Tại Manchester United, không ai — kể cả những người lạc quan nhất — dám chắc rằng một cậu nhóc gầy gò, thích biểu diễn sẽ trở thành một trong những tay săn bàn vĩ đại nhất lịch sử bóng đá. Thật sự là không.
Ryan Giggs vẫn nhớ rất rõ trận ra mắt của Cristiano Ronaldo trước Bolton Wanderers. Cả sân Old Trafford bùng nổ vì những pha đảo chân chóng mặt, những cú ngoặt bóng đầy ngẫu hứng. Nhưng đi kèm với đó là sự non nớt: những tình huống ngã quá dễ, sự ức chế khi không được thổi phạt, và cả những pha giữ bóng quá lâu đến mức đồng đội phát cáu. Ronaldo khi ấy màu mè, rê dắt quá đà, đôi lúc hành xử như một cậu bé hơn là một cầu thủ chuyên nghiệp. Những ngày đầu tiên thực sự không hề êm ả.
Rồi một ngày, mọi thứ “khớp” lại.
Sự ngẫu hứng được mài giũa thành hiệu quả. Kỹ thuật biến thành vũ khí sát thương. Từ khoảnh khắc đó, chỉ cần đưa bóng cho Cristiano. Trong một tập thể sở hữu những cái tên xuất sắc như Carlos Tevez, Paul Scholes hay Wayne Rooney, chính Ronaldo mới là người tạo ra khác biệt. Không ít lần anh kéo cả đội ra khỏi khó khăn, tự mình định đoạt trận đấu khi thế trận tưởng chừng bế tắc.
Anh tự biến mình thành một cỗ máy săn bàn. Không phải nhờ may mắn, mà bằng kỷ luật thép và khát khao hoàn thiện bản thân đến cực đoan. Ở đẳng cấp cao nhất, nơi sai lầm bị trừng phạt ngay lập tức, Ronaldo vẫn đứng đó — lạnh lùng, quyết đoán, và tàn nhẫn trước khung thành.
Những cầu thủ vĩ đại nhất luôn phải chứng minh bản thân ở những sân khấu lớn nhất. Cristiano đã làm điều đó tại Manchester United, rồi tiếp tục khẳng định tên tuổi ở Real Madrid, Juventus và giờ là Al Nassr.
Với Ryan Giggs, người từng sát cánh cùng anh trong những năm tháng đầu tiên, câu trả lời rất rõ ràng: Cristiano Ronaldo xứng đáng được xem là một trong những cầu thủ vĩ đại nhất mọi thời đại.