188 triệu bảng cho Olise: Cơn điên mới của thị trường chuyển nhượng?

Huyền thoại Rivaldo: Brazil lẽ ra phải đi xa hơn nếu không mắc 3 lỗi này

Man Utd siết tiêu chí tuổi tác, Alex Scott vượt mặt loạt sao Ngoại hạng Anh

Nam Trần

Tại sao Mỹ thua đậm Bỉ?

Mỹ chia tay World Cup 2026 trong nỗi thất vọng lớn sau trận thua 1-4 trước Bỉ ở vòng 1/8. Được chơi trên sân nhà và mang theo nhiều kỳ vọng với thế hệ Christian Pulisic, Weston McKennie và Tyler Adams, đội tuyển Mỹ lại không thể tạo ra bước ngoặt như mong đợi. Họ sụp đổ vì những vấn đề quen thuộc: hàng thủ mắc sai lầm, tuyến giữa mất kiểm soát và khả năng chống phản công quá yếu trước một đối thủ già dơ như Bỉ.

Hàng thủ tự đẩy mình vào thế khó

Mỹ nhận bàn thua ngay phút 9 sau pha dứt điểm của Charles De Ketelaere, nhưng đó chưa phải điều đáng ngại nhất. Vấn đề lớn hơn nằm ở cách hàng thủ của họ liên tục bị kéo lệch cự ly mỗi khi Bỉ tăng tốc. Sau khi Malik Tillman gỡ hòa ở phút 31 từ một tình huống đá phạt, Mỹ tưởng như đã kéo trận đấu trở lại thế cân bằng. Nhưng niềm vui ấy chỉ kéo dài khoảng 2 phút, trước khi De Ketelaere một lần nữa trừng phạt sự mất tập trung của hàng phòng ngự. Ở vòng knock-out, một đội bóng muốn đi xa không thể vừa ghi bàn gỡ hòa đã lập tức để đối thủ đánh sập tinh thần như vậy.

Cầm bóng nhiều nhưng không làm chủ trận đấu

Thống kê cho thấy Mỹ không hề thua kém Bỉ về thời lượng kiểm soát bóng. Họ cầm bóng khoảng 56% và thực hiện 527 đường chuyền, nhiều hơn đối thủ. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ Mỹ có bóng mà không tạo ra đủ sức ép. Đội chủ nhà chỉ tung ra 7 cú sút, với 2 lần trúng đích, trong khi Bỉ có tới 15 pha dứt điểm và 7 lần đưa bóng đi trúng khung thành. Sự khác biệt ấy nói lên cục diện thật của trận đấu: Mỹ chủ yếu chuyền bóng ở những khu vực an toàn, còn Bỉ mỗi khi đoạt lại bóng đều biết cách đưa trận đấu vào trạng thái nguy hiểm.

Tuyến giữa không đứng vững

Vấn đề lớn nhất của Mỹ nằm ở khu vực giữa sân. McKennie, Adams và Tillman không tạo được lớp chắn đủ chắc để bảo vệ hàng thủ phía sau. Mỗi khi mất bóng, các tiền vệ Mỹ thường phản ứng chậm, để cầu thủ Bỉ có thời gian xoay người, quan sát và mở bóng ra khoảng trống sau lưng hậu vệ biên. Vì thế, những pha chuyển trạng thái của Bỉ luôn tạo cảm giác rất nguy hiểm. Chỉ cần một đường chuyền thoát khỏi áp lực, hàng thủ Mỹ lập tức bị kéo lùi, phải xoay lưng chạy về và chống đỡ trong thế bị động.

Hàng công thiếu sự kết nối

Mỹ có Pulisic, Balogun và Tillman trên sân, nhưng những cái tên này không tạo được sự liên kết cần thiết trong các pha tấn công. Bàn thắng của Tillman đến từ một tình huống cố định, chứ không phải từ một pha phối hợp có tổ chức. Balogun nhiều thời điểm rơi vào cảnh thiếu bóng, trong khi Pulisic phải lùi sâu để nhận bóng và tự kéo lối chơi. Khi anh rời sân vì chấn thương trong hiệp hai, Mỹ càng thiếu một cầu thủ đủ khả năng đưa bóng lên phía trước. Những ngôi sao tấn công bị tách rời khỏi nhau, khiến các pha lên bóng của Mỹ trở nên rời rạc và dễ bị Bỉ bắt bài.

Dâng cao và trả giá vì khoảng trống phía sau

Sau bàn thua thứ ba ở phút 57, Mỹ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đẩy cao đội hình để tìm bàn gỡ. Nhưng càng cố tấn công, họ càng để lộ nhiều khoảng trống phía sau hàng thủ. Bỉ không cần dồn ép liên tục, chỉ kiên nhẫn chờ Mỹ mất bóng rồi tung ra những pha phản công nhanh. Bàn thắng của Romelu Lukaku ở phút 90+3 khép lại trận đấu một cách lạnh lùng: Mỹ càng nỗ lực cứu vãn tình thế, Bỉ càng có thêm không gian để kết liễu.

Thất bại này không thể xem là một cú sảy chân đơn lẻ. Mỹ thêm một lần dừng lại ở vòng 1/8 và một lần nữa cho thấy họ vẫn còn khoảng cách với các đội tuyển châu Âu có tổ chức, bản lĩnh và khả năng trừng phạt sai lầm tốt hơn. Thế hệ hiện tại của Mỹ có nhiều cầu thủ chất lượng, nhiều người đang thi đấu tại châu Âu, nhưng như thế là chưa đủ để thắng những trận knock-out. Họ cần một hàng thủ chắc chắn hơn, một tuyến giữa biết kiểm soát tình hình tốt hơn và sự tỉnh táo để không sụp đổ sau mỗi cú đánh của đối thủ.

1
802 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quân Vũ

Messi là điểm nhấn tạo ra khác biệt

Argentina đã đứng sát mép vực bị loại tại Atlanta. Bị Ai Cập dẫn 0-2 sau 67 phút, Messi đá hỏng phạt đền trong hiệp một, còn hàng công Albiceleste ép sân liên tục nhưng vẫn bế tắc. Đội bóng của Lionel Scaloni cầm bóng 63,6%, tung ra 19 cú sút, có 7 lần dứt điểm trúng đích, hưởng 6 quả phạt góc và 34 lần chạm bóng trong vòng cấm đối phương.

Nhưng tất cả những con số ấy chỉ thật sự có giá trị khi Messi được kéo lệch sang cánh phải trong hơn 20 phút cuối. Đó là quyết định liều lĩnh, nhưng cũng là bước ngoặt lớn nhất giúp Argentina thắng ngược 3-2 để vào tứ kết World Cup 2026.

Argentina áp đảo nhưng thiếu điểm nổ

Trước khi cuộc lội ngược dòng bắt đầu, Argentina không hề thiếu cơ hội. Họ thực hiện thành công 541 đường chuyền với tỷ lệ chính xác 89,9%, trong khi Ai Cập chỉ có 287 đường chuyền chính xác và cầm bóng 36,4%.

Vấn đề là Argentina kiểm soát bóng nhiều nhưng chưa đủ sắc bén. Họ bỏ lỡ 4 cơ hội ngon ăn, một lần đưa bóng dội khung thành và nhiều pha phối hợp bị chặn đứng ngay trước vòng cấm. Ai Cập không tấn công nhiều, chỉ có 5 cú sút, 2 lần trúng đích và 8 lần chạm bóng trong vòng cấm Argentina, nhưng lại cực kỳ hiệu quả với hai bàn thắng của Yasser Ibrahim ở phút 15 và Mostafa Ziko ở phút 67.

Canh bạc ở cánh phải

Khi bị dẫn 0-2, Scaloni buộc phải thay đổi. Argentina không thể tiếp tục đưa bóng vào trung lộ, nơi Messi thường xuyên bị vây ráp bởi các tiền vệ và trung vệ Ai Cập. Việc để Messi lệch phải nhiều hơn giúp anh có thêm khoảng trống để nhận bóng, xoay người và kéo hậu vệ đối phương ra khỏi vị trí.

Đây là một canh bạc, bởi Argentina phải đẩy cao đội hình và chấp nhận để lộ khoảng trống phía sau. Nhưng trong thế trận không còn đường lùi, Scaloni đã chọn đúng hướng tấn công chủ đạo: hành lang phải, nơi Messi vẫn có thể tạo ra khác biệt chỉ bằng một nhịp xử lý, dù anh đã qua thời kỳ sung mãn nhất.

Messi làm Ai Cập rối loạn

Từ phút 79, cục diện trận đấu thay đổi rất nhanh. Messi treo bóng từ cánh phải để Cristian Romero đánh đầu rút ngắn tỷ số xuống còn 1-2. Chỉ bốn phút sau, anh ghi bàn gỡ hòa 2-2, thắp lại hy vọng cho Argentina.

Đến phút bù giờ, Lautaro Martinez tiếp tục tạt bóng từ cánh phải để Enzo Fernandez đánh đầu ấn định chiến thắng 3-2. Cả ba bàn thắng của Argentina đều có dấu ấn từ hành lang phải, trong đó Messi trực tiếp góp dấu giày vào hai bàn. Điều đó cho thấy đây không chỉ là sự bùng nổ nhất thời, mà là một bước ngoặt chiến thuật rất rõ ràng.

Phiên bản cũ của thiên tài

Messi đã 39 tuổi, không còn là cầu thủ có thể liên tục tăng tốc như thời kỳ đỉnh cao. Nhưng trước Ai Cập, anh vẫn khiến người ta thấy lại phiên bản từng khiến cả thế giới khiếp sợ: nhận bóng bên cánh phải, kéo hậu vệ đối phương ra biên, ngoặt vào trong bằng chân trái rồi tung ra đường chuyền hoặc cú dứt điểm đúng thời điểm khiến đối thủ bất lực.

Bàn thắng vào lưới Ai Cập là pha lập công thứ 8 của Messi tại World Cup 2026 sau 5 trận, đồng thời nâng tổng số bàn thắng của anh tại các kỳ World Cup lên 21, kèm theo 9 pha kiến tạo. Tính cả bàn thắng và kiến tạo, Messi đã trực tiếp góp dấu giày vào 30 bàn thắng tại World Cup.

Scaloni liều lĩnh nhưng đúng đắn

Điểm hay nhất của Scaloni không nằm ở những điều chỉnh quá phức tạp, mà ở chỗ ông hiểu Argentina cần đưa Messi ra khỏi vòng vây. Khi Messi có bóng bên cánh phải, Ai Cập không còn duy trì được khối phòng ngự chặt chẽ như trước.

Hậu vệ biên phải quyết định lao ra hay lùi về, trung vệ bị kéo lệch vị trí, còn khoảng trống trong vòng cấm bắt đầu mở ra để Romero, Lautaro và Enzo Fernandez băng vào. Argentina thắng nhờ bản lĩnh, nhưng bước ngoặt nằm ở quyết định rất cụ thể của Scaloni: đưa Messi trở lại khu vực anh cảm thấy thoải mái nhất. Và từ đó, sự khác biệt đã được tạo ra.

Xem thêm
0
558 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

Paredes và khoảnh khắc định mệnh

Argentina thắng Ai Cập 3-2 bằng bàn đánh đầu quyết định của Enzo Fernández, nhưng trước khoảnh khắc bùng nổ ấy là một pha bóng có giá trị chẳng khác nào một bàn thắng: Leandro Paredes cản phá thành công pha phản công của Ai Cập ở phút 90+1.

Đó là thời điểm tỷ số đang là 2-2, Argentina dâng đội hình rất cao, còn Ai Cập có cơ hội kết liễu nhà đương kim vô địch. Trong trận đấu mà Argentina áp đảo ở hầu hết các thống kê, pha xoạc bóng của Paredes lại trở thành điểm mấu chốt giúp Albiceleste giành vé đi tiếp.

Pha bóng cứu cả trận đấu

Phút 90+1, Ai Cập thực hiện pha phản công nhanh từ giữa sân. Omar Marmoush dẫn bóng qua trung lộ, phía trước là khoảng trống lớn khi hàng thủ Argentina chưa kịp lùi về đủ quân số. Paredes là chốt chặn cuối cùng.

Anh không lao vào quá sớm, cũng không phạm lỗi một cách vội vàng. Tiền vệ Argentina lùi đúng nhịp, chờ Marmoush đẩy bóng hơi dài rồi thực hiện pha cắt bóng chuẩn xác ngay trước khi bóng được đưa đến vị trí của Mohamed Salah, qua đó chặn đứng đợt phản công nguy hiểm của đại diện châu Phi.

Chỉ cần Paredes không cắt được đường chuyền đó, cầu thủ Ai Cập hoàn toàn có thể đối mặt Emiliano Martínez hoặc mở bóng sang biên để đồng đội dứt điểm.

Những con số nói lên hiểm họa

Argentina cầm bóng 64%, tung ra 19 cú sút, có 7 lần đưa bóng trúng đích, tạo ra 5 cơ hội ngon ăn và đạt chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) 2,84. Trong khi đó, Ai Cập chỉ cầm bóng 36%, dứt điểm 5 lần, trúng đích 2 lần, xG 0,89 nhưng vẫn ghi được 2 bàn. Chính sự chênh lệch ấy càng khiến pha cản phá của Paredes trở nên đắt giá.

Ai Cập không cần cầm bóng nhiều, cũng không cần ép sân liên tục, nhưng mỗi lần phản công đều khiến Argentina rơi vào trạng thái báo động. Một đội chỉ tung ra 5 cú sút mà ghi tới 2 bàn rõ ràng không thể bị xem nhẹ trong bất kỳ pha chuyển trạng thái nào.

Paredes và giá trị của người làm việc thầm lặng

Trong những trận đấu loại trực tiếp như thế này, người ta thường nhớ đến bàn thắng của Messi, cú đánh đầu của Enzo hay đường kiến tạo của Lautaro Martínez. Nhưng Argentina sống sót trước Ai Cập còn nhờ những pha bóng kiểu Paredes.

Anh không phải người chạy nhiều nhất, nhưng là người hiểu rõ khi nào cần chuyền an toàn, khi nào cần giữ nhịp trận đấu và khi nào phải lao vào một pha bóng mang tính sống còn. Trước Ai Cập, Paredes không chỉ là tiền vệ giữ bóng, mà còn là người vá lại khoảng trống nơi hàng thủ khi Argentina đặt cược tất cả cho mặt trận tấn công.

Một pha xoạc bóng đáng giá như bàn thắng

Messi giúp Argentina trở lại bằng bàn gỡ hòa. Enzo Fernández đưa đội nhà vào tứ kết. Nhưng Paredes mới là người giữ cho giấc mơ của Argentina được tiếp tục. Trong một trận đấu mà Argentina chuyền chính xác 90%, thực hiện 602 đường chuyền, có 34 lần chạm bóng trong vòng cấm đối phương và tạo sức ép vượt trội, họ vẫn suýt sụp đổ bởi một pha phản công.

Paredes không cần ghi bàn hay kiến tạo để trở thành một trong những nhân vật quan trọng nhất trận đấu. Chỉ với pha cắt bóng ở phút 90+1, cựu tiền vệ PSG đã chiếm trọn tình cảm của người hâm mộ bóng đá xứ Tango.

Xem thêm
0
1,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Argentina xác định đối thủ tại tứ kết

Argentina vào tứ kết World Cup 2026 theo cách khiến người hâm mộ vừa vỡ òa, vừa lo lắng. Chiến thắng 3-2 trước Ai Cập đưa nhà đương kim vô địch đi tiếp, nhưng cũng để lộ quá nhiều vết xước: bị dẫn 0-2, Messi đá hỏng phạt đền, hàng thủ nhiều lần chao đảo và chỉ sống lại nhờ những khoảnh khắc tỏa sáng cuối trận của Romero, Messi và Enzo Fernández.

Đối thủ tiếp theo là Thụy Sĩ, đội vừa vượt qua Colombia sau loạt sút luân lưu. Trên lý thuyết, đây là nhánh đấu dễ thở hơn với Argentina. Nhưng trong bóng đá, dễ thở hơn không bao giờ đồng nghĩa với việc chắc chắn sẽ giành chiến thắng.

Argentina tránh được đối thủ khó chịu hơn

Nếu được lựa chọn, Argentina có lý do để hài lòng khi không phải chạm trán Colombia. Đại diện Nam Mỹ sở hữu tốc độ, sức mạnh trong các pha tranh chấp và nhiều mũi tấn công có khả năng tạo đột biến như Luis Díaz, James Rodríguez, Jhon Arias hay Jaminton Campaz.

Trận thua Thụy Sĩ không phản ánh hết mức độ nguy hiểm của Colombia. Họ tạo ra nhiều cơ hội rõ ràng hơn, có cú đánh đầu dội xà của Jhon Lucumí, pha bỏ lỡ đáng tiếc của Campaz trong hiệp phụ và nhỉnh hơn hẳn về chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG), với 1,03 so với 0,35 của Thụy Sĩ.

Thụy Sĩ thiếu sự bùng nổ, nhưng rất lì lợm

So với Colombia, Thụy Sĩ không sở hữu nhiều cầu thủ có tốc độ để liên tục khai thác khoảng trống sau lưng hai hậu vệ biên của Argentina. Đổi lại, họ là một tập thể rất kỷ luật. Granit Xhaka, Remo Freuler, Denis Zakaria, Manuel Akanji và Gregor Kobel tạo nên bộ khung giàu kinh nghiệm, thi đấu chặt chẽ và không dễ bị cuốn theo cảm xúc.

Việc Thụy Sĩ vào tứ kết World Cup lần đầu tiên kể từ năm 1954 cho thấy đây không phải hiện tượng may mắn. Họ có thể không chơi bùng nổ, nhưng lại rất giỏi kéo đối thủ vào thế trận chậm, kín kẽ và đầy ngột ngạt.

Bài toán thật sự nằm ở Argentina

Argentina cần nhìn lại chính mình trước khi nói về đối thủ. Hai trận đấu loại trực tiếp liên tiếp đều thắng 3-2, trước Cape Verde và Ai Cập, là tín hiệu đáng lo. Mỗi khi tuyến giữa để mất bóng, hàng thủ Argentina không còn tạo được cảm giác chắc chắn như trước.

Khi Messi bị khóa ở khu vực trung lộ, nhịp tấn công của Argentina dễ rơi vào tình trạng kiểm soát bóng nhiều nhưng thiếu những đường chuyền xuyên phá. Trước Thụy Sĩ, nếu Argentina triển khai bóng chậm, phụ thuộc quá nhiều vào cảm hứng của Messi và không thể ghi bàn sớm, trận đấu rất dễ diễn ra theo đúng kịch bản mà Murat Yakin mong muốn: ít khoảng trống, nhiều va chạm, nhiều tình huống bóng chết và áp lực tăng dần theo thời gian.

Dễ thở hơn, nhưng không được chủ quan

Cách tốt nhất để Argentina kiểm soát trận đấu là ghi bàn sớm. Khi Thụy Sĩ buộc phải dâng cao đội hình, khoảng trống sẽ mở ra để Messi, Julián Álvarez hoặc Lautaro Martínez khai thác. Ngược lại, nếu tỷ số vẫn là 0-0 sau khoảng một giờ thi đấu, Argentina sẽ phải đối mặt với những cái bẫy rất khó chịu.

Thụy Sĩ đủ bản lĩnh để kéo trận đấu vào hiệp phụ, thậm chí loạt sút luân lưu, điều họ vừa làm thành công trước Colombia. Vì vậy, việc coi "Thụy Sĩ dễ thở hơn Colombia" là đúng, nhưng chỉ đúng trên lý thuyết.

Bởi với Argentina lúc này, đối thủ lớn nhất không chỉ là Thụy Sĩ, mà còn là khả năng tự khắc phục những điểm yếu của chính mình trước khi quá muộn.

Xem thêm
0
124 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Ngôi sao World Cup bước ra từ PSV

Ismael Saibari đến FIFA World Cup 2026 với hành trang là một mùa giải bùng nổ trong màu áo PSV Eindhoven. Ở giải vô địch Hà Lan, anh góp công lớn giúp PSV giành chức vô địch thứ 27, với trung bình cứ 93 phút lại in dấu giày vào một bàn thắng. 15 pha lập công, 8 đường kiến tạo trong 27 trận đủ để anh được bầu là Cầu thủ xuất sắc nhất giải.

Trên sân chơi châu Âu, Saibari tiếp tục gây ấn tượng với 3 bàn thắng sau 7 trận ở cúp C1 châu Âu, trong đó có những cú sút tung lưới chính Bayern Munich và Bayer Leverkusen. Những màn trình diễn đó là nền tảng để anh bước vào World Cup với sự tự tin và phong độ cao.

Morocco hưởng lợi từ một cầu thủ “đa năng thật sự”

Trong màu áo đội tuyển, Saibari không bị đóng khung vào một vai trò cố định. Nhờ khả năng xử lý tốt bằng cả hai chân, cảm nhận không gian tốt và thể lực dồi dào, anh có thể chơi tiền vệ trung tâm, hộ công, dạt biên hoặc đá cao nhất trên hàng công. Tại World Cup 2026, huấn luyện viên Mohamed Ouahbi chủ yếu sử dụng anh như một trung phong ảo.

Chính ở vị trí này, Saibari liên tiếp ghi những bàn thắng quan trọng: cú dứt điểm quyết định trong trận hòa 1-1 với Brazil, pha lập công duy nhất trước Scotland, rồi tiếp tục nổ súng trong chiến thắng 4-2 trước Haiti. Bước vào vòng loại trực tiếp, anh lạnh lùng thực hiện quả đá cuối cùng trong loạt luân lưu trước Hà Lan, rồi tiếp tục dẫn dắt hàng công trong chiến thắng 3-0 trước chủ nhà Canada.

Bayern chờ đợi một mũi công toàn diện

Những gì Saibari thể hiện ở PSV và đội tuyển khiến người hâm mộ Bayern Munich háo hức. Họ đã tận mắt chứng kiến anh ghi “siêu phẩm” vào lưới đội nhà ở vòng bảng cúp C1, và giờ chờ anh tái hiện điều đó tại Allianz Arena trong màu áo đỏ.

Các huấn luyện viên từng làm việc với Saibari đều nhấn mạnh sự toàn diện. Huấn luyện viên trưởng Morocco, Mohamed Ouahbi, mô tả anh là cầu thủ có sức mạnh, thể lực, chơi đầu tốt, dứt điểm và chuyền bóng đều chất lượng, xử lý bóng tự tin và có thể vượt qua đối thủ. Huấn luyện viên PSV Peter Bosz bổ sung rằng Saibari kết hợp được sức mạnh, kỹ thuật và tầm nhìn, tạo nên một mẫu tiền vệ rất đầy đủ.

Ở tuổi 25, với 35 trận khoác áo đội tuyển và 12 bàn thắng tính đến ngày 7/7/2026, Saibari bước vào Bayern trong tư thế của một trụ cột tuyển quốc gia, chứ không còn là một tài năng tiềm năng. World Cup 2026 chỉ là sân khấu mới nhất để anh khẳng định điều đó.

Xem thêm
0
95 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Trọng tâm của cuộc thương lượng

Jurgen Klopp đã bày tỏ mong muốn dẫn dắt đội tuyển Đức sau khi Julian Nagelsmann rời ghế huấn luyện viên trưởng vì thất bại trước Paraguay ở vòng 1/16 World Cup. Tuy vậy, hai bên vẫn chưa chốt được thỏa thuận cuối cùng. Cuối tuần này, Klopp sẽ tạm dừng công việc bình luận trên nền tảng Magenta TV để gặp trực tiếp lãnh đạo Liên đoàn bóng đá Đức tại New York, cho thấy đây là giai đoạn then chốt của quá trình đàm phán.

Vướng mắc từ hợp đồng và tiền bồi thường

Trở ngại lớn nhất hiện nay nằm ở ràng buộc của Klopp với tập đoàn Red Bull, nơi ông đang giữ vai trò phụ trách bóng đá toàn cầu. Liên đoàn Đức phải thống nhất được gói bồi thường với Red Bull, cụ thể là với giám đốc điều hành Oliver Mintzlaff. Dù khoản bồi thường không được xem là rào cản không thể vượt qua, hai bên vẫn chưa đạt được tiếng nói chung, khiến tiến trình bổ nhiệm chưa thể hoàn tất.

Vai trò mới rộng hơn ghế huấn luyện

Đàm phán trở nên phức tạp vì nhiệm vụ Klopp được dự kiến không chỉ dừng ở việc cầm quân trên sân. Ông được kỳ vọng có tiếng nói trong những vấn đề mang tính định hướng, từ phát triển tài năng trẻ đến xây dựng phong cách chơi bóng cho đội tuyển. Việc đưa những nội dung này vào hợp đồng khiến phạm vi công việc phải được xác định rất rõ, làm cho quá trình thương lượng kéo dài hơn thông thường.

Niềm tin cao nhưng vẫn có sự dè dặt

Phó chủ tịch Liên đoàn Đức Hans-Joachim Watzke khẳng định Klopp là lựa chọn số một và đánh giá khả năng thành công của thương vụ cao hơn 50 phần trăm, song ông vẫn tỏ ra thận trọng. Watzke nhắc lại rằng đây chưa phải là thỏa thuận hoàn tất, nhấn mạnh còn nhiều “chướng ngại” liên quan đến hợp đồng với Red Bull. Ông kỳ vọng Klopp sẽ chấp nhận một phần “ưu đãi vì tình yêu quê hương”, dựa trên việc Klopp được cho là rất gắn bó với nước Đức.

Áp lực từ khủng hoảng bóng đá Đức

Bối cảnh khủng hoảng sau ba kỳ giải lớn liên tiếp thất bại khiến Liên đoàn Đức cần hơn một huấn luyện viên đơn thuần. Trong thời gian làm bình luận viên tại World Cup, Klopp đã nói đến nhu cầu thay đổi tận gốc quanh đội tuyển, từ cách đào tạo cầu thủ đến bản sắc thi đấu. Chính nhận thức này khiến ông được xem là người đủ uy tín để dẫn dắt quá trình chuyển mình, và cũng là lý do khiến mọi bên đều tin rằng việc bổ nhiệm chỉ còn là vấn đề thời gian.

Xem thêm
0
331 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật