Mazraoui “mất tích” ở Man Utd: Carrick chọn người thay thế, tương lai ra sao?

Hjulmand – Mảnh ghép lạ có thể cứu MU khỏi thói quen mua sắm điên rồ?

Paul Pogba: “Nghĩ mình hơn Mourinho, bạn sẽ quen dần với ghế dự bị”

Phượng Bùi

Paul Pogba: “Nghĩ mình hơn Mourinho, bạn sẽ quen dần với ghế dự bị”

Paul Pogba từng có thời gian làm việc cùng José Mourinho tại Manchester United, nên anh hiểu rất rõ cách nhà cầm quân người Bồ Đào Nha vận hành phòng thay đồ.

Theo Pogba, Mourinho không phải kiểu huấn luyện viên lạnh lùng với học trò. Trái lại, ông có thể dành sự tin tưởng rất lớn cho những cầu thủ phù hợp với cách làm việc của mình. Nhưng với Mourinho, có một ranh giới tuyệt đối không được vượt qua: cầu thủ phải biết lắng nghe.

“Bạn thấy đấy, Mourinho yêu quý các cầu thủ của mình. Nhưng có một điều ông ấy không chấp nhận: khi bạn bắt đầu nghĩ rằng mình hiểu bóng đá hơn ông ấy, băng ghế dự bị sẽ chờ bạn,” Pogba chia sẻ.

Tiền vệ người Pháp cho rằng dưới tay Mourinho, tài năng thôi là chưa đủ. Một cầu thủ có thể trở thành mắt xích quan trọng nếu biết tiếp nhận yêu cầu chiến thuật, giữ thái độ đúng mực và đặt cái tôi vào đúng chỗ. Khi Mourinho nhận ra ai đó có năng lực phù hợp với hệ thống của mình, ông sẵn sàng trao cho người đó vai trò lớn.

Nhưng mọi thứ cũng có thể thay đổi rất nhanh. Chỉ cần một cầu thủ bắt đầu cư xử như thể mình là trung tâm của tất cả, hoặc thể hiện sự thiếu tôn trọng với huấn luyện viên, Mourinho sẽ không ngần ngại gạt người đó ra ngoài. Với ông, kỷ luật và sự phục tùng chiến thuật luôn đứng trên danh tiếng.

0
656 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quân Vũ

Diễn biến khó lường loạt trận tối 23/5

V.League 2025/26 đã đi đến giai đoạn cuối của mùa giải với những diễn biến hấp dẫn. CAHN đã chính thức vô địch, nhưng phía sau nhà vô địch vẫn là những cuộc đua tranh rất gay cấn: Ninh Bình tiếp tục củng cố vị trí thứ 3, CA TP.HCM đứng thứ 5, còn Đà Nẵng thắp lại hy vọng sống sót bằng chiến thắng 2-0 trước Hải Phòng. Sau vòng 24, V.League đang đặc biệt nóng lên ở nhóm các đội top đầu và cuộc chiến trụ hạng.

Đà Nẵng tự cứu mình đúng lúc

Chiến thắng 2-0 trước Hải Phòng không đưa Đà Nẵng thoát khỏi nhóm nguy hiểm với vị trí thứ 13, nhưng nó tạo thêm cho họ sự tự tin ở chặng đường tới đây. Từ chỗ bị dồn vào thế chân tường, đội bóng sông Hàn hiện đã có 20 điểm trong tay, chỉ còn kém Becamex TP.HCM 1 điểm và HAGL 3 điểm. Trong khi đó, Hải Phòng vẫn đứng thứ 7 với 31 điểm, nhưng trận thua này khiến đội bóng đất Cảng đánh mất cơ hội chen lên nửa trên bảng xếp hạng. 

HAGL vẫn trong vòng nguy hiểm

Trận hòa 1-1 giữa Thanh Hóa và HAGL khiến cả hai chưa có nhiều sự cải thiện trên bảng xếp hạng. Thanh Hóa có 25 điểm, đứng thứ 9, còn HAGL có 23 điểm, xếp thứ 11. Khoảng cách với Đà Nẵng chỉ là 3 điểm, đủ để biến hai vòng cuối thành thử thách nặng về bản lĩnh.

Ninh Bình hụt hơi vì mất điểm đáng tiếc

Ninh Bình hòa CA TP.HCM 1-1 và vẫn đứng thứ 3 với 45 điểm. Vị trí ấy chưa bị đe dọa ngay lập tức, nhưng khoảng cách với Hà Nội FC chỉ còn 3 điểm trong khi đối thủ đá ít hơn 1 trận. Một cú sảy chân ở giai đoạn này có thể khiến cuộc đua cạnh tranh các vị trí cao trên bảng xếp hạng có sự thay đổi nhanh chóng. Vẫn còn 2 vòng đấu phía trước, và cơ hội để đội bóng Hoa Lư kết thúc mùa giải trong top 3 đội dẫn đầu là vẫn sáng sủa.

Còn với CA TP.HCM, trận hòa trước Ninh Bình giúp CLB này có 34 điểm, xếp thứ 5. Đây là vị trí đủ tốt để họ nhìn phần còn lại của mùa giải với tâm thế nhẹ nhàng hơn. 

Xem thêm
0
890 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

World Cup 1986 không chỉ là chức vô địch thứ hai trong lịch sử Argentina. Đó còn là giải đấu đã biến Diego Maradona thành một biểu tượng vượt khỏi ranh giới bóng đá. Argentina khi ấy không phải tập thể hào nhoáng nhất, cũng không sở hữu dàn sao áp đảo phần còn lại. Nhưng họ có Maradona ở phiên bản rực rỡ nhất: vừa là thủ lĩnh, nhạc trưởng, người ghi bàn, người kiến tạo, vừa là nguồn cảm hứng kéo cả đội đi qua những trận đấu lớn nhất.

Một đội bóng được xây quanh một con người

Maradona đá trọn 7 trận tại World Cup 1986, ghi 5 bàn và có 5 kiến tạo. Con số ấy đủ ấn tượng, nhưng vẫn chưa nói hết tầm ảnh hưởng của ông. Maradona trực tiếp tham gia vào 10 trong 14 bàn thắng của Argentina, nghĩa là hơn 70% sức sát thương của đội tuyển gắn với đôi chân số 10. Ông không chỉ xuất hiện ở đoạn cuối của pha bóng, mà còn là người mở ra hướng tấn công, kéo bóng qua tuyến giữa, phá vỡ cấu trúc phòng ngự và buộc đối thủ phải phạm lỗi.

Tứ kết với Anh: trận đấu của lịch sử

Nếu cần một trận đấu để giải thích vì sao World Cup 1986 thuộc về Maradona, đó chắc chắn là màn đối đầu với Anh. “Bàn tay của Chúa” tạo ra tranh cãi vĩnh viễn, nhưng pha solo sau đó mới là khoảnh khắc làm lên tên tuổi của ông. Maradona nhận bóng từ phần sân nhà, vượt qua hàng loạt cầu thủ Anh rồi ghi bàn trong một pha bóng được gọi là “Bàn thắng thế kỷ”. Đó không chỉ là một bàn thắng đẹp, mà là lời tuyên bố: ở giải đấu ấy, có những thời điểm Maradona đơn giản là không thể bị ngăn cản.

Bán kết, chung kết và bản lĩnh của người định đoạt

Điều khiến câu chuyện Maradona 1986 khác biệt nằm ở chỗ ông không chỉ bùng nổ trong một trận. Gặp Bỉ ở bán kết, Maradona ghi cả hai bàn, đưa Argentina vào chung kết bằng một màn trình diễn cá nhân gần như hoàn hảo. Đến trận tranh cúp với Tây Đức, khi Argentina bị gỡ hòa 2-2 và áp lực đè nặng, chính Maradona tung đường chuyền quyết định để Burruchaga ghi bàn ấn định chiến thắng 3-2. Ngay cả khi không trực tiếp ghi bàn, ông vẫn tìm ra cách định đoạt trận đấu.

Một mình, nhưng không đơn độc

Nói Maradona “một mình kéo Argentina vô địch” không có nghĩa phủ nhận vai trò của Valdano, Burruchaga, Ruggeri hay hệ thống kỷ luật của Carlos Bilardo. Argentina 1986 vẫn là một tập thể biết chịu đựng, biết phòng ngự và biết chiến đấu. Nhưng Maradona là phần vượt khỏi mọi khuôn khổ chiến thuật. Ông biến một đội bóng giỏi thành nhà vô địch thế giới. Và có lẽ, trong lịch sử World Cup, rất hiếm ai từng gánh vác cả một đội tuyển theo cách dữ dội, đẹp đẽ và ám ảnh như Diego Maradona tại Mexico năm 1986.

Xem thêm
0
257 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Xuân Nam

Arne Slot đang trải qua giai đoạn căng thẳng tại Liverpool khi đội bóng chỉ kiếm được một điểm trong ba trận gần nhất ở giải Ngoại hạng. Thành tích sa sút khiến chiếc ghế huấn luyện lung lay, kéo theo hàng loạt dấu hỏi về tương lai của nhiều cầu thủ, trong đó có Curtis Jones.

Phong độ đi xuống và nguy cơ bị bám đuổi

Trước vòng đấu cuối, Liverpool đứng thứ năm, trong khi Bournemouth vẫn còn cơ hội bám kịp nếu thắng Nottingham Forest, Liverpool thua Brentford và khoảng cách hiệu số sáu bàn được san lấp. Bối cảnh này khiến áp lực lên Slot tăng mạnh. Đã xuất hiện tin đồn ông sẽ mất việc, dù một số nguồn tin khẳng định những đồn đoán đó còn quá sớm.

Ghế nóng và những toan tính ở thượng tầng

Giám đốc thể thao Richard Hughes đã âm thầm khởi động việc theo đuổi huấn luyện viên Andoni Iraola của Bournemouth như một phương án thay thế Slot. Dù chưa có quyết định chính thức, việc Liverpool được cho là đã “nhắm” người mới cho thấy ban lãnh đạo không còn hoàn toàn yên tâm với hiện tại.

Jones chờ câu trả lời từ băng ghế chỉ đạo

Trong bối cảnh đó, Curtis Jones sẵn sàng thúc đẩy một vụ chuyển nhượng nếu Slot tiếp tục ở lại. Mick Brown đánh giá Jones là cầu thủ chăm chỉ, đa năng nhưng không được sử dụng đúng ở tuyến giữa và phải ngồi dự bị nhiều. Theo Brown, nếu có một huấn luyện viên mới, cơ hội ra sân ở vị trí sở trường của Jones có thể rộng mở hơn. Ngược lại, nếu cấu trúc hiện tại không thay đổi, việc anh cân nhắc rời Anfield là điều dễ hiểu.

Xem thêm
0
99 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Khởi đầu và mục tiêu khác nhau

Alex Ferguson bước vào kỷ nguyên Ngoại hạng Anh với vị thế người đã ngồi ghế Manchester United từ trước đó, rồi thống trị gần như trọn vẹn hai thập niên. Pep Guardiola đến Manchester City năm 2016 với bản hợp đồng ba năm, nhiệm vụ được nói rất rõ là đưa đội bóng lên đỉnh châu Âu. Một người đi qua cả giai đoạn chuyển giao bóng đá Anh sang thời Ngoại hạng, một người xuất hiện khi giải đấu đã định hình, với một dự án được thiết kế sẵn.

Cách tích lũy danh hiệu

Ferguson gom 13 chức vô địch Ngoại hạng Anh trong 21 mùa giải thuộc kỷ nguyên này, tổng cộng 24 danh hiệu lớn nếu không tính Siêu cúp Anh. Guardiola rời Etihad với 6 chức vô địch Ngoại hạng Anh và 17 danh hiệu lớn sau 10 mùa. Về số lượng, Ferguson vượt trội, nhưng về tốc độ tích lũy, Guardiola gần như bám sát, thậm chí nếu vô địch thêm một mùa nữa, tỷ lệ đăng quang ở giải quốc nội của ông sẽ vượt hẳn.

Đế chế từ lò đào tạo

Điểm tách biệt lớn nằm ở cách hai người dùng cầu thủ trẻ. Ferguson dám phá bỏ đội hình đầu tiên để xây lại quanh lứa cầu thủ trưởng thành từ học viện, với Ryan Giggs, Paul Scholes, David Beckham, Nicky Butt, anh em nhà Neville làm trụ cột. Sau đó, ông tiếp tục đưa nhiều cầu thủ cây nhà lá vườn khác vào đội hình vô địch. Guardiola tại City cũng được kỳ vọng tạo ra dòng chảy tương tự, nhưng ngoài Phil Foden và phần nào là Nico O’Reilly, các tài năng trẻ hoặc chững lại, hoặc phải rời đi vì con đường lên đội một bị chặn bởi những bản hợp đồng đắt giá.

Đỉnh cao và điểm dừng

Ferguson kéo dài triều đại đến năm 71 tuổi, giành chức vô địch Ngoại hạng Anh cuối cùng mùa 2012-2013 rồi mới rời ghế, sau khi đã khai thác tối đa khả năng của mình. Guardiola rời City ở tuổi 55, khi vẫn đang ở đỉnh cao, với cảm giác nếu ở lại thêm một thập niên, số danh hiệu có thể còn tăng mạnh. Một người khép lại đế chế sau khi đi hết con đường, người kia rời đi khi con đường vẫn còn dài.

Hai con đường, một kết luận

Ferguson xây đế chế bằng thời gian, tái thiết liên tục và đặt học viện làm nền. Guardiola xây đế chế bằng một triết lý thi đấu rõ ràng, tốc độ tích lũy danh hiệu cao và một đội bóng được đầu tư mạnh mẽ. Khi đặt hai con đường cạnh nhau trong khuôn khổ Ngoại hạng Anh, người được đánh giá là xuất sắc nhất kỷ nguyên này vẫn là Guardiola.

Xem thêm
0
75 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật