Một năm bùng nổ của Crystal Palace
Chiến thắng 1-0 trước Rayo Vallecano giúp Crystal Palace nâng cao danh hiệu Europa Conference League, khép lại chuỗi 12 tháng đặc biệt với ba chiếc cúp: FA Cup, Siêu cúp Anh và giờ là cúp châu Âu hạng ba. Từ một đội chỉ đứng thứ 15 ở Ngoại hạng Anh mùa này, Palace lại góp mặt ở Europa League mùa sau nhờ chức vô địch tại Leipzig.
Chính bước ngoặt này không chỉ thay đổi mùa giải của Palace mà còn làm dày thêm danh sách đại diện Ngoại hạng Anh ở châu Âu, đưa tổng số đội lên con số 9.
Chiếc vé “thành tích châu Âu” làm xáo trộn trật tự
Điểm khác biệt của vài mùa gần đây nằm ở suất “thành tích châu Âu” dành cho giải đấu có các câu lạc bộ thi đấu tốt nhất tại các cúp châu Âu trong mùa. Từ khi áp dụng mùa 2024-2025, Ngoại hạng Anh đều giành được suất này trong cả hai mùa liên tiếp.
Nhờ đó, ngoài bốn đội vào thẳng Champions League là Arsenal, Manchester City, Manchester United và Aston Villa, giải đấu còn có thêm một suất nữa ở sân chơi số một châu Âu. Điều này kéo theo việc các suất Europa League vốn dành cho hạng 5 và 6 được đẩy lùi xuống cho hạng 6 và 7.
Cánh cửa mở ra cho Bournemouth, Sunderland và Brighton
Việc điều chỉnh bậc xếp hạng nói trên giúp Bournemouth và Sunderland lần đầu tiên trong lịch sử góp mặt ở Europa League, dù đây vốn là sân chơi thường dành cho các đội nhóm đầu quen mặt. Brighton, sau khi hụt hơi ở cuối mùa với các trận thua Leeds và Manchester United, tụt xuống hạng 8 và rơi vào Europa Conference League.
Như vậy, chỉ riêng hai giải đấu Europa League và Europa Conference League đã có tới bốn cái tên mới hoặc ít kinh nghiệm của bóng đá Anh: Bournemouth, Sunderland, Brighton và Palace.
Kỷ lục lặp lại và cái giá của mùa giải sa sút
Chín đại diện của Ngoại hạng Anh ở cúp châu Âu mùa tới lặp lại kỷ lục đã được thiết lập ngay mùa trước. Khi đó, nước Anh có tới sáu đội dự Champions League nhờ suất “thành tích châu Âu” và chức vô địch Europa League của Tottenham.
Mùa này, Tottenham trải qua một năm thi đấu tệ hại, rơi khỏi mọi sân chơi châu Âu, cùng với Chelsea, Newcastle và Nottingham Forest. Sự vắng mặt của những cái tên quen thuộc này cho thấy số lượng đại diện đông đảo không đồng nghĩa với việc các “ông lớn” luôn giữ được chỗ đứng, mà phụ thuộc trực tiếp vào phong độ từng mùa và cách phân bổ suất dự giải.