Công Phượng từng bước vào bóng đá Việt Nam như một biểu tượng của hy vọng. Từ lứa U19 HAGL gây sốt cả nước, anh mang theo tình yêu, kỳ vọng, cả những đòi hỏi đôi khi vượt quá sức một cầu thủ trẻ. Hơn một thập kỷ sau, chức vô địch Hạng Nhất cùng Trường Tươi Đồng Nai không lộng lẫy như nhiều người từng tưởng tượng cho anh. Nhưng ở tuổi 31, chiếc cúp quốc nội đầu tiên ấy có giá trị theo một cách rất khác. Nó dành cho một người đã đi qua đủ va đập, đủ lận đận, nhưng vẫn giữ được tình yêu và sự nghiêm túc với bóng đá.
Danh hiệu đến sau những người bạn cũ
Công Phượng không thiếu hào quang, nhưng danh hiệu cấp câu lạc bộ trong nước lại lẩn tránh anh quá lâu. Trong khi Văn Thanh đã vô địch V.League cùng Công An Hà Nội, Văn Toàn, Tuấn Anh hay Hồng Duy cũng chạm tay vào đỉnh cao quốc nội với Nam Định, tiền đạo xứ Nghệ phải chờ đến Hạng Nhất mới có ngày nâng cúp. Khoảng cách ấy làm hành trình của anh thêm nhiều dư vị. Công Phượng từng được kỳ vọng phải dẫn đầu một thế hệ, nhưng cuối cùng lại phải học cách đi chậm, đi vòng và chấp nhận làm lại ở nơi ít ánh đèn hơn.
Cú đá hỏng và cách đứng dậy
Mùa trước, thất bại ở trận play-off thăng hạng là vết sẹo khó quên. Công Phượng bước lên chấm 11m khi đội nhà cần bàn thắng để níu hy vọng, nhưng cú sút của anh bị cản phá. Với một cầu thủ đã quen sống trong sự soi xét, khoảnh khắc ấy dễ kéo theo cảm giác nặng nề hơn cả một trận thua. Nhưng bóng đá không chỉ đo bản lĩnh bằng cú sút thành công, mà còn bằng cách một cầu thủ trở lại sau khi vấp ngã. Một năm sau, chính Công Phượng góp bàn trong chiến thắng trước Long An, giúp Trường Tươi Đồng Nai vô địch sớm. Đó là màn đáp trả lặng lẽ, không ồn ào, nhưng đủ sắc.
Giá trị mới của một thủ lĩnh
Công Phượng của hôm nay không còn là chàng trai rê bóng giữa vòng vây tiếng hò reo năm nào. Anh chơi thực tế hơn, tiết chế hơn và hiểu rõ nhịp đấu hơn. Ở Hạng Nhất, kinh nghiệm của anh trở thành thứ vũ khí quan trọng: giữ bóng, kéo nhịp, chọn thời điểm bứt tốc, tạo áp lực lên hàng thủ đối phương và xuất hiện trong các trận đấu bản lề. Anh không cần chạm bóng thật nhiều để chứng minh mình đặc biệt. Chỉ cần vài pha xử lý đúng lúc, Công Phượng vẫn có thể đổi hướng trận đấu.
Vinh quang của sự bền bỉ
"Dù kết quả có đến muộn nhưng hành trình cố gắng luôn tồn tại” là câu nói hợp với Công Phượng ở chặng này. Anh từng xuất ngoại, từng mất nhịp, từng bị đặt cạnh những kỳ vọng không dễ chịu, rồi trở lại Hạng Nhất để tìm lại cảm giác thi đấu. Danh hiệu này chưa đủ để đưa Công Phượng lên một vị trí mới trong lịch sử, nhưng nó cho sự nghiệp của anh một cái kết đẹp cho một chặng đường nhiều lận đận. Anh không chiến thắng trong hào quang rực rỡ, mà bằng cách lặng lẽ hơn: từng vấp ngã, từng chịu áp lực, rồi vẫn đứng dậy để tự mở lại cơ hội cho mình.