại trực tiếp.

Ở 2 cánh, Pedro Porro và Marc Cucurella mang đến sự cân bằng giữa tấn công và phòng ngự. Porro thường xuyên dâng cao để mở rộng mặt sân, hỗ trợ triển khai bóng nhưng vẫn giữ vị trí tốt khi đội nhà mất bóng. Cucurella gây ấn tượng bằng khả năng áp sát quyết liệt, bó vào trung lộ và che chắn khoảng trống phía sau hàng tiền vệ.

Pau Cubarsí và Cristian Romero được lựa chọn ở trung tâm hàng thủ. Cubarsí đạt tỷ lệ chuyền chính xác khoảng 97%, đóng vai trò quan trọng trong những pha đưa bóng lên từ tuyến dưới của Tây Ban Nha. Romero không nổi bật bằng ở khả năng chuyền bóng, nhưng lại mạnh trong tranh chấp, đọc tình huống và phòng ngự khi đội hình bị kéo giãn.

Rodri thống lĩnh tuyến giữa

Rodri là lựa chọn gần như không thể thay thế ở hàng tiền vệ. Anh đạt tỷ lệ chuyền chính xác 93,2% và dẫn đầu giải với 26 pha tắc bóng và giữ vai trò trung tâm trong cách Tây Ban Nha kiểm soát trận đấu. Không chỉ phân phối bóng, Rodri còn giúp đội hình giữ cự ly, hạn chế phản công và duy trì sức ép lên đối thủ.

Enzo Fernández và Jude Bellingham là 2 mảnh ghép còn lại. Enzo đạt tỷ lệ chuyền khoảng 92%, có hơn 25 lần thu hồi bóng và ghi 2 bàn tại vòng loại trực tiếp. Trong khi đó, Bellingham nổi bật với 7 bàn thắng, thành tích hiếm thấy đối với một tiền vệ. Khả năng chọn vị trí và xâm nhập vòng cấm giúp anh trở thành nguồn ghi bàn quan trọng nhất của tuyển Anh.

Hàng công bùng nổ

Michael Olise được lựa chọn ở cánh phải sau khi dẫn đầu giải với 7 kiến tạo. Lamine Yamal có ưu thế về thành tích tập thể khi cùng Tây Ban Nha vô địch, nhưng Olise vượt trội về số đường kiến tạo khi dẫn đầu giải với 7 lần dọn cỗ.

Lionel Messi chơi ở vị trí trung tâm hàng công với 8 bàn và 4 kiến tạo. Anh vừa là người dứt điểm, vừa lùi sâu làm bóng và kết nối các đợt tấn công. Tổng cộng, Messi góp dấu giày vào 12 bàn thắng của Argentina.

Bên cánh trái, Kylian Mbappé là lựa chọn nổi bật nhất. Tiền đạo Pháp ghi 10 bàn, có thêm 4 kiến tạo và trực tiếp tham gia vào 14 bàn thắng, nhiều nhất giải. Tốc độ, khả năng bứt phá và sự lạnh lùng trong khâu dứt điểm giúp anh trở thành cầu thủ tấn công nguy hiểm nhất World Cup 2026.

Đội hình cân bằng

Đội hình tiêu biểu theo sơ đồ 4-3-3 gồm Unai Simón; Pedro Porro, Pau Cubarsí, Cristian Romero, Marc Cucurella; Rodri, Enzo Fernández, Jude Bellingham; Michael Olise, Lionel Messi và Kylian Mbappé.

Tây Ban Nha có nhiều đại diện nhất nhờ lối chơi ổn định và sức mạnh tập thể trên hành trình vô địch. Tuy nhiên, sự góp mặt của Messi, Mbappé, Olise hay Bellingham cho thấy giải đấu vẫn được tạo nên bởi những cá nhân biết lên tiếng ở thời điểm quan trọng. Đội hình này vì thế là sự kết hợp giữa bộ khung chắc chắn của nhà vô địch và những màn trình diễn nổi bật nhất World Cup 2026.

Xem thêm
0
8,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hiếu Lê

Manchester United tiếp tục cho thấy quyết tâm cải tổ tuyến giữa khi dành sự quan tâm lớn cho Manu Koné. Sau Youri Tielemans và Andrey Santos, tiền vệ người Pháp trở thành một trong những cái tên được ưu tiên xem xét cho kế hoạch xây dựng hàng tiền vệ mới dưới thời Michael Carrick.

Đẩy nhanh sự quan tâm sau World Cup 2026

Theo L'Équipe, Man United đang theo sát Koné và bắt đầu tìm hiểu khả năng chiêu mộ tiền vệ thuộc biên chế AS Roma. Giá trị của cầu thủ 25 tuổi tăng đáng kể sau màn trình diễn nổi bật trong màu áo tuyển Pháp tại World Cup 2026.

Roma được cho là định giá Koné khoảng 60 triệu euro, tương đương gần 1,8 nghìn tỉ đồng. Mức giá này phản ánh vai trò ngày càng quan trọng của anh ở cả cấp câu lạc bộ lẫn đội tuyển quốc gia. Tại World Cup 2026, Koné được sử dụng ở nhiều thời điểm khác nhau trong hành trình Pháp tiến tới bán kết và kết thúc giải ở vị trí thứ 4.

Phương án mới sau thương vụ Ederson

Trước Koné, Man United từng theo đuổi Ederson của Atalanta nhưng thương vụ không thể tiến triển do những lo ngại liên quan đến đầu gối của tiền vệ người Brazil. Sau đó, Koné nổi lên như một trong những phương án được đội chủ sân Old Trafford ưu tiên xem xét.

So với Ederson, Koné mang đến bộ kỹ năng khác biệt. Anh mạnh ở tranh chấp, thu hồi bóng, dẫn bóng vượt qua sức ép và di chuyển rộng để hỗ trợ đồng đội. Đây là những phẩm chất phù hợp với nhu cầu bổ sung một tiền vệ cơ động, có khả năng bảo vệ khu trung tuyến và hỗ trợ triển khai bóng của Man United.

Man United đối mặt sự cạnh tranh

Ngoài Man United, Koné cũng nhận được sự quan tâm từ một số câu lạc bộ tại Anh, trong đó Arsenal là cái tên được nhắc đến. Vì vậy, đội bóng thành Manchester sẽ phải hành động quyết đoán nếu muốn giành lợi thế trong thương vụ này.

Ở thời điểm hiện tại, chưa có xác nhận rằng Man United và Roma đã bước vào đàm phán chính thức. Tuy nhiên, việc Koné nằm trong nhóm mục tiêu ưu tiên cho thấy đội chủ sân Old Trafford đang nghiêm túc tìm kiếm thêm một tiền vệ chất lượng.

Nếu thương vụ thành công, Koné có thể trở thành mảnh ghép thứ 3 trong hàng tiền vệ mới của Man United, bên cạnh Tielemans và Andrey Santos. Sự xuất hiện của anh sẽ giúp Carrick có thêm một phương án giàu thể lực, khả năng tranh chấp và tính cơ động cho mùa giải mới.

Xem thêm
0
2,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Một khoảng lùi được tính toán

Sau khi rời ghế huấn luyện Real Madrid năm 2021, Zinedine Zidane gần như biến mất khỏi đời sống bóng đá đỉnh cao. Ông sống kín tiếng tại Tây Ban Nha, dành nhiều thời gian cho gia đình và chỉ thỉnh thoảng xuất hiện ở các trận đấu từ thiện hoặc sự kiện thương mại. Trong kỳ World Cup 2026 tại Bắc Mỹ, Zidane chủ yếu xuất hiện với tư cách người cha, theo dõi con trai Luca bắt chính cho tuyển Algeria, đồng thời hạn chế bình luận về đội tuyển Pháp.

Sự im lặng đó khó có thể xem là ngẫu nhiên. Zidane chủ động đứng ngoài những tranh luận xoay quanh Didier Deschamps, tránh tạo cảm giác ông luôn chờ sẵn phía sau để tiếp quản. Trong giai đoạn cuối nhiệm kỳ của người đồng đội cũ, Zidane giữ khoảng cách cần thiết để không trở thành cái bóng gây thêm áp lực lên HLV trưởng và các cầu thủ.

Deschamps khép lại, Zidane chuẩn bị mở ra

Didier Deschamps rời đội tuyển sau 14 năm cầm quân và gần 25 năm gắn bó với Les Bleus trên 2 cương vị cầu thủ và HLV. Di sản lớn nhất của ông là chức vô địch World Cup trên cả 2 vai trò: đội trưởng năm 1998 và HLV trưởng năm 2018.

Liên đoàn Bóng đá Pháp bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc với Deschamps, người đã dẫn dắt đội tuyển trong 185 trận. Nếu tính cả 103 lần ra sân khi còn là cầu thủ, ông góp mặt trong khoảng 30% tổng số trận của tuyển Pháp kể từ năm 1904.

Thất bại 4-6 trước Anh ở trận tranh hạng 3 World Cup 2026 tạo nên cái kết nhiều tiếc nuối. Dù vậy, Deschamps vẫn rời ghế trong sự tôn trọng sau một triều đại kéo dài 14 năm, với 7 giải đấu lớn và thành tích ổn định ở cấp độ cao nhất.

Ông thừa nhận bầu không khí xung quanh mình đã trở nên ngột ngạt và khẳng định quyết định dừng lại được đưa ra vì lợi ích của đội tuyển. Trong bối cảnh đó, Zidane được xem là người kế nhiệm gần như mặc định. Truyền thông Pháp cho biết ông đã đạt thỏa thuận và dự kiến bắt đầu công việc từ ngày 1/9/2026, dù Liên đoàn Bóng đá Pháp chưa công bố chính thức.

Nếu được bổ nhiệm, Zidane sẽ tiếp quản một tập thể ổn định và giàu tài năng hơn nhiều so với đội tuyển mà Deschamps nhận vào năm 2012. Ông không đến để dọn dẹp một đội bóng đổ vỡ, mà để tiếp nối nền móng đã được xây dựng trong hơn 1 thập kỷ.

Hào quang cũ và kỳ vọng mới

Zidane bước đến gần chiếc ghế HLV trưởng tuyển Pháp với hào quang hiếm có. Từ biểu tượng của chức vô địch World Cup 1998, gương mặt được chiếu lên Khải Hoàn Môn trong tiếng hô “Zizou Tổng thống”, đến cú húc đầu ở chung kết năm 2006, ông in dấu sâu trong ký ức của người Pháp, không chỉ bằng những khoảnh khắc đẹp đẽ.

Trên ghế huấn luyện, 3 chức vô địch Champions League liên tiếp cùng Real Madrid càng củng cố hình ảnh một người dẫn dắt đặc biệt phù hợp với môi trường đỉnh cao.

Dù đã rời bóng đá chuyên nghiệp 5 năm và gần như không xuất hiện trước truyền thông, quãng gián đoạn đó ít khiến người Pháp nghi ngờ năng lực của Zidane. Cảm giác phổ biến vẫn là chỉ riêng cái tên Zizou đã đủ tạo nên uy tín.

Trong cuộc phỏng vấn hiếm hoi với L’Équipe nhân sinh nhật 50 tuổi năm 2022, Zidane khẳng định câu chuyện giữa ông và Les Bleus “chưa kết thúc”. Ông gọi quãng thời gian khoác áo tuyển Pháp là điều đẹp nhất trong sự nghiệp và không giấu mong muốn một ngày nào đó trở lại để hoàn tất vòng tròn của mình.

Từ đồng đội đến 2 vai trò kế tiếp nhau

Deschamps và Zidane từng sát cánh trong đội hình vô địch thế giới năm 1998. Deschamps là đội trưởng, người giữ cấu trúc và truyền động lực, còn Zidane là nguồn cảm hứng kỹ thuật của tập thể.

Nếu Zidane được bổ nhiệm, quyền dẫn dắt Les Bleus sẽ được chuyển từ người đội trưởng cũ sang ngôi sao lớn nhất của thế hệ ấy. Deschamps rời đi trong sự trân trọng, còn Zidane chuẩn bị tiếp quản trong bối cảnh gần như mọi ánh nhìn của bóng đá Pháp đều hướng về ông.

Sự khác biệt về phong cách giữa 2 người cũng rất rõ. Deschamps gần gũi, gắn bó chặt chẽ với liên đoàn và quen thuộc với các hoạt động cộng đồng. Zidane xuất hiện ít hơn, nhưng mỗi lần xuất hiện đều tạo ra sức hút đặc biệt, gần như một sự kiện.

Một chương mới với những chi tiết rất đời

Về chuyên môn, tuyển Pháp hiện không cần một cuộc đại tu. Zidane từng nói rằng khi làm việc với những cầu thủ đẳng cấp cao, nhiệm vụ quan trọng của HLV là giúp họ giữ được sự bình tĩnh. Người hâm mộ chờ đợi ông khuyến khích Les Bleus chơi phóng khoáng và táo bạo hơn, nhưng vẫn dựa trên nền tảng ổn định mà Deschamps để lại.

Truyền thông Pháp đã nhắc đến David Bettoni, Fabien Barthez và Bernard Diomède như những ứng viên có thể góp mặt trong ê-kíp mới. Tuy nhiên, thành phần ban huấn luyện chưa được xác nhận chính thức.

Bên cạnh những vấn đề chuyên môn, Zidane còn phải xử lý các chi tiết thương mại nhạy cảm. Tuyển Pháp có hợp đồng trang phục dài hạn với Nike, trong khi ông gắn bó nhiều năm với Adidas. Đây được xem là vấn đề cần được các bên thống nhất, thay vì trở ngại chắc chắn đối với việc bổ nhiệm.

Sau 5 năm sống lặng lẽ, Zidane đang tiến gần ngày trở lại vùng sáng lớn nhất của bóng đá Pháp. Lần này, ông không trở về với tư cách số 10 tạo cảm hứng trên sân, mà với nhiệm vụ dẫn dắt Les Bleus bước vào chương tiếp theo của câu chuyện mà chính ông đã góp phần viết nên từ gần 3 thập kỷ trước.

Xem thêm
0
248 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật