Salah chính thức rời Liverpool: Đêm Anfield lặng người và khoảng trống khó lấp

Man Utd "lên hương" ra sao với tấm vé trở lại đấu trường Champions League?

Cuộc chia tay lớn sau mùa 2025/26: Khi những biểu tượng rời Ngoại hạng Anh

Anh Thư

HAGL tái hợp Vũ Tiến Thành: Giải pháp ngắn hạn, mục tiêu trụ hạng V.League

HAGL ưu tiên cứu đội một, dựa vào người cũ

Hoàng Anh Gia Lai đang ở thế phải lo trụ hạng nên mọi quyết định nhân sự đều xoay quanh mục tiêu trước mắt. Việc ông Vũ Tiến Thành rời Ninh Bình để trở lại Pleiku cho thấy đội bóng phố Núi chọn giải pháp quen thuộc, dựa vào một người hiểu rõ hệ thống đào tạo của mình. Ông Thành tiếp tục giữ vai trò Giám đốc Học viện nhưng nhiệm vụ được nhấn mạnh là phối hợp, hỗ trợ chuyên môn cho ban huấn luyện đội một trong giai đoạn nước rút mùa 2025/26.

Trong bối cảnh HAGL “vùng vẫy” ở nhóm cuối, kinh nghiệm và sự am hiểu nội bộ của ông Thành được xem là điểm tựa để ổn định phòng thay đồ, kết nối tuyến đào tạo trẻ với đội một và xử lý những vấn đề cấp bách trên sân cỏ.

Ninh Bình tính đường dài, chấp nhận chuyển tiếp

Trái với HAGL, Ninh Bình đang ở nhóm đầu bảng nên có điều kiện chuẩn bị cho tương lai xa hơn. Họ không vội xáo trộn ghế chỉ đạo ngay lập tức mà xây dựng lộ trình chuyển giao. HLV Bae Ji Won vẫn trực tiếp cầm đội đến hết chiến dịch hiện tại, trong khi ông Chu Đình Nghiêm bước vào giai đoạn làm quen, hỗ trợ chuyên môn trước khi chính thức nắm quyền từ mùa 2026/27.

Cách sắp xếp này cho phép Ninh Bình giữ sự ổn định cho cuộc đua hiện tại, đồng thời tạo nền cho triết lý huấn luyện mới được chuẩn bị từ sớm, hạn chế cú sốc thay đổi khi bước sang mùa giải kế tiếp.

Vị thế trên bảng xếp hạng quyết định cách dùng người

HAGL đang chiến đấu để trụ lại V.League nên buộc phải ưu tiên giải pháp tức thời, kéo người cũ về “chữa cháy” cho đội một. Ngược lại, Ninh Bình đang đứng thứ ba với 44 điểm, hơn Hà Nội FC 2 điểm, nên có khoảng thở để tính toán bài bản hơn cho tương lai.

Chính vị thế này tạo ra hai cách tiếp cận khác nhau: một bên xoay quanh mục tiêu sinh tồn, một bên xoay quanh kế hoạch nâng tầm. Cùng là thay đổi nhân sự trên băng ghế chỉ đạo, nhưng HAGL nhìn vào mùa giải đang diễn ra, còn Ninh Bình đã hướng mắt sang mùa 2026/27.

Tham vọng được thể hiện qua lựa chọn huấn luyện viên

Ninh Bình nhắm đến ông Chu Đình Nghiêm, người vừa khép lại 5 năm đáng chú ý ở Hải Phòng và đang là cái tên tự do nổi bật. Đó là tín hiệu cho thấy đội bóng cố đô muốn vươn tới những mục tiêu cao hơn tại V.League, chứ không chỉ giữ vị trí trong nhóm đầu.

Ở chiều ngược lại, HAGL không tìm một gương mặt mới lạ mà chọn người từng gắn bó sâu với hệ thống đào tạo của mình. Cách dùng người này phản ánh ưu tiên ổn định nội bộ, tận dụng hiểu biết sẵn có để vượt qua giai đoạn khó khăn trước khi nghĩ đến những bước đi xa hơn.

1
326 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Nam Trần

Getafe chưa bao giờ là đội bóng sinh ra để chiều lòng số đông. Họ không bước ra sân để vẽ nên những đường chuyền mềm mại, càng không theo đuổi thứ bóng đá khiến khán đài trung lập phải trầm trồ. Dưới tay José Bordalás, đội bóng ngoại ô Madrid chọn cách khác: bóp nghẹt trận đấu, kéo đối thủ vào những pha va chạm, làm mọi nhịp triển khai trở nên gay cấn. Người ta gọi đó là bóng đá “xấu xí”. Nhưng với Getafe, đó là con đường sống, và mùa giải này đã biến con đường ấy thành tấm vé châu Âu.

Khi cái xấu trở thành vũ khí

Getafe mùa này không ghi nhiều bàn, không tạo cảm giác áp đảo, thậm chí hiệu số bàn thắng bại vẫn âm. Nhưng họ kết thúc La Liga ở vị trí thứ 7, giành quyền dự vòng loại Conference League. Một đội bóng với hạn mức tài chính thuộc nhóm thấp nhất giải lại chen chân vào khu vực châu Âu, đó không thể chỉ là chuyện may mắn. Bordalás hiểu Getafe không thể chơi thứ bóng đá của Barcelona hay Real Madrid. Họ không có dàn sao đủ sức kiểm soát trái bóng suốt 90 phút, nên chọn kiểm soát thứ khác: nhịp độ, va chạm, tâm lý và sự khó chịu.

Băm nát trận đấu

Getafe phạm lỗi nhiều, nhận thẻ nhiều, kéo trận đấu xuống tốc độ thấp và biến mỗi pha bóng hai thành cuộc chiến. Với đối thủ, đó là cơn bực bội kéo dài. Với khán giả yêu bóng đá đẹp, đó là thứ rất khó nuốt. Nhưng trong hệ thống của Bordalás, mọi pha áp sát, mọi lần cắt nhịp, mọi cú tranh chấp đều có nhiệm vụ riêng. Getafe không phá bóng đá cho vui. Họ phá cấu trúc của đối thủ, ép những đội mạnh phải rời khỏi vùng an toàn, rồi chờ thời cơ từ những tình huống cố định, những pha bóng dài hoặc một khoảnh khắc lộn xộn trong vòng cấm.

Nghệ thuật sinh tồn của kẻ yếu

Câu chuyện của Getafe khiến tranh luận về “bóng đá đẹp” trở nên bớt đơn giản. Đẹp với ai? Với đội bóng nhiều tiền, đẹp có thể là giữ bóng, phối hợp, pressing đồng bộ. Với Getafe, đẹp có thể là một trận thắng 1-0, một buổi tối khiến đối thủ mất bình tĩnh, một mùa giải vượt xa giới hạn ngân sách. Bordalás không bán mộng mơ. Ông bán sự lì lợm, kỷ luật và cảm giác rằng bất kỳ đội bóng lớn nào cũng có thể bị kéo xuống bùn khi gặp Getafe.

Không cần được yêu, chỉ cần sống sót

Thứ bóng đá của Getafe có thể gây tranh cãi, nhưng nó đáng được nhìn nhận công bằng hơn. Trong một giải đấu mà khoảng cách tiền bạc ngày càng rộng, không phải đội nào cũng đủ điều kiện chơi bóng theo cách làm hài lòng số đông. Getafe chọn con đường gai góc nhất: bị ghét, bị chê, bị xem là phá hoại. Nhưng sau tất cả, họ vẫn đứng đó, có vé châu Âu trong tay. Và đôi khi, với một đội bóng nhỏ, chiến thắng lớn nhất không phải là đá đẹp, mà là bắt cả giải đấu phải thừa nhận sự tồn tại của mình.

Xem thêm
0
153 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Một mùa giải với nhiều điểm nhấn đáng nhớ

Ngoại hạng Anh 2025/26 khép lại với đầy đủ mọi cung bậc cảm xúc: Arsenal vô địch sau 22 năm chờ đợi, Man City chia tay Pep Guardiola, MU hồi sinh cùng Bruno Fernandes, còn Chelsea và Tottenham tự biến mình thành nỗi thất vọng kéo dài.

Đây không chỉ là mùa giải của những khoảnh khắc, mà còn là mùa bóng đánh dấu sự thay đổi trật tự, cán cân đến từ các ông lớn. Những biểu tượng cũ rời khỏi sân khấu như trường hợp của Man City, những đội bóng có tiềm lực hạn chế chen chân vào cuộc đua dự cúp châu Âu như Sunderland, còn thứ bóng đá thực dụng, chắc chắn và đầy tính toán lên ngôi.

Arsenal và chức vô địch của sự lì lợm

Arsenal không vô địch bằng những màn trình diễn hào nhoáng kéo dài từ tuần này sang tuần khác. Đội bóng của Mikel Arteta lên đỉnh nhờ sự ổn định, hàng thủ kín kẽ và khả năng thắng những trận đấu dưới áp lực lớn. David Raya giành Găng tay vàng với 19 trận sạch lưới, trở thành gương mặt tiêu biểu cho nền móng phòng ngự của 'Pháo thủ" thành London.

Những pha đá phạt góc trứ danh, các bài di chuyển ở cột gần và khả năng tận dụng từng tình huống cố định giúp Arsenal vượt qua những thời điểm khó khăn nhất.

Sau hơn hai thập kỷ chờ đợi, chiếc cúp Ngoại hạng Anh đã trở lại Bắc London. Đó không phải món quà của sự may mắn, mà là thành quả của cả một tập thể đã biết cách trưởng thành qua quá nhiều đau thương những năm qua.

Bruno, Haaland và những ngôi sao định đoạt mùa giải

Nếu Arsenal là câu chuyện tập thể, Bruno Fernandes là điểm sáng cá nhân lớn nhất mùa giải. Tiền vệ người Bồ Đào Nha lập kỷ lục 21 pha kiến tạo trong một mùa Ngoại hạng Anh, vượt qua cột mốc từng được sở hữu bởi Thierry Henry và Kevin De Bruyne.

MU nhờ đó có mùa giải khởi sắc, cán đích ở vị trí thứ 3 và tìm lại cảm giác của một đội bóng lớn thực thụ. Bên phía Man City, Erling Haaland vẫn là cỗ máy ghi bàn đáng sợ với 27 bàn, đoạt Vua phá lưới lần thứ ba trong bốn mùa gần nhất. Nhưng các bàn thắng của chân sút người Na Uy không đủ giúp Man City lên ngôi, trước một Arsenal quá ổn định về phong độ.

Những hiện tượng và những cú ngã đau

Bournemouth và Sunderland là hai câu chuyện nổi bật nhất ngoài nhóm đại gia của Premier League mùa này. Bournemouth lần đầu giành vé dự cúp châu Âu trong lịch sử, còn Sunderland khép lại mùa giải bằng chiến thắng trước Chelsea để bước ra ánh sáng sau nhiều năm lận đận.

Trái lại, Chelsea kết thúc ở vị trí thứ 10, đội hình nhiều tài năng nhưng thiếu sự lạnh lùng trong những trận cầu cần bản lĩnh. Tottenham thoát hiểm ở vòng cuối, còn West Ham xuống hạng sau 14 năm góp mặt tại Ngoại hạng Anh. 

Mùa giải của bóng chết và sự chuyển giao

Ngoại hạng Anh 2025/26 cũng là mùa bóng của những chi tiết nhỏ nhặt khác. Bóng chết, ném biên dài, tranh chấp tay đôi và các pha chuyển trạng thái nhanh trở thành vũ khí quen thuộc hơn. Các đội không còn chỉ chạy theo kiểm soát bóng đẹp mắt, mà tìm mọi cách khai thác khoảng trống, thể lực cũng như sai sót của đối thủ.

Bên cạnh đó, cuộc chia tay của Mohamed Salah với Liverpool và Pep Guardiola, Bernardo Silva với Man City khiến mùa giải mang dáng dấp của một cột mốc lịch sử. Một kỷ nguyên cũ khép lại, trong khi Arsenal hay MU,... tạo ra những nét 'chấm phá" mới cho thời kỳ mới của giải đấu này những năm tiếp theo.

Xem thêm
+2
0
1,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh An

Tottenham đã sống sót, nhưng cách họ sống sót khiến niềm vui trở nên chát hơn là ngọt. Chiến thắng 1-0 trước Everton ở vòng cuối Ngoại hạng Anh giúp Spurs cán đích thứ 17 với 41 điểm, hơn West Ham đúng 2 điểm. Trên khán đài, tiếng hò reo nổ ra như thể đội bóng vừa giành danh hiệu. Nhưng dưới mặt cỏ, đây không phải đêm của một chiến công lẫy lừng. Đây là đêm Tottenham thoát khỏi mép vực bằng những ngón tay cuối cùng, trong một mùa giải mà tiêu chuẩn của họ đã rơi xuống mức khó chấp nhận.

De Zerbi cứu hỏa đúng lúc

Roberto De Zerbi xứng đáng được ghi công. Khi ông đến, Tottenham đã chìm trong hoảng loạn: phong độ tệ hại, niềm tin cạn dần, phòng thay đồ thiếu điểm tựa. 11 điểm sau 7 trận cuối không phải con số thật sự tốt, nhưng đủ để Spurs lách qua khe cửa hẹp nhất. Trước Everton, bàn thắng của Joao Palhinha mang giá trị lớn hơn một pha lập công thông thường. Nó giữ Tottenham ở lại Ngoại hạng Anh, giữ lại nguồn tiền, danh tiếng và cả chút tự trọng còn sót lại của một CLB vốn không bao giờ được phép đặt mình vào hoàn cảnh ấy.

May mắn cũng đứng về phía Spurs

Nhưng gọi đây là thành công trọn vẹn của De Zerbi thì quá dễ dãi. Everton gần như không tạo được sức ép đủ lớn trong ngày quyết định, với chỉ 0,38 bàn thắng kỳ vọng. Tottenham thắng, nhưng không thắng theo cách của một đội đã tìm lại bản sắc. Họ thắng vì đối thủ kém sắc, vì West Ham dù đánh bại Leeds 3-0 vẫn không kịp vượt lên, vì khoảng cách sống còn cuối cùng chỉ là 2 điểm. Một CLB như Spurs không thể xem việc đứng thứ 17 là điểm tựa để tự an ủi.

Những con số không biết nói dối

Mùa giải của Tottenham khép lại với 10 trận thắng, 11 trận hòa, 17 trận thua, ghi 48 bàn và thủng lưới 57 bàn. Đó là thống kê của một đội bóng mất cân bằng, không phải nền móng cho tham vọng trở lại nhóm trên. De Zerbi cũng hiểu ông không nhận một đội hình sẵn sàng bứt lên. Chính ông thừa nhận Spurs chỉ có khoảng 10–12 cầu thủ đủ tốt để giữ lại. Danh sách chấn thương kéo dài với James Maddison, Dejan Kulusevski, Xavi Simons cùng hàng loạt ca vắng mặt khác càng cho thấy vấn đề chiều sâu lực lượng và cách kiểm soát chấn thương của CLB.

Mùa hè không được phép sai nữa

Tottenham đã thoát hiểm, nhưng chưa thoát khỏi chính mình. Nếu ban lãnh đạo xem tiếng hò reo sau trận Everton là lời xoa dịu, họ sẽ bước vào mùa mới với cùng những vết nứt cũ. De Zerbi có thể là người phù hợp để tái dựng đội bóng, nhưng ông cần nhiều hơn vài bản hợp đồng vá víu. Spurs cần một cuộc sàng lọc mạnh tay, một đội hình có sức bền, một hàng thủ biết đứng vững và một tiêu chuẩn thi đấu cao hơn rất nhiều. Chiếc vé trụ hạng không phải phần thưởng. Nó là lời cảnh báo cuối cùng.

Xem thêm
0
112 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hường Cao

Sami Khedira từng kể rằng Cristiano Ronaldo luôn là đầu tàu trong mọi tập thể anh góp mặt. Không chỉ dẫn dắt bằng bàn thắng, CR7 còn tạo ra tiêu chuẩn mà những cầu thủ trẻ buộc phải nhìn vào để học hỏi.

Có lần, Federico Chiesa cầm điện thoại đi về phía phòng gym. Ronaldo thấy vậy liền hỏi ngay:

“Cầm điện thoại đi đâu đấy?”

Chiesa đáp khá thoải mái:

“Em vào gym tập chút thôi anh.”

Nhưng Ronaldo lập tức nghiêm giọng:

“Đã vào phòng gym thì tập cho tử tế. Mang điện thoại theo để làm gì? Cậu không cần Instagram hay TikTok lúc đó đâu. Khi tập luyện, phải dồn toàn bộ sự tập trung vào nó.”

Nghe xong, Chiesa chỉ biết gật đầu:

“Dạ, em hiểu rồi.”

Đó chính là Cristiano Ronaldo. Một con người ám ảnh với sự hoàn hảo đến từng chi tiết nhỏ nhất. Với anh, tập luyện không phải thủ tục cho xong, mà là nơi tạo ra khác biệt giữa cầu thủ giỏi và cầu thủ vĩ đại.

Khedira cũng tiết lộ rằng ở Juventus, tiêu chuẩn nội bộ cực kỳ khắt khe. Các cầu thủ luôn tự thúc ép nhau mỗi ngày. Trong những buổi tập, ai ghi ít bàn hơn có thể phải đãi đồng đội bữa ăn hoặc một buổi trà chiều. Chỉ là những hình phạt vui vẻ thôi, nhưng đủ để giữ tinh thần cạnh tranh luôn ở mức cao nhất.

Và đó cũng là lý do Ronaldo đi đến đâu, môi trường ở đó lập tức thay đổi. Anh không cho phép sự hời hợt tồn tại, kể cả trong những chuyện nhỏ nhất.

Xem thêm
0
1,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Bruno Fernandes khép lại mùa giải Ngoại hạng Anh 2025/26 bằng con số khiến cả giải đấu phải ngoái nhìn: 21 kiến tạo. Đường phạt góc để Patrick Dorgu đánh đầu tung lưới Brighton không chỉ giúp MU thắng 3-0 ở vòng cuối, mà còn đưa Bruno vượt qua hai cột mốc từng được xem như giới hạn của sự sáng tạo: Thierry Henry mùa 2002/03 và Kevin De Bruyne mùa 2019/20, cùng dừng ở 20 kiến tạo. Bruno từng gây tranh cãi vì lối chơi luôn tiềm ẩn rủi ro, nhưng mùa này anh không cần tranh luận quá nhiều. 21 kiến tạo là câu trả lời đủ nặng, đủ lạnh và đủ thuyết phục.

Vượt De Bruyne, Bruno bước vào vùng của những chuẩn mực

De Bruyne là biểu tượng chuyền bóng của kỷ nguyên Man City, còn Henry là mẫu tiền đạo vừa ghi bàn vừa kiến tạo hiếm có trong lịch sử Arsenal. Việc Bruno vượt qua cả hai giúp mùa giải của anh không còn nằm trong phạm vi một câu chuyện đẹp ở Old Trafford. Đây là mùa bóng đủ sức đặt cạnh những chuẩn sáng tạo lớn nhất Ngoại hạng Anh. 21 kiến tạo không xuất hiện từ vài khoảnh khắc bùng nổ rời rạc, mà đến từ mật độ tạo cơ hội khủng khiếp. Bruno tạo ra 136 cơ hội, ngang mức De Bruyne từng đạt ở mùa 2019/20, cho thấy anh không chỉ là người chuyền cuối, mà là trạm phát nhịp chính của cả hệ thống tấn công.

Carrick và cách trả Bruno về gần khung thành hơn

Sự khác biệt lớn nằm ở giai đoạn Michael Carrick nắm đội. Trước đó, Bruno nhiều lúc phải lùi sâu, ôm quá nhiều phần việc ở giữa sân, vừa kéo bóng, vừa điều tiết, vừa tìm cách kết nối hàng công. Khi Carrick xuất hiện, MU chơi có ý đồ hơn, các vệ tinh di chuyển rõ hơn, còn Bruno được đẩy trở lại khu vực mà anh nguy hiểm nhất: khoảng trống giữa hàng tiền vệ và hàng thủ đối phương. 13 kiến tạo trong chặng Carrick cầm quân là con số rất nặng ký. Nó nói rằng Bruno không cần được “giải cứu”, anh cần một cấu trúc đủ tốt để tài năng của mình phát huy tốt nhất.

Tầm vóc thủ lĩnh của một MU đang hồi sinh

Mùa giải này cũng giúp Bruno củng cố vị trí trong lịch sử MU. Anh đã có hơn 100 kiến tạo cho câu lạc bộ trên mọi đấu trường, chỉ còn đứng sau những cái tên như Ryan Giggs, Wayne Rooney và David Beckham. Trong một mùa MU cán đích thứ ba và trở lại Cúp C1 châu Âu, Bruno không chỉ đeo băng đội trưởng theo nghĩa hình thức. Anh kéo đội bóng bằng đường chuyền, nhịp chơi, sự bền bỉ và cả cá tính. Nếu Carrick là người dựng lại khung vận hành, Bruno chính là người khiến khung vận hành ấy có tiếng nói quyết định trên sân.

Xem thêm
0
310 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật