Welbeck cập bến Chelsea: Cơ hội hay dấu chấm hết cho Delap và Jackson?

HLV Kim Sang-sik: “Chỉ nghĩ đến Indonesia sau khi hạ Singapore tại Mỹ Đình”

Man City vừa mua sắm rầm rộ vừa thanh lọc đội hình: Cân bằng hay mạo hiểm?

LE NGOC

Hạng ba lịch sử: Tuyển Anh thành công hay vẫn lỡ dở dưới thời Tuchel?

Trụ cột giữ khung thành và giới hạn cạnh tranh

Jordan Pickford tiếp tục là lựa chọn số một trong khung gỗ tuyển Anh tại World Cup 2026, góp mặt trong những thời điểm quan trọng và nhiều lần cứu thua cho đội nhà. Tuy nhiên, anh cũng có những khoảnh khắc xử lý chưa thật sự chắc chắn, khiến hàng thủ đối mặt không ít áp lực. Dean Henderson được trao cơ hội ở một số thời điểm và để lại những pha cứu thua đáng chú ý, trong khi James Trafford không có cơ hội ra sân. Giải đấu một lần nữa cho thấy Pickford vẫn giữ vị trí số một, nhưng câu hỏi về sự cạnh tranh thực sự ở vị trí thủ môn vẫn còn được đặt ra.

Hàng thủ: Kinh nghiệm, linh hoạt và những canh bạc chiến thuật

John Stones vẫn là nhân tố giàu kinh nghiệm trong hệ thống phòng ngự của Thomas Tuchel, dù có giai đoạn không được đá chính trước khi trở lại ở vòng loại trực tiếp. Khi góp mặt, trung vệ của Manchester City mang đến sự chắc chắn và khả năng chỉ huy hàng thủ. Marc Guéhi cùng Ezri Konsa là hai cái tên thi đấu ổn định, trong đó Konsa nhiều thời điểm phải dạt sang cánh phải để bảo đảm sự cân bằng cho hệ thống. Djed Spence gây ấn tượng nhờ tốc độ và khả năng hỗ trợ tấn công từ hai biên, còn Nico O'Reilly hoàn thành tốt vai trò hậu vệ trái khi được trao cơ hội. Ở chiều ngược lại, Jarell Quansah nhận thẻ đỏ và bị treo giò, còn Reece James chưa thể hiện được phong độ tốt nhất sau quãng thời gian dài vật lộn với chấn thương.

Tuyến giữa: Bellingham bùng nổ, Rice hụt hơi

Jude Bellingham là cầu thủ nổi bật nhất của tuyển Anh tại World Cup 2026. Anh vừa đảm nhiệm vai trò tổ chức, vừa ghi 7 bàn thắng để trở thành một trong những chân sút xuất sắc nhất giải. Bellingham liên tục tạo khác biệt trong các trận đấu quan trọng và nhiều lần trở thành điểm tựa của đội bóng.

Elliot Anderson cũng có một giải đấu đáng nhớ khi được sử dụng nhiều hơn trong bối cảnh Declan Rice không đạt thể trạng tốt nhất. Rice chịu ảnh hưởng bởi lịch thi đấu dày đặc trong mùa giải và gặp một số vấn đề về thể lực, khiến anh không còn duy trì được phong độ cao như thường lệ. Jordan Henderson chủ yếu đóng vai trò kinh nghiệm trong phòng thay đồ, còn Eberechi Eze tạo ra một số điểm nhấn bằng kỹ thuật nhưng chưa đủ để tạo khác biệt lớn. Kobbie Mainoo không thể góp mặt vì chấn thương lưng.

Hàng công: Kane, Bellingham và phần còn lại

Harry Kane ghi 6 bàn, cân bằng thành tích của chính mình tại World Cup 2018 và tiếp tục củng cố vị thế chân sút số một trong lịch sử tuyển Anh ở các giải đấu lớn. Anthony Gordon mang đến nhiều năng lượng với tốc độ và khả năng tạo đột biến, trong khi Morgan Rogers luôn tạo ảnh hưởng tích cực mỗi khi được tung vào sân.

Noni Madueke được trao thêm cơ hội khi Bukayo Saka gặp vấn đề thể lực. Cầu thủ chạy cánh này hoạt động năng nổ nhưng những pha xử lý cuối cùng vẫn thiếu sự chính xác cần thiết. Saka sau khi trở lại đã để lại dấu ấn với màn trình diễn bùng nổ trước Pháp, làm dấy lên nhiều tiếc nuối về việc anh không có được trạng thái tốt nhất ở giai đoạn trước đó. Marcus Rashford ghi bàn ở vòng bảng nhưng nhìn chung chưa tạo được ảnh hưởng như kỳ vọng, còn Ivan Toney và Ollie Watkins chỉ có ít thời gian thi đấu nên không để lại nhiều dấu ấn.

Tuchel giữa thành tích lịch sử và cảm giác lỡ dở

Hạng ba tại World Cup 2026 là thành tích tốt nhất của tuyển Anh kể từ chức vô địch năm 1966. Đội bóng trình làng nhiều màn trình diễn ấn tượng với những điểm sáng như Bellingham, Kane, Stones, Gordon, Guéhi, Konsa và Spence.

Dù vậy, hành trình của tuyển Anh vẫn để lại không ít tiếc nuối. Một số quyết định về nhân sự và cách xoay tua đội hình của Thomas Tuchel tiếp tục gây tranh luận, đặc biệt ở những trận đấu lớn. Khi đội tuyển bước vào UEFA Nations League trong tháng 9, nhà cầm quân người Đức sẽ phải tiếp tục hoàn thiện bộ khung, tăng tính cạnh tranh ở từng vị trí và tìm lời giải để đưa tuyển Anh tiến thêm một bước ở các giải đấu lớn trong tương lai.

0
412 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thanh Hải

Fred rời Manchester United khi không còn được đảm bảo vị trí trong đội hình. Gần 3 năm sau, tiền vệ người Brazil đã tìm lại phong độ ổn định tại Fenerbahçe. Trong một hệ thống phù hợp hơn, khả năng pressing, tranh chấp và hoạt động không biết mệt mỏi của anh được phát huy hiệu quả.

Từ cầu thủ dự bị thành trụ cột

Fenerbahçe chiêu mộ Fred vào tháng 8/2023 với mức phí ban đầu khoảng 10 triệu euro, kèm 5 triệu euro phụ phí. Đây là khoản đầu tư tương đối thấp nếu so với số tiền MU từng bỏ ra để mua anh từ Shakhtar Donetsk năm 2018.

Fred không mất nhiều thời gian để khẳng định vai trò tại Thổ Nhĩ Kỳ. Trong 3 mùa đầu tiên ở Süper Lig, anh lần lượt ra sân 25, 31 và 30 trận. Riêng mùa 2025/26, tiền vệ 33 tuổi ghi 3 bàn, có 4 kiến tạo và đạt điểm trung bình 7,2. Ở 2 mùa trước đó, điểm số trung bình của anh đều là 7,3, qua đó cho thấy sự ổn định trong màu áo Fenerbahçe.

Đóng góp tấn công rõ nét hơn

Fred không phải mẫu tiền vệ nổi bật nhờ khả năng ghi bàn, nhưng anh hỗ trợ tấn công hiệu quả hơn kể từ khi chuyển sang Fenerbahçe. Trong 86 trận tại Süper Lig từ mùa 2023/24 đến 2025/26, tiền vệ người Brazil ghi 11 bàn và có 12 kiến tạo.

Trong khi đó, sau 5 mùa chơi tại Premier League cùng MU, Fred chỉ ghi 8 bàn và kiến tạo 8 lần sau 139 trận. Ở mùa cuối tại Anh, anh ra sân 35 trận nhưng chỉ có 12 lần đá chính, đóng góp 2 bàn cùng 2 kiến tạo và nhận điểm trung bình 6,8. Thành tích này thấp hơn mức 7,2 mà anh đạt được tại Fenerbahçe ở mùa 2025/26.

Điểm khác biệt lớn nhất nằm ở vai trò và số phút thi đấu ổn định. Tại MU, Fred thường xuyên phải thay đổi nhiệm vụ, khi đá tiền vệ phòng ngự, lúc chơi tiền vệ con thoi, thậm chí nhiều lần chỉ được tung vào sân để tăng cường khả năng tranh chấp. Sau 5 năm ở Old Trafford, anh có 213 lần ra sân nhưng chỉ đá chính 154 trận. Riêng mùa 2022/23, Fred vào sân từ ghế dự bị tới 33 lần trong tổng số 56 trận.

Phát huy đúng điểm mạnh

Tại Fenerbahçe, Fred không phải gánh toàn bộ nhiệm vụ tổ chức lối chơi. Anh được sử dụng đúng với sở trường là di chuyển rộng, gây sức ép, tranh chấp bóng hai, hỗ trợ luân chuyển và băng lên chiếm khoảng trống. Khi có đồng đội chia sẻ nhiệm vụ điều tiết, những hạn chế trong khả năng thoát pressing và kiểm soát nhịp độ của anh cũng ít bị bộc lộ hơn.

Fred vẫn giữ nguyên phong cách thi đấu giàu năng lượng và quyết liệt như thời còn khoác áo MU, dù đôi lúc anh vẫn xử lý hơi vội. Khác biệt lớn nhất là Fenerbahçe sử dụng tiền vệ người Brazil đúng sở trường, giúp anh thi đấu ổn định và hiệu quả hơn. Việc Fred chơi trọn 90 phút trong trận thắng Gornik Zabrze ở vòng loại Champions League đầu mùa 2026/27 cũng khẳng định anh vẫn là mắt xích quan trọng nơi tuyến giữa.

Xem thêm
2
15,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chân Gỗ

Một bản hợp đồng thành công không chỉ nằm ở mức phí chuyển nhượng hay số bàn thắng cầu thủ ghi được. Điều quan trọng hơn là họ có giúp đội bóng khắc phục điểm yếu, duy trì phong độ ổn định và góp công vào những giai đoạn thành công hay không. Dựa trên đóng góp chuyên môn, số danh hiệu, tầm ảnh hưởng và hiệu quả đầu tư, dưới đây là 10 thương vụ thành công nhất lịch sử bóng đá.

1. Cristiano Ronaldo – Real Madrid

Real Madrid chi 80 triệu bảng để mua Ronaldo từ Manchester United năm 2009. Sau 9 mùa giải, anh ghi 451 bàn trong 438 trận, trở thành chân sút số 1 lịch sử câu lạc bộ. Ronaldo cùng Real giành 4 Champions League, 2 La Liga và tổng cộng 16 danh hiệu trước khi được bán cho Juventus với giá khoảng 100 triệu euro.

2. Diego Maradona – Napoli

Maradona không chỉ mang bàn thắng đến Napoli mà còn thay đổi vị thế của cả câu lạc bộ. Ông giúp đội bóng miền Nam Italy giành 2 Serie A, 1 Coppa Italia và UEFA Cup 1988/89. Trước khi Maradona xuất hiện, Napoli chưa từng vô địch giải đấu cao nhất Italy.

3. Robert Lewandowski – Bayern Munich

Bayern chiêu mộ Lewandowski theo dạng tự do từ Borussia Dortmund năm 2014. Tiền đạo người Ba Lan ghi 344 bàn cho đội bóng, giành 8 Bundesliga liên tiếp và hoàn tất cú ăn 3 mùa 2019/20. Kỷ lục 41 bàn trong một mùa Bundesliga càng biến đây thành thương vụ miễn phí gần như hoàn hảo.

4. Luka Modric – Real Madrid

Khoản phí khoảng 30 triệu bảng dành cho Modric từng bị nghi ngờ, nhưng tiền vệ Croatia khép lại hành trình tại Real với 597 trận, 43 bàn và kỷ lục 28 danh hiệu. Anh sở hữu 6 Champions League, 4 La Liga và Quả bóng vàng 2018.

5. Mohamed Salah – Liverpool

Liverpool chỉ phải trả khoảng 42 triệu euro ban đầu để sở hữu Salah từ AS Roma. Anh ghi 257 bàn, kiến tạo 120 lần sau 442 trận, đồng thời cùng đội bóng giành 2 Premier League và 1 Champions League. Riêng mùa 2024/25, Salah có 34 bàn cùng 23 kiến tạo.

6. Thierry Henry – Arsenal

Từ một cầu thủ gặp khó tại Juventus, Henry trở thành chân sút vĩ đại nhất Arsenal với 228 bàn sau 377 trận. Anh giành 2 Premier League, trong đó có mùa bất bại 2003/04, và 4 lần đoạt Vua phá lưới.

7. Eric Cantona – Manchester United

Cantona ghi 82 bàn sau 185 trận, giành 6 danh hiệu lớn và giúp Manchester United vô địch Premier League 4 lần trong 5 mùa. Tầm ảnh hưởng của ông còn nằm ở cá tính chiến thắng, thứ đặt nền móng cho kỷ nguyên thống trị của Sir Alex Ferguson.

8. Didier Drogba – Chelsea

Drogba có 164 bàn sau 381 trận, giành 4 Premier League và Champions League 2011/12. Anh đặc biệt nổi bật ở các trận chung kết với 9 bàn trong 9 trận tranh cúp, bao gồm bàn gỡ hòa và quả luân lưu quyết định tại Munich.

9. Virgil van Dijk – Liverpool

Mức phí 75 triệu bảng từng bị xem là mạo hiểm, nhưng Van Dijk lập tức nâng tầm hàng thủ Liverpool. Anh là trụ cột trong chức vô địch Champions League 2018/19 và Premier League 2019/20, mùa giải đội bóng giành kỷ lục câu lạc bộ 99 điểm.

10. Peter Schmeichel – Manchester United

Manchester United chỉ bỏ khoảng 500.000 bảng để mua Schmeichel năm 1991. Thủ môn Đan Mạch sau đó giành 5 Premier League, 3 FA Cup và Champions League, đồng thời đeo băng đội trưởng trong trận chung kết hoàn tất cú ăn 3 năm 1999.

Ronaldo có thể là thương vụ thành công nhất về quy mô, nhưng Lewandowski, Cantona hay Schmeichel lại nổi bật về hiệu quả đầu tư. Điểm chung của cả 10 trường hợp là họ không chỉ chơi hay, mà còn trực tiếp đưa câu lạc bộ bước sang một thời kỳ mới.

Xem thêm
1
14,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu

Kỳ Quang

Một sân khấu đúng kiểu Son

Trận đấu giữa đội các ngôi sao Giải bóng đá nhà nghề Mỹ và đội các ngôi sao Giải vô địch Mexico tại sân Bank of America ở Charlotte khép lại với chiến thắng 4-3 dành cho đội MLS. Tuy nhiên, tâm điểm của màn so tài trình diễn lại thuộc về Son Heung-min. Ngôi sao người Hàn Quốc ghi liên tiếp 2 bàn trong vòng 3 phút, đều từ những pha kiến tạo của Carles Gil, rồi ăn mừng bằng động tác “chụp ảnh” quen thuộc. Giữa dàn cầu thủ nổi bật của 2 giải đấu, Son đã biến lần đầu tham dự trận đấu các ngôi sao thành sân khấu của riêng mình.

Sau khi Luis Gabriel Rey đánh đầu mở tỷ số cho đội Liga MX ở phút 9, Son đưa trận đấu trở lại vạch xuất phát ở phút 20. Carles Gil thực hiện đường chuyền vượt qua hàng phòng ngự, giúp tiền đạo của LAFC khống chế bóng rồi bình tĩnh dứt điểm. Chỉ 3 phút sau, Son tiếp tục xuất hiện đúng lúc để vô-lê từ đường tạt của Gil, đưa đội MLS vượt lên dẫn 2-1. Hany Mukhtar là người khởi đầu pha bóng bằng đường chuyền cho tiền vệ của New England Revolution.

Sức bật từ những người xung quanh

Sau trận, Son nhấn mạnh việc được thi đấu bên cạnh những cầu thủ xuất sắc giúp công việc của anh trở nên dễ dàng hơn. Sự kết nối giữa Son và Gil đặc biệt đáng chú ý bởi 2 người gần như không có nhiều thời gian tập luyện cùng nhau. Chính Gil cũng thừa nhận họ không chuẩn bị trước các pha phối hợp, nhưng đẳng cấp của những cầu thủ hàng đầu giúp sự ăn ý hình thành một cách tự nhiên.

Philip Zinckernagel nâng tỷ số lên 3-1 ở phút 42, trước khi Salomón Rondón giúp đội Liga MX thu hẹp khoảng cách trong hiệp 2. Evander sau đó tái lập lợi thế 2 bàn cho đội MLS ở phút 58. José Paradela ghi bàn ở phút 90+1, nhưng đội bóng đến từ Mexico không còn đủ thời gian để tìm bàn gỡ hòa.

Danh hiệu cầu thủ hay nhất và lời khen từ đồng đội

Cú đúp trong hiệp 1 giúp Son được trao danh hiệu cầu thủ hay nhất trận ngay trong lần đầu góp mặt tại sự kiện này. Đây cũng là lần đầu tiên một cầu thủ LAFC giành được phần thưởng cá nhân cao nhất của trận đấu các ngôi sao MLS. Son cảm ơn ban huấn luyện, các đồng đội và người hâm mộ đã tạo nên bầu không khí đặc biệt tại Charlotte.

Hany Mukhtar không bất ngờ trước màn trình diễn ấy. Tiền vệ của Nashville SC gọi Son là cầu thủ đẳng cấp thế giới, khẳng định ngôi sao người Hàn Quốc vẫn thể hiện phẩm chất đó mỗi tuần. Những gì Son làm trong các buổi tập cùng đội All-Star đã đủ để Mukhtar tin rằng 2 bàn thắng trong trận đấu không phải khoảnh khắc xuất hiện tình cờ.

Một đêm sao sáng nhưng thiếu Messi

Trong khi Son tỏa sáng, Lionel Messi không góp mặt. Tiền đạo của Inter Miami và đồng đội Rodrigo De Paul được MLS chính thức cho phép rút khỏi danh sách sau hành trình cùng Argentina vào chung kết World Cup 2026. Trận All-Star nằm trong thời gian nghỉ 21 ngày dành cho các cầu thủ sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở giải đấu lớn nhất thế giới.

Trước khi tạm nghỉ, Messi ghi 12 bàn và có 8 kiến tạo sau 14 trận tại MLS cho Inter Miami. Dù sự vắng mặt của anh để lại khoảng trống đáng kể về sức hút, màn trình diễn của Son vẫn giúp trận đấu tại Charlotte có một nhân vật trung tâm xứng đáng. Với 2 bàn thắng, chiếc băng đội trưởng và danh hiệu cầu thủ hay nhất trận, ngôi sao của LAFC đã tạo nên một đêm All-Star mang đậm dấu ấn riêng.

Xem thêm
0
2,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Ghế nóng đổi chủ liên tục

Quyết định đưa Roberto Mancini trở lại vị trí huấn luyện viên trưởng đội tuyển Italy được đưa ra sau một giai đoạn đặc biệt xáo trộn tại Liên đoàn Bóng đá Italy. Paolo Maldini được bổ nhiệm làm giám đốc kỹ thuật kiêm Chủ tịch Club Italia ngày 12/7/2026, với Leonardo giữ vai trò cố vấn, nhưng dự án này chỉ tồn tại 16 ngày. Cả 2 rời nhiệm vụ khi không tìm được tiếng nói chung với Chủ tịch Giovanni Malagò về người dẫn dắt đội tuyển.

Ngày 28/7, FIGC chính thức bổ nhiệm Claudio Ranieri làm giám đốc kỹ thuật của đội tuyển, trong khi Mancini trở lại chiếc ghế ông từng nắm giữ từ năm 2018 đến 2023. Bộ máy lãnh đạo và ban huấn luyện đội tuyển vì thế được thay đổi gần như đồng thời, chỉ ít ngày sau khi kế hoạch ban đầu của Maldini và Leonardo đổ vỡ.

Những lựa chọn bị bỏ lại phía sau

Trước khi FIGC quay lại với Mancini, Maldini và Leonardo đã xem xét nhiều phương án. Họ trao đổi với Carlo Ancelotti và Pep Guardiola, nhưng không thể thuyết phục 2 huấn luyện viên hàng đầu này nhận lời. Thiago Motta cũng từng được tiếp cận nhưng kế hoạch không tiến triển, trước khi Andrea Pirlo trở thành lựa chọn được bộ đôi lãnh đạo chuyên môn ưu tiên.

Tuy nhiên, việc bổ nhiệm Pirlo không được Malagò phê chuẩn sau khi FIGC xem xét hợp đồng giữa cựu tiền vệ này và Fonbet, công ty của Nga mà ông làm đại sứ toàn cầu. Những vấn đề liên quan đến quy định hình ảnh và tính phù hợp với vị trí huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia khiến kế hoạch bị dừng lại. Maldini và Leonardo sau đó quyết định rời FIGC.

Vì vậy, Mancini trở lại sau khi hàng loạt phương án khác không thành công, thay vì là lựa chọn duy nhất được toàn bộ bộ máy thống nhất ngay từ đầu.

Ảnh hưởng của các nhân vật quyền lực

Quyết định cuối cùng được đưa ra bởi Chủ tịch FIGC Giovanni Malagò. Truyền thông Italy từng đề cập mối quan hệ thân thiết giữa ông và Mancini, nhưng chưa có cơ sở để khẳng định yếu tố cá nhân quyết định việc bổ nhiệm. Về chuyên môn, Mancini có lợi thế nhờ hiểu rõ môi trường đội tuyển và từng giúp Italy vô địch EURO 2020.

Dù vậy, lựa chọn này không nhận được sự hưởng ứng tuyệt đối. Nhiều câu lạc bộ Serie A được cho là ủng hộ Antonio Conte, người từng dẫn dắt Italy giai đoạn 2014–2016. Sự khác biệt giữa mong muốn của các đội bóng và quyết định từ FIGC khiến quá trình bổ nhiệm Mancini gây tranh luận. Sau khi quyết định được công bố, phía Serie A vẫn kêu gọi sự đoàn kết và hợp tác để hỗ trợ bộ máy mới.

Dấu ấn của những người đã rời đi

Sự ra đi nhanh chóng của Maldini và Leonardo, việc Pirlo không được thông qua và Conte không được lựa chọn khiến quá trình tái thiết đội tuyển Italy mang dáng dấp của một chuỗi điều chỉnh liên tục. Ranieri và Mancini giờ phải ổn định lại bộ máy sau khi kế hoạch ban đầu của FIGC thay đổi chỉ trong hơn 2 tuần.

Gianfranco Zola cũng được truyền thông nhắc đến như một nhân vật có thể tham gia cơ cấu mới, nhưng FIGC chưa công bố vai trò chính thức dành cho ông. Vì thế, ở thời điểm hiện tại, trọng tâm vẫn nằm ở Mancini và Ranieri: 2 gương mặt giàu kinh nghiệm được giao nhiệm vụ đưa đội tuyển trở lại quỹ đạo sau thất bại trong cuộc đua giành vé dự World Cup 2026.

Xem thêm
1
6,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đoàn Linh

Một câu chuyện bắt đầu từ kiệt quệ

Khi Eddie Howe tiếp quản Newcastle vào tháng 11/2021, đội bóng đứng thứ 19 Ngoại hạng Anh và chưa thắng trận nào sau 11 vòng. Đội hình mất cân bằng, phòng thay đồ thiếu niềm tin, còn bầu không khí quanh sân St James’ Park vẫn nặng nề sau những năm trì trệ dưới thời Mike Ashley. Howe không chỉ phải cải thiện chiến thuật mà còn trực tiếp xử lý hàng loạt vấn đề về thể lực, tâm lý và kỷ luật trong một tập thể đang tiến gần nguy cơ xuống hạng.

Sự thay đổi được thúc đẩy bởi những bản hợp đồng phù hợp như Kieran Trippier, Dan Burn và Bruno Guimaraes. Newcastle thoát khỏi nhóm cuối bảng, kết thúc mùa 2021/22 ở vị trí thứ 11 rồi dần trở thành một tập thể giàu năng lượng, tranh chấp quyết liệt và sẵn sàng chạy đến những phút cuối cùng. Niềm tin trở lại với thành phố, những hàng người xuất hiện quanh sân trước mỗi trận và St James’ Park một lần nữa trở thành điểm tựa thực sự.

Đỉnh cao danh hiệu và vết nứt đầu tiên

Đà tiến bộ đưa Newcastle vào chung kết Cúp Liên đoàn mùa 2022/23 và kết thúc Ngoại hạng Anh trong nhóm 4 đội dẫn đầu, qua đó trở lại Champions League sau 20 năm. Thất bại 0-2 trước Manchester United tại Wembley chưa thể mang về danh hiệu, nhưng đội bóng của Howe đã chứng minh họ đủ khả năng cạnh tranh ở cấp độ cao.

2 năm sau, Newcastle trở lại Wembley và đánh bại Liverpool 2-1 nhờ các bàn thắng của Dan Burn và Alexander Isak. Chức vô địch Cúp Liên đoàn 2024/25 chấm dứt 70 năm chờ đợi một danh hiệu quốc nội lớn, đưa Howe cùng các học trò vào lịch sử hiện đại của câu lạc bộ.

Tuy nhiên, thời kỳ ổn định không kéo dài. Isak chuyển sang Liverpool với mức phí kỷ lục của bóng đá Anh vào mùa hè 2025, khiến kế hoạch nhân sự bị đảo lộn. Newcastle chi nhiều tiền để bổ sung lực lượng nhưng hiệu quả không đồng đều, trong khi những thay đổi liên tiếp ở bộ phận điều hành và tuyển dụng làm suy giảm cảm giác ổn định từng giúp Howe thành công.

Công việc bào mòn sức khỏe và niềm tin

Chưa đầy 1 tháng sau chức vô địch Cúp Liên đoàn, Howe phải nhập viện vì viêm phổi. Ông vắng mặt trong 3 trận và khi trở lại vào cuối tháng 4/2025, nhà cầm quân người Anh thừa nhận cơ thể vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Howe cũng nói công việc huấn luyện đã chiếm phần lớn cuộc sống của mình và sức khỏe là điều ông từng mặc nhiên cho rằng sẽ luôn ổn định.

Newcastle sau đó tiếp tục giành vé dự Champions League, nhưng mùa 2025/26 trở thành bước lùi. Đội bóng kết thúc Ngoại hạng Anh ở vị trí thứ 12 và chỉ thắng 5 trong 17 vòng đấu cuối. Những kết quả sa sút, lịch thi đấu dày đặc cùng áp lực giữ chân các trụ cột khiến Howe và ban huấn luyện phải trải qua giai đoạn đặc biệt căng thẳng.

Quãng thời gian cuối tại Bournemouth, khi Howe từng ở lại cho đến lúc đội bóng xuống hạng, cũng trở thành một bài học. Ông hiểu lòng trung thành không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với việc tiếp tục bằng mọi giá, nhất là khi sức lực, niềm tin và khả năng tạo ra thay đổi đều bị thử thách.

Khi dự án không còn giống ban đầu

Newcastle từng kỳ vọng Howe, Giám đốc điều hành David Hopkinson và Giám đốc thể thao Ross Wilson sẽ hình thành một cấu trúc ổn định. Hopkinson đặt tham vọng đưa câu lạc bộ vào nhóm những đội bóng hàng đầu thế giới trước năm 2030, nhưng vị trí thứ 12 ở Ngoại hạng Anh khiến khoảng cách giữa tuyên bố và thực tế ngày càng rõ.

Mùa hè 2026 tiếp tục làm nền móng ấy lung lay. Anthony Gordon chuyển sang Barcelona, Sandro Tonali gia nhập Tottenham, còn tương lai của đội trưởng Bruno Guimaraes trở nên bất định trước sự quan tâm từ Arsenal. Howe thừa nhận ông không thể bảo đảm Bruno sẽ ở lại, đồng thời không còn trực tiếp tham gia mọi cuộc thảo luận chuyển nhượng.

Sau 2 kỳ chuyển nhượng khó khăn và hàng loạt trụ cột ra đi, Howe phải đối diện cảm giác Newcastle đang bắt đầu một chu kỳ xây dựng khác. Điểm khác biệt là lần này ông không còn sự hưng phấn của năm 2021, mà phải làm việc dưới sức ép thành tích lớn hơn và sự soi xét ngày càng nặng nề.

Một lời chia tay không có kẻ phản diện

Howe luôn nhấn mạnh lợi ích của Newcastle phải được đặt lên trên cá nhân. Sau gần 5 năm, ông chủ động thông báo quyết định ra đi và dự kiến tạm nghỉ bóng đá. Cuộc chia tay diễn ra trong bối cảnh các bên từng thống nhất tiếp tục hợp tác, nhưng những khó khăn về thành tích, nhân sự và định hướng cuối cùng khiến hành trình không thể kéo dài thêm.

Thất bại 1-4 trước Bristol City trong trận giao hữu trở thành hình ảnh cuối cùng không trọn vẹn của nhiệm kỳ. Kết quả ấy không phải nguyên nhân duy nhất dẫn tới cuộc chia tay, nhưng xuất hiện đúng lúc Newcastle mất phương hướng và Howe dường như đã đi đến giới hạn sau nhiều năm sống cùng áp lực.

Howe rời Newcastle sau 231 trận, 2 lần đưa đội dự Champions League và 1 chức vô địch Cúp Liên đoàn. Cái kết không tạo ra cảm giác hả hê hay một nhân vật đáng bị đổ lỗi. Đó là nỗi buồn của một cuộc chia tay khi người từng biến Newcastle từ ứng viên xuống hạng thành đội bóng biết chiến thắng không còn đủ niềm tin rằng dự án trước mắt vẫn là dự án mà ông đã bắt đầu vào năm 2021.

Xem thêm
0
1,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật