Huyền thoại Rivaldo: Brazil lẽ ra phải đi xa hơn nếu không mắc 3 lỗi này

Đưa Messi đá cánh phải: Canh bạc quyết định giúp Argentina thắng Ai Cập?

Cú phạt đền hỏng và khoảnh khắc Messi vượt qua chính mình ở tuổi 39

Thế Tuyến

Ismael Saibari: Từ ngôi sao PSV đến trụ cột Morocco tại World Cup 2026

Ngôi sao World Cup bước ra từ PSV

Ismael Saibari đến FIFA World Cup 2026 với hành trang là một mùa giải bùng nổ trong màu áo PSV Eindhoven. Ở giải vô địch Hà Lan, anh góp công lớn giúp PSV giành chức vô địch, với trung bình cứ 93 phút lại in dấu giày vào một bàn thắng. 15 pha lập công, 8 đường kiến tạo trong 27 trận đủ để anh được bầu là Cầu thủ xuất sắc nhất giải.

Trên sân chơi châu Âu, Saibari tiếp tục gây ấn tượng với 3 bàn thắng sau 7 trận ở cúp C1 châu Âu, trong đó có những cú sút tung lưới chính Bayern Munich và Bayer Leverkusen. Những màn trình diễn đó là nền tảng để anh bước vào World Cup với sự tự tin và phong độ cao.

Morocco hưởng lợi từ một cầu thủ “đa năng thật sự”

Trong màu áo đội tuyển, Saibari không bị đóng khung vào một vai trò cố định. Nhờ khả năng xử lý tốt bằng cả hai chân, cảm nhận không gian tốt và thể lực dồi dào, anh có thể chơi tiền vệ trung tâm, hộ công, dạt biên hoặc đá cao nhất trên hàng công. Tại World Cup 2026, huấn luyện viên Mohamed Ouahbi chủ yếu sử dụng anh như một trung phong ảo.

Chính ở vị trí này, Saibari liên tiếp ghi những bàn thắng quan trọng: cú dứt điểm quyết định trong trận hòa 1-1 với Brazil, pha lập công duy nhất trước Scotland, rồi tiếp tục nổ súng trong chiến thắng 4-2 trước Haiti. Bước vào vòng loại trực tiếp, anh lạnh lùng thực hiện quả đá cuối cùng trong loạt luân lưu trước Hà Lan, rồi tiếp tục dẫn dắt hàng công trong chiến thắng 3-0 trước chủ nhà Canada.

Bayern chờ đợi một mũi công toàn diện

Những gì Saibari thể hiện ở PSV và đội tuyển khiến người hâm mộ Bayern Munich háo hức. Họ đã tận mắt chứng kiến anh ghi “siêu phẩm” vào lưới đội nhà ở vòng bảng cúp C1, và giờ chờ anh tái hiện điều đó tại Allianz Arena trong màu áo đỏ.

Các huấn luyện viên từng làm việc với Saibari đều nhấn mạnh sự toàn diện. Huấn luyện viên trưởng Morocco, Mohamed Ouahbi, mô tả anh là cầu thủ có sức mạnh, thể lực, chơi đầu tốt, dứt điểm và chuyền bóng đều chất lượng, xử lý bóng tự tin và có thể vượt qua đối thủ. Huấn luyện viên PSV Peter Bosz bổ sung rằng Saibari kết hợp được sức mạnh, kỹ thuật và tầm nhìn, tạo nên một mẫu tiền vệ rất đầy đủ.

Ở tuổi 25, với 35 trận khoác áo đội tuyển và 12 bàn thắng tính đến ngày 7/7/2026, Saibari bước vào Bayern trong tư thế của một trụ cột tuyển quốc gia, chứ không còn là một tài năng tiềm năng. World Cup 2026 chỉ là sân khấu mới nhất để anh khẳng định điều đó.

0
206 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Đình Quý

Argentina tiến vào tứ kết World Cup sau hai trận thắng 3-2 liên tiếp, trước Cape Verde rồi Ai Cập. Tỉ số đẹp, kịch bản kịch tính, nhưng phía sau là một hàng thủ chông chênh và cảm giác chiến thắng dựa quá nhiều vào những phút bùng nổ của Lionel Messi.

Hàng thủ vô địch, màn trình diễn hạng thường

Trước Ai Cập, Argentina phòng ngự tệ hại. Pha đánh đầu mở tỉ số của Yasser Ibrahim đến từ sai lầm của Lisandro Martinez. Những pha phản công của Ai Cập liên tục xé toang tuyến dưới, để rồi Mostafa Ziko ghi bàn thứ hai. HLV Hossam Hassan bức xúc, còn Ziko ám chỉ “ai đó đang trao cúp cho Argentina”, nhưng thực tế 79 phút đầu cho thấy nhà vô địch thế giới hoàn toàn có thể bị loại mà không cần đến tranh cãi trọng tài.

Shobeir và mặt trái của sự phụ thuộc

Thủ môn Shobeir chơi chói sáng, không chỉ cản phá quả phạt đền của Messi mà còn nhiều tình huống khác. Trong khi đó, Argentina gần như chỉ biết trông chờ vào khoảnh khắc của số 10. Khi Messi “chưa bật công tắc”, cả đội bế tắc, thiếu phương án rõ ràng dù được đánh giá có dàn hỗ trợ chất lượng.

Khoảnh khắc siêu sao che mờ vấn đề

Messi kiến tạo cho Cristian Romero, rồi tự mình ghi bàn gỡ hòa bằng cú sút đưa anh lên tám bàn tại giải, thành tích cao nhất kể từ Gerd Muller năm 1970. Pha phản công kết liễu của Enzo Fernandez khiến khán đài nổ tung, còn Messi gục xuống vì kiệt sức. Những phút bùng nổ ấy đủ để che đi một trận đấu hỗn loạn, nhưng không xóa được thực tế Argentina đang phòng ngự rất tệ.

Chiến thắng kiểu này có bền?

Trong bốn ngày, Argentina hai lần thắng 3-2 sau những màn rượt đuổi nghẹt thở. Đó là thứ cảm xúc khiến người hâm mộ phấn khích, nhưng cũng là lời nhắc về giới hạn của phép màu. Messi vẫn có thể “thức dậy” và xoay chuyển cục diện, như Thierry Henry mô tả, song nếu hàng thủ không cải thiện, mỗi trận đấu tiếp theo sẽ lại là một canh bạc.

Xem thêm
1
262 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đoàn Linh

Mbappe trước thách thức lớn nhất

Maroc có thể là thử thách khó chịu nhất mà Mbappe phải đối mặt kể từ đầu World Cup 2026. Trước trận tứ kết, đội trưởng tuyển Pháp đang có phong độ rất cao với 7 bàn thắng và 2 kiến tạo sau 5 trận, đạt hiệu suất trung bình 1,4 bàn mỗi trận. Nhưng phong độ chỉ là một phần của câu chuyện.

ĐT Maroc không phải đội bóng dễ bị cuốn vào tốc độ của đối thủ. Họ biết cách phòng ngự với số đông, chịu sức ép tốt và phản công rất sắc bén. Với Mbappe, đây là trận đấu có thể quyết định liệu anh có tiếp tục bứt lên trong cuộc đua Vua phá lưới hay bị kéo vào một đêm đầy vất vả.

Mbappe vẫn rất hay, nhưng Pháp đã gặp vấn đề

Trận thắng Paraguay 1-0 ở vòng 1/8 là lời cảnh báo rõ ràng dành cho Pháp. Theo ESPN, Les Bleus kiểm soát bóng tới 76%, tung ra 15 cú dứt điểm, có 5 lần sút trúng đích, được hưởng 12 quả phạt góc và có 25 lần chạm bóng trong vòng cấm đối phương. Paraguay chỉ cầm bóng 24%, tung ra 5 cú sút và chỉ có 1 lần đưa bóng trúng đích.

Thế nhưng, Pháp vẫn phải chờ đến quả phạt đền của Mbappe ở phút 70 mới phá vỡ được thế bế tắc. Điều đó cho thấy khi đối thủ lùi sâu, chơi quyết liệt và bịt kín khoảng trống phía sau hàng thủ, Mbappe không dễ tạo ra những pha bứt tốc quen thuộc.

Maroc còn khó chịu hơn Paraguay

Maroc không chỉ biết lùi sâu phòng ngự. Chiến thắng 3-0 trước Canada cho thấy đại diện Bắc Phi cực kỳ lạnh lùng trong những pha ra đòn. Canada tung ra 10 cú sút, còn Maroc chỉ có 5, nhưng Maroc lại có tới 4 lần đưa bóng trúng đích và ghi 3 bàn. Chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) của Canada là 0,84, còn Maroc là 0,82, gần như không có nhiều khác biệt.

Tuy nhiên, chỉ số bàn thắng kỳ vọng sau các cú sút trúng đích (xGOT) của Maroc lên tới 2,15, cao hơn rất nhiều so với 0,53 của Canada. Nói cách khác, Maroc không cần tạo ra quá nhiều cơ hội, nhưng mỗi khi dứt điểm, họ đều đạt hiệu quả rất cao.

Hàng thủ Maroc là thước đo đủ nặng ký

Trước Canada, Maroc có tới 47 pha phá bóng, 9 lần đánh chặn, 44 pha thu hồi bóng và thắng 59 pha tranh chấp tay đôi. Những con số đó cho thấy họ sẵn sàng chơi thực dụng, lùi sâu và bảo vệ vòng cấm bằng số đông.

Với Mbappe, đây chắc chắn sẽ là một trận đấu rất khó chịu. Anh đang có trung bình 5,2 cú sút mỗi trận, tỷ lệ chuyền chính xác 87%, tạo ra 2,4 đường chuyền quyết định mỗi trận và sở hữu xG 4,05 từ đầu giải. Nhưng trước một hàng thủ luôn có người bọc lót phía sau như Maroc, Mbappe sẽ không dễ nhận bóng trong tư thế thuận lợi để hướng về khung thành đối phương.

Hakimi là điểm nóng của trận đấu

Cuộc đối đầu giữa Mbappe và Achraf Hakimi nhiều khả năng sẽ ảnh hưởng lớn đến cục diện trận tứ kết. Hakimi hiểu rất rõ Mbappe sau quãng thời gian cả hai cùng khoác áo PSG, đồng thời sở hữu tốc độ và thể lực để bám theo những pha đi bóng ở hành lang trái của tiền đạo tuyển Pháp. Quan trọng hơn, Hakimi không chỉ giỏi phòng ngự.

Trước Canada, chính anh là người kiến tạo để Azzedine Ounahi mở tỷ số. Nếu Hakimi vừa khóa chặt được cánh phải của Maroc, vừa buộc Mbappe phải lùi sâu hỗ trợ phòng ngự, sức ép của Pháp ở hành lang trái sẽ giảm đi đáng kể.

Bài kiểm tra thật sự cho số 10 tuyển Pháp

Mbappe vẫn là cầu thủ có thể định đoạt trận đấu chỉ bằng một pha tăng tốc, một cú sút hoặc một quả phạt đền. Nhưng Maroc là kiểu đối thủ khiến mọi ngôi sao phải kiên nhẫn. Họ không cần cầm bóng nhiều, không cần tấn công dồn dập, nhưng đủ lì lợm để kéo trận đấu vào thế chặt chẽ và đủ sắc bén để trừng phạt mọi sai lầm.

Nếu muốn tiếp tục gia tăng thành tích ghi bàn, Mbappe sẽ phải vượt qua một bài toán khó hơn nhiều so với các trận trước khi cần phải phá vỡ một hệ thống phòng ngự đã và đang được tổ chức cực kỳ kỷ luật. Nó cần đến những khoảnh khắc xuất thần thật sự. Liệu Mbape có thể tỏa sáng? Hãy cùng chờ xem!

Xem thêm
0
181 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Văn Phong

Argentina đã giành vé vào tứ kết sau chiến thắng 3-2 trước Ai Cập, nhưng đó không phải trận đấu mang lại cảm giác yên tâm. Nhà đương kim vô địch kiểm soát bóng 58%, tung ra 17 cú sút và tạo chỉ số xG lên tới 2,62, vượt trội so với 4 pha dứt điểm cùng xG 0,59 của Ai Cập. Tuy nhiên, vấn đề nằm ở chỗ Argentina vẫn để đối thủ ghi 2 bàn từ số cơ hội rất ít. Chiến thắng ấy cho thấy bản lĩnh của Messi và đồng đội, nhưng cũng phơi bày nhiều dấu hiệu đáng lo trước vòng tứ kết.

Hàng thủ chưa mang lại sự yên tâm

Điều đáng lo nhất của Argentina không phải là họ bị Ai Cập ép sân quá nhiều, mà là việc họ để đối thủ ghi bàn quá dễ. Ai Cập chỉ có 2 cú sút trúng đích, nhưng cả hai đều trở thành bàn thắng. Phút 15, Yasser Ibrahim đánh đầu mở tỷ số trong tình huống hàng thủ Argentina theo người không tốt và phản ứng chậm. Đến phút 67, Mostafa Zico nâng tỷ số lên 2-0 sau một pha phản công nhanh, khi khoảng trống sau lưng hàng thủ Argentina bị khai thác rõ ràng. Với một đội đặt mục tiêu vô địch, việc liên tục phải rượt đuổi và sửa sai như vậy là tín hiệu rất đáng lo.

Khởi đầu chậm, tự làm khó mình

Argentina nhập cuộc không thật sự tốt. Họ để Ai Cập có những pha lên bóng nguy hiểm từ sớm, rồi phải nhận bàn thua khi trận đấu mới trôi qua 15 phút. Đến phút 21, Messi lại đá hỏng penalty, khiến áp lực càng đè nặng hơn lên đội bóng của Lionel Scaloni. Argentina vẫn cầm bóng nhiều và tạo ra sức ép, nhưng cách chơi của họ thiếu sự sắc bén cần thiết để kiểm soát trận đấu ngay từ đầu. Ở vòng knock-out, một khởi đầu chậm có thể khiến mọi chuyện trở nên rất rủi ro, bởi chỉ một bàn thua sớm cũng đủ đẩy cả đội vào thế bị động.

Hai trận 3-2 liên tiếp là tín hiệu đáng lo

Trước trận thắng Ai Cập, Argentina cũng phải rất vất vả mới vượt qua Cape Verde với tỷ số 3-2 sau hiệp phụ. Họ để đối thủ gỡ hòa trong hiệp hai, rồi tiếp tục bị kéo vào một kịch bản căng thẳng ở hiệp phụ trước khi thoát hiểm nhờ bàn phản lưới ở phút 111. Việc thủng lưới 2 bàn trong hai trận knock-out liên tiếp cho thấy Argentina vẫn có bản lĩnh để vượt khó, nhưng khả năng kiểm soát trận đấu của họ không còn thật sự chắc chắn. Khi bước vào tứ kết, đó chắc chắn là dấu hiệu khiến Lionel Scaloni phải lo lắng.

Thụy Sĩ đủ lì lợm để gây khó

Thụy Sĩ không phải đội bóng chơi tấn công dồn dập, nhưng họ có đúng những phẩm chất để khiến Argentina gặp rắc rối. Trận hòa 0-0 sau 120 phút trước Colombia, rồi chiến thắng 4-3 trên chấm luân lưu, cho thấy đội bóng này có khả năng chịu áp lực rất tốt. Đây cũng là lần đầu Thụy Sĩ vào tứ kết World Cup kể từ năm 1954. Sức mạnh của họ nằm ở hàng thủ kỷ luật, lối chơi chặt chẽ, khả năng tranh chấp bền bỉ và chờ thời cơ phản công. Trước một Argentina đang để lộ khoảng trống sau lưng hai biên, những cầu thủ tốc độ như Dan Ndoye hay Ruben Vargas hoàn toàn có thể trở thành mũi khoan nguy hiểm.

Argentina vẫn được đánh giá cao hơn nhờ chất lượng đội hình, kinh nghiệm ở vòng knock-out và sự khác biệt mà Messi có thể tạo ra. Tuy nhiên, chiến thắng trước Ai Cập không đủ để che đi những vấn đề đang tồn tại. Nếu Thụy Sĩ ghi bàn trước, hoặc kéo trận đấu vào thế giằng co lâu dài, Argentina sẽ phải đối mặt với một thử thách khó chịu hơn nhiều so với những gì tỷ số 3-2 vừa qua thể hiện.

Xem thêm
0
125 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Chờ đón đại chiến Pháp với Maroc tại tứ kết

ĐT Pháp bước vào tứ kết World Cup 2026 với vị thế của một ứng viên vô địch, nhưng thử thách trước mắt họ không hề dễ dàng. Maroc không còn là hiện tượng bất ngờ như cách nhiều người từng nhìn nhận ở World Cup 2022.

Sau khi vào bán kết World Cup 2022, đội bóng Bắc Phi tiếp tục góp mặt ở tứ kết năm nay, trở thành chuẩn mực mới về bản lĩnh, tính tổ chức và sự lì lợm của bóng đá châu Phi. Với Pháp, đây không chỉ là một trận đấu để giành vé đi tiếp. Đây còn là bài kiểm tra thực sự về khả năng phá vỡ hệ thống phòng ngự chặt chẽ và chống phản công trước một đối thủ rất biết cách chơi trong áp lực.

Pháp thắng nhưng vẫn để lại dấu hỏi

Chiến thắng 1-0 trước Paraguay giúp Pháp nối dài hành trình, nhưng đó không phải màn trình diễn quá thuyết phục. Les Bleus kiểm soát bóng tới 76%, tung ra 15 cú sút, có 5 lần đưa bóng trúng đích và được hưởng 12 quả phạt góc, nhưng cuối cùng chỉ thắng nhờ quả phạt đền của Kylian Mbappé.

Những con số ấy cho thấy một vấn đề rõ ràng: Pháp vẫn tạo được sức ép, nhưng khi đối thủ lùi sâu, chơi quyết liệt và kéo trận đấu vào thế giằng co, họ không phải lúc nào cũng tìm được cách xuyên thủng hàng phòng ngự. Trước Maroc, sự bế tắc như vậy có thể trở nên nguy hiểm hơn rất nhiều.

Maroc lạnh lùng hơn Paraguay

Nếu Paraguay khiến Pháp gặp khó bằng lối chơi phòng ngự, thì Maroc còn đáng sợ hơn bởi họ biết cách phản công và kết liễu trận đấu. Chiến thắng 3-0 trước Canada là minh chứng rõ nhất. Maroc không cần kiểm soát hoàn toàn thế trận, nhưng mỗi khi có cơ hội, họ đều xử lý rất gọn gàng và chính xác.

Azzedine Ounahi lập cú đúp, Soufiane Rahimi ghi bàn ở phút bù giờ, còn Brahim Díaz để lại dấu ấn lớn trong cách Maroc triển khai bóng từ tuyến dưới lên phía trên. Điểm mạnh nhất của đại diện châu Phi là khả năng chịu sức ép, chờ đối thủ mắc sai lầm rồi tung đòn quyết định đúng thời điểm.

Những mũi nhọn Pháp phải dè chừng

Brahim Díaz là cái tên Pháp cần phải dành sự để tâm lớn nhất. Anh có khả năng xoay sở trong phạm vi hẹp, giữ bóng tốt và tung ra những đường chuyền quyết định khi hàng thủ đối phương rơi vào trạng thái hỗn loạn.

Ounahi lại là mẫu tiền vệ có thể phá vỡ cấu trúc pressing bằng những pha thoát pressing và xâm nhập bất ngờ. Ở cánh phải, Achraf Hakimi vẫn là mũi tấn công rất khó kiểm soát. Nếu Pháp không hỗ trợ đủ tốt cho hành lang trái, Hakimi hoàn toàn có thể dâng cao, tạo nhiều nguy hiểm cho khung thành Mike Maignan.

Bounou và vũ khí tinh thần của Maroc

Yassine Bounou cũng là lý do Pháp không được phép phung phí cơ hội. Maroc từng vượt qua Hà Lan sau loạt sút luân lưu ở vòng 1/16, và trong những trận đấu căng thẳng như tứ kết World Cup, một thủ môn bản lĩnh có thể làm thay đổi hoàn toàn cục diện.

Bên cạnh đó, Rahimi là phương án tốc độ rất đáng chú ý, đặc biệt nếu Ismael Saibari chưa đạt thể trạng tốt nhất vì vấn đề gân kheo. Maroc không sở hữu dàn sao hào nhoáng như Pháp, nhưng họ có đủ nhân tố để khiến trận đấu trở nên khó lường hơn.

Bài kiểm tra cực đại cho Les Bleus

Pháp vẫn nhỉnh hơn về chiều sâu đội hình, đẳng cấp cá nhân và kinh nghiệm ở những trận cầu lớn. Mbappé, Dembélé hay Olise đều có thể định đoạt trận đấu chỉ bằng một khoảnh khắc. Nhưng Maroc không phải đối thủ mà Pháp có thể đánh bại chỉ bằng thói quen chiến thắng.

Đội bóng Bắc Phi có tổ chức, có tốc độ, có một thủ môn xuất sắc và có niềm tin rất lớn sau hai kỳ World Cup liên tiếp tiến sâu. Nếu Les Bleus lên bóng chậm, xử lý thiếu sắc bén hoặc để mất bóng ở khu vực giữa sân, họ hoàn toàn có thể phải trả giá. Tứ kết này vì thế không chỉ là màn khẳng định sức mạnh của Pháp, mà còn là bài kiểm tra cực đại mang tên Maroc.

Xem thêm
0
467 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Phạm Tuấn

Jude Bellingham chỉ cần 98 giây để ghi hai bàn, mở toang cánh cửa vào tứ kết cho tuyển Anh trước Mexico trong bầu không khí ngột ngạt ở Azteca. Nhưng với Wayne Rooney, giá trị màn trình diễn ấy không dừng ở tỷ số 3-2, mà nằm ở cảm giác “một mình kéo cả đội” mà tiền vệ 23 tuổi mang lại.

“Trận đấu để đời” mà Rooney chờ đợi

Rooney chia sẻ trên podcast rằng anh đã chờ một trận đấu mà Bellingham buộc phải gồng gánh tập thể. Gặp Mexico, điều đó xuất hiện đúng như dự cảm. Hai bàn thắng liên tiếp, đúng thời điểm đội tuyển Anh cần nhất, khiến cựu tiền đạo này liên tưởng ngay tới những đêm châu Âu kinh điển của Steven Gerrard và Roy Keane.

So sánh với Gerrard và Keane

Rooney nhắc lại cú ngược dòng của Liverpool trước AC Milan ở chung kết cúp châu Âu 2005, nơi Gerrard ghi bàn mở màn cho cuộc lội ngược dòng từ thế bị dẫn 0-3. Anh cũng gợi lại trận bán kết với Juventus năm 1999, khi Keane ghi bàn và chơi trọn vẹn dù biết mình bị treo giò ở chung kết. Theo Rooney, Bellingham đã có “phiên bản riêng” của những khoảnh khắc ấy trong màu áo tuyển Anh.

Điểm 10 từ nỗ lực toàn diện

Không chỉ là hai bàn thắng, Rooney đánh giá Bellingham đạt “10 trên 10” vì cả những chi tiết ít hào nhoáng hơn. Pha xoạc bóng cứu thua trước Cesar Montes ngay trước giờ nghỉ là ví dụ. Rooney thừa nhận Bellingham đôi lúc chưa đứng đúng vị trí phòng ngự, nhưng tinh thần lao về, sẵn sàng sửa sai cho đồng đội khiến anh tin đây là trận đấu xứng đáng với điểm số tuyệt đối.

Xem thêm
0
45 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật