Al Nassr lên đỉnh, bóng đá Ả Rập Xê Út đối mặt thử thách: Sau vinh quang là gì?

Pep rời Man City, Haaland cũng muốn "bỏ của chạy lấy người"?

Tuchel lạnh lùng loại Foden, Palmer: Danh tiếng không cứu nổi phong độ!

Kỳ Quang

Chuyển nhượng hè 2026: Khi các đội bóng lại chuẩn bị "chạy đua vũ trang"

Tiền vệ trung tâm thành điểm nóng

Manchester United đang dồn lực cho tuyến giữa với kế hoạch chiêu mộ cùng lúc hai tiền vệ 26 tuổi: Ederson của Atalanta và Sandro Tonali của Newcastle. Đội chủ sân Old Trafford được mô tả là khá tự tin sẽ hoàn tất bộ đôi thương vụ này trong mùa hè.

Ở một hướng khác, Arsenal và Juventus lại dõi theo tình hình của Tijjani Reijnders tại Manchester City. Tiền vệ 27 tuổi người Hà Lan ít được ra sân từ khi gia nhập mùa hè trước, nên tương lai đang được đặt dấu hỏi và trở thành cơ hội cho các đội cần bổ sung sáng tạo ở giữa sân.

Cuộc săn tiền đạo trẻ và tự do

Trên hàng công, Chelsea và Arsenal cùng nhắm tới Eli Junior Kroupi của Bournemouth. Dù vậy, đội bóng chủ quản khẳng định tiền đạo 19 tuổi người Pháp không nằm trong diện rao bán, khiến thương vụ này trở nên khó đoán.

Ở nhóm cầu thủ sắp hết hợp đồng, Harry Wilson là cái tên được chú ý. Tiền vệ xứ Wales 29 tuổi của Fulham lọt vào danh sách mua sắm của HLV Unai Emery tại Aston Villa sau khi đội bóng này vô địch Europa League và được cấp ngân sách 100 triệu bảng. Everton cũng muốn có Wilson, nhất là khi anh sẽ rời Fulham theo dạng tự do vào tháng 6.

Liam Delap lại ở chiều ngược lại, khi tiến gần tới việc rời Chelsea. Everton đang ở vị trí thuận lợi nhất để đón tiền đạo 23 tuổi người Anh.

Hậu vệ biên và thủ môn vào tầm ngắm

Brighton đàm phán với Olympiacos để chiêu mộ hậu vệ phải người Bồ Đào Nha Costinha, 26 tuổi, với mức phí khoảng 11 triệu bảng. Ở cánh trái, Manchester United xem Lewis Hall của Newcastle là lựa chọn hàng đầu cho mùa tới, trong khi Bayern Munich và Liverpool cũng quan tâm hậu vệ trái 21 tuổi này.

Tại Serie A, Inter Milan cân nhắc chiêu mộ thủ môn Kepa Arrizabalaga, 31 tuổi, hiện thuộc biên chế Arsenal. Đội bóng Italia xem đây là phương án tăng chiều sâu cho khung gỗ.

Những toan tính nội bộ ở London

Arsenal chuẩn bị thưởng hợp đồng mới cho hậu vệ người Hà Lan Jurrien Timber, 24 tuổi. Động thái này cho thấy đội bóng muốn giữ ổn định nhân sự phòng ngự, song song với việc theo dõi thị trường ở các vị trí khác.

Với Chelsea, tương lai của Marc Cucurella có thể đổi chiều sau khi Xabi Alonso được bổ nhiệm làm HLV trưởng. Chiến lược gia 44 tuổi người Tây Ban Nha được cho là muốn giữ lại hậu vệ đồng hương 27 tuổi, điều này khiến kế hoạch chiêu mộ Cucurella của Atletico Madrid gặp khó.

Newcastle cũng chuẩn bị cho khả năng mất Anthony Gordon. Nếu tiền đạo 25 tuổi người Anh rời đi trong hè này, đội bóng vùng Đông Bắc nước Anh sẽ chuyển hướng sang tiền đạo trẻ người Bỉ Matias Fernandez-Pardo của Porto.

0
307 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Nam Trần

Chelsea đã đi qua quá nhiều kỳ chuyển nhượng bằng niềm tin vào tuổi trẻ. Rất nhiều tiền đã được rót vào những cái tên giàu tiềm năng, nhưng đội bóng London vẫn thiếu một thứ không dễ mua: sự bình tĩnh khi trận đấu nóng lên. Vì thế, Bernardo Silva xuất hiện như một lựa chọn hợp lý hơn nhiều so với việc Chelsea lại đưa về thêm một cầu thủ trẻ để chờ lớn.

Chelsea không thiếu người để chờ

Đội hình Chelsea hiện tại đã quá trẻ. Tuổi trung bình thuộc nhóm thấp nhất Ngoại hạng Anh, trong khi phần lớn trụ cột vẫn đang ở giai đoạn học cách duy trì sự ổn định. Đó là lý do mỗi mùa giải của họ thường có những đoạn rất sáng, rồi lại rơi vào vài tuần khó hiểu. Một tân binh 18 hay 20 tuổi có thể làm người hâm mộ hào hứng trong ngày ra mắt, nhưng chưa chắc giúp phòng thay đồ vững hơn, nhất là khi Chelsea cần kết quả ngay dưới thời Xabi Alonso.

Bernardo Silva mang thứ Chelsea đang thiếu

Bernardo Silva không còn ở tuổi để người ta nói về tiềm năng, nhưng anh có thứ Chelsea cần hơn: kinh nghiệm thắng. Hơn 450 trận cho Man City, 19 danh hiệu, nhiều năm sống trong môi trường mà mỗi cú sảy chân đều bị soi rất kỹ. Đó là trường học khắc nghiệt nhất cho một cầu thủ tấn công muốn trở thành thủ lĩnh. Chelsea có nhiều cầu thủ biết bứt tốc, rê bóng và tạo đột biến. Họ lại thiếu một người biết lúc nào cần tăng nhịp, lúc nào cần giữ bóng, kéo đội hình lên và làm trận đấu bớt hỗn loạn.

Một bộ não cho hàng công

Điểm đáng giá nhất ở Bernardo Silva nằm ở sự linh hoạt. Anh có thể đá lệch phải, bó vào trong như một tiền vệ tổ chức, hỗ trợ gây sức ép, giữ bóng dưới áp lực và kết nối các tuyến. Với Alonso, mẫu cầu thủ như vậy rất hữu dụng. Chelsea không cần thêm một mũi khoan chỉ chăm chăm lao vào vòng cấm. Họ cần người giúp Cole Palmer, Enzo Fernandez hay Moises Caicedo chơi trong một cấu trúc gọn hơn, ít phung phí bóng hơn.

Cơ hội hiếm trên thị trường

Nếu Bernardo Silva rời Man City trong mùa hè 2026, Chelsea phải coi đây là thời cơ nghiêm túc. Một cầu thủ đã quen Ngoại hạng Anh, vẫn còn thể lực, giàu kinh nghiệm và không cần thời gian làm quen quá dài luôn là món hàng hiếm. Chelsea đã mua tương lai đủ nhiều. Bây giờ, họ cần một người biết cách kéo hiện tại đi đúng hướng. Bernardo Silva có thể không phải bản hợp đồng hào nhoáng nhất, nhưng có lẽ là người hợp nhất với thứ Chelsea đang thiếu.

Xem thêm
0
183 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

Cân bằng giữa “phong độ” và “đẳng cấp”

Điểm gây tranh cãi lớn nhất trong danh sách 26 cầu thủ không nằm ở một cái tên cụ thể, mà ở cách Thomas Tuchel đặt cán cân giữa phong độ hiện tại và đẳng cấp lâu dài.

Ở một bên là những lựa chọn dựa rất mạnh vào phong độ: Ivan Toney ghi 32 bàn ở giải Ả Rập, được trao vé dù gần như biến mất khỏi tuyển Anh suốt một năm, chỉ có vài phút thi đấu cho đội tuyển và chơi ở một giải đấu bị đánh giá thấp hơn cả hạng Nhất Anh. Một số chuyên gia thừa nhận họ “sốc” khi anh có mặt, coi đó là suất may mắn nhất trên máy bay.

Ở bên còn lại là những cầu thủ bị loại dù vẫn được đánh giá cao về chất lượng: Harry Maguire chơi chắc chắn, ghi những bàn quan trọng, kể cả phạt đền; Morgan Gibbs-White và Adam Wharton được mô tả là có bộ kỹ năng mà nhiều đội tuyển châu Âu khác sẽ không bỏ qua. Với Cole Palmer và Phil Foden, có người chấp nhận lý do “phong độ sa sút”, nhưng cũng có người cho rằng Tuchel đã từ bỏ họ quá sớm thay vì đặt niềm tin trong một môi trường đội tuyển tích cực hơn.

Sự đối lập càng rõ khi cùng một lập luận “dựa vào phong độ” lại dẫn tới hai hướng xử lý khác nhau: Toney được ưu ái, còn Gibbs-White hay Wharton bị gạt ra. Có chuyên gia kết luận ngắn gọn: Tuchel đơn giản là “không ưa” kiểu cầu thủ như họ.

Vị trí tiền đạo cắm: khoảng trống sau lưng Harry Kane

Nhìn vào hàng công, câu chuyện không chỉ là ai xứng đáng, mà là cấu trúc lựa chọn quanh Harry Kane. Hầu hết ý kiến đều thống nhất: nếu Kane chấn thương, Ollie Watkins là người đá chính. Anh được đánh giá cao nhờ phong độ ở Aston Villa, được xem là “phương án thay thế rõ ràng” chứ không cần xoay sang tiền đạo ảo hay kéo một cầu thủ chạy cánh vào giữa.

Vấn đề nằm ở chỗ vị trí tiền đạo thứ ba. Trước đây, chỗ này khá linh hoạt, từng mở cho những mẫu tiền đạo đa năng như Danny Welbeck. Lần này, Tuchel chọn Toney, một trung phong thuần, giỏi không chiến và đá phạt đền. Một số người thừa nhận Toney là bất ngờ lớn nhất, bởi họ nghĩ Tuchel sẽ ưu tiên một cầu thủ tấn công đa dụng hơn, có thể chơi cánh lẫn trung lộ.

Sự lựa chọn đó khiến cấu trúc hàng công trở nên nặng về trung phong, trong khi những cầu thủ có thể tạo khác biệt từ tuyến hai hoặc đá lùi như Gibbs-White, Palmer, Foden lại vắng mặt. Có người còn cho rằng, với hồ sơ thi đấu ít ỏi ở tuyển, Toney gần như chỉ được mang theo để… đá luân lưu.

Sự hụt hẫng ở tuyến sáng tạo

Nhiều ý kiến xoay quanh một cảm giác chung: nguồn sáng tạo ở giữa sân và “số 10” không tương xứng với tiềm năng mà bóng đá Anh đang có. Danh sách vắng Trent Alexander-Arnold, Foden, Palmer, Gibbs-White, Wharton khiến một số người lo lắng về khả năng điều tiết nhịp độ, nhìn ra khoảng trống và tung ra những đường chuyền xé toang hàng thủ.

Một nhóm chuyên gia cho rằng, về mặt con người, tuyển Anh vẫn có Jude Bellingham, Declan Rice, Elliot Anderson, Morgan Rogers, Kobbie Mainoo, đủ để tạo cơ hội. Họ không quá bi quan về “chất sáng tạo” nếu nhìn trên giấy.

Nhóm còn lại lại nhấn mạnh vào kiểu sáng tạo mà đội đang thiếu: những người dám chuyền mạo hiểm, luôn hướng lên phía trước, như Wharton được mô tả là “chuyền bóng dũng cảm và xuất sắc”, hay Gibbs-White có thể vào sân và “tăng tốc” tuyến giữa. Việc bỏ qua cả hai khiến nhiều người đòi một lời giải thích rõ ràng, bởi họ tin đây là mẫu cầu thủ có thể thay đổi cục diện từ ghế dự bị.

Sự tranh luận không dừng ở chuyện “có đủ người giỏi rê bóng, cắt vào trong” mà nằm ở chỗ thiếu những bộ óc tổ chức, biết cầm nhịp và mở khóa hàng thủ trong các trận đấu căng thẳng.

Kỳ vọng thực tế: một đội hình mạnh nhưng gây bối rối

Khi ghép tất cả mảnh ghép lại, bức tranh chung về tuyển Anh dưới tay Tuchel là một tập thể được đánh giá cao về chất lượng, nhưng gây nhiều bối rối. Có người dùng cụm từ “tài năng nhưng rối rắm”, người khác nói thẳng “đây không phải đội hình như mong đợi”, thậm chí “lựa chọn chiến thuật kỳ quặc”.

Về khả năng tiến sâu, phần lớn dự đoán dừng ở tứ kết. Lý do được nhắc đi nhắc lại: trung vệ chưa đủ vững, nhiều trụ cột không ở phong độ tốt nhất, cộng thêm nỗi lo quen thuộc về thể lực và thời tiết. Một chuyên gia mô tả kịch bản “thất bại đau đớn ở tứ kết, kèm một thẻ đỏ gây tranh cãi cho ngôi sao lớn, rồi dư luận mổ xẻ bầu không khí đội tuyển đã xấu đi thế nào so với thời Gareth Southgate”.

Dù vậy, không ai phủ nhận đội hình này “trên giấy” vẫn đủ sức vô địch nếu mọi thứ vận hành trơn tru. Vấn đề nằm ở chỗ nhiều người không còn chắc chắn Tuchel đã chọn đúng nhóm cầu thủ để biến tiềm năng đó thành hiện thực, khi những quyết định gây tranh cãi trải dài từ hàng thủ, tuyến giữa sáng tạo cho tới vị trí dự phòng cho Harry Kane.

Xem thêm
0
76 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Một danh hiệu mang tính kiểm chứng

Al-Nassr giành chức vô địch quốc gia lần thứ 11, còn Cristiano Ronaldo bổ sung danh hiệu vô địch thứ tám trong bốn nền bóng đá khác nhau. Với người hâm mộ, đó là niềm vui thuần túy. Với những người hoạch định chiến lược thể thao tại Riyadh, đây giống một phép thử cho cả dự án bóng đá mà họ theo đuổi suốt ba năm qua.

Ronaldo được chiêu mộ cuối năm 2022 với mục tiêu rất cụ thể: đưa Al-Nassr trở lại ngôi đầu giải đấu. Hơn ba năm, 129 bàn thắng và một cột mốc 100 bàn tại giải sau, chức vô địch mới xuất hiện. Điều này khiến danh hiệu mùa này mang ý nghĩa như một bản đánh giá thực tế cho khoản đầu tư ban đầu.

Từ một bản hợp đồng tới cả một hệ sinh thái

Sự hiện diện của Ronaldo không chỉ dừng ở sân cỏ. Nó mở đường cho hàng loạt ngôi sao khác cập bến bốn câu lạc bộ lớn nhất, đồng thời gắn chặt hơn vai trò của Quỹ đầu tư công PIF trong bóng đá nội địa. Mùa hè 2023, PIF nắm quyền chi phối nhóm “tứ đại gia”, biến giải đấu thành tâm điểm chú ý toàn cầu.

Trong bối cảnh đó, chức vô địch của Al-Nassr được một số chuyên gia xem là sự khẳng định cho cách kết hợp giữa chiến lược trong nước và việc chiêu mộ các gương mặt quốc tế. Thành công của một câu lạc bộ được kỳ vọng sẽ lan tỏa sang hình ảnh chung của giải đấu.

Những vết xước trong mùa giải thành công nhất

Mùa bóng vừa qua được đánh giá là hấp dẫn nhất, với cuộc đua có thời điểm kéo dài tới bốn đội. Trận đối đầu giữa Al-Nassr và Al-Hilal ngày 12 tháng 5 được mô tả là trận đấu lớn nhất lịch sử giải, phát sóng tới hơn 180 quốc gia. Kịch bản hòa 1-1 với bàn phản lưới ở phút 97 càng khiến cuộc đua thêm kịch tính.

Tuy vậy, phía sau bề nổi đó là những tranh cãi. Ronaldo từng vắng mặt hai trận vì những lo ngại liên quan cách PIF điều hành câu lạc bộ so với Al-Hilal. Một số cầu thủ đối thủ, như Ivan Toney hay Galeno, công khai cho rằng giải đấu ưu ái Ronaldo và Al-Nassr. Bản thân Ronaldo cũng nói anh đã chứng kiến “nhiều điều tệ” và sẽ lên tiếng sau mùa giải.

Dự án thể thao rộng hơn đang bị soi xét

Những tranh luận quanh giải bóng đá diễn ra trong bối cảnh dự án thể thao của Ả Rập Xê Út nói chung chịu nhiều câu hỏi. PIF tuyên bố dừng tài trợ cho giải golf LIV sau mùa này. Kỳ Thế vận hội mùa đông châu Á 2029 bị hoãn vô thời hạn. Giải quần vợt cuối mùa của WTA được cho là sẽ rời khỏi quốc gia này sau khi kết thúc hợp đồng.

Trong bối cảnh đó, chức vô địch của Al-Nassr được xem như một điểm sáng cần thiết để duy trì sức sống cho mảng bóng đá, khi sức hút chuyển nhượng không còn bùng nổ như giai đoạn 2023.

Thành công hôm nay, bài toán ngày mai

Dù vẫn có những thương vụ lớn như Mateo Retegui hay Darwin Nunez, xu hướng chung đang nghiêng về các cầu thủ trẻ, có giá trị chuyển nhượng lại. Các nguồn tin tại Riyadh cho biết vẫn có ngân sách cho những ngôi sao kiểu Mohamed Salah, nhưng với điều kiện tài chính chặt chẽ hơn.

Trong bối cảnh đó, chức vô địch của Ronaldo và Al-Nassr vừa là minh chứng cho những gì dự án bóng đá Ả Rập Xê Út đã làm được, vừa đặt ra yêu cầu mới: cách tận dụng thành quả này để duy trì sức hút cho giải đấu khi cơn sốt ban đầu đã qua đi.

Xem thêm
0
796 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh An

Thông tin rò rỉ từ nội bộ tuyển Anh cho thấy World Cup 2026 sẽ là giải đấu vắng bóng hàng loạt gương mặt quen thuộc. Cole Palmer, Phil Foden và Harry Maguire, những người từng in dấu ở các giải lớn gần đây, đều không nằm trong danh sách 26 cầu thủ mà Thomas Tuchel chuẩn bị công bố.

Những người từng là trung tâm

Palmer là nhân tố quan trọng của tuyển Anh tại Euro 2024, ghi bàn trong trận chung kết thua Tây Ban Nha. Foden đã góp mặt ở ba giải đấu lớn liên tiếp và cũng đá chính ở trận chung kết đó. Maguire là trụ cột hàng thủ suốt nhiều năm, 66 lần khoác áo tuyển, từng chơi trọn vẹn chiến dịch Euro 2020 và chỉ vắng mặt Euro 2024 vì chấn thương bắp chân. Họ là nhóm cầu thủ gắn với hình ảnh tuyển Anh ở các giải gần đây, nên việc cùng lúc bị loại tạo nên cú chuyển hướng rõ rệt.

Mùa giải trắc trở và cái giá phải trả

Điểm chung của Palmer và Foden là mùa giải câu lạc bộ không trọn vẹn. Palmer chấn thương nhiều, phong độ thất thường trong màu áo Chelsea. Foden cũng trải qua giai đoạn không ổn định tại Manchester City. Maguire thì ngược lại, chơi tốt ở Manchester United, được Tuchel gọi lại cho hai trận giao hữu với Uruguay và Nhật Bản, nhưng vẫn bị gạt khỏi World Cup. Anh thừa nhận trên trang cá nhân “sốc và buồn” vì tin rằng mình đủ sức đóng góp lớn cho đội tuyển hè này.

Cơ hội cho lớp tên tuổi khác

Trong khi những gương mặt cũ phải dừng bước, một số cầu thủ khác lại được mở đường. Kobbie Mainoo của Manchester United được kỳ vọng góp mặt ở tuyến giữa. Ở hàng công, Ivan Toney dù chỉ mới một lần vào sân dưới thời Tuchel nhưng vừa ghi 32 bàn tại giải Ả Rập Xê Út và nhiều khả năng được trao cơ hội. Danh sách cũng dự kiến có bộ ba Newcastle là Livramento, Dan Burn và Anthony Gordon. Liên đoàn bóng đá Anh sẽ gửi danh sách chính thức cho FIFA trước ngày 31-5, nhưng những thông tin hiện tại cho thấy tuyển Anh đang bước sang một giai đoạn nhân sự mới, với nhiều quyết định gây tranh luận.

Xem thêm
2
25,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật