Pep Guardiola thừa nhận sai lầm lớn nhất: Không cho Joe Hart cơ hội chứng tỏ

Hjulmand – Mảnh ghép lạ có thể cứu MU khỏi thói quen mua sắm điên rồ?

6 "đại gia" V-League đối diện bóng ma xuống hạng

Nguyễn Thông

Top VĐV kiếm tiền nhiều nhất thế giới: Messi - Ronaldo lại "chiếm sóng"

Thế hệ U40 vẫn ở đỉnh cao tiền bạc

Bảng xếp hạng 10 vận động viên kiếm tiền nhiều nhất năm qua cho thấy một bức tranh khác hẳn định kiến “trẻ mới là đỉnh”. Tuổi trung bình của nhóm này lên tới 37, mức cao nhất kể từ khi Forbes bắt đầu thống kê. Trong đó, Cristiano Ronaldo, LeBron James và Lewis Hamilton đều đã 41 tuổi nhưng vẫn góp mặt ở nhóm dẫn đầu, mỗi người đều vượt mốc 100 triệu đô la trong 12 tháng.

Ronaldo và Messi: Sức hút lâu năm vẫn sinh lời

Cristiano Ronaldo tiếp tục đứng số một với 300 triệu đô la, trong đó phần lớn đến từ hợp đồng khổng lồ với Al-Nassr tại Ả Rập Xê Út, được ước tính 235 triệu đô la mỗi năm. Lionel Messi, từng dẫn đầu vào các năm 2019 và 2022, hiện xếp thứ ba với 140 triệu đô la, chia đều giữa thu nhập trên sân và ngoài sân. Hai ngôi sao đã qua đỉnh phong độ chuyên môn nhưng vẫn giữ vị thế trung tâm trong bức tranh tài chính thể thao.

Những “lão tướng” khác vẫn chưa rời cuộc chơi

Không chỉ bóng đá, các môn khác cũng chứng kiến những gương mặt kỳ cựu duy trì sức nặng kinh tế. LeBron James đứng thứ tư với 137,8 triệu đô la, Stephen Curry đạt 124,7 triệu, còn Lewis Hamilton chạm mốc 100 triệu và phá kỷ lục thu nhập cá nhân mà anh từng lập ở Công thức 1 năm 2021. Họ đều đã trải qua nhiều mùa giải đỉnh cao nhưng vẫn là tâm điểm của các hợp đồng và dự án thương mại.

Lớp trẻ hiếm hoi trong nhóm siêu giàu

Trong top 10, Shohei Ohtani và Jon Rahm, cùng 31 tuổi, là hai gương mặt trẻ nhất. Ohtani dẫn đầu giải bóng chày Mỹ về thu nhập với 127,6 triệu đô la, chủ yếu nhờ hợp đồng quảng cáo và hợp tác thương mại. Rahm đạt 107 triệu đô la, gắn với các khoản chi từ hệ thống golf LIV. Sự xuất hiện của họ cho thấy lớp kế cận đã chen chân được vào nhóm siêu giàu, nhưng bức tranh chung vẫn thuộc về thế hệ lớn tuổi hơn.

0
392 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quang Đăng

Nỗi tiếc nuối duy nhất ông tự nhắc lại

Pep Guardiola, ở tuổi 55 và chuẩn bị dẫn dắt trận cuối cùng cùng Manchester City trước Aston Villa, bất ngờ thừa nhận điều khiến ông day dứt nhất trong quãng thời gian ở câu lạc bộ: không cho Joe Hart cơ hội tự chứng minh. Ông nói trên truyền hình rằng đó là “một nuối tiếc mang trong lòng nhiều năm”, gắn với quyết định rất sớm đẩy thủ môn người Anh rời đội.

Quyết định sớm và hệ quả kéo dài

Ngay trong những tuần đầu tiên sau khi tiếp quản Man City, Guardiola đã để Joe Hart sang Torino theo dạng cho mượn, rồi chiêu mộ Claudio Bravo năm 2016 và Éderson mùa sau đó. Nhìn lại, ông cho rằng mình đã có thể chọn cách khác: cùng Hart thử sức trong hệ thống mới, rồi nếu không phù hợp mới thay đổi. Việc không làm điều đó là điều ông thừa nhận là sai lầm trong vô số quyết định phải đưa ra.

Sự cứng rắn trong niềm tin chuyên môn

Guardiola mô tả bản thân là người rất cứng rắn khi đã tin vào một lựa chọn. Khi hoàn toàn chắc chắn, ông thúc giục cả câu lạc bộ đi theo hướng đó, và Man City luôn ủng hộ ông “trong mọi thứ”. Chính sự kiên định ấy khiến quyết định thay đổi vị trí thủ môn được thực hiện dứt khoát, không chần chừ, dù giờ đây ông thừa nhận mình đã không đủ rộng mở với Hart ở thời điểm đó.

Áp lực cảm xúc trong nghề huấn luyện

Nhìn lại chặng đường sắp khép lại, Guardiola nói phần khó nhất của nghề không nằm ở chiến thuật mà ở cảm xúc con người, nhất là với những cầu thủ không được ra sân. Ông khẳng định luôn cố gắng xử lý bằng “sự nhân văn và tôn trọng”, và nếu ở đâu đó ông chưa làm được như vậy, ông gửi lời xin lỗi, đồng thời nhấn mạnh đó chưa bao giờ là chủ ý của cá nhân ông hay của câu lạc bộ.

Xem thêm
0
783 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Diễn biến khó lường loạt trận tối 23/5

V.League 2025/26 đã đi đến giai đoạn cuối của mùa giải với những diễn biến hấp dẫn. CAHN đã chính thức vô địch, nhưng phía sau nhà vô địch vẫn là những cuộc đua tranh rất gay cấn: Ninh Bình tiếp tục củng cố vị trí thứ 3, CA TP.HCM đứng thứ 5, còn Đà Nẵng thắp lại hy vọng sống sót bằng chiến thắng 2-0 trước Hải Phòng. Sau vòng 24, V.League đang đặc biệt nóng lên ở nhóm các đội top đầu và cuộc chiến trụ hạng.

Đà Nẵng tự cứu mình đúng lúc

Chiến thắng 2-0 trước Hải Phòng không đưa Đà Nẵng thoát khỏi nhóm nguy hiểm với vị trí thứ 13, nhưng nó tạo thêm cho họ sự tự tin ở chặng đường tới đây. Từ chỗ bị dồn vào thế chân tường, đội bóng sông Hàn hiện đã có 20 điểm trong tay, chỉ còn kém Becamex TP.HCM 1 điểm và HAGL 3 điểm. Trong khi đó, Hải Phòng vẫn đứng thứ 7 với 31 điểm, nhưng trận thua này khiến đội bóng đất Cảng đánh mất cơ hội chen lên nửa trên bảng xếp hạng. 

HAGL vẫn trong vòng nguy hiểm

Trận hòa 1-1 giữa Thanh Hóa và HAGL khiến cả hai chưa có nhiều sự cải thiện trên bảng xếp hạng. Thanh Hóa có 25 điểm, đứng thứ 9, còn HAGL có 23 điểm, xếp thứ 11. Khoảng cách với Đà Nẵng chỉ là 3 điểm, đủ để biến hai vòng cuối thành thử thách nặng về bản lĩnh.

Ninh Bình hụt hơi vì mất điểm đáng tiếc

Ninh Bình hòa CA TP.HCM 1-1 và vẫn đứng thứ 3 với 45 điểm. Vị trí ấy chưa bị đe dọa ngay lập tức, nhưng khoảng cách với Hà Nội FC chỉ còn 3 điểm trong khi đối thủ đá ít hơn 1 trận. Một cú sảy chân ở giai đoạn này có thể khiến cuộc đua cạnh tranh các vị trí cao trên bảng xếp hạng có sự thay đổi nhanh chóng. Vẫn còn 2 vòng đấu phía trước, và cơ hội để đội bóng Hoa Lư kết thúc mùa giải trong top 3 đội dẫn đầu là vẫn sáng sủa.

Còn với CA TP.HCM, trận hòa trước Ninh Bình giúp CLB này có 34 điểm, xếp thứ 5. Đây là vị trí đủ tốt để họ nhìn phần còn lại của mùa giải với tâm thế nhẹ nhàng hơn. 

Xem thêm
1
2,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Trung Thắng

Tuyển Anh lần này không đi World Cup bằng tiếng ồn của những cái tên lớn, mà bằng sự lạnh lùng trong cách chọn người của Thomas Tuchel. Danh sách 26 cầu thủ dự World Cup 2026 cho thấy một cú rẽ rất mạnh so với thói quen cũ của bóng đá Anh: danh tiếng không còn là tấm vé bảo đảm. Phil Foden, Cole Palmer và Harry Maguire không có tên, trong khi Ivan Toney góp mặt bên cạnh Harry Kane và Ollie Watkins trên hàng công.

Danh tiếng không còn thắng được vai trò cụ thể

Tuchel không chọn đội hình theo cảm xúc của truyền thông Anh, mà chọn theo nhu cầu vận hành của một giải đấu ngắn ngày. Câu nói đáng chú ý nhất của ông là tuyển Anh cần “đội tốt nhất có thể”, chứ không nhất thiết là 26 cầu thủ tài năng nhất. Đó là tuyên ngôn rất rõ: cầu thủ giỏi chưa chắc phù hợp, ngôi sao lớn chưa chắc có chỗ nếu vai trò trong hệ thống không rõ ràng.

Foden và Palmer là hai cái tên làm lộ rõ sự tàn nhẫn ấy

Foden và Palmer đều có danh tiếng lớn, đều đủ sức tạo ra tranh luận nếu bị loại. Nhưng Tuchel chọn Jude Bellingham, Morgan Rogers, Eberechi Eze cùng những phương án có vị trí rõ hơn trong cấu trúc tấn công. Với Foden, vấn đề không nằm ở tài năng, mà ở chỗ Tuchel chưa tìm thấy vị trí thật sự tối ưu cho anh trong đội hình tuyển Anh. Với Palmer, yếu tố thể trạng và sự ổn định phong độ là lý do khiến anh ngồi nhà xem World Cup trên TV.

Maguire bị gạch tên là dấu chấm hết cho vùng an toàn cũ

Maguire từng là hình ảnh quen thuộc của tuyển Anh ở các giải lớn, nhưng lần này kinh nghiệm không đủ giữ chỗ cho anh. Maguire bị “sốc và thất vọng” với quyết định của Tuchel. Sự vắng mặt ấy cho thấy Tuchel không muốn giữ một cái tên chỉ vì quá khứ phục vụ đội tuyển. Ông chọn Dan Burn, Marc Guehi, Ezri Konsa, Jarell Quansah, John Stones và các hậu vệ khác theo cấu trúc hiện tại, không theo ký ức của những chiến dịch trước.

Ivan Toney là biểu tượng cho lựa chọn thực chất

Toney được gọi không phải vì hào quang truyền thông, mà vì hiệu suất. Tiền đạo Al Ahli có 32 bàn và 7 kiến tạo sau 32 trận ở mùa 2025/26. Toney được Tuchel đánh giá cao nhờ khả năng dứt điểm và sức mạnh trong vòng cấm. Với một giải đấu như World Cup, nơi một pha bóng cố định, một quả tạt hoặc một tình huống tranh chấp có thể định đoạt trận đấu, Toney đem đến thứ tuyển Anh cần hơn một cái tên đẹp trên giấy.

Tuchel đang kéo tuyển Anh ra khỏi cơn say truyền thông

Trước nhiều kỳ World Cup, tuyển Anh thường bước vào giải với cảm giác hào nhoáng: đội hình nhiều sao, kỳ vọng lớn, áp lực khổng lồ. Tuchel đang làm điều ngược lại. Ông giảm tiếng ồn, cắt bớt những lựa chọn dễ chiều lòng dư luận và đặt đội tuyển vào khuôn khổ thực dụng hơn. Tuyển Anh vẫn có Kane, Bellingham, Rice, Saka, Rashford, nhưng thông điệp đã khác: ai không phục vụ đúng vai trò, người đó có thể ở nhà. World Cup của Tuchel vì thế không bắt đầu bằng sự phấn khích quen thuộc, mà bằng một lời cảnh báo lạnh lùng: tuyển Anh lần này chọn hiệu quả trước danh tiếng.

Xem thêm
0
6,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Phượng Bùi

Paul Pogba từng có thời gian làm việc cùng José Mourinho tại Manchester United, nên anh hiểu rất rõ cách nhà cầm quân người Bồ Đào Nha vận hành phòng thay đồ.

Theo Pogba, Mourinho không phải kiểu huấn luyện viên lạnh lùng với học trò. Trái lại, ông có thể dành sự tin tưởng rất lớn cho những cầu thủ phù hợp với cách làm việc của mình. Nhưng với Mourinho, có một ranh giới tuyệt đối không được vượt qua: cầu thủ phải biết lắng nghe.

“Bạn thấy đấy, Mourinho yêu quý các cầu thủ của mình. Nhưng có một điều ông ấy không chấp nhận: khi bạn bắt đầu nghĩ rằng mình hiểu bóng đá hơn ông ấy, băng ghế dự bị sẽ chờ bạn,” Pogba chia sẻ.

Tiền vệ người Pháp cho rằng dưới tay Mourinho, tài năng thôi là chưa đủ. Một cầu thủ có thể trở thành mắt xích quan trọng nếu biết tiếp nhận yêu cầu chiến thuật, giữ thái độ đúng mực và đặt cái tôi vào đúng chỗ. Khi Mourinho nhận ra ai đó có năng lực phù hợp với hệ thống của mình, ông sẵn sàng trao cho người đó vai trò lớn.

Nhưng mọi thứ cũng có thể thay đổi rất nhanh. Chỉ cần một cầu thủ bắt đầu cư xử như thể mình là trung tâm của tất cả, hoặc thể hiện sự thiếu tôn trọng với huấn luyện viên, Mourinho sẽ không ngần ngại gạt người đó ra ngoài. Với ông, kỷ luật và sự phục tùng chiến thuật luôn đứng trên danh tiếng.

Xem thêm
1
2,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Mức giá cho thấy thái độ khác thường

Ederson Silva chỉ còn một năm hợp đồng với Atalanta, nhưng đội bóng Ý vẫn giữ quan điểm rất cứng rắn: muốn có anh phải chi khoảng 45 triệu euro. Atletico Madrid từng đạt thỏa thuận cá nhân với tiền vệ người Brazil, song thương vụ đổ vỡ vì họ cho rằng con số 45 triệu euro là quá cao trong bối cảnh hợp đồng sắp hết hạn.

Manchester United lại chọn hướng tiếp cận trái ngược. Thay vì mặc cả, họ chấp nhận mức định giá mà Atletico cho là “hớ”, và đưa ra đề nghị miệng đúng 45 triệu euro ngay ở lần tiếp xúc đầu tiên. Với một cầu thủ chỉ còn 12 tháng ràng buộc, cách chi tiền này cho thấy Man Utd đang ưu tiên tốc độ và sự dứt khoát hơn là cố gắng ép giá.

INEOS và bước đi khác với thói quen cũ

Trong vài năm gần đây, các thương vụ dưới thời INEOS thường bắt đầu bằng những đề nghị thấp hơn đáng kể so với yêu cầu của đối tác. Việc Man Utd chủ động chạm ngưỡng 45 triệu euro ngay từ đầu vì thế trở thành một ngoại lệ đáng chú ý.

Thông tin từ nhà báo Edu Burgos cho biết buổi làm việc đầu tiên giữa Man Utd và Atalanta đã diễn ra, với đề nghị miệng 45 triệu euro được đưa ra. Atalanta đang xem xét, còn phía Ederson chưa chốt điều khoản cá nhân. Ben Jacobs sau đó xác nhận cuộc gặp mang lại tín hiệu tích cực, các cuộc trao đổi về mức phí đang nóng dần và có khả năng tiến triển nhanh.

Ý muốn rời Atalanta và “cửa mở” cho Man Utd

Ederson, 26 tuổi, đã sẵn sàng rời Atalanta trong mùa hè này. Câu lạc bộ Ý cũng đã bật đèn xanh cho việc bán người nếu nhận được khoản phí phù hợp, nằm trong khoảng 45 đến 50 triệu euro. Điều này tạo ra thế cân bằng: Atalanta không giảm giá, nhưng cũng không giữ chân bằng mọi giá.

Về phía cầu thủ, mong muốn chuyển tới Old Trafford đã được bộc lộ từ trước. Nguồn tin từ TEAMtalk cho biết Ederson đã gật đầu với ý tưởng khoác áo Man Utd từ 11 ngày trước. Fabrizio Romano sau đó nhấn mạnh tiền vệ người Brazil sẵn sàng gia nhập đội bóng do Michael Carrick dẫn dắt. Khi cả câu lạc bộ lẫn cầu thủ đều hướng về một điểm gặp nhau, việc chốt điều khoản cá nhân chỉ còn là bước kỹ thuật.

Ederson trong bức tranh tăng cường tuyến giữa

Ederson không phải mảnh ghép duy nhất trong kế hoạch nâng cấp khu trung tuyến của Man Utd. Theo nhà báo Gianluca Di Marzio, đội chủ sân Old Trafford muốn có hai bản hợp đồng đã sẵn sàng thi đấu ngay ở khu vực giữa sân, và Ederson nhiều khả năng là thương vụ ít tốn kém hơn trong bộ đôi đó.

Di Marzio cho biết Newcastle và Sandro Tonali tồn tại một thỏa thuận “quân tử”: nếu đội bóng Anh không giành vé dự Champions League, Tonali có thể ra đi tới một câu lạc bộ hàng đầu, với mức giá khởi điểm khoảng 100 triệu euro. Man Utd đã quyết định dồn trọng tâm vào Tonali, bất kể tiến trình với Ederson ra sao. Đây là cái tên đầu tiên mà Carrick đích thân yêu cầu cho tuyến giữa.

Khả năng thương vụ Tonali thành hiện thực được đánh giá là cao, dù con số cuối cùng chưa chốt: hoặc quanh mốc 100 triệu euro, hoặc 75 đến 80 triệu euro kèm các khoản thưởng. Trong bối cảnh đó, Ederson trở thành bước đi mở màn, vừa hợp ý cầu thủ, vừa đáp ứng yêu cầu tài chính của Atalanta, lại phù hợp với kế hoạch tăng cường gấp đôi sức mạnh ở trung tâm sân.

Xem thêm
1
10,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật