90 phút nghẹt thở chờ đợi tại Mỹ Đình: Malaysia còn cơ hội lật ngược?

Ghi 61 bàn, giành 3 cúp: Kane chọn im lặng trước cuộc đua Quả bóng vàng

Ollie Watkins: Chân sút số 1 Villa có nguy cơ rời đội ngay trước mùa giải mới?

Phòng thay đồ MU đổi gió: Maguire tiết lộ bí quyết gắn kết dưới thời Carrick

Lực Nguyễn

Haaland: Tuổi thơ không World Cup và khát vọng chinh phục cùng Na Uy

Tuổi thơ không có đội tuyển quê hương

Erling Haaland lớn lên ở Bryne mà chưa từng một lần thấy Na Uy dự World Cup. Những ký ức bóng đá lớn nhất của anh lại gắn với các đội tuyển khác: trận khai mạc 2010 giữa Nam Phi và Mexico, hay phong độ chói sáng của James Rodríguez năm 2014. Anh nói thẳng mình không có trải nghiệm cổ vũ Na Uy ở ngày hội lớn nhất, và điều đó tạo ra một khoảng trống rất rõ ràng.

Từ khi lên tuyển năm 2019, Haaland liên tiếp chứng kiến các chiến dịch không thành công: lỡ hẹn Euro 2020, World Cup 2022 và Euro 2024. Trong bối cảnh đó, việc đưa Na Uy trở lại World Cup sau 28 năm không chỉ là một mục tiêu nghề nghiệp, mà còn là cách anh bù lại điều mình đã thiếu khi còn là một cậu bé mê bóng đá.

Áp lực kéo dài và cảm giác “thiếu” trong sự nghiệp

Dù đã vô địch quốc nội, Champions League và nhận nhiều giải thưởng cá nhân ở Áo, Đức, Anh, Haaland vẫn cảm thấy sự nghiệp chưa trọn vẹn nếu không thể đưa Na Uy tới World Cup. Anh thừa nhận World Cup 2022 và Euro 2024 là hai dấu mốc khiến mình càng cảm nhận rõ khoảng trống đó.

Haaland nói anh cảm nhận sức nặng kỳ vọng ngay từ những ngày đầu lên tuyển, và “càng ở lâu, áp lực càng lớn trên vai.” Việc ghi 16 bàn chỉ trong 8 trận vòng loại châu Âu, nhiều hơn bất kỳ ai khác, là cách anh trực tiếp giải quyết áp lực ấy. Trận thắng 4-1 trước Ý ở San Siro, nơi Na Uy chính thức giành vé, giống như điểm chốt cho cảm giác “thiếu” kéo dài nhiều năm.

Thế hệ mới và món quà cho lũ trẻ Na Uy

Haaland nhấn mạnh nhiều lần đến những “đứa trẻ Na Uy” khi nói về tấm vé World Cup. Anh muốn thế hệ nhỏ bây giờ được sống cảm giác mà anh chưa từng có: được thấy đội tuyển của chính mình bước ra sân khấu lớn nhất. Cùng với Martin Ødegaard, Alexander Sørloth và các đồng đội, anh coi việc đưa Na Uy trở lại World Cup là một cột mốc cho cả một thế hệ người hâm mộ.

Với 55 bàn sau 50 trận cho đội tuyển, Haaland trở thành gương mặt trung tâm của “thế hệ vàng” hiện tại. Anh không nói nhiều về mục tiêu thành tích cụ thể, mà nhấn mạnh mong muốn tạo ra “những khoảnh khắc đặc biệt” để người hâm mộ nhớ lại sau này, giống như anh từng nhớ về James Rodríguez hay trận khai mạc 2010.

Niềm tự hào Na Uy và lựa chọn không khoác áo Anh

Dù sinh ra ở Leeds và đủ điều kiện chơi cho đội tuyển Anh, Haaland luôn tự nhận mình là người Na Uy. Anh gắn bó với lịch sử và văn hóa quê hương đến mức bỏ ra 1,3 triệu kroner để mua một cuốn sách Viking hiếm, rồi tặng lại thư viện ở Bryne để mọi người cùng xem. Anh giải thích đơn giản: “Tôi tự hào là người Na Uy, và đó là lý do tôi làm vậy.”

Ngay cả bức ảnh chia tay trước khi sang Mỹ tập huấn cũng mang đậm màu sắc bản sắc: cả đội mặc trang phục Viking bên bờ vịnh hẹp, với thông điệp “Những chiến binh Viking đang đến.” Với Haaland, đó không chỉ là hình ảnh để chia sẻ trên mạng, mà là cách anh và đồng đội đặt đội tuyển trong mạch lịch sử của đất nước.

Cha con Haaland và vòng tròn khép lại ở Bắc Mỹ

World Cup 2026 tại Mỹ, Mexico và Canada mang lại một lớp ý nghĩa riêng cho gia đình Haaland. Năm 1994, Alfie Haaland từng dự World Cup trên đất Mỹ, chơi hai trận ở New Jersey. Ba mươi hai năm sau, Erling trở lại vùng đất đó, lần này là sân MetLife ở East Rutherford, để gặp Senegal ở lượt trận thứ hai vòng bảng.

Haaland gọi đó là điều “đặc biệt”, nhất là khi cả hai thế hệ đều khoác áo Na Uy tại World Cup trên cùng một lục địa. Gia đình anh dự định sang Mỹ đông đủ để theo dõi, và bản thân Haaland xem đây như một phần thưởng thêm cho hành trình đã hoàn thành: mục tiêu lớn nhất là giành vé, còn mọi thứ ở vòng chung kết, theo lời anh, “giờ đều là phần thưởng thêm.”

0
698 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Bá Thắng

Áp lực từ một triết lý bóng đá khắc nghiệt

Arsenal dưới thời Mikel Arteta luôn đặt yêu cầu rất cao về thể lực, cường độ và khả năng duy trì phong độ trong lịch thi đấu dày đặc. Nhà cầm quân người Tây Ban Nha thường giữ bộ khung chủ lực trong những giai đoạn quyết định, khiến các cầu thủ quan trọng phải chịu khối lượng thi đấu rất lớn.

Declan Rice là trường hợp tiêu biểu nhất: khỏe, bền bỉ và gần như luôn sẵn sàng mỗi khi Arsenal cần anh.

Khối lượng thi đấu ở mức cực hạn

Mùa 2025/26 kéo dài tới tận World Cup khiến Rice phải chơi 69 trận cho câu lạc bộ và đội tuyển, với tổng cộng 5.482 phút. Riêng trong màu áo Arsenal, tiền vệ người Anh ra sân 55 trận và thi đấu 4.456 phút. Đội bóng của Arteta vô địch Ngoại hạng Anh, vào chung kết Cúp C1 châu Âu và Cúp Liên đoàn, nên Rice gần như phải duy trì nhịp thi đấu liên tục từ đầu mùa đến cuối tháng 7.

Vai trò của anh ở đội tuyển cũng ngày càng lớn. Thomas Tuchel bổ nhiệm Rice làm đội phó trước World Cup và trao băng đội trưởng cho anh ở trận tranh hạng 3 với Pháp. Chính Rice thừa nhận lịch thi đấu đã trở nên quá khủng khiếp, nhưng anh vẫn chấp nhận bởi những danh hiệu như chức vô địch Ngoại hạng Anh là lý do khiến cầu thủ sẵn sàng đặt cơ thể vào giới hạn.

Cơ thể bắt đầu lên tiếng

Sự bền bỉ của Rice không đồng nghĩa anh hoàn toàn khỏe mạnh. Tiền vệ 27 tuổi tiết lộ đã phải kiểm soát cơn đau dây thần kinh ở vùng gân kheo từ sau Giáng sinh 2025. Vấn đề này còn liên quan đến vùng lưng dưới và khiến anh phải rời sân ở phút 72 trong trận Anh thắng Croatia 4-2 tại vòng bảng World Cup.

Trong những tuần cuối mùa giải của Arsenal, Rice được cho là đã phải điều trị bằng các mũi tiêm để tiếp tục thi đấu khi đội bóng đua chức vô địch Ngoại hạng Anh và Cúp C1 châu Âu. Tại World Cup, anh còn gặp một cú va chạm khiến bắp chân sưng trong 3 ngày và phải nghỉ trận gặp Panama. Đến những trận cuối giải, thể trạng của Rice đã bị bào mòn rõ rệt sau gần 1 năm thi đấu liên tục.

Rice lại thích chính nhịp thi đấu đó

Điểm khó trong việc quản lý Rice nằm ở chính tính cách của anh. Tiền vệ Arsenal nói anh thích cảm giác cơ thể bền bỉ, thích nhịp thi đấu 3 trận mỗi tuần và không quen với việc chơi 1 trận rồi phải chờ thêm 7 ngày. Với Rice, được thi đấu liên tục giúp anh duy trì cảm giác bóng và sự tập trung.

Thói quen ấy giúp Rice trở thành một trong những cầu thủ đáng tin cậy nhất của Arteta, nhưng cũng khiến việc cho anh nghỉ trở nên khó khăn. Trong mùa Arsenal vô địch, có nhiều giai đoạn Rice gần như chỉ trải qua chu trình hồi phục, thi đấu rồi tiếp tục hồi phục thay vì tập luyện đầy đủ giữa các trận. Chính anh từng mô tả lịch sinh hoạt khi ấy đơn giản là “hồi phục, thi đấu, hồi phục, thi đấu”.

Arsenal tăng chiều sâu để giảm tải

Mùa hè này, Arsenal đã bổ sung Bruno Guimarães từ Newcastle với mức phí 75 triệu bảng. Tiền vệ Brazil gia nhập một khu trung tuyến vốn đã có Rice, Martin Ødegaard, Martín Zubimendi, Mikel Merino và Myles Lewis-Skelly, tạo cho Arteta nhiều lựa chọn xoay vòng hơn. Bruno có thể chơi tiền vệ phòng ngự hoặc tiền vệ con thoi, vì vậy sự xuất hiện của anh trực tiếp giúp Arsenal giảm phụ thuộc vào Rice.

Câu lạc bộ đồng thời thay đổi mạnh bộ phận y tế và thể lực sau mùa giải có quá nhiều ca chấn thương. Chuyên gia Joaquín Acedo tham gia quá trình đánh giá toàn bộ hệ thống, trong khi một số nhân sự chủ chốt ở bộ phận y tế và khoa học thể thao đã rời đội.

Rice vẫn là trụ cột của Arsenal, nhưng sau 69 trận và 5.482 phút trong mùa vừa qua, bài toán của Arteta không còn nằm ở việc anh có đủ sức đá hay không. Điều cần giải quyết là phân bổ số phút hợp lý hơn để tiền vệ người Anh vẫn giữ được cường độ quen thuộc mà không phải tiếp tục kéo dài một mùa giải trong tình trạng đau và phụ thuộc vào các biện pháp điều trị để ra sân.

Xem thêm
0
160 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Không khí mới trong phòng thay đồ

Những ngày Manchester United tập luyện tại Ireland trước mùa giải mới mang đến hình ảnh một tập thể gần gũi hơn. Harry Maguire, người chuẩn bị bước vào mùa thứ 8 tại Old Trafford, đánh giá đội hình hiện tại là một trong những nhóm cầu thủ gắn bó nhất anh từng chứng kiến ở câu lạc bộ.

Theo trung vệ 33 tuổi, việc dành nhiều thời gian cùng nhau, tập luyện và trải qua những chiến thắng đã giúp mối quan hệ giữa các cầu thủ trở nên chặt chẽ hơn.

Dấu ấn những tháng đầu của Carrick

Manchester United kết thúc mùa 2024/25 ở vị trí thứ 15, nhưng tình hình đã thay đổi mạnh trong mùa tiếp theo. Michael Carrick tiếp quản đội ngày 13/1/2026 khi họ đang đứng thứ 7 Ngoại hạng Anh. Sau hơn 4 tháng, ông giúp đội cán đích thứ 3, trở lại Champions League và thắng 11 trong 16 trận cầm quân trước khi được ký hợp đồng chính thức 2 năm.

Maguire đánh giá mùa giải vừa qua là một bước tiến lớn, nhưng anh cũng hiểu Carrick không bắt đầu từ con số 0. Phòng thay đồ đã trải qua nhiều thay đổi từ thời Ruben Amorim, còn Carrick tiếp tục xây dựng sự tự tin và gắn kết bằng kết quả trên sân. Với một cầu thủ đã trải qua nhiều giai đoạn khác nhau tại Old Trafford như Maguire, sự gần gũi của tập thể hiện nay là điểm khác biệt dễ nhận ra.

Tham vọng không dừng ở vị trí thứ 3

Maguire không muốn Manchester United xem việc trở lại Champions League là đích đến. Anh khẳng định mục tiêu mùa 2026/27 là cải thiện thành tích mùa trước và cạnh tranh chức vô địch Ngoại hạng Anh. Trung vệ người Anh tin đội hình hiện tại đủ sức đánh bại bất kỳ đối thủ nào trong một ngày chơi tốt, nhưng yêu cầu lớn hơn là duy trì khả năng cạnh tranh đến cuối mùa ở mọi đấu trường.

Ở tuổi 33, ưu tiên của Maguire cũng thay đổi. Anh không đặt nặng việc câu lạc bộ mua thêm người sẽ ảnh hưởng tới vị trí của mình. Điều anh muốn là một đội hình đủ mạnh để giành danh hiệu, thậm chí nói Manchester United nên “tham lam” trong cuộc đua danh hiệu.

Đội hình vẫn cần được bổ sung

Manchester United đã đưa về Andrey Santos, Youri Tielemans và thủ môn Karl Darlow, nhưng lực lượng vẫn còn những khoảng trống. Manuel Ugarte đang hồi phục chấn thương dây chằng đầu gối, Mason Mount vừa gặp vấn đề thể lực, trong khi câu lạc bộ vẫn tìm thêm một tiền vệ và một hậu vệ trái đủ sức cạnh tranh vị trí.

Maguire không trực tiếp chỉ định câu lạc bộ phải mua ai, nhưng anh công khai ủng hộ việc tăng chiều sâu đội hình. Với lịch thi đấu Champions League trở lại, Manchester United cần nhiều phương án hơn để Carrick xoay vòng mà không làm chất lượng đội hình giảm mạnh khi xuất hiện chấn thương.

Lớp kế cận ở hàng phòng ngự

Maguire vẫn giữ vai trò quan trọng, đồng thời ngày càng dành nhiều sự chú ý cho những trung vệ trẻ. Anh đặc biệt nhắc tới Leny Yoro, Ayden Heaven và Dan Armer, những cầu thủ mà anh muốn hỗ trợ trong quá trình phát triển.

Maguire hy vọng trong 5-6 năm tới, Yoro, Heaven và Armer vẫn ở Manchester United, cạnh tranh vị trí và cùng hướng tới những danh hiệu lớn. Anh đánh giá Yoro và Heaven đang phải học nghề dưới sức ép rất lớn dù tuổi đời còn trẻ, nhưng chính trải nghiệm đó sẽ giúp họ trưởng thành. Xa hơn, Maguire muốn những đàn em này trở thành nòng cốt hàng thủ và đủ khả năng cạnh tranh vị thế của một trong những cặp trung vệ hàng đầu bóng đá thế giới.

Xem thêm
0
42 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Một chương mới sau 7 năm ở Manchester

Rodri khép lại 7 năm gắn bó với Manchester City để chuyển sang Barcelona theo bản hợp đồng 4 năm. Tiền vệ 30 tuổi rời sân Etihad sau 298 lần ra sân và 13 danh hiệu, trong đó có 4 chức vô địch Ngoại hạng Anh và Champions League 2022/23. Barcelona phải trả khoảng 65,4 triệu bảng để hoàn tất một trong những thương vụ lớn nhất mùa hè.

Rodri gia nhập Manchester City từ Atletico Madrid vào năm 2019 và trở thành trụ cột trong giai đoạn thành công nhất lịch sử câu lạc bộ. Khi thương vụ với Barcelona được xúc tiến, anh chỉ còn 1 năm hợp đồng. Manchester City từng muốn giữ tiền vệ người Tây Ban Nha bằng một thỏa thuận mới, nhưng Rodri đã nghiêng về phương án trở lại La Liga sau nhiều năm thi đấu tại Anh.

Từ đỉnh cao World Cup đến giấc mơ Barcelona

2 mùa cuối của Rodri tại Manchester City bị ảnh hưởng đáng kể bởi chấn thương. Anh từng phải nghỉ dài hạn vì đứt dây chằng chéo trước, sau đó tiếp tục gặp các vấn đề về thể lực. Tuy nhiên, tiền vệ này kịp trở lại ở đẳng cấp cao nhất tại World Cup 2026.

Rodri đeo băng đội trưởng Tây Ban Nha trong trận chung kết thắng Argentina 1-0 sau hiệp phụ, khép lại giải đấu bằng chức vô địch thế giới thứ 2 trong lịch sử đội tuyển. Anh còn nhận Quả bóng vàng World Cup dành cho cầu thủ hay nhất giải sau khi dẫn đầu giải về số đường chuyền hoàn thành, quãng đường di chuyển và số lần tham gia vào các tình huống bóng.

Chỉ ít tuần sau chức vô địch, Rodri chọn Barcelona cho chương tiếp theo của sự nghiệp. Khi tới Catalonia để hoàn tất thủ tục chuyển nhượng, anh gọi việc khoác áo đội bóng này là “một giấc mơ” và bày tỏ sự háo hức khi được chơi cùng nhiều đồng đội quen thuộc ở tuyển Tây Ban Nha.

Barcelona vượt Real Madrid trong cuộc đua

Trước khi Barcelona nhập cuộc, Real Madrid từng được xem là ứng viên sáng giá nhất cho chữ ký của Rodri. Đội bóng thành Madrid đã liên hệ với Manchester City và được cho là sẵn sàng trả khoảng 43-51 triệu bảng, trong khi Rodri cũng từng công khai mong muốn một ngày trở lại La Liga.

Barcelona sau đó tận dụng thời điểm các cuộc trao đổi giữa Real Madrid và Manchester City chững lại. Rodri đồng ý để đội bóng xứ Catalonia mở đàm phán ngày 6/8. Đề nghị đầu tiên ở mức gần 50 triệu euro không thuyết phục được City. Sau nhiều lần nâng giá, Barcelona đạt thỏa thuận với đội bóng Anh ở mức khoảng 65,4 triệu bảng.

Việc Rodri chọn Barcelona thay vì Real Madrid càng gây chú ý bởi anh sinh ra tại Madrid và từng khoác áo Atletico Madrid. Tuy nhiên, tiền vệ người Tây Ban Nha khẳng định Barcelona là lựa chọn anh muốn hướng tới khi quyết định trở về quê nhà.

Hansi Flick và một thử thách mới

Rodri cũng dành nhiều sự quan tâm cho cơ hội làm việc với Hansi Flick. Sau những cuộc trao đổi với huấn luyện viên người Đức, anh đánh giá cao sự thẳng thắn trong cách giao tiếp và cách Flick xây dựng đội bóng, đồng thời tin mình vẫn còn nhiều điều để học ở tuổi 30.

Barcelona dưới thời Flick vừa trải qua 2 mùa liên tiếp vô địch La Liga. Nhà cầm quân người Đức đã gia hạn đến năm 2028 và xây dựng đội bóng dựa trên cường độ cao, khả năng gây sức ép cùng một tuyến giữa giàu kỹ thuật. Rodri bước vào bộ khung đã có Pedri, Gavi, Frenkie de Jong và Dani Olmo với kinh nghiệm của một cầu thủ từng vô địch Champions League, Euro, World Cup và giành Quả bóng vàng.

Sau 7 năm dưới thời Pep Guardiola và 13 danh hiệu cùng Manchester City, Rodri trở lại Tây Ban Nha khi vẫn đang ở đỉnh cao sự nghiệp. Barcelona có được một tiền vệ đã chứng minh năng lực ở những sân khấu lớn nhất, còn Rodri bắt đầu thử thách mới tại câu lạc bộ mà anh gọi là điểm đến trong mơ.

Xem thêm
0
37 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Một Real Madrid đã khác

Khi trở lại Bernabéu ở tuổi 63, José Mourinho không bước vào đúng tập thể mà ông từng biết. Real Madrid đã thay đổi mạnh trong mùa hè 2026 với 6 gương mặt mới gồm Yan Diomande, Marc Cucurella, Bernardo Silva, Ibrahima Konaté, Denzel Dumfries và Carlos Espí.

Mourinho tiếp quản đội bóng sau khi Álvaro Arbeloa chia tay, trong bối cảnh ban lãnh đạo muốn làm mới cả lực lượng lẫn cách vận hành sau một mùa giải nhiều biến động.

Giai đoạn lắp ghép đầu tiên

Mourinho bắt đầu làm việc tại Valdebebas từ tháng 7, hơn 1 tháng trước lễ ra mắt chính thức ngày 18/8. Trong giai đoạn chuẩn bị, Real Madrid đã trải qua 5 trận đấu dưới sự dẫn dắt của ông nếu tính cả trận kín gặp Alcorcón. Đội thắng Alcorcón 1-0, hòa Fiorentina 2-2, sau đó lần lượt đánh bại Ferencváros 2-1, Deportivo La Coruña 1-0 và Schalke 04 3-0.

Chuỗi trận bất bại mang ý nghĩa nhiều hơn kết quả. Mourinho liên tục thay đổi đội hình để kiểm tra cầu thủ trẻ, tân binh và những trụ cột trở lại muộn sau World Cup. Trận thắng Schalke cũng là lần đầu nhiều gương mặt như Konaté, Cucurella, Diomande và Bernardo Silva có cơ hội thi đấu trong một đội hình gần với lực lượng đầy đủ của Real Madrid.

Đòi hỏi về tinh thần làm việc

Ngay từ những ngày đầu trở lại, Mourinho nhấn mạnh ông không muốn các cầu thủ chỉ nghĩ mình đang “làm việc tại Real Madrid”, mà phải hiểu trách nhiệm của việc “làm việc cho Real Madrid”. Với ông, khoác áo đội bóng này đi kèm trách nhiệm, tham vọng và tiêu chuẩn làm việc cao mỗi ngày.

Điều đó cũng xuất hiện trên sân tập. Real Madrid thực hiện nhiều buổi tập 2 lần/ngày, kết hợp thể lực cường độ cao với các bài kiểm soát bóng, gây sức ép, luân chuyển bóng và tập chiến thuật. Mourinho tận dụng thời gian các tuyển thủ dự World Cup chưa trở lại để quan sát cầu thủ học viện, trước khi từng bước ghép những trụ cột và tân binh vào đội hình.

Mùa giải mới mới là bài kiểm tra thực sự

Các trận giao hữu đã giúp Mourinho có cái nhìn rõ hơn về lực lượng, nhưng thử thách thực sự bắt đầu từ La Liga. Real Madrid sẽ đá trận đầu tiên của mùa giải trên sân RCDE Stadium gặp Espanyol ngày 22/8.

Đó sẽ là thời điểm những thử nghiệm trong hơn 1 tháng chuẩn bị được đưa vào một trận đấu có điểm số. Real Madrid của Mourinho đã bổ sung tốc độ với Diomande, kinh nghiệm với Bernardo Silva, sức mạnh phòng ngự từ Konaté, Cucurella và Dumfries, cùng một phương án mới cho vị trí trung phong là Carlos Espí.

Mourinho trở lại một Real Madrid khác hẳn nhiệm kỳ 2010-2013. Ông có một đội hình được làm mới mạnh, nhiều lựa chọn hơn và chuỗi 5 trận chuẩn bị bất bại. Trận gặp Espanyol sẽ là bước kiểm tra đầu tiên để xem những thay đổi ấy đã đủ giúp Real Madrid bước vào mùa 2026/27 với một bộ khung hoàn chỉnh hay chưa.

Xem thêm
0
2 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Hình ảnh Messi trong mắt Guillermo Hoyos

Huấn luyện viên Guillermo Hoyos mô tả Lionel Messi là “bình thản” sau khi trở lại Inter Miami, dù vừa trải qua cú sốc mất cha. Ông nhấn mạnh Messi đang thể hiện tốt trên sân, ở một không gian mà anh “hiểu đến mức hoàn hảo”, và trông ổn cả về tinh thần lẫn cách chơi bóng.

Lời tri ân từ Casemiro

Tiền vệ Casemiro gọi sự trở lại của Messi là tấm gương lớn cho cả đội. Anh cho rằng Messi đang ở trong giai đoạn vô cùng khó khăn, nhưng mức độ cam kết với đồng đội và câu lạc bộ là điều anh “chưa từng thấy trong đời”. Casemiro nhiều lần gửi lời cảm ơn Messi vì đã tiếp tục hiện diện, hỗ trợ tập thể và giúp đỡ Inter Miami trong giai đoạn này.

Sự hiện diện trên sân sau biến cố

Messi trở lại thi đấu cho Inter Miami từ ngày 12 tháng 8, vào sân trong hiệp hai trận gặp León tại Cúp Liên đoàn và nhận được tràng pháo tay đứng dậy từ khán giả trên sân Nu. Sau đó, anh tiếp tục đá chính trong trận thua 1-4 trước Nashville SC, rồi chuẩn bị cho chuyến làm khách trước Philadelphia Union. Trong chuỗi trận dày đặc đó, hình ảnh Messi vẫn gắn với hai yếu tố mà cả Hoyos lẫn Casemiro đều nhắc đến: sự bình tĩnh và tinh thần cống hiến.

Xem thêm
0
979 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu

Chia sẻ nổi bật