Pep rời Man City, Haaland cũng muốn "bỏ của chạy lấy người"?

Tuchel lạnh lùng loại Foden, Palmer: Danh tiếng không cứu nổi phong độ!

Crystal Palace xin đổi lịch vì chung kết châu Âu: Ngoại hạng Anh nói không!

Đăng Triệu

4 góc nhìn đáng giá từ việc Neuer quay trở lại tuyển Đức dự World Cup 2026

Sự trở lại bị “bẻ lái” bởi chấn thương và một đêm ở Bernabéu

Quyết định trở lại đội tuyển của Manuel Neuer diễn ra sau một chuỗi biến động mà anh không phải là trung tâm. Khi Neuer tuyên bố khép lại sự nghiệp quốc tế sau Euro 2024, mọi thứ tưởng như đã an bài: Marc-André ter Stegen chuẩn bị trở thành thủ môn số một, còn Julian Nagelsmann chấp nhận mở một chương mới trong khung gỗ tuyển Đức.

Chấn thương gân kheo buộc ter Stegen phải phẫu thuật, khiến kế hoạch ấy đổ vỡ. Nagelsmann buộc phải xoay vòng hàng loạt cái tên: Oliver Baumann, Alexander Nübel, Kevin Trapp, Finn Dahmen, Stefan Ortega, Janis Blaswich, Bernd Leno. Trong số đó, Baumann vươn lên dẫn đầu cuộc đua và gần như chắc suất đến World Cup 2026 với vai trò số một, cho đến khi một trận đấu ở Madrid thay đổi cục diện.

Trước Real Madrid tại tứ kết Champions League, Neuer 40 tuổi có màn trình diễn mà rất ít thủ môn trong lịch sử chạm tới: chín pha cứu thua, kỷ lục về số lần cản phá trong một trận knock-out tại sân Bernabéu. Từ thời điểm ấy, câu chuyện thủ môn tuyển Đức không còn xoay quanh việc chọn ai trong nhóm mới, mà là có dám bỏ qua một Neuer vẫn còn ở đẳng cấp cao nhất hay không.

Từ lời chia tay dứt khoát đến quyết định “mở lại chương cũ”

Khi tuyên bố giã từ đội tuyển trên mạng xã hội, Neuer nhấn mạnh đó là quyết định được cân nhắc kỹ, sau nhiều cuộc trao đổi với gia đình và bạn bè. Anh gọi đó là “thời điểm thích hợp để khép lại chương này”. Nagelsmann tôn trọng lựa chọn ấy, xây dựng kế hoạch mới mà không đặt Neuer vào trung tâm.

Việc anh quay lại vì thế không phải là một bước đi được chuẩn bị từ trước, mà là kết quả của bối cảnh thay đổi: ter Stegen chấn thương, nhóm thủ môn kế cận chưa tạo được khoảng cách tuyệt đối, trong khi bản thân Neuer chứng minh anh vẫn duy trì phong độ ở Bayern. Quyết định triệu tập lại vì thế không phủ nhận lời chia tay trước đó, mà cho thấy cánh cửa đội tuyển chỉ thực sự đóng khi phong độ không còn đáp ứng được yêu cầu.

Cuộc tranh luận quanh Baumann và cái bóng của “người giỏi nhất”

Trong thời gian Neuer vắng mặt, Oliver Baumann là người hưởng lợi nhiều nhất. Anh được trao cơ hội, thể hiện ổn định và được xem như lựa chọn hàng đầu cho World Cup. Sự xuất hiện trở lại của Neuer lập tức đẩy Baumann vào thế khó, đến mức Sami Khedira phải lên tiếng bảo vệ.

Khedira cho rằng truyền thông đang “giết” Baumann khi so sánh anh với Neuer, điều này không có lợi cho cầu thủ, cho đội tuyển hay cho chính Nagelsmann. Cách ông nói cho thấy nội bộ bóng đá Đức thừa nhận Baumann là một thủ môn giỏi, nhưng đồng thời cũng ngầm chấp nhận thực tế: khi Neuer vẫn còn ở đỉnh cao, mọi người kế nhiệm đều phải sống dưới một cái bóng quá lớn.

Việc Neuer được gọi lại chỉ một tháng trước World Cup không phải là lời chê bai Baumann, mà là sự lựa chọn giữa một thủ môn rất tốt và một người được nhiều nhân vật trong giới túc cầu, từ Khedira đến Lothar Matthäus, xem là xuất sắc nhất lịch sử bóng đá Đức ở vị trí gác đền.

 Tuổi 40, băng đội trưởng và chuẩn mực mới cho vị trí thủ môn

Ở Bayern, Neuer không chỉ là người gác đền mà còn là đội trưởng, biểu tượng của sự bình tĩnh và kinh nghiệm. Anh giữ băng đội trưởng lâu đến mức Joshua Kimmich, người từng thay anh dẫn dắt cả Bayern lẫn tuyển Đức, phải thừa nhận: “Manu có thể dẫn dắt bất kỳ đội bóng nào. Anh ấy là thủ môn hay nhất thế giới suốt 20 năm qua”.

Những con số ở Bundesliga mùa vừa rồi củng cố thêm vị thế đó. Neuer chỉ phải đối mặt với 34 cú dứt điểm trúng đích, ít hơn nhiều so với Baumann, Nübel hay Dahmen, nhưng số bàn thua trung bình mỗi trận của anh là thấp nhất giải, chưa đến một bàn mỗi 90 phút. Việc Bayern vô địch sớm bốn vòng không tách rời vai trò của một thủ môn vừa chỉ huy hàng thủ, vừa xử lý bóng bằng chân như một tiền vệ.

Nếu bắt chính trận mở màn World Cup gặp Curaçao tại Houston, Neuer sẽ trở thành thủ môn lớn tuổi nhất của Đức ở một giải đấu lớn, đồng thời vượt qua cả Lothar Matthäus về mốc tuổi dự World Cup. Trước đó, Dino Zoff từng vô địch thế giới ở tuổi 40 cùng tuyển Ý, một minh chứng rằng tuổi tác không tự động loại bỏ một thủ môn khỏi đỉnh cao. Với Nagelsmann, việc gọi lại Neuer ở thời điểm này đơn giản là tận dụng một cơ hội mà nếu bỏ qua, tuyển Đức có thể sẽ không còn lần thứ hai.

0
391 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Duy Tân

Một danh hiệu mang tính kiểm chứng

Al-Nassr giành chức vô địch quốc gia lần thứ 11, còn Cristiano Ronaldo bổ sung danh hiệu vô địch thứ tám trong bốn nền bóng đá khác nhau. Với người hâm mộ, đó là niềm vui thuần túy. Với những người hoạch định chiến lược thể thao tại Riyadh, đây giống một phép thử cho cả dự án bóng đá mà họ theo đuổi suốt ba năm qua.

Ronaldo được chiêu mộ cuối năm 2022 với mục tiêu rất cụ thể: đưa Al-Nassr trở lại ngôi đầu giải đấu. Hơn ba năm, 129 bàn thắng và một cột mốc 100 bàn tại giải sau, chức vô địch mới xuất hiện. Điều này khiến danh hiệu mùa này mang ý nghĩa như một bản đánh giá thực tế cho khoản đầu tư ban đầu.

Từ một bản hợp đồng tới cả một hệ sinh thái

Sự hiện diện của Ronaldo không chỉ dừng ở sân cỏ. Nó mở đường cho hàng loạt ngôi sao khác cập bến bốn câu lạc bộ lớn nhất, đồng thời gắn chặt hơn vai trò của Quỹ đầu tư công PIF trong bóng đá nội địa. Mùa hè 2023, PIF nắm quyền chi phối nhóm “tứ đại gia”, biến giải đấu thành tâm điểm chú ý toàn cầu.

Trong bối cảnh đó, chức vô địch của Al-Nassr được một số chuyên gia xem là sự khẳng định cho cách kết hợp giữa chiến lược trong nước và việc chiêu mộ các gương mặt quốc tế. Thành công của một câu lạc bộ được kỳ vọng sẽ lan tỏa sang hình ảnh chung của giải đấu.

Những vết xước trong mùa giải thành công nhất

Mùa bóng vừa qua được đánh giá là hấp dẫn nhất, với cuộc đua có thời điểm kéo dài tới bốn đội. Trận đối đầu giữa Al-Nassr và Al-Hilal ngày 12 tháng 5 được mô tả là trận đấu lớn nhất lịch sử giải, phát sóng tới hơn 180 quốc gia. Kịch bản hòa 1-1 với bàn phản lưới ở phút 97 càng khiến cuộc đua thêm kịch tính.

Tuy vậy, phía sau bề nổi đó là những tranh cãi. Ronaldo từng vắng mặt hai trận vì những lo ngại liên quan cách PIF điều hành câu lạc bộ so với Al-Hilal. Một số cầu thủ đối thủ, như Ivan Toney hay Galeno, công khai cho rằng giải đấu ưu ái Ronaldo và Al-Nassr. Bản thân Ronaldo cũng nói anh đã chứng kiến “nhiều điều tệ” và sẽ lên tiếng sau mùa giải.

Dự án thể thao rộng hơn đang bị soi xét

Những tranh luận quanh giải bóng đá diễn ra trong bối cảnh dự án thể thao của Ả Rập Xê Út nói chung chịu nhiều câu hỏi. PIF tuyên bố dừng tài trợ cho giải golf LIV sau mùa này. Kỳ Thế vận hội mùa đông châu Á 2029 bị hoãn vô thời hạn. Giải quần vợt cuối mùa của WTA được cho là sẽ rời khỏi quốc gia này sau khi kết thúc hợp đồng.

Trong bối cảnh đó, chức vô địch của Al-Nassr được xem như một điểm sáng cần thiết để duy trì sức sống cho mảng bóng đá, khi sức hút chuyển nhượng không còn bùng nổ như giai đoạn 2023.

Thành công hôm nay, bài toán ngày mai

Dù vẫn có những thương vụ lớn như Mateo Retegui hay Darwin Nunez, xu hướng chung đang nghiêng về các cầu thủ trẻ, có giá trị chuyển nhượng lại. Các nguồn tin tại Riyadh cho biết vẫn có ngân sách cho những ngôi sao kiểu Mohamed Salah, nhưng với điều kiện tài chính chặt chẽ hơn.

Trong bối cảnh đó, chức vô địch của Ronaldo và Al-Nassr vừa là minh chứng cho những gì dự án bóng đá Ả Rập Xê Út đã làm được, vừa đặt ra yêu cầu mới: cách tận dụng thành quả này để duy trì sức hút cho giải đấu khi cơn sốt ban đầu đã qua đi.

Xem thêm
0
262 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Tiền vệ trung tâm thành điểm nóng

Manchester United đang dồn lực cho tuyến giữa với kế hoạch chiêu mộ cùng lúc hai tiền vệ 26 tuổi: Ederson của Atalanta và Sandro Tonali của Newcastle. Đội chủ sân Old Trafford được mô tả là khá tự tin sẽ hoàn tất bộ đôi thương vụ này trong mùa hè.

Ở một hướng khác, Arsenal và Juventus lại dõi theo tình hình của Tijjani Reijnders tại Manchester City. Tiền vệ 27 tuổi người Hà Lan ít được ra sân từ khi gia nhập mùa hè trước, nên tương lai đang được đặt dấu hỏi và trở thành cơ hội cho các đội cần bổ sung sáng tạo ở giữa sân.

Cuộc săn tiền đạo trẻ và tự do

Trên hàng công, Chelsea và Arsenal cùng nhắm tới Eli Junior Kroupi của Bournemouth. Dù vậy, đội bóng chủ quản khẳng định tiền đạo 19 tuổi người Pháp không nằm trong diện rao bán, khiến thương vụ này trở nên khó đoán.

Ở nhóm cầu thủ sắp hết hợp đồng, Harry Wilson là cái tên được chú ý. Tiền vệ xứ Wales 29 tuổi của Fulham lọt vào danh sách mua sắm của HLV Unai Emery tại Aston Villa sau khi đội bóng này vô địch Europa League và được cấp ngân sách 100 triệu bảng. Everton cũng muốn có Wilson, nhất là khi anh sẽ rời Fulham theo dạng tự do vào tháng 6.

Liam Delap lại ở chiều ngược lại, khi tiến gần tới việc rời Chelsea. Everton đang ở vị trí thuận lợi nhất để đón tiền đạo 23 tuổi người Anh.

Hậu vệ biên và thủ môn vào tầm ngắm

Brighton đàm phán với Olympiacos để chiêu mộ hậu vệ phải người Bồ Đào Nha Costinha, 26 tuổi, với mức phí khoảng 11 triệu bảng. Ở cánh trái, Manchester United xem Lewis Hall của Newcastle là lựa chọn hàng đầu cho mùa tới, trong khi Bayern Munich và Liverpool cũng quan tâm hậu vệ trái 21 tuổi này.

Tại Serie A, Inter Milan cân nhắc chiêu mộ thủ môn Kepa Arrizabalaga, 31 tuổi, hiện thuộc biên chế Arsenal. Đội bóng Italia xem đây là phương án tăng chiều sâu cho khung gỗ.

Những toan tính nội bộ ở London

Arsenal chuẩn bị thưởng hợp đồng mới cho hậu vệ người Hà Lan Jurrien Timber, 24 tuổi. Động thái này cho thấy đội bóng muốn giữ ổn định nhân sự phòng ngự, song song với việc theo dõi thị trường ở các vị trí khác.

Với Chelsea, tương lai của Marc Cucurella có thể đổi chiều sau khi Xabi Alonso được bổ nhiệm làm HLV trưởng. Chiến lược gia 44 tuổi người Tây Ban Nha được cho là muốn giữ lại hậu vệ đồng hương 27 tuổi, điều này khiến kế hoạch chiêu mộ Cucurella của Atletico Madrid gặp khó.

Newcastle cũng chuẩn bị cho khả năng mất Anthony Gordon. Nếu tiền đạo 25 tuổi người Anh rời đi trong hè này, đội bóng vùng Đông Bắc nước Anh sẽ chuyển hướng sang tiền đạo trẻ người Bỉ Matias Fernandez-Pardo của Porto.

Xem thêm
0
149 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nam Trần

Chelsea đã đi qua quá nhiều kỳ chuyển nhượng bằng niềm tin vào tuổi trẻ. Rất nhiều tiền đã được rót vào những cái tên giàu tiềm năng, nhưng đội bóng London vẫn thiếu một thứ không dễ mua: sự bình tĩnh khi trận đấu nóng lên. Vì thế, Bernardo Silva xuất hiện như một lựa chọn hợp lý hơn nhiều so với việc Chelsea lại đưa về thêm một cầu thủ trẻ để chờ lớn.

Chelsea không thiếu người để chờ

Đội hình Chelsea hiện tại đã quá trẻ. Tuổi trung bình thuộc nhóm thấp nhất Ngoại hạng Anh, trong khi phần lớn trụ cột vẫn đang ở giai đoạn học cách duy trì sự ổn định. Đó là lý do mỗi mùa giải của họ thường có những đoạn rất sáng, rồi lại rơi vào vài tuần khó hiểu. Một tân binh 18 hay 20 tuổi có thể làm người hâm mộ hào hứng trong ngày ra mắt, nhưng chưa chắc giúp phòng thay đồ vững hơn, nhất là khi Chelsea cần kết quả ngay dưới thời Xabi Alonso.

Bernardo Silva mang thứ Chelsea đang thiếu

Bernardo Silva không còn ở tuổi để người ta nói về tiềm năng, nhưng anh có thứ Chelsea cần hơn: kinh nghiệm thắng. Hơn 450 trận cho Man City, 19 danh hiệu, nhiều năm sống trong môi trường mà mỗi cú sảy chân đều bị soi rất kỹ. Đó là trường học khắc nghiệt nhất cho một cầu thủ tấn công muốn trở thành thủ lĩnh. Chelsea có nhiều cầu thủ biết bứt tốc, rê bóng và tạo đột biến. Họ lại thiếu một người biết lúc nào cần tăng nhịp, lúc nào cần giữ bóng, kéo đội hình lên và làm trận đấu bớt hỗn loạn.

Một bộ não cho hàng công

Điểm đáng giá nhất ở Bernardo Silva nằm ở sự linh hoạt. Anh có thể đá lệch phải, bó vào trong như một tiền vệ tổ chức, hỗ trợ gây sức ép, giữ bóng dưới áp lực và kết nối các tuyến. Với Alonso, mẫu cầu thủ như vậy rất hữu dụng. Chelsea không cần thêm một mũi khoan chỉ chăm chăm lao vào vòng cấm. Họ cần người giúp Cole Palmer, Enzo Fernandez hay Moises Caicedo chơi trong một cấu trúc gọn hơn, ít phung phí bóng hơn.

Cơ hội hiếm trên thị trường

Nếu Bernardo Silva rời Man City trong mùa hè 2026, Chelsea phải coi đây là thời cơ nghiêm túc. Một cầu thủ đã quen Ngoại hạng Anh, vẫn còn thể lực, giàu kinh nghiệm và không cần thời gian làm quen quá dài luôn là món hàng hiếm. Chelsea đã mua tương lai đủ nhiều. Bây giờ, họ cần một người biết cách kéo hiện tại đi đúng hướng. Bernardo Silva có thể không phải bản hợp đồng hào nhoáng nhất, nhưng có lẽ là người hợp nhất với thứ Chelsea đang thiếu.

Xem thêm
0
60 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh An

Thông tin rò rỉ từ nội bộ tuyển Anh cho thấy World Cup 2026 sẽ là giải đấu vắng bóng hàng loạt gương mặt quen thuộc. Cole Palmer, Phil Foden và Harry Maguire, những người từng in dấu ở các giải lớn gần đây, đều không nằm trong danh sách 26 cầu thủ mà Thomas Tuchel chuẩn bị công bố.

Những người từng là trung tâm

Palmer là nhân tố quan trọng của tuyển Anh tại Euro 2024, ghi bàn trong trận chung kết thua Tây Ban Nha. Foden đã góp mặt ở ba giải đấu lớn liên tiếp và cũng đá chính ở trận chung kết đó. Maguire là trụ cột hàng thủ suốt nhiều năm, 66 lần khoác áo tuyển, từng chơi trọn vẹn chiến dịch Euro 2020 và chỉ vắng mặt Euro 2024 vì chấn thương bắp chân. Họ là nhóm cầu thủ gắn với hình ảnh tuyển Anh ở các giải gần đây, nên việc cùng lúc bị loại tạo nên cú chuyển hướng rõ rệt.

Mùa giải trắc trở và cái giá phải trả

Điểm chung của Palmer và Foden là mùa giải câu lạc bộ không trọn vẹn. Palmer chấn thương nhiều, phong độ thất thường trong màu áo Chelsea. Foden cũng trải qua giai đoạn không ổn định tại Manchester City. Maguire thì ngược lại, chơi tốt ở Manchester United, được Tuchel gọi lại cho hai trận giao hữu với Uruguay và Nhật Bản, nhưng vẫn bị gạt khỏi World Cup. Anh thừa nhận trên trang cá nhân “sốc và buồn” vì tin rằng mình đủ sức đóng góp lớn cho đội tuyển hè này.

Cơ hội cho lớp tên tuổi khác

Trong khi những gương mặt cũ phải dừng bước, một số cầu thủ khác lại được mở đường. Kobbie Mainoo của Manchester United được kỳ vọng góp mặt ở tuyến giữa. Ở hàng công, Ivan Toney dù chỉ mới một lần vào sân dưới thời Tuchel nhưng vừa ghi 32 bàn tại giải Ả Rập Xê Út và nhiều khả năng được trao cơ hội. Danh sách cũng dự kiến có bộ ba Newcastle là Livramento, Dan Burn và Anthony Gordon. Liên đoàn bóng đá Anh sẽ gửi danh sách chính thức cho FIFA trước ngày 31-5, nhưng những thông tin hiện tại cho thấy tuyển Anh đang bước sang một giai đoạn nhân sự mới, với nhiều quyết định gây tranh luận.

Xem thêm
2
25,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Khoảnh khắc khép lại một khoảng trống dài

Sau 28 năm vắng mặt, Na Uy cuối cùng cũng trở lại World Cup với danh sách 26 cầu thủ được công bố theo cách rất đặc biệt: do chính Quốc vương Harald V, 89 tuổi, xướng tên. Lần gần nhất họ góp mặt là năm 1998, khi bị Italia loại ở vòng 16 đội. Trớ trêu là Italia đã chặn đường Na Uy ở cả ba kỳ World Cup gần nhất mà đội bóng Bắc Âu góp mặt.

Trục chính: Thế hệ ngôi sao đang ở đỉnh phong độ

Đội hình lần này xoay quanh hai cái tên nổi bật: tiền vệ đội trưởng Martin Odegaard của Arsenal và tiền đạo Erling Haaland của Manchester City. Họ là hạt nhân của một tập thể có tới bảy cầu thủ đang chơi tại giải Ngoại hạng Anh, trong đó có bộ đôi Fulham Oscar Bobb, Sander Berge, trung vệ Kristoffer Ajer của Brentford và hậu vệ David Moller Wolfe của Wolverhampton.

Hàng công gọn nhưng giàu chất lượng

Na Uy chỉ mang ba tiền đạo cắm: Haaland, Alexander Sorloth và Jorgen Strand Larsen. Sorloth, đang khoác áo Atletico Madrid, có cùng 13 bàn mùa này như Robert Lewandowski của Barcelona. Hỗ trợ phía sau là những cái tên tấn công đáng chú ý như Antonio Nusa của RB Leipzig, Andreas Schjelderup (Benfica) hay Jens Petter Hauge (Bodo/Glimt).

Những người ở lại và người phải dừng bước

Huấn luyện viên Stale Solbakken thừa nhận ông buộc phải đưa ra các quyết định gây thất vọng. Cựu đội trưởng U21 Na Uy Eivind Helland, 21 tuổi, là một trong những người bị gạch tên, dù vừa chuyển sang Bologna hồi tháng 1 và mới có sáu lần ra sân. Solbakken nói ông tin vào “cái lõi” đã gắn kết tốt trong lẫn ngoài sân, nhưng vẫn ý thức rằng những người bị loại hoàn toàn có thể góp mặt.

Chuẩn bị cho hành trình trên đất Mỹ

Điều Solbakken mong chờ nhất lúc này là đưa đội lên máy bay, ổn định nhịp sinh hoạt tại nơi đóng quân để hoàn thiện ba yếu tố: tinh thần, thể lực và chiến thuật trước khi giải khởi tranh. Na Uy sẽ mở màn gặp Iraq ngày 16-6 tại Boston, sau đó lần lượt chạm trán Senegal ở khu vực New York/New Jersey ngày 22-6 và Pháp ngày 26-6, cũng tại Boston.

Xem thêm
0
316 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật