Nhà Glazer trước ngã rẽ mới ở Old Trafford

BXH U19 ĐNA mới nhất: U19 Việt Nam dẫn đầu, Indonesia thắng đậm vẫn xếp sau

Cuộc đua cá nhân ở World Cup 2026: Khi những kỷ lục chờ đón

Vũ Dân

Modric bất lực, Croatia trắng tay dù thử nghiệm đội hình mới

Thất bại 0-2 trước Bỉ ngay tại Rijeka khiến Croatia có màn chạy đà không như ý cho World Cup 2026. Dù tạo ra không ít cơ hội, đội bóng áo caro vẫn rời sân mà không ghi nổi bàn danh dự, trong khi những sai sót nhỏ ở hàng thủ bị đối phương khai thác triệt để.

Cơ hội đến rồi đi với Croatia

Đội chủ nhà không thiếu tình huống để xoay chuyển cục diện. Ngay sau khi bị dẫn trước, Luka Modric tung cú sút chân phải hiểm hóc về góc xa nhưng bị Thibaut Courtois bay người cứu thua. Sang hiệp hai, các cầu thủ vào sân thay người giúp Croatia chơi sáng hơn. Luka Sucic tạt bóng chuẩn xác để Ante Budimir đánh đầu từ cự ly gần, song bóng lại dội xà ngang. Cuối trận, Sucic thêm một lần khiến khán giả tiếc nuối với cú cứa lòng chân trái chệch cột trong gang tấc.

Hai khoảnh khắc lỏng lẻo, hai bàn thua

Trong khi hàng công phung phí, hàng thủ Croatia lại thiếu tập trung ở những thời điểm nhạy cảm. Cuối hiệp một, họ không kịp phản ứng với pha đá phạt nhanh của De Bruyne, để Doku thoát xuống rồi chuỗi bóng bật ra tạo điều kiện cho Tielemans mở tỷ số. Đến phút bù giờ, tuyến dưới dâng cao nhưng không kịp bọc lót, để Lukaku thoát xuống nhận đường chuyền bổng và dứt điểm chéo góc hạ gục thủ môn Kotarski.

Thử nghiệm nhân sự chưa mang lại kết quả

HLV Croatia sử dụng rất nhiều sự thay đổi người từ phút 58 trở đi, khi hàng loạt trụ cột như Modric, Kovacic, Perisic rời sân nhường chỗ cho Sucic, Budimir, Mario Pasalic, Vlasic. Những điều chỉnh này giúp đội chủ nhà chơi tươi mới hơn, tạo thêm sức ép hai biên, nhưng hiệu quả cuối cùng vẫn là con số không. Trận thua Bỉ cho thấy Croatia còn nhiều việc phải làm với khâu dứt điểm và sự tập trung ở hàng thủ trước khi bước vào giải đấu lớn.

0
374 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Nguyễn Thông

Kế hoạch rõ ràng trước khi bước vào chợ hè

Omar Berrada, giám đốc điều hành của Man Utd mô tả kỳ chuyển nhượng như một giai đoạn nhiều biến số, nơi câu lạc bộ không thể biết chắc sẽ kết thúc ra sao. Vì vậy, Man United đặt nặng việc chuẩn bị: xác định sớm vị trí cần tăng cường và xây dựng kế hoạch cụ thể cho từng khu vực trên sân. Với ông, đó là cách duy nhất để chủ động trong một thị trường luôn biến động.

Ưu tiên cầu thủ đã quen Ngoại hạng Anh

Thành công của Bryan Mbeumo và Matheus Cunha, hai tân binh đến từ các đội bóng trong nước mùa hè trước, khiến Man United tin hơn vào hướng đi này. Berrada cho biết “khuôn mẫu” của mùa hè năm ngoái sẽ được lặp lại ở nhiều điểm, trong đó có việc chú ý đặc biệt tới những cầu thủ đã chứng minh được khả năng thích nghi với Ngoại hạng Anh.

Dù vậy, câu lạc bộ không đóng khung trong phạm vi nội địa. Berrada vẫn nhắc tới nhóm cầu thủ đang chơi nổi bật ngoài nước Anh, miễn là họ phù hợp với định hướng dài hạn.

Tuyến giữa là trọng tâm nâng cấp

Trong kế hoạch đó, hàng tiền vệ được đặt lên hàng đầu. Man United đã đạt thỏa thuận 35 triệu bảng với Atalanta để chiêu mộ Éderson, tiền vệ người Brazil. Câu lạc bộ cũng xem xét khả năng chiêu mộ Mateus Fernandes từ West Ham và theo dõi sát sao tương lai của hậu vệ trái Lewis Hall tại Newcastle.

Berrada nhấn mạnh mọi thương vụ đều phải nằm trong “điều kiện của câu lạc bộ”, vừa đáp ứng nhu cầu hiện tại, vừa không phá vỡ định hướng lâu dài.

Giữ Bruno Fernandes trong cấu trúc mới

Bên cạnh việc mua sắm, Man United muốn giữ Bruno Fernandes ở lại. Berrada đánh giá anh là đội trưởng xuất sắc, có mùa giải ấn tượng và thể hiện vai trò thủ lĩnh cả trong lẫn ngoài sân cỏ. Dù từng được Al Hilal quan tâm và không loại trừ khả năng ra đi sau World Cup, Bruno vẫn được xem là nhân tố quan trọng trong cấu trúc đội hình mà câu lạc bộ đang xây dựng.

Sự lạc quan sau bước tiến cùng Carrick

Phong độ khởi sắc ở nửa sau mùa giải, với vị trí thứ ba Ngoại hạng Anh và tấm vé trở lại Champions League dưới thời Michael Carrick, tạo nền tảng cho chiến lược chuyển nhượng mới. Sau khi Carrick được bổ nhiệm chính thức, Berrada tin rằng Man United đã có “những con người phù hợp” và môi trường thuận lợi để hướng tới giai đoạn thành công tiếp theo.

Xem thêm
0
429 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Klose và kỷ lục 16 bàn: Vòng vây đang khép lại

Miroslav Klose đang là chân sút vĩ đại nhất lịch sử World Cup với 16 bàn, lập nên cột mốc trong chiến thắng 7-1 của Đức trước Brazil tại bán kết 2014. Trước ông, Gerd Müller từng giữ kỷ lục với 14 bàn, rồi đến Ronaldo của Brazil với 15 bàn. Mỗi lần kỷ lục bị phá là một thế hệ tiền đạo mới bước lên.

World Cup 2026 mở ra khả năng kỷ lục này lại đổi chủ. Lionel Messi đã có 13 bàn, Kylian Mbappé có 12. Phía sau là nhóm Ronaldo, Harry Kane, Neymar cùng có 8 bàn, nhưng khoảng cách khiến họ khó lòng bắt kịp nếu không có một kỳ giải bùng nổ hiếm thấy.

Messi và Mbappé từng cùng nhau tạo nên trận chung kết 2022 với năm bàn thắng, trong đó Mbappé lập cú hat-trick, Messi nâng cúp. Nếu Messi ghi thêm nhiều hơn Mbappé ở 2026, anh vẫn phải đối mặt với thực tế là mình đã 39 tuổi ở vòng bảng, trong khi Mbappé mới 28 và còn cơ hội dự thêm một kỳ World Cup nữa.

Chiếc giày vàng và thế hệ tuổi teen mới

Thomas Müller từng gây tiếng vang ở World Cup 2010 khi ghi 5 bàn, giúp Đức giành hạng ba và trở thành cầu thủ trẻ xuất sắc nhất giải. Ở tuổi 20, anh là người trẻ nhất từng giành danh hiệu Vua phá lưới.

World Cup 2026 có một gương mặt được nhắc đến nhiều nhất khi nói về khả năng phá kỷ lục này: Lamine Yamal. Ở tuổi 18, anh đã là trụ cột của Barcelona, góp công lớn giúp Tây Ban Nha vô địch Euro 2024 và được xem như gương mặt tiêu biểu của thế hệ mới. Nếu Tây Ban Nha tiến sâu, Yamal có cơ hội tranh chấp danh hiệu Vua phá lưới và các giải thưởng cá nhân khác trước khi bước sang tuổi 20.

Vấn đề nằm ở thể trạng. Yamal dính chấn thương gân kheo nặng vào cuối mùa giải cấp câu lạc bộ, có nguy cơ lỡ trận mở màn của Tây Ban Nha, thậm chí cả trận thứ hai. Thời lượng thi đấu bị hạn chế sẽ kéo theo số cơ hội ghi bàn ít đi.

Bên cạnh Yamal, còn có Lennart Karl của Đức (18 tuổi) và Endrick của Brazil (19 tuổi) cũng được đánh giá là những mũi nhọn trẻ có thể bùng nổ. Nhưng trong mắt nhiều người, Yamal vẫn là cái tên được chờ đợi nhất sau mùa giải anh ghi 24 bàn trên mọi đấu trường.

Quả bóng vàng World Cup: Rào cản tuổi tác Ronaldo 1998

Năm 1998, Ronaldo bước vào World Cup trên đất Pháp với tư cách chủ nhân Quả bóng vàng châu Âu, đang khoác áo Inter Milan và được xem là một trong những tiền đạo hay nhất lịch sử dù mới 21 tuổi. Brazil thua Pháp ở chung kết, Ronaldo chơi không tốt trong trận đấu đó, nhưng vẫn được bầu là cầu thủ hay nhất giải.

Từ đó đến nay, chưa có ai dưới 21 tuổi giành Quả bóng vàng World Cup. Danh hiệu này thường thuộc về những cầu thủ dày dạn kinh nghiệm, đang ở đỉnh cao sự nghiệp như Oliver Kahn, Zinedine Zidane, Luka Modric, Messi hay Diego Forlán. Ngoại trừ Messi năm 2014, các chủ nhân Quả bóng vàng sau Ronaldo đều trên 30 tuổi.

Chính vì vậy, khả năng một cầu thủ tuổi teen tái hiện dấu ấn của Ronaldo 1998 trở nên đặc biệt đáng chú ý. Yamal lại một lần nữa được nhắc đến như ứng viên tiềm năng. Ngoài ra, Karl, Endrick, Désiré Doué của Pháp hay các tiền vệ trẻ như João Neves, Kobbie Mainoo, Nico Paz cũng được xem là những gương mặt có thể bứt lên nếu đội tuyển của họ chơi thành công.

Khi tuổi tác trở thành đường biên của lịch sử

Không phải kỷ lục cá nhân nào cũng dễ bị phá chỉ nhờ một kỳ World Cup kéo dài hơn. Bàn thắng của Pelé vào lưới Xứ Wales năm 1958, khi ông mới 17 tuổi 239 ngày, vẫn là cột mốc gần như bất khả xâm phạm ở 2026. Không có cầu thủ nào trẻ hơn mốc đó được dự kiến góp mặt.

Người đến gần nhất là Gilberto Mora của Mexico. Nếu ghi bàn vào lưới Nam Phi ngày 11/6, anh sẽ 17 tuổi 240 ngày, tức chậm hơn Pelé đúng một ngày. Khoảng cách mong manh ấy cho thấy có những kỷ lục không bị đe dọa bởi số trận hay thể thức, mà phụ thuộc hoàn toàn vào việc một tài năng đặc biệt xuất hiện đúng thời điểm và được trao cơ hội ra sân.

Xem thêm
0
536 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Quyết định đổi sân trong im lặng

Đội tuyển Nhật Bản đã bất ngờ chuyển địa điểm tập luyện tại Monterrey trước World Cup 2026. Thay vì tiếp tục sử dụng cơ sở tập luyện của câu lạc bộ Tigres UANL như buổi tập ngày thứ Tư, đội đã chuyển sang El Barrial, trung tâm tập luyện của câu lạc bộ Monterrey. Phía Nhật Bản không nêu lý do chính thức, chỉ xác nhận lịch tập mới vào chiều thứ Năm.

Mặt sân gây tranh cãi

Trước khi đổi sân, các tuyển thủ Nhật Bản phải tập trên mặt cỏ không đồng đều, xuất hiện nhiều mảng đất trống tại cơ sở của Tigres UANL. Hình ảnh buổi tập này nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội Mexico, kéo theo làn sóng chỉ trích nhắm vào câu lạc bộ chủ sân vì điều kiện mặt sân dành cho một đội tuyển dự World Cup.

Lịch trình dày đặc của Samurai Blue

Trong khi xử lý chuyện sân tập ở Monterrey, Nhật Bản vẫn giữ nguyên kế hoạch thi đấu. Đội sẽ mở màn World Cup gặp Hà Lan tại Arlington, Texas vào ngày 14 tháng 6, sau đó trở lại Monterrey đối đầu Tunisia ngày 20 tháng 6, rồi quay lại Texas gặp Thụy Điển ngày 25 tháng 6. Trước chuỗi trận này, trại tập huấn chính thức của đội được đặt tại Nashville, bang Tennessee, nơi họ sẽ có mặt từ ngày 8 tháng 6.

Monterrey trong bức tranh chuẩn bị của Nhật Bản

Với việc chọn El Barrial làm nơi tập luyện mới, Monterrey trở thành một điểm dừng quan trọng trong hành trình chuẩn bị của Nhật Bản, bên cạnh Nashville và các địa điểm thi đấu tại Texas. Quyết định đổi sân tập diễn ra ngay trước khi đội di chuyển sang Mỹ, cho thấy Monterrey không chỉ là nơi diễn ra trận gặp Tunisia mà còn là mắt xích trong kế hoạch chuẩn bị tổng thể của đội tuyển.

Xem thêm
0
189 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Huấn luyện viên mới và bài toán “đi tiếp” chứ không phải “thay thế”

Man City bước vào giai đoạn không còn Pep Guardiola, nhưng câu chuyện ở đây không phải tìm một bản sao của ông. Câu so sánh với Manchester United sau khi Sir Alex Ferguson rời đi được nhắc tới, nhưng bối cảnh khác hẳn: City đã chuẩn bị dần cho ngày này, từ việc thay đổi nhân sự trên sân tới bộ phận điều hành, ngay khi Pep còn tại vị.

Enzo Maresca, người được nhắm tới, là lựa chọn mang tính “liền mạch”: từng làm trợ lý cho Pep trong mùa ăn ba, hiểu cấu trúc câu lạc bộ, đã có trải nghiệm dẫn dắt một đội lớn ở Ngoại hạng Anh và giành danh hiệu. Điều đó không đảm bảo thành công, nhưng giúp giai đoạn chuyển giao bớt xáo trộn. Trong bối cảnh Pep chính ông thừa nhận cần nghỉ ngơi sau những giai đoạn sa sút phong độ, việc đổi ghế huấn luyện trưởng không hẳn là bước lùi.

Trục giữa sân: Rodri, người kế nhiệm và vai trò của Foden

Rodri là điểm tựa lớn nhất ở giữa sân nhưng cũng là nút thắt khó gỡ. Anh từng giành Quả bóng vàng 2024, song đã bỏ lỡ trọn một mùa vì chấn thương và chuẩn bị bước sang tuổi 30. Hợp đồng chỉ còn tới 2027, lại có tin đồn Real Madrid quan tâm. Một quan điểm cho rằng đây là thời điểm hợp lý để chia tay, bởi không thể tiếp tục xây dựng kế hoạch quanh một cầu thủ không còn đảm bảo thể trạng.

Quan điểm khác thận trọng hơn: mức lương, thời điểm gần tự do và khả năng thị trường không sôi động khiến việc bán Rodri chưa chắc khả thi. Trong bối cảnh đó, City cần chủ động tìm người kế nhiệm, nhưng không xem Nico González là lời giải. Elliot Anderson của Nottingham Forest được đánh giá cao, song phong cách không hoàn toàn giống Rodri. Vì vậy, Rodri có thể được giữ thêm một năm, vừa làm điểm tựa cho huấn luyện viên mới, vừa giúp City có thời gian tìm phương án dài hạn.

Song song với đó, Phil Foden đã ký hợp đồng dài hạn và được xem là trung tâm của kế hoạch mới. Vấn đề là Foden sẽ đứng ở đâu trong cấu trúc tuyến giữa sau khi Bernardo Silva rời đi và Rayan Cherki xuất hiện. Nếu đội hình xoay quanh sơ đồ 4-2-3-1, Cherki hợp nhất với vai trò hộ công, còn Foden phải được xác định rõ: chơi lùi sâu, cạnh tranh vị trí với Cherki hay trở lại cánh. Câu trả lời này sẽ quyết định City cần bổ sung mẫu tiền vệ trung tâm nào để hỗ trợ Rodri, nhất là khi anh không còn bao sân như trước.

Những hợp đồng sắp hết hạn: chọn ai làm “người giữ nhịp”

Nhóm cầu thủ hết hợp đồng năm 2027 như Nathan Aké, Mateo Kovacic, Jack Grealish được nhìn nhận khá dứt khoát. Ở tuổi ngoài 30, lương cao, hai người vừa trải qua chấn thương nặng, City không có nhu cầu gia hạn chỉ để “giữ giá”. Aké được xem là người nên bán, bởi vị trí trung vệ đã dày, còn vai trò dự phòng hậu vệ trái có thể do Josko Gvardiol đảm nhiệm.

Grealish gây tiếc nuối khi chơi tốt ở Everton trước khi chấn thương, nên cần thời gian tiền mùa giải để chứng minh thể lực. Nếu khỏe mạnh, anh có thể được bán, hoặc trở thành quân bài hữu dụng nếu Maresca thực sự ưa thích và muốn tận dụng phong cách khác biệt của anh so với các cầu thủ chạy cánh còn lại. Kovacic được khuyên giữ lại đến hết hợp đồng vì kinh nghiệm, nhất là trong trường hợp Rodri ra đi, nhưng không cần vội vàng gia hạn.

Hàng thủ và khung gỗ: sắp xếp lại thứ tự ưu tiên

Ở trung tâm hàng thủ, Gvardiol là trường hợp đặc biệt. Anh chơi xuất sắc nhưng chấn thương dài ngày, hợp đồng tới 2028. Sau khi bổ sung Marc Guéhi, chứng kiến Abdukodir Khusanov trưởng thành bên cạnh Rúben Dias, City đang có bốn trung vệ hàng đầu, lương cao. Trong khi đó, nhóm trung vệ trẻ như Juma Bah, Vitor Reis, Max Alleyne vẫn cần đất diễn. Nếu tiếp tục dùng hậu vệ biên tấn công như Nico O’Reilly, Matheus Nunes hay Rayan Aït-Nouri, City buộc phải xác định rõ: có dùng ba trung vệ, có kéo Gvardiol hoặc Khusanov ra biên hay không. Từ đó mới quyết định gia hạn Gvardiol hay bán khi giá trị còn cao.

Trong khung thành, sự xuất hiện của Gianluigi Donnarumma khiến kế hoạch “Trafford là người gác đền tương lai” bị xáo trộn. Donnarumma được đánh giá là thủ môn cản phá xuất sắc, nhưng gây tranh cãi về khả năng chơi chân và xử lý bóng bổng trong môi trường Ngoại hạng Anh. Một ý kiến muốn bán Donnarumma vì những hạn chế đó, dù thừa nhận mức lương là rào cản. Ý kiến còn lại cho rằng yêu cầu thủ môn phải chơi chân quá giỏi đang bị phóng đại, còn chuyện bóng bổng chỉ là vấn đề thích nghi sau một mùa giải. Trong bối cảnh chưa thể giải quyết dứt điểm, phương án cho mượn Trafford được xem là hợp lý: anh có cơ hội bắt chính, giữ giá trị chuyển nhượng, đồng thời là phương án dự phòng nếu huấn luyện viên mới không hài lòng với Donnarumma.

Điểm tựa cho giai đoạn chuyển giao

Tất cả những lựa chọn trên sân lẫn ngoài sân đều quay về một điểm: huấn luyện viên mới muốn đội bóng chơi như thế nào. Từ đó, City mới xác định được vai trò của Foden, cách xử lý hợp đồng của Rodri, hướng xây dựng tuyến giữa, cách sắp xếp nhóm trung vệ và quyết định cuối cùng với Gvardiol hay bộ đôi thủ môn. Dù bước vào thời kỳ hậu Pep với nhiều dấu hỏi, nền tảng nhân sự và cấu trúc câu lạc bộ vẫn đủ để họ đặt mục tiêu cạnh tranh danh hiệu, ngay cả khi mùa tới được coi là năm chuyển tiếp.

Xem thêm
0
107 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Làn sóng lần đầu lên ngôi

Mùa 2025-26 chứng kiến một loạt cái tên lần đầu bước lên đỉnh quốc nội. Ở Azerbaijan, Sabah FK chấm dứt chuỗi thống trị của Qarabag, đội đã 11 lần vô địch từ năm 2014 và vừa có mùa Champions League ấn tượng nhất lịch sử bóng đá nước này. Tại Belarus, Maxline Vitebsk lần đầu đăng quang, tương tự là Kauno Zalgiris ở Lithuania và Mjallby ở Thụy Điển.

Thụy Sĩ còn đi xa hơn khi FC Thun, vừa thăng hạng mùa trước, lập tức vô địch giải đấu, giành danh hiệu lớn đầu tiên sau 128 năm tồn tại. Ở Luxembourg, Atert Bissen thậm chí chưa từng đá hạng cao nhất trước mùa này, nhưng lại vô địch ngay trong năm đầu tiên góp mặt.

Những đế chế nội địa chững lại

Song song với các tân vương là sự chững lại của những thế lực quen mặt. Ở Bulgaria, Ludogorets không thể nối dài chuỗi 14 chức vô địch liên tiếp, chỉ đứng thứ ba, nhường ngôi cho Levski Sofia sau 17 năm chờ đợi. Tại Hungary, Ferencvaros dừng chuỗi bảy mùa vô địch khi Gyori ETO lên ngôi.

Áo cũng đổi chủ khi Red Bull Salzburg, từng 14 lần vô địch từ 2007 đến 2023, đã trải qua ba mùa liền không còn giữ được ngôi đầu, để LASK kết thúc cơn khát danh hiệu kéo dài 61 năm. Ở Moldova, Sheriff – đội từng 21 lần vô địch từ 2001 và gây tiếng vang khi thắng Real Madrid tại Champions League 2021-22 – đã ba mùa liên tiếp không thể trở lại ngôi vương.

Những cuộc đua mở rộng cửa

Nhiều giải đấu vốn bị lo ngại mất cân bằng đang trở nên khó đoán hơn. Tại Cyprus, APOEL từng vô địch bảy mùa liên tiếp giai đoạn 2013-2019, nhưng sau đó năm mùa gần nhất đều thuộc về các đội khác nhau. Ở Hy Lạp, Olympiacos – đội đã giành 20 chức vô địch trong thế kỷ này – mùa này xếp sau AEK Athens sáu điểm.

Đáng chú ý, không có câu lạc bộ nào ở châu Âu hiện sở hữu chuỗi vô địch nội địa từ 10 mùa liên tiếp trở lên. Chỉ còn Crvena Zvezda (Serbia), Slovan Bratislava (Slovakia) và Lincoln Red Imps (Gibraltar) là đang có mạch trên năm mùa.

Scotland và dấu hiệu rạn nứt thế song mã

Scotland vẫn là nơi nỗi lo mất cân bằng sâu sắc nhất, khi Celtic đã vô địch 14 trong 15 mùa gần đây và chức vô địch luôn thuộc về Celtic hoặc Rangers suốt bốn thập kỷ. Tuy vậy, mùa này Heart of Midlothian dẫn đầu bảng hơn 200 ngày trước khi hụt hơi ở giai đoạn cuối, cho thấy vị thế của hai đội Glasgow không còn bất khả xâm phạm.

Đây cũng là mùa đầu tiên Tony Bloom, chủ sở hữu Brighton & Hove Albion và là người nổi tiếng với cách làm bóng đá dựa trên dữ liệu, đầu tư 10 triệu bảng vào Hearts với mục tiêu tranh ngôi vô địch trong vòng năm năm tới.

Một mùa giải của những kẻ thách thức

Trên nền chung là các ông lớn như Barcelona, Bayern Munich, Inter hay PSG vẫn vô địch quốc nội, mùa 2025-26 lại được đánh dấu bởi sự trỗi dậy của những cái tên ít được chờ đợi. Từ Sabah, Maxline Vitebsk, Kauno Zalgiris, Mjallby, FC Thun, Atert Bissen cho tới những đội chấm dứt chuỗi thống trị lâu năm, bức tranh bóng đá châu Âu đang xuất hiện ngày càng nhiều nhà vô địch mới, phá vỡ cảm giác “một màu” ở nhiều giải đấu.

Xem thêm
0
92 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật