Messi, Mbappé, Haaland: 3 kiểu “gánh đội” khác nhau
Argentina, Pháp và Na Uy cùng dựa vào một siêu sao, nhưng cách họ xoay quanh ngôi sao lại rất khác. Argentina tiếp tục xây cả hệ thống để Messi chỉ cần tập trung vào khâu quyết định. Ở tuổi ngoài 35, Messi vẫn dẫn đầu giải về số bàn thắng, số cú sút trúng đích, chuyền bóng hướng lên, dẫn bóng, số pha bị phạm lỗi và tranh chấp tay đôi trên mặt đất. Phần còn lại của đội, với Enzo Fernández, Lisandro Martínez và dàn cầu thủ trẻ, lo toàn bộ phần chạy, bọc lót và che chắn, giúp Argentina chưa để lọt lưới và gần như không cho đối thủ dứt điểm nguy hiểm.
Pháp cũng chọn công thức “để ngôi sao rảnh chân”, nhưng theo kiểu khác. Mbappé, Ousmane Dembélé và Michael Olise gần như không phải phòng ngự, đổi lại Pháp chấp nhận cho đối thủ cầm bóng nhiều, rồi chờ bùng nổ trong phản công. Sau hiệp một chệch choạc trước Senegal, họ ghi 10 bàn trong 2,5 hiệp tiếp theo, bộ ba tấn công góp phần trực tiếp vào 14 bàn thắng. Hệ quả là Pháp phòng ngự khá thụ động, cho phép đối thủ chuyền và dẫn bóng lên nhiều hơn hẳn so với các kỳ 2018, 2022.
Na Uy thì đặt tất cả lên vai Haaland. Anh ghi gần như một bàn mỗi hiệp, tự tạo ra cả những bàn thắng từ sai lầm đối thủ. Thế hệ vàng Na Uy với Odegaard, Berge, Ajer, Heggem đều ở độ chín, nhưng hàng thủ vẫn mong manh, để đối phương dứt điểm nhiều hơn mình và thường xuyên chịu các cú sút chất lượng cao. Nếu Haaland chững lại, Na Uy lập tức dễ tổn thương.
Hai con đường phòng ngự: “Khóa chặt” hay “chịu đòn rồi phản công”
Ở nhóm đội mạnh, có hai kiểu phòng ngự đang hiện ra khá rõ. Nhật Bản, Anh, Ghana, Ecuador chọn cách kiểm soát rủi ro, hạn chế tối đa cơ hội ngon ăn của đối thủ. Nhật Bản gần như không cho đối phương phản công, số pha mất bóng nguy hiểm rất ít, số pha dứt điểm chất lượng cao mà họ phải đối mặt cũng thấp. Anh của Thomas Tuchel thì xây đội hình thiên về sức mạnh, tốc độ biên, bóng chết và áp đảo thể lực. Họ tạo ra chênh lệch bàn thắng kỳ vọng lớn, dứt điểm nhiều trong vòng cấm, không cho đối thủ sút những cú “ngon ăn”, nhưng đánh đổi bằng việc thiếu những cầu thủ sáng tạo kiểu Foden, Palmer, Alexander-Arnold.
Ghana và Ecuador lại chọn cách “chịu khổ” phía sau. Ghana gần như không cho Anh sút trúng đích nguy hiểm, xếp trong nhóm tốt nhất giải về chất lượng cú sút phải nhận, dù gần như không tấn công. Ecuador thì dựa vào dàn hậu vệ và tiền vệ phòng ngự đang đá cho các câu lạc bộ lớn châu Âu, chỉ thủng lưới hai bàn và nhận tổng giá trị bàn thua kỳ vọng rất thấp, dù gặp cả Đức. Vấn đề của cả hai là họ tạo ra quá ít cơ hội ghi bàn.
Ở chiều ngược lại, Pháp và Mỹ chấp nhận phòng ngự lỏng hơn để đổi lấy sức tấn công. Pháp cho phép đối thủ chuyền và dẫn bóng lên nhiều, Mỹ thì chơi pressing cao, tấn công dồn dập, nhưng từng để thủng lưới rất nhiều khi gặp chuỗi đối thủ mạnh trước giải. Cả hai đều dựa vào việc ghi bàn trước và “chạy trước đối thủ” hơn là bóp nghẹt trận đấu từ đầu.
Những đội “biết mình” và sống nhờ bản sắc
Một nhóm khác không có lực lượng vượt trội, nhưng lại rất rõ ràng về cách chơi. Canada dưới thời Jesse Marsch trung thành với thứ bóng đá tốc độ cao, pressing và phản công nhanh. Họ nằm trong nhóm dẫn đầu về số pha phản công, số tình huống đoạt bóng cao rồi dứt điểm nhanh, ghi ba bàn từ các pha cướp bóng trên phần sân đối phương. Paraguay thì đẩy tốc độ trận đấu lên tối đa, sở hữu số pha tranh chấp mỗi trận cao nhất giải, cả trên không lẫn dưới đất, và số lần cầm bóng cũng nhiều nhất. Họ buộc đối thủ phải chơi theo nhịp của mình, dù gần như không tạo được cơ hội ghi bàn chất lượng.
Ai Cập và Nam Phi lại chọn cách “cân bằng vừa đủ”. Ai Cập đá khá trung tính: số cú sút, số pha tranh chấp, số lần phản công đều ở mức ngang ngửa đối thủ. Họ không vượt trội ở hạng mục nào, nhưng có Mohamed Salah làm điểm khác biệt, người đã ghi bàn và kiến tạo để đưa đội lần đầu vào vòng knock-out. Nam Phi thì khởi đầu tệ, choáng ngợp ở Azteca, nhưng dần ổn định, phòng ngự chắc hơn với cặp trung vệ Mbokazi – Okon, rồi lầm lũi vượt qua vòng bảng dù khả năng ghi bàn vẫn hạn chế.
Cape Verde là ví dụ cực đoan nhất của “biết mình”. Họ gần như chỉ tập trung phòng ngự, che chắn mọi cú sút, thắng bóng hai, biến thủ môn 40 tuổi Vozinha thành người hùng và chỉ thủng lưới hai bàn trong bảng có Tây Ban Nha và Uruguay. Đổi lại, họ gần như không tạo được cơ hội dứt điểm ra hồn, tỷ lệ sút trúng đích thuộc nhóm thấp nhất giải.
Khi chiều sâu đội hình và tuổi tác bắt đầu lộ diện
Ở giai đoạn đầu, nhiều đội vẫn sống khỏe nhờ phong độ cao của trụ cột, nhưng dấu hiệu về chiều sâu và tuổi tác đã xuất hiện. Bỉ dựa rất nhiều vào thế hệ vàng đã ngoài 30, từ Courtois, De Bruyne, Meunier đến Lukaku, Vanaken. Họ vẫn có Doku tạo đột biến, nhưng phần lớn phút thi đấu thuộc về nhóm lớn tuổi. Brazil cũng lệch hẳn về phía tấn công, sở hữu dàn tiền đạo, tiền vệ công dồi dào, nhưng lại phải trông vào các hậu vệ cánh ngoài 30 và Casemiro 34 tuổi để cân bằng.
Morocco chơi tốt trong khoảng một giờ đầu, tạo chênh lệch bàn thắng kỳ vọng lớn trước Brazil và Scotland, nhưng càng về cuối trận càng hụt hơi, để đối thủ tạo nhiều cơ hội hơn sau khi hai bên thay người. Thụy Sĩ thì thống trị về chỉ số chuyên môn trước các đối thủ yếu, nhưng mỗi khi không kết liễu được trận đấu, tâm lý và nội bộ lại căng thẳng, từ chuyện Granit Xhaka phàn nàn đàn em đến việc cả đội tỏ ra lo lắng khi chỉ dẫn trước tối thiểu.
Ở chiều ngược lại, một số đội trẻ hơn hoặc cân bằng hơn đang hưởng lợi. Đức có nhiều cầu thủ đang vào độ chín, từ Havertz, Wirtz, Musiala đến dàn tiền vệ trẻ, cộng thêm hậu vệ trái Nathaniel Brown chơi bùng nổ. Tuy vậy, họ lại có những khoảng thời gian dài mất kiểm soát trước các đối thủ không quá mạnh, và chấn thương của trung vệ Schlotterbeck có thể khiến vấn đề này nặng thêm.
Đường đi của các chủ nhà và “ông lớn” châu Âu
Mexico, Mỹ và Canada đều đã vào vòng loại trực tiếp, nhưng mỗi đội đi theo một hướng khác nhau. Mexico hưởng lợi lớn từ Azteca, phòng ngự chắc, chưa thủng lưới, nhưng hàng công tạo rất ít cơ hội chất lượng, ngay cả khi đá hơn người. Mỹ dưới thời Pochettino đang có mọi điều kiện thuận lợi: lực lượng gần như lành lặn, lịch thi đấu vòng 1/8 dễ chịu, nhiều trụ cột được nghỉ ở trận cuối vòng bảng. Họ ghi nhiều bàn vào lưới các đối thủ tầm trung, nhưng từng thủng lưới rất nhiều khi gặp chuỗi đội mạnh trước giải và vẫn sơ hở ở các tình huống cố định.
Trong nhóm châu Âu, Tây Ban Nha tiếp tục giữ hình hài quen thuộc: kiểm soát bóng, dàn cầu thủ trẻ như Lamine Yamal, Pedri, cộng với lớp cựu binh. Họ vừa có thể cầm bóng, vừa có thể dùng tốc độ của Yamal, Nico Williams để đánh biên. Tuy nhiên, Williams sa sút phong độ vì chấn thương, Rodri sau chấn thương dây chằng cũng không còn ở mức đỉnh cao như thời giành Quả bóng vàng, khiến khả năng tái hiện “công thức Euro” bị đặt dấu hỏi.
Hà Lan gây ấn tượng mạnh nhất bằng trận thắng 5-1 trước Thụy Điển, cho thấy họ có thể vừa cầm bóng, vừa phản công, sở hữu nhân sự chất lượng ở mọi tuyến. Nhưng HLV Ronald Koeman vẫn có xu hướng co lại khi dẫn trước, như trận gặp Nhật Bản, khiến đội đánh mất thế trận và bị gỡ hòa. Anh thì chọn con đường ngược lại: ưu tiên sức mạnh, kỷ luật, bóng chết, chấp nhận hy sinh bớt sự sáng tạo. Cách tiếp cận này giúp họ áp đảo về chỉ số, nhưng cũng khiến họ bế tắc khi gặp hàng thủ lùi sâu như Ghana.