Jose Mourinho, Real Madrid và canh bạc mang tên Nico Paz

Nếu Messi vô địch World Cup lần nữa, Argentina sẽ gọi ai là vĩ đại nhất?

Messi trở lại sau chấn thương, lập kỷ lục ghi bàn lớn tuổi nhất cho Argentina

Thanh Hải

Lịch thi đấu World Cup 2026 mới nhất

Cập nhật lịch thi đấu bóng đá World Cup 2026 đầy đủ và mới nhất theo giờ Việt Nam, bao gồm toàn bộ các trận từ vòng bảng, vòng loại trực tiếp đến chung kết tại Mỹ, Canada và Mexico.

0
4,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quang Đăng

Nhịp kiểm tra cuối cùng

Trận giao hữu với Iceland trên sân Jordan-Hare ở Alabama không chỉ khép lại bằng chiến thắng 3-0, mà còn là cột mốc đánh dấu lần đầu Lionel Messi trở lại sân sau 16 ngày nghỉ vì quá tải cơ ở gân kheo trái. Anh chỉ vào sân từ ghế dự bị trong hiệp hai, thay Giuliano Simeone, nhưng vẫn kịp thực hiện quả phạt đền ở phút 72, nâng số bàn cho đội tuyển lên 117 và trở thành cầu thủ lớn tuổi nhất ghi bàn cho Argentina.

Với ban huấn luyện, đây là bài kiểm tra quan trọng hơn cả tỉ số. Sau hai trận giao hữu trước thềm World Cup gặp Honduras và Iceland, Lionel Scaloni cho rằng những gì diễn ra đã “xóa nhiều nghi ngờ” về những điểm còn thiếu của đội, đặc biệt là trạng thái của ngôi sao số một.

Sự an tâm từ Messi và phản ứng của đội

Chấn thương khiến Messi phải rời sân trong trận gặp Philadelphia Union ngày 24 tháng 5 từng khiến Argentina lo lắng. Việc anh trở lại, thi đấu và ghi bàn trong bối cảnh chỉ cần một vài phút làm nóng đã giúp ban huấn luyện “thở phào”, như cách Scaloni mô tả: từng có lúc lo lắng, nhưng giờ “thoải mái hơn nhiều” khi chứng kiến cách các cầu thủ đáp lại.

Không khí trên sân cũng phản chiếu điều đó. 88.044 khán giả đến sân chủ yếu để thấy Messi và nhà đương kim vô địch thế giới. Việc anh xuất hiện, ghi bàn và rời sân trong trạng thái khỏe mạnh là tín hiệu mà Argentina cần trước khi bước vào giải đấu lớn.

Giới hạn giữa tham vọng và thận trọng

Trong khi Rodrigo De Paul nói thẳng rằng Argentina luôn được xem là ứng viên và bản thân anh muốn “đến ngày đầu và rời đi ngày cuối” của World Cup, Scaloni lại cố giữ đội ở trạng thái chừng mực hơn. Ông nhấn mạnh các cầu thủ không thể chỉ nghĩ đến ngôi vô địch, mà phải chú ý đến việc tạo cảm giác gắn bó cho người hâm mộ, bởi chức vô địch không chỉ phụ thuộc vào lối chơi hay.

Hai luồng phát biểu này cho thấy nội bộ Argentina vừa nuôi tham vọng bảo vệ danh hiệu, vừa cố tránh rơi vào cảm giác tự mãn. De Paul hướng về hình ảnh người dân tụ họp ở tháp Obelisk như ở Qatar, còn Scaloni nhắc lại rằng giải đấu còn nhiều yếu tố ngoài chuyên môn.

Hướng về bảng đấu và hành trình bảo vệ ngôi vương

Sau loạt giao hữu, Argentina bước vào World Cup với trận mở màn gặp Algeria ngày 16 tháng 6, trước khi chạm trán Áo và Jordan ở bảng J. Việc Messi trở lại đúng lúc, thể hiện được cảm giác bóng và thể lực, giúp đội tuyển bước vào hành trình bảo vệ chức vô địch thế giới 2022 với nền tảng vững hơn, dù ban huấn luyện vẫn nhắc nhau đi từng bước một.

Xem thêm
0
339 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hiếu Lê

Công Phượng từng bước vào bóng đá Việt Nam như một biểu tượng của hy vọng. Từ lứa U19 HAGL gây sốt cả nước, anh mang theo tình yêu, kỳ vọng, cả những đòi hỏi đôi khi vượt quá sức một cầu thủ trẻ. Hơn một thập kỷ sau, chức vô địch Hạng Nhất cùng Trường Tươi Đồng Nai không lộng lẫy như nhiều người từng tưởng tượng cho anh. Nhưng ở tuổi 31, chiếc cúp quốc nội đầu tiên ấy có giá trị theo một cách rất khác. Nó dành cho một người đã đi qua đủ va đập, đủ lận đận, nhưng vẫn giữ được tình yêu và sự nghiêm túc với bóng đá.

Danh hiệu đến sau những người bạn cũ

Công Phượng không thiếu hào quang, nhưng danh hiệu cấp câu lạc bộ trong nước lại lẩn tránh anh quá lâu. Trong khi Văn Thanh đã vô địch V.League cùng Công An Hà Nội, Văn Toàn, Tuấn Anh hay Hồng Duy cũng chạm tay vào đỉnh cao quốc nội với Nam Định, tiền đạo xứ Nghệ phải chờ đến Hạng Nhất mới có ngày nâng cúp. Khoảng cách ấy làm hành trình của anh thêm nhiều dư vị. Công Phượng từng được kỳ vọng phải dẫn đầu một thế hệ, nhưng cuối cùng lại phải học cách đi chậm, đi vòng và chấp nhận làm lại ở nơi ít ánh đèn hơn.

Cú đá hỏng và cách đứng dậy

Mùa trước, thất bại ở trận play-off thăng hạng là vết sẹo khó quên. Công Phượng bước lên chấm 11m khi đội nhà cần bàn thắng để níu hy vọng, nhưng cú sút của anh bị cản phá. Với một cầu thủ đã quen sống trong sự soi xét, khoảnh khắc ấy dễ kéo theo cảm giác nặng nề hơn cả một trận thua. Nhưng bóng đá không chỉ đo bản lĩnh bằng cú sút thành công, mà còn bằng cách một cầu thủ trở lại sau khi vấp ngã. Một năm sau, chính Công Phượng góp bàn trong chiến thắng trước Long An, giúp Trường Tươi Đồng Nai vô địch sớm. Đó là màn đáp trả lặng lẽ, không ồn ào, nhưng đủ sắc.

Giá trị mới của một thủ lĩnh

Công Phượng của hôm nay không còn là chàng trai rê bóng giữa vòng vây tiếng hò reo năm nào. Anh chơi thực tế hơn, tiết chế hơn và hiểu rõ nhịp đấu hơn. Ở Hạng Nhất, kinh nghiệm của anh trở thành thứ vũ khí quan trọng: giữ bóng, kéo nhịp, chọn thời điểm bứt tốc, tạo áp lực lên hàng thủ đối phương và xuất hiện trong các trận đấu bản lề. Anh không cần chạm bóng thật nhiều để chứng minh mình đặc biệt. Chỉ cần vài pha xử lý đúng lúc, Công Phượng vẫn có thể đổi hướng trận đấu.

Vinh quang của sự bền bỉ

"Dù kết quả có đến muộn nhưng hành trình cố gắng luôn tồn tại” là câu nói hợp với Công Phượng ở chặng này. Anh từng xuất ngoại, từng mất nhịp, từng bị đặt cạnh những kỳ vọng không dễ chịu, rồi trở lại Hạng Nhất để tìm lại cảm giác thi đấu. Danh hiệu này chưa đủ để đưa Công Phượng lên một vị trí mới trong lịch sử, nhưng nó cho sự nghiệp của anh một cái kết đẹp cho một chặng đường nhiều lận đận. Anh không chiến thắng trong hào quang rực rỡ, mà bằng cách lặng lẽ hơn: từng vấp ngã, từng chịu áp lực, rồi vẫn đứng dậy để tự mở lại cơ hội cho mình.

Xem thêm
0
6,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật