Bóng đá Thái Lan đang rơi khỏi ngai vàng Đông Nam Á?

Ghi bàn sớm để làm gì? Báo UAE thừa nhận bản lĩnh của U17 Việt Nam

Danh sách ĐT Pháp: chia tay Camavinga, Kolo Muani gây tranh cãi

Xuân Hoàn

Jim Thwaites: "Pirlo nước Anh" mới nổi khiến Carrick phải dõi theo?

Từ nỗi thiếu hụt “nhạc trưởng lùi” đến một gương mặt mới

Sau những năm người Anh tiếc nuối vì không có mẫu tiền vệ lùi sâu điều tiết trận đấu như Andrea Pirlo hay Luka Modric, các lò đào tạo ở Premier League bắt đầu xuất hiện những cầu thủ có phong cách tương tự. Trong bối cảnh đó, Jim Thwaites nổi lên ở học viện Manchester United như một gương mặt được Michael Carrick đặc biệt chú ý.

Hành trình lặng lẽ trong học viện

Sinh ra ở Cumbria, Thwaites đi lên khá âm thầm trong hệ thống đào tạo trẻ của United. Anh thường xuyên được đôn đá cao tuổi, mới 15 đã chơi cho đội U18 mùa 2023-2024 và có hai lần ra sân ở giải trẻ hạng hai. Mùa sau, anh tiếp tục gắn với đội U18, ghi chín bàn, kiến tạo bốn lần và góp phần đưa đội vào bán kết Cúp FA trẻ, chỉ dừng lại trên chấm luân lưu trước Aston Villa.

Phong độ đó giúp Thwaites lọt vào mắt Ruben Amorim và được đưa vào danh sách đội một trong chuyến du đấu châu Á tháng 5-2025. Mùa hiện tại, anh vẫn là trụ cột U18, dự Cúp FA trẻ tới trận chung kết, đồng thời được sử dụng ở đội U21 tại giải trẻ hạng hai và thậm chí có tên trên ghế dự bị ở trận Premier League trên sân Chelsea.

Thể hình nhỏ, không gian chật và sự bình tĩnh

Cao khoảng 1m70, Thwaites gây dựng tên tuổi nhờ khả năng nhận bóng trong không gian hẹp và xoay trở rất nhanh. Anh thường lùi sâu, đứng giữa hai trung vệ để nhận bóng, chấp nhận rủi ro ở khu vực dễ bị phản công nếu mất bóng. Trong trận bán kết giải trẻ hạng hai gặp Manchester City, anh nhiều lần xoay người thoát pressing ngay trong phần sân nhà, có pha giả động tác khiến đối thủ mất đà rồi mở ra cơ hội cho đồng đội.

Ở trận này, Thwaites thực hiện 45 đường chuyền, chủ yếu là ngắn, nhưng cũng có vài pha chuyển cánh dài ra biên. Chín đường chuyền hướng vào phần ba sân đối phương cho thấy anh không chỉ giữ nhịp mà còn tìm cách đẩy bóng lên phía trước. Tỉ lệ chuyền chính xác đạt 91 phần trăm.

Nhịp di chuyển và đóng góp không bóng

Điểm nổi bật khác là cường độ hoạt động. Thwaites gần như không đứng yên, liên tục di chuyển để mở đường chuyền cho đồng đội hoặc lùi xuống che chắn trước hàng thủ khi City dồn lên. Anh dẫn đầu đội về số lần bị phạm lỗi và số lần đoạt lại bóng, thắng năm trong bảy pha tranh chấp. Ở trận chung kết Cúp FA trẻ, anh để lại dấu ấn với quả tạt cho Godwill Kukonki đánh đầu gỡ hòa, dù United thua 1-2.

Ánh mắt từ khán đài

Một người theo dõi đội trẻ United mô tả Thwaites là “tiền vệ Anh đá kiểu Tây Ban Nha”, gợi liên tưởng tới lối chơi thiên về kỹ thuật và điều tiết. Carrick có mặt trên khán đài ở cả trận bán kết giải trẻ hạng hai lẫn chung kết Cúp FA trẻ, chứng kiến một tiền vệ trẻ nhỏ con, bình tĩnh với bóng, chuyền chắc và làm việc không ngừng nghỉ ở vị trí lùi sâu.

1
809 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Văn Phong

Áp lực từ những chuyến đi xa Anfield

Arne Slot không né tránh khi nói về điểm yếu lớn nhất của Liverpool mùa này: sự phập phù trên sân khách. Trong 18 trận rời Anfield, đội chỉ thắng 7 nhưng thua tới 8, một con số đi ngược với tham vọng của câu lạc bộ. Chính chuỗi kết quả này khiến Liverpool bị kéo lùi so với kỳ vọng ban đầu.

Vết trượt sau các trận đấu châu Âu

Slot chỉ ra một chi tiết lặp lại nhiều lần: Liverpool thường đánh rơi điểm ngay sau khi trở về từ đấu trường châu lục. Có những trận mà ông tin đội hoàn toàn đủ khả năng thắng, nhưng kết cục lại là mất điểm trước các đối thủ mà theo ông, Liverpool “không được phép” sẩy chân. Sự lặp lại ấy khiến ông coi đây là nguyên nhân trực tiếp dẫn tới vị thế hiện tại của đội.

Villa Park như một phép thử tinh thần

Trước chuyến làm khách Aston Villa, Slot mô tả Villa Park là nơi “đi dễ khó về”, bất kể Liverpool có được nghỉ trọn tuần hay vừa đá ở châu Âu. Trong bối cảnh tấm vé dự cúp C1 vẫn chưa chắc chắn, ông xem trận đấu này như bài kiểm tra cuối cùng cho bản lĩnh và khả năng vượt qua rào cản tâm lý sân khách của toàn đội.

Xem thêm
0
88 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh An

Vượt qua vòng bảng “bảng tử thần” với ngôi đầu, U17 Việt Nam không chỉ giành vé dự U17 World Cup 2026 mà còn rơi vào một nhánh đấu được xem là thuận lợi ở vòng chung kết U17 châu Á. Từ đây, câu chuyện của thầy trò HLV Cristiano Roland không dừng ở tứ kết, mà hướng nhiều hơn tới khả năng góp mặt trong trận tranh ngôi vô địch.

Ngôi đầu bảng C tạo bước đệm quan trọng

Thành tích 6 điểm sau 3 trận, xếp trên U17 Hàn Quốc, giúp U17 Việt Nam tránh được nhiều đối thủ mạnh ở vòng đấu loại trực tiếp. Đội thắng U17 Yemen 1-0 nhờ bàn của Đậu Quang Hưng, thua ngược Hàn Quốc 1-4 dù Lê Sỹ Bách mở tỷ số, rồi đánh bại U17 UAE 3-2 trong thế bị dẫn trước với các pha lập công của Chu Ngọc Nguyễn Lực, Nguyễn Văn Dương và Nguyễn Mạnh Cường. Chuỗi kết quả ấy không chỉ mang lại tấm vé đi tiếp mà còn định hình vị trí của U17 Việt Nam trên bản đồ nhánh đấu.

Tứ kết gặp Australia và “cửa” bán kết

Đối thủ ở tứ kết là U17 Australia, đội bóng trội hơn về thể hình và thể lực. Tuy nhiên, U17 Việt Nam có điểm tựa là lối chơi biến hóa và khả năng tạo đột biến, từng giúp họ thắng ngược Australia 2-1 tại giải U17 Đông Nam Á ở Indonesia, với các bàn thắng của Nguyễn Mạnh Cường và Chu Ngọc Nguyễn Lực sau khi bị dẫn trước bởi pha lập công của Luke Becvinovski.

Nhánh đấu mở ra hy vọng chung kết

Nếu vượt qua U17 Australia, U17 Việt Nam sẽ gặp U17 Ả Rập Saudi hoặc U17 Trung Quốc ở bán kết. Hai đối thủ này được đánh giá “dễ chơi” hơn so với nhóm đội ở nhánh còn lại gồm U17 Nhật Bản, U17 Uzbekistan và U17 Hàn Quốc. Chính sự phân chia này khiến khả năng tiến vào chung kết của thầy trò HLV Cristiano Roland được đánh giá là cao hơn, khi con đường phía trước ít chông gai hơn so với nhiều ứng viên khác.

Xem thêm
1
7,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu

Dang Dinh

Lực lượng hồi sinh đúng thời điểm

Trước trận chung kết FA Cup với Man City, Chelsea bước vào giai đoạn chuẩn bị với bối cảnh rất khác so với cuối tuần trước. Từ chỗ phải kéo Marc Cucurella ra cánh trái vì không còn cầu thủ chạy cánh kỳ cựu đủ thể lực, họ nay đón hàng loạt tin vui từ phòng y tế. Pedro Neto và Alejandro Garnacho đã trở lại tập luyện trọn vẹn, mang lại cho ban huấn luyện lựa chọn tự nhiên hơn ở hai biên.

HLV tạm quyền Calum McFarlane mô tả tuần tập vừa qua của bộ đôi này là “rất tốt”, nhấn mạnh cảm giác lạc quan khi chứng kiến họ nuốt trọn giáo án. Với một trận đấu tại Wembley, chỉ riêng việc có thêm hai mũi khoan cánh đúng nghĩa đã giúp Chelsea bớt cảnh chắp vá.

Hàng thủ nhận thêm điểm tựa

Không chỉ tuyến trên, hệ thống phòng ngự của Chelsea cũng được gia cố. Reece James và Levi Colwill đều đã trở lại sau chấn thương và có thêm một tuần tập luyện trơn tru. James vừa được cho ra sân lấy cảm giác, vào sân và chơi tốt, đủ để ban huấn luyện tin rằng anh chịu được khối lượng thi đấu như trước Liverpool.

Với Colwill, hành trình trở lại còn dài hơn. Anh chấn thương dây chằng đầu gối ngay ngày đầu tiên của giai đoạn tiền mùa giải, phải đi qua các trận ở đội U21 rồi dần dần góp mặt trước Nottingham và sau đó đá chính tại Anfield. McFarlane đánh giá cao cách trung vệ này đáp lại sau quãng nghỉ dài bằng màn trình diễn xuất sắc trước Liverpool, coi đó là cơ sở để kỳ vọng anh tiếp tục đứng vững trước Man City.

Khung gỗ và bài toán lựa chọn

Ở vị trí thủ môn, Chelsea cũng có thêm phương án. Robert Sanchez đã hoàn toàn sung sức, tập luyện tốt trong tuần, tạo ra cuộc cạnh tranh trực tiếp với Filip Jorgensen cho suất bắt chính. McFarlane chủ động giữ kín quyết định, từ chối tiết lộ danh tính người gác đền ở Wembley.

Việc không công bố sớm đội hình xuất phát cho thấy ban huấn luyện muốn giữ sự linh hoạt tối đa, đồng thời tận dụng trạng thái thể lực tích cực của cả hai thủ môn cho đến sát giờ bóng lăn.

Tâm thế Chelsea trước giờ bóng lăn

Từ chỗ bị khủng hoảng lực lượng, Chelsea bước vào trận gặp Man City với bức tranh sáng sủa hơn. Các trụ cột ở cả ba tuyến đều đã trở lại tập luyện đầy đủ, nhiều người vừa có cơ hội “làm nóng” ở những trận trước đó. McFarlane liên tục nhắc đến hai chữ “tích cực” khi nói về học trò, từ Neto, Garnacho, Reece James đến Colwill và Sanchez.

Trong bối cảnh đối thủ là Man City, Chelsea không có thêm lợi thế nào về thời gian hay lịch thi đấu, nên việc dàn nhân sự chủ chốt kịp bình phục trở thành điểm tựa quan trọng nhất mà họ mang theo tới Wembley.

Xem thêm
0
51 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Văn Long

Nỗi chạnh lòng sau lời chúc mừng

Trên fanpage thể thao Khobsanam, cây viết Chicharitao thừa nhận chúc mừng U17 Việt Nam giành vé dự World Cup, nhưng sâu bên trong lại “đau đớn vì chúng ta không làm được như họ”. Câu nói “Thái Lan bị loại không đau bằng thấy Việt Nam đi U17 World Cup” nhanh chóng gây bão, bởi nó chạm đúng tâm trạng người hâm mộ Thái Lan sau VCK U17 châu Á 2026.

Khoảng cách thể hiện trên bảng thành tích

Ở giải U17 châu Á 2026, U17 Thái Lan rời giải ngay từ vòng bảng với chỉ 1 điểm. Cùng thời điểm, U17 Việt Nam thắng Yemen, UAE, chỉ thua Hàn Quốc và đứng đầu bảng C, qua đó lần đầu tiên giành quyền dự VCK U17 World Cup 2026. Thành tích này biến U17 Việt Nam thành niềm tự hào mới của bóng đá trẻ Đông Nam Á.

Hệ thống chắp vá và nỗi lo của bóng đá Thái Lan

Chicharitao chỉ ra điểm yếu nằm ở cách làm bóng đá trẻ của Thái Lan. Dù luôn xem mình là số một khu vực, hệ thống đào tạo trẻ lại thiếu sự liên kết, mang tính chắp vá theo từng giải. Việc huấn luyện viên U19 chỉ được bổ nhiệm sát ngày thi đấu là ví dụ cho cách chuẩn bị ngắn hạn, thiếu nền tảng.

Việt Nam đi đường dài với mục tiêu World Cup

Trong khi đó, bóng đá trẻ Việt Nam được mô tả là phát triển bài bản, bền vững, với mục tiêu kiên định: bằng mọi giá phải vươn ra sân chơi World Cup. Sự đầu tư nghiêm túc giúp Việt Nam trở thành quốc gia Đông Nam Á thứ hai sau Indonesia góp mặt ở cả hai VCK World Cup trẻ là U17 và U20.

Thành tích đối lập và sức nặng của hiện tại

Thái Lan từng dự U17 World Cup từ thập niên 90 nhưng đến nay vẫn chưa một lần góp mặt ở U20 World Cup. Trong bối cảnh đó, việc Việt Nam liên tiếp hiện diện ở cả hai sân chơi trẻ thế giới khiến nỗi thất vọng của người Thái càng lớn, bởi họ phải chứng kiến đối thủ khu vực hiện thực hóa mục tiêu mà mình chưa làm được.

Xem thêm
0
503 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh An

Marcus Rashford đang có mùa giải ấn tượng tại Barcelona, nhưng tương lai của anh lại rẽ sang hướng ít ai ngờ tới. Dù điều khoản mua đứt chỉ vào khoảng 26 triệu bảng, Man Utd được cho là không chấp nhận bất kỳ sự mặc cả nào từ đội bóng xứ Catalan, qua đó đẩy khả năng Rashford trở lại Old Trafford lên rất cao.

Barca muốn giữ, tiền lại là vấn đề

Rashford ghi 14 bàn và kiến tạo 14 lần trong mùa giải cho Barcelona, con số đủ để mức phí 26 triệu bảng bị đánh giá là quá hời. Barca muốn mượn thêm một mùa, đồng thời tìm cách hạ giá so với thỏa thuận ban đầu. Tuy nhiên, theo Football Insider và cựu trưởng bộ phận tuyển trạch Mick Brown, Man Utd “không có ý định bán rẻ” và không chấp nhận đề nghị bị xem là “giá cắt cổ ngược”.

Quyền chủ động thuộc về Man Utd

Mick Brown khẳng định Man Utd ý thức rõ giá trị của Rashford, coi 26 triệu bảng đã là “món hời” cho bất kỳ đội bóng nào. Khi có sự quan tâm từ các câu lạc bộ khác ở châu Âu, Quỷ đỏ càng có lý do giữ nguyên mức giá, thậm chí chờ những đề nghị cao hơn. Trong bối cảnh đó, Barca dù vẫn được xem là ứng viên hàng đầu, lại đứng trước nguy cơ mất Rashford chỉ vì không kham nổi khoản phí đã thỏa thuận.

Rashford giữa hai ngả đường

Báo cáo cho biết nội bộ Man Utd có cảm giác Rashford hoàn toàn có thể trở lại Old Trafford, trong khi các đội bóng châu Âu khác chuẩn bị sẵn lời mời. Từ chỗ tưởng như là món hời dành cho Barcelona, điều khoản 26 triệu bảng giờ trở thành “vũ khí” giúp Man Utd nắm thế thượng phong trên bàn đàm phán, và đẩy tương lai của Rashford vào thế chờ quyết định từ chính đội bóng chủ quản.

Xem thêm
1
13,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật