Thơ tình: Bản tình ca mùa đông
Hãy cứ đàn đi anh bài tình ca đó / Hãy cứ nắm tay em đi qua mùa đông lạnh giá
Tháng mười một đâu rồi màu trắng tinh khôi / Đâu rồi những đắm say… những điều bình dị
Tim thao thức như ngàn con sóng vỗ / Thương rất nhiều, đêm nhớ em khôn nguôi
Lạc mất anh rồi em làm chi nên tội / Nước mắt rơi nóng hổi môi mềm
Gió đông về, nhìn ai cũng lạ / Nét mặt vui tươi, nụ cười hạnh phúc
Lệ đắng rơi ướt đẫm đôi mi gầy / Ôi mùa đông, mùa đông này vẫn vậy
Thương sao phận bạc hơn vôi / Mối sao cũng lắm, đêm nằm phòng không?
Lữ khách tha hương nhớ không anh, nơi đó / Có cánh hoa tàn bé nhỏ đợi anh...
Người mến phố, xoá tâm quên đường về / Ngỏ nhỏ buồn tênh, trông chờ người xa xứ.
Làm đau một người nên thành ra có lỗi / Đến bây giờ trên môi còn vẹn nguyên lời sám hối
Em đã đi qua rất nhiều những mùa đông / Trên những con đường mà tình yêu còn đó
Em chẳng biết, em chẳng chờ, chẳng đợi / Chẳng trao đi, chẳng nhận lại nữa rồi!
Chúng mình yêu bao lâu rồi em nhỉ? / Mà sao giờ vẫn chỉ một mình anh
Dấu chân cũ lê dài miền hoang oải / Đêm chông chênh chợt khát gió đầu mùa
Mốc thời gian đã ghi dấu trong tim / Nếu lỡ quên, thì em ơi nhắc anh nhé!
Anh về lại thành phố ngã ba sông / Nhớ về em nhớ người năm xưa ấy
Nếu một ngày em nói tiếng buông tay / Em xin lỗi mọi điều mong anh sẽ hiểu
Nữ sinh trường Vinschool (Hà Nội) Lương Minh Anh sở hữu điểm SAT cao thuộc top 0,01 thế giới,...
Hơn 124.000 thí sinh Hà Nội vừa hoàn thành kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 THPT công lập năm học...