Nhịp độ trận đấu chậm lại vì Messi: Hờ hững nhưng luôn sẵn sàng bùng nổ

Ronaldo khóc nghẹn chia tay World Cup, khép lại hành trình ở tuổi 41

Tranh cãi quanh quả phạt đền Mexico: VAR đúng hay quá nặng tay?

Bá Thắng

Man United săn tiền vệ: Tham vọng lớn, thực tế chỉ còn các lựa chọn hạng hai?

Khoảng trống bất ngờ ở trung tuyến

Manchester United bước vào mùa hè với mục tiêu rõ ràng là gia cố tuyến giữa, nhưng thực tế nhân sự lại mỏng hơn dự kiến. Casemiro rời đi khi hết hợp đồng ngày 30/6. Manuel Ugarte, người được chờ đợi sẽ bị bán, lại dính chấn thương dây chằng đầu gối nghiêm trọng khi dự World Cup cùng Uruguay, nhiều khả năng nghỉ hết năm 2026 và không thể chuyển nhượng. Trong bối cảnh đó, Kobbie Mainoo ban đầu là tiền vệ trung tâm duy nhất được công nhận, nhưng rồi chính anh cũng vắng mặt vì World Cup, khiến kế hoạch xoay quanh anh bị treo lại.

Thị trường chuyển nhượng liên tiếp “đóng cửa”

Trong nỗ lực tìm người thay thế, United liên tục hụt các mục tiêu hàng đầu. Elliot Anderson của Nottingham Forest từng là ưu tiên số một, nhưng Manchester City chấp nhận chi 116 triệu bảng, mức kỷ lục của họ, để chốt thương vụ ngày 25/6. Sau đó, Mateus Fernandes của West Ham được United theo đuổi quyết liệt, tin rằng có thể chiêu mộ, nhưng Tottenham xuất hiện, trả 85 triệu bảng kỷ lục của họ. West Ham, với đồng chủ tịch mới Daniel Kretinsky, giữ vững mức giá trên 80 triệu bảng. United tính toán rằng nếu họ lên 85 triệu bảng, Spurs sẽ sẵn sàng nhảy lên 90 triệu, nên chủ động tránh lao vào cuộc đua giá.

Bản hợp đồng Ederson và nút thắt World Cup

United đã đạt thỏa thuận 35 triệu bảng với Atalanta cho tiền vệ người Brazil Ederson. Tuy nhiên, việc anh được gọi bổ sung vào đội tuyển Brazil dự World Cup khiến mọi thủ tục bị lùi lại. Câu lạc bộ chỉ có thể kiểm tra y tế sau khi đội tuyển của Carlo Ancelotti kết thúc giải, rồi Ederson còn được nghỉ tối thiểu ba tuần như các cầu thủ United khác dự World Cup. Điều này khiến khả năng anh góp mặt trong giai đoạn đầu chuẩn bị trước mùa giải bị đặt dấu hỏi.

Buổi tập đầu tiên và thực tế trống trải

Khi đội một trở lại kiểm tra thể lực và tập luyện ngày 9/7, HLV Michael Carrick gần như không có tiền vệ trung tâm đúng nghĩa. Mason Mount là cái tên duy nhất trong nhóm lớn, nhưng anh vốn được xem là cầu thủ tấn công nhiều hơn. Trên trang chủ câu lạc bộ, ngoài Mount, các lựa chọn còn lại đều rất non kinh nghiệm: Toby Collyer đang được Hull quan tâm, Dan Gore vừa trải qua mùa giải xuống hạng cùng Rotherham ở League One, cặp song sinh Jack và Tyler Fletcher, cùng nhóm cầu thủ trẻ như Jacob Devaney, Jack Moorhouse, Jayce Fitzgerald, Sekou Kone, Jim Thwaites. Nhiều tiền vệ khác vẫn bận World Cup, Tyler Fletcher dù được Scotland gọi bất ngờ cũng chưa ra sân phút nào.

Giai đoạn giao hữu và áp lực phải chốt người

United đá trận giao hữu đầu tiên gặp Wrexham tại Helsinki ngày 18/7, sau đó gặp Rosenborg ngày 24/7. Đây là cơ hội để lớp trẻ gây ấn tượng với Carrick. Tuy vậy, khi chuỗi trận giao hữu lớn bắt đầu, mở màn bằng cuộc đối đầu Atletico Madrid ở Stockholm ngày 1/8, ban huấn luyện được kỳ vọng sẽ không còn phải dựa chủ yếu vào cầu thủ trẻ. Từ nay đến thời điểm đó, việc hoàn tất thương vụ Ederson và tìm thêm ít nhất một tiền vệ trung tâm nữa trở thành yêu cầu cấp bách.

Những cái tên đang nằm trong tầm ngắm

Trong bối cảnh hụt mục tiêu lớn, United chuyển hướng sang nhóm cầu thủ có tính khả thi hơn. Alex Scott của Bournemouth, 22 tuổi, là người được đánh giá cao nhất hiện tại sau khi chơi nổi bật trong hành trình vô địch châu Âu U21 của tuyển Anh và giúp Bournemouth giành suất dự Europa League. Tuy nhiên, Bournemouth khẳng định không bán, muốn giữ anh lâu dài, trong khi Arsenal cũng rất quan tâm.

Cùng ở Bournemouth, Tyler Adams được xem là trụ cột thầm lặng, từng phải phẫu thuật lưng và gặp vấn đề đầu gối, gân kheo nhưng vẫn là nhân tố quan trọng của đội bóng và tuyển Mỹ tại World Cup. Hợp đồng của anh kéo dài tới 2028, song Bournemouth có thể chấp nhận mức 40 đến 50 triệu bảng.

Andrey Santos của Chelsea là cái tên mới nhất được United cân nhắc. Anh chơi 43 trận mùa trước, từng được HLV Liam Rosenior tin dùng tại Strasbourg và có phong cách tương đồng Casemiro nhưng ít kinh nghiệm hơn. Những người xung quanh Santos được cho là sẵn sàng với khả năng ra đi, mức phí khoảng 50 triệu bảng.

Một số phương án khác được nhắc đến nhưng chưa có động thái cụ thể. Felix Nmecha của Borussia Dortmund là người mà giám đốc bóng đá Jason Wilcox hiểu rõ từ thời còn ở học viện Man City, song phía United khẳng định chưa chủ động theo đuổi. Aurelien Tchouameni đang là trụ cột tuyển Pháp và Real Madrid, mức lương dự kiến rất cao trong bối cảnh Sir Jim Ratcliffe muốn siết quỹ lương, còn tương lai anh phụ thuộc nhiều vào quyết định của HLV Jose Mourinho tại Bernabeu. Carlos Baleba của Brighton từng được United hỏi mua mùa hè trước, nhưng hiện mối quan tâm đã nguội dần, trong khi Brighton vẫn giữ giá trên 100 triệu bảng dù phong độ cầu thủ này có giai đoạn chững lại.

Bài toán cân bằng giữa tham vọng và thực tế

United muốn tránh rơi vào cuộc đua giá với các đối thủ trong nước, đồng thời vẫn phải lấp đầy khoảng trống ở tuyến giữa trước khi bước vào chuỗi giao hữu lớn. Trong bối cảnh các mục tiêu hàng đầu đã trôi qua, Ederson, nhóm cầu thủ Bournemouth và Andrey Santos trở thành những lựa chọn thực tế nhất để Carrick có thể sớm ổn định khu trung tuyến.

1
1,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Hóng VAR

Một lời chia tay trong nước mắt

Cristiano Ronaldo rời World Cup 2026 trong khung cảnh đầy cảm xúc ở sân Dallas, sau thất bại 0-1 trước Tây Ban Nha tại vòng 16 đội. Tiếng còi mãn cuộc vang lên, anh lau nước mắt, vỗ tay hướng về khán đài, rồi xác nhận đây là kỳ World Cup cuối cùng của mình. Ở tuổi 41, hành trình tại sân khấu bóng đá lớn nhất thế giới khép lại với 27 lần ra sân, chỉ kém Lionel Messi, nhưng vẫn thiếu chiếc cúp mà anh chưa từng chạm tới.

“Tôi ra đi với lương tâm thanh thản”

Sau trận, Ronaldo nói ngắn gọn nhưng dứt khoát: anh buồn vì cách chia tay, nhưng tin rằng mình đã dốc hết sức. Anh nhắc lại rằng đã cho đi tất cả, nên rời World Cup với lương tâm thanh thản, coi đó là đời sống bình thường của một cầu thủ, phải tiếp tục bước tiếp. Anh khẳng định đây là World Cup cuối cùng, còn tương lai ở đội tuyển sẽ để sau, dành thời gian cho gia đình rồi mới suy nghĩ, tránh phát biểu trong lúc cảm xúc còn quá lớn.

Di sản trong màu áo Bồ Đào Nha

Dù không có World Cup, Ronaldo nhắc lại những gì mình đã làm được cùng đội tuyển: ba danh hiệu, trong đó có chức vô địch Euro 2016 và hai lần đăng quang ở Nations League. Anh xem chức vô địch Euro 2016 có giá trị tương đương một chức vô địch World Cup. Ở cấp độ cá nhân, anh là người ghi nhiều bàn nhất lịch sử đội tuyển quốc gia với 146 bàn, giữ kỷ lục số lần khoác áo với 233 trận, là cầu thủ duy nhất ghi bàn ở sáu kỳ World Cup và có tổng cộng 11 bàn tại giải.

Cách nhìn từ ghế huấn luyện

HLV Roberto Martínez dành nhiều lời trân trọng cho học trò. Ông kể mình đến Bồ Đào Nha trong bối cảnh có nhiều hoài nghi về Ronaldo, nhưng những gì anh thể hiện trong phòng thay đồ và trên sân đã trở thành hình mẫu: từ thái độ tập luyện, cách sống với bóng đá, cho tới vai trò thủ lĩnh. Martínez gọi Ronaldo là biểu tượng hiếm có, nhấn mạnh đội tuyển phải biết ơn những gì anh mang lại ở kỳ World Cup này, không chỉ ở bàn thắng hay kiến tạo mà cả ở khía cạnh con người phía sau cầu thủ.

Quyết định giữ Ronaldo đến hết trận

Trước câu hỏi về việc để Ronaldo đá trọn 90 phút dù Bồ Đào Nha cần bàn thắng, Martínez bảo vệ lựa chọn của mình. Theo ông, khi đội đang tìm bàn gỡ, không thể rút cầu thủ ghi bàn hàng đầu khỏi sân, bởi Ronaldo vẫn tạo sức nặng trong vòng cấm, mở khoảng trống, nguy hiểm ở các tình huống cố định. Ông thừa nhận nếu bước sang hiệp phụ, phương án dùng Gonçalo Ramos sẽ hợp lý hơn, nhưng trong 90 phút, cấu trúc đội hình và vai trò của Ronaldo là điều ông không muốn thay đổi.

Xem thêm
0
554 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Anh Phạm

Chiếc thẻ đỏ và quyết định gây tranh cãi

Folarin Balogun, tiền đạo của Monaco, bị truất quyền thi đấu trực tiếp vì pha phạm lỗi với Tarik Muharemovic của Bosnia và Herzegovina ở vòng 1/16. Theo quy định, anh phải tự động nghỉ ít nhất một trận, đồng nghĩa vắng mặt ở trận Mỹ gặp Bỉ tại vòng 1/8 World Cup.

Tuy vậy, Liên đoàn bóng đá thế giới đã kích hoạt điều 27 trong bộ kỷ luật, cho phép treo lại án treo giò trong thời hạn thử thách 12 tháng. Nhờ đó, Balogun, người đã ghi ba bàn sau ba trận tại World Cup, vẫn đủ điều kiện ra sân trước đội tuyển Bỉ.

Phản ứng dữ dội từ giới bóng đá

Quyết định này lập tức vấp phải làn sóng phản đối. HLV trưởng tuyển Bỉ Rudi Garcia gọi đây là một trò “Cá tháng Tư” trước trận đấu ở Seattle. Cựu hậu vệ Manchester United và tuyển Anh Gary Neville cho rằng động thái này “bốc mùi”, khi cơ quan quản lý “đơn giản quyết định cho một cầu thủ được thi đấu”.

Sepp Blatter, người tiền nhiệm gây tranh cãi của Chủ tịch hiện tại, cũng lên tiếng. Ông nhấn mạnh thẻ đỏ chỉ có thể được xem xét lại bằng quy định, chứng cứ và các cơ quan độc lập, chứ không phải bằng những cuộc điện thoại chính trị.

UEFA nhấn mạnh ranh giới của luật lệ

Liên đoàn bóng đá châu Âu sau đó ra tuyên bố mạnh mẽ, cho rằng việc treo lại án phạt của Balogun đã “vượt qua lằn ranh đỏ”. UEFA khẳng định án treo giò tối thiểu một trận sau thẻ đỏ là quy định bắt buộc, không phải lựa chọn mang tính linh hoạt và không cần thêm quyết định nào để có hiệu lực.

UEFA cũng chỉ ra rằng trong cùng giải đấu, nhiều cầu thủ khác ở hoàn cảnh tương tự đã chấp hành án treo giò bình thường. Việc tạo ra ngoại lệ giữa chừng khiến những người đang giữ vai trò bảo vệ luật chơi đánh mất sự chắc chắn mà bóng đá cần có.

Khi niềm tin vào giải đấu bị thử thách

Theo UEFA, một khi sự chắc chắn của luật lệ không còn được những người trông coi bảo đảm, tính toàn vẹn của trận đấu bị đe dọa và uy tín của giải đấu bị suy giảm. Quyết định với Balogun còn tạo tiền lệ cho các trường hợp tương tự trong cùng giải, buộc phải xử lý giống nhau, gây bất lợi cho chất lượng cạnh tranh.

UEFA nhắc lại, bóng đá được yêu mến vì là một trò chơi đẹp và được tin tưởng vì ở đâu cũng tuân theo cùng một bộ luật. Với tầm ảnh hưởng của World Cup, mọi quyết định tại đây đều có sức lan tỏa, có thể tác động tích cực hoặc tiêu cực lên toàn bộ môn thể thao. Tuyên bố kết lại bằng sự “không thể tin nổi” trước một quyết định bị đánh giá là chưa từng có, khó hiểu và không thể biện minh.

Xem thêm
0
3,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Trung

Brazil dừng bước ở World Cup 2026 sau trận thua 1-2 trước Na Uy. Neymar ghi bàn muộn trên chấm phạt đền, nhưng cú đúp của Erling Haaland đã khép lại hành trình của đội bóng áo vàng. Với Carlo Ancelotti, thất bại này không chỉ là một cú ngã ở vòng knock-out, mà còn cho thấy Brazil đã nhập cuộc và xử lý trận đấu không đúng cách.

Không kiểm soát được nhịp chơi

Brazil nhập cuộc với cách chơi thận trọng hơn, nhưng họ lại không thể đưa trận đấu vào đúng ý mình. Na Uy mới là đội cầm bóng nhiều hơn, với 66,4% thời lượng kiểm soát bóng và 618 đường chuyền chính xác. Trong khi đó, Brazil chỉ cầm bóng 33,6% và có 279 đường chuyền chính xác. Những con số ấy cho thấy vấn đề lớn của Ancelotti: Brazil muốn chơi chắc chắn, nhưng không đủ chắc; muốn hạn chế rủi ro, nhưng cuối cùng lại để Na Uy làm chủ nhịp trận đấu.

Brazil vẫn dứt điểm nhiều hơn, với 14 cú sút so với 9 của Na Uy, tạo 12 cơ hội và có 33 lần chạm bóng trong vòng cấm. Tuy nhiên, sự nguy hiểm lại không đi cùng hiệu quả. Chỉ 4 cú sút trúng đích, 4 cơ hội lớn bị bỏ lỡ và quả phạt đền hỏng của Bruno Guimarães ở phút 14 khiến Brazil tự làm khó mình trước một đối thủ biết chờ thời cơ.

Tấn công nhiều nhưng thiếu tốc độ

Vấn đề lớn nhất của Brazil nằm ở những pha xử lý cuối cùng. Họ có Vinicius, Martinelli, Matheus Cunha, rồi sau đó tung thêm Endrick và Neymar vào sân, nhưng các đợt tấn công vẫn thiếu tốc độ và sự liền mạch. Brazil cầm bóng không đủ nhanh, phối hợp không đủ sắc và thường bế tắc khi tiếp cận vòng cấm Na Uy. Thống kê 16 quả tạt nhưng chỉ 1 lần chính xác cho thấy đội bóng áo vàng nhiều thời điểm phải chọn giải pháp vội vàng, thiếu độ chuẩn xác và không tạo được sức ép thật sự rõ ràng.

Ancelotti có nhiều lựa chọn trên hàng công, nhưng Brazil lại thiếu một cách tấn công rõ ràng để đưa bóng vào khu vực nguy hiểm một cách đều đặn. Chỉ số xG của Brazil đạt 2,26, cao hơn hẳn mức 0,70 của Na Uy, nhưng phần lớn đến từ các quả phạt đền và những tình huống riêng lẻ. Điều đó cho thấy Brazil không thật sự áp đặt được thế trận. Họ tạo ra cơ hội, nhưng không tạo được cảm giác về một đội bóng có hệ thống tấn công đủ mạch lạc và ổn định.

Thay người chậm, hiệu quả thấp

Na Uy tạo ra bước ngoặt ngay sau giờ nghỉ khi tung Andreas Schjelderup và Oscar Bobb vào sân. Sự điều chỉnh này phát huy tác dụng rõ rệt, đặc biệt là Schjelderup với hai đường kiến tạo cho Haaland ghi bàn. Trong khi đó, Ancelotti đưa Endrick vào phút 58, Neymar vào phút 67, nhưng Brazil chỉ thật sự tăng tốc tấn công khi thời gian không còn nhiều.

Sự khác biệt nằm ở hiệu quả của các quyết định trên ghế huấn luyện. Na Uy thay người để xoay chuyển trận đấu, còn Brazil thay người trong thế bị động. Đến khi Haaland mở tỷ số ở phút 79, Brazil đã rơi vào thế khó, vừa thiếu thời gian, vừa thiếu sự tỉnh táo để giành lại quyền kiểm soát trận đấu.

Neymar và bài toán chưa có lời giải

Neymar không đủ thể lực để đá chính, nhưng Brazil vẫn bị cuốn vào tâm lý chờ anh tạo khác biệt. Ancelotti có lý khi không mạo hiểm với một cầu thủ vừa trở lại sau chấn thương, nhưng vấn đề là Brazil lại không có phương án tấn công đủ rõ ràng khi Neymar ngồi ngoài. Đến lúc anh được tung vào sân, đội bóng áo vàng cần một hệ thống vận hành tốt để Neymar phát huy khả năng xử lý và tạo đột biến. Thực tế, bàn thắng của anh đến quá muộn, khi trận đấu gần như đã an bài và chỉ còn mang ý nghĩa danh dự.

Brazil mất thứ đáng sợ nhất

Trận thua Na Uy không thể chỉ đổ cho thiếu may mắn. Brazil tạo ra nhiều cơ hội hơn, nhưng lại không đủ sắc bén để biến chúng thành bàn thắng. Họ có nhiều ngôi sao tấn công, nhưng cách chơi thiếu tốc độ, thiếu sự kết nối và không tạo được sức ép liên tục. Brazil muốn đá chắc chắn, kỷ luật hơn theo kiểu châu Âu, nhưng lại làm mất đi sự bùng nổ từng là bản sắc của Seleção. Ancelotti không khiến Brazil đánh mất mình chỉ sau một trận, nhưng thất bại này cho thấy đội bóng áo vàng đang mắc kẹt giữa hai hướng: chưa đủ chặt chẽ để kiểm soát trận đấu, cũng chưa đủ phóng khoáng để kết liễu đối thủ bằng bản năng tấn công.

Xem thêm
2
29,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Trọng tâm vào an toàn cầu thủ

Trong trận Mexico gặp Anh, tình huống đáng chú ý nhất lại nằm ở cú vào bóng của Jarell Quansah với Jesús Gallardo. Ban đầu, trọng tài trên sân không đưa ra quyết định, nhưng khi xem lại, tổ trợ lý video đánh giá tốc độ lao vào, lực tác động và điểm tiếp xúc ở ống đồng đã đặt Gallardo vào trạng thái dễ chấn thương nặng. Từ đó, trọng tài được mời ra màn hình và rút thẻ đỏ trực tiếp cho Quansah.

VAR không chỉ “bắt lỗi”, mà còn phân loại mức độ

Ở pha phạm lỗi này, VAR không tranh luận chuyện có va chạm hay không, mà tập trung vào mức độ nguy hiểm: tốc độ, cường độ và độ cao của cú vào bóng. Khi ba yếu tố này hội tụ, quyết định thẻ đỏ trở nên rõ ràng. Cách xử lý cho thấy VAR đang được dùng như một lớp đánh giá lại mức độ nghiêm trọng, thay vì chỉ kiểm tra đúng sai đơn thuần.

Hai quả phạt đền và ranh giới “nguy hiểm” – “vụng về”

Với pha Raúl Rangel phạm lỗi với Anthony Gordon, VAR chỉ xác nhận lại quyết định phạt đền, không đề xuất thẻ cho thủ môn. Lý do nằm ở hướng chạm bóng của Gordon: cú chạm đưa bóng lệch khỏi khung thành, nên tình huống không bị xem là ngăn cản cơ hội ghi bàn rõ rệt. Pha bóng bị coi là vụng về, không phải hành vi triệt hạ.

Ngược lại, khi Harry Kane đá trúng giày Brian Gutiérrez trong vòng cấm đội nhà, VAR phải soi kỹ xem Kane có chạm bóng hay không. Khi hình ảnh cho thấy anh không hề đá trúng bóng mà chỉ trúng chân đối phương, tình huống được nâng lên thành lỗi phạt đền, dù về cảm nhận, phía Anh có thể cho rằng đó chỉ là một pha phá bóng thiếu chuẩn xác.

VAR và giới hạn của cảm tính

Trong cả ba pha, VAR đều bị buộc phải rời khỏi cảm giác trên sân để bám vào hình ảnh quay chậm. Một khi đã xác định được điểm tiếp xúc, hướng bóng và mức độ nguy hiểm, tổ trợ lý video gần như không còn khoảng trống cho “linh cảm”. Điều này khiến vài quyết định bị xem là nặng tay, nhưng lại nhất quán với cách VAR đang được dùng như bộ lọc mức độ rủi ro cho cầu thủ.

Xem thêm
1
12,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Mai Thủy

Quansah bị treo giò theo quy định cứng

Jarell Quansah nhận thẻ đỏ trực tiếp sau pha xoạc bóng với Jesus Gallardo trong trận Anh thắng Mexico 3-2 trên sân Azteca. Theo điều 10.5 trong quy định giải đấu của FIFA, mọi trường hợp bị truất quyền thi đấu đều tự động bị treo giò ở trận kế tiếp. Bộ quy định cho World Cup 2026 không có cơ chế chính thức để các đội kháng cáo thẻ đỏ.

Vụ Balogun khiến mặt bằng kỷ luật bị xáo trộn

Trong bối cảnh đó, quyết định với Folarin Balogun tạo ra một ngoại lệ gây tranh cãi. Tiền đạo tuyển Mỹ bị đuổi trong trận thắng Bosnia & Herzegovina ở vòng 1/16, đồng nghĩa sẽ vắng mặt khi gặp Bỉ. Tuy nhiên, FIFA sau đó thông báo án phạt của anh được tạm hoãn, cho phép Balogun ra sân tại Seattle. Thông tin tiếp theo cho thấy Tổng thống Mỹ Donald Trump đã gọi cho Chủ tịch FIFA Gianni Infantino để đề nghị xem xét lại án treo giò, dẫn tới cáo buộc can thiệp của chính phủ và ưu ái dành cho Mỹ.

Các liên đoàn bắt đầu thử “cửa” với FIFA

Sau vụ Balogun, nhiều liên đoàn cân nhắc việc chất vấn các quyết định kỷ luật, dù trên giấy tờ không có đường kháng cáo. Liên đoàn bóng đá Pháp đã liên hệ FIFA về tấm thẻ vàng của Michael Olise trong trận thắng Paraguay ở vòng 1/8, bởi một thẻ vàng nữa sẽ khiến anh vắng mặt nếu Pháp vào bán kết. Trong bối cảnh đó, Liên đoàn bóng đá Anh cũng đang xem xét khả năng xử lý án treo giò của Quansah, dựa trên những gì vừa xảy ra với Balogun.

Ảnh hưởng trực tiếp tới kế hoạch của tuyển Anh

Đội tuyển Anh chuẩn bị gặp Na Uy ở tứ kết trên sân Hard Rock tại Miami. Ngoài nguy cơ mất Quansah vì thẻ đỏ, Thomas Tuchel chắc chắn không có Jordan Henderson, người phải phẫu thuật cổ tay và chia tay phần còn lại của World Cup sau chấn thương khi nhảy qua biển quảng cáo lúc ăn mừng chiến thắng trước Mexico.

Xem thêm
0
8 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật