Pháo thủ sẵn sàng làm nên lịch sử với đội hình gần như mạnh nhất?

World Cup 2026: Ronaldo mang theo khát khao chinh phục cùng Bồ Đào Nha

Kvaratskhelia và bí quyết thành công: Sáng tạo từ tuổi thơ đến đỉnh cao C1

Arsenal mất 3 mục tiêu chuyển nhượng vào tay Barcelona chỉ trong ít ngày

Phạm Tuấn

Argentina quyết giữ 17 nhà vô địch, bỏ qua phong độ để bảo vệ cúp

Lionel Messi vẫn có tên trong danh sách 26 cầu thủ Argentina dự World Cup 2026, bất chấp chấn thương khiến anh phải rời sân trong màu áo Inter Miami cách đây ít ngày. Ở tuổi 38, siêu sao này chuẩn bị bước vào kỳ World Cup thứ 6 trong sự nghiệp, trong bối cảnh bản thân và nhiều trụ cột khác đều chưa đạt thể trạng lý tưởng.

Scaloni ưu tiên hồi phục hơn phong độ

HLV Lionel Scaloni thừa nhận ông không có được điều kiện hoàn hảo khi triệu tập đội hình. Messi chỉ được Inter Miami xác nhận bị căng cơ gân kheo, mức độ không quá nặng nhưng thời điểm trở lại còn phụ thuộc tiến triển từng ngày. Scaloni chia sẻ ông cũng đang chờ kết quả kiểm tra tiếp theo để xác nhận chẩn đoán ban đầu, đồng thời nhấn mạnh mong muốn Messi hội quân với thể trạng tốt hơn đã không thành hiện thực.

Danh sách bảo vệ ngôi vương

Dù vậy, nhà cầm quân này vẫn giữ bộ khung vô địch tại Qatar với 17 nhà vô địch thế giới tiếp tục góp mặt, trong đó có Rodrigo De Paul, Enzo Fernández và Julián Álvarez. Argentina hướng tới mục tiêu trở thành đội đầu tiên bảo vệ thành công chức vô địch kể từ Brazil năm 1962, trong bối cảnh phải loại bỏ những cái tên đáng chú ý như tài năng trẻ Franco Mastantuono, Marcos Senesi hay Emiliano Buendía.

Chờ đợi Messi ở Bắc Mỹ

Argentina sẽ khởi đầu hành trình tại bảng đấu gồm Algeria, Áo và Jordan, với trận ra quân ngày 16 tháng 6 tại Kansas City, sau loạt trận giao hữu với Honduras và Iceland. Trong bức tranh chuẩn bị đó, câu hỏi lớn nhất vẫn nằm ở khả năng hồi phục của Messi và nhóm trụ cột đang chấn thương, khi thời gian không còn nhiều trước ngày đội tuyển bước vào chiến dịch bảo vệ ngôi vương.

4
7,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Mai Thủy

Cậu bé chỉ biết đi cùng trái bóng

Tuổi thơ của Khvicha Kvaratskhelia gắn với những khoảng sân nhỏ ở Tbilisi và những mùa hè ở Tsalenjikha, thị trấn miền núi Samegrelo. Ngay từ khi mới biết đi, theo lời mẹ Maka, cậu “đi cùng trái bóng, ngủ cũng ôm bóng”. Buổi tối, khi cha Badri đi thi đấu xa, bà phải đi khắp các sân bê tông trong khu để tìm con, thường là thấy cậu đang chơi ở một sân cách nhà hàng trăm mét.

Ở Tsalenjikha, giữa nhà và con sông là một khoảng cỏ phẳng như sân bóng, chỉ vướng cánh cổng sắt với hàng chông sắc. Badri từng khóc vì bao quả bóng thời thơ ấu bị đâm thủng ở đó nên dặn con phải tránh. Ít lâu sau, ông nghe tiếng bóng đập vào cổng, bước ra thì thấy mỗi mũi sắt đều được đội một quả táo. Bóng chạm vào chỉ nảy ra, không còn bị rách. Mỗi tháng Sáu, Khvicha lại lặp lại nghi thức đó, vừa bảo vệ bóng, vừa biến sân nhà thành “sân tập” riêng.

Dòng máu Samegrelo và ký ức băng VHS

Dù lớn lên ở Tbilisi, gia đình Kvaratskhelia là người Mingrelian, một nhóm sắc tộc ở phía tây Gruzia. Badri tự hào nói người Samegrelo “thông minh, sáng tạo, đã bắt tay là xong, không cần giấy tờ”. Ông xem đó là chìa khóa để hiểu con trai: bướng bỉnh, nghĩ nhanh, tự tìm cách giải quyết vấn đề, từ chuyện che chông cổng sắt bằng táo đến cách chơi bóng trong không gian chật hẹp.

Trong nhà họ ở Tbilisi có một cuộn băng VHS do mẹ Maka quay, ghi lại cảnh Badri đá cho CLB Shamkir ở Azerbaijan, lập hat-trick tại vòng loại cúp C1 châu Âu gặp Skonto. Khvicha nhỏ tuổi xem đi xem lại, tập sút phạt theo dáng sút của cha. Vài năm sau, khi Badri cần mổ tim khẩn cấp mà gia đình không đủ tiền, chính khoản lương đầu tiên tăng lên ở Lokomotiv Moskva của Khvicha đã trả cho ca phẫu thuật. Badri nói “với nó, chuyện đó không cần phải suy nghĩ”.

Từ sân bê tông Tbilisi đến nghệ sĩ ở Napoli

Những sân bê tông nhỏ ở Tbilisi buộc bọn trẻ phải chơi trong vòng vây 6, 7 người. Badri kể, muốn sống sót trên mặt sân cứng, con trai phải giữ lưng thẳng, chạm bóng nhẹ, liên tục đổi hướng để tránh ngã. Thói quen đó theo anh sang Napoli: dáng chạy thẳng lưng, những nhịp chạm bóng mượt như vuốt đàn, khiến khán giả Ý gọi anh là “Kvaradona”, rồi “Kvaravaggio”.

Ở Dinamo Tbilisi, anh từng chỉ là một cậu bé gầy, không phải ngôi sao của lứa. Giám đốc học viện Levan Gvantseladze thừa nhận thời đó Zuriko Davitashvili mới là cầu thủ nổi bật, còn Khvicha “mỏng, phát triển chậm, đôi khi gặp khó khăn”. Anh chỉ chơi đúng lứa tuổi, không được đôn lên như vài bạn khác. Nhưng môi trường Dinamo, nơi luôn phải đối mặt hàng thủ lùi sâu, buộc anh phải sáng tạo trong không gian hẹp, rèn kỹ năng đi bóng một đối một mà sau này trở thành vũ khí ở Napoli và PSG.

PSG, áp lực và sự lặng lẽ của người gánh vác

Ở Paris, Kvaratskhelia trở thành mũi nhọn trong hệ thống của Luis Enrique. Bàn thắng solo vào lưới Aston Villa ở tứ kết cúp C1 mùa trước cho thấy kiểu tăng tốc rồi đổi hướng như dòng nước xiết mà cha mẹ anh đã nhận ra từ khi anh mới năm tuổi. Trận chung kết năm ngoái, anh ghi bàn thứ tư trong chiến thắng 5-0 trước Inter, giúp PSG lần đầu vô địch châu Âu, và giờ đang hướng tới chiếc cúp thứ hai liên tiếp.

Mẹ anh kể, sau trận bán kết thắng Arsenal mùa trước, khi đồng đội nhảy múa trên sân, con trai lại khá trầm. Bà hỏi vì sao không ăn mừng nhiều hơn, anh chỉ đáp: “Mẹ, chưa có gì để ăn mừng, vẫn còn trận chung kết.” Với gia đình, anh ít nói về áp lực. Maka bảo anh sợ làm cha lo, nhất là sau hai lần mổ tim. Ngoài bóng đá, thú vui hiếm hoi của anh là đọc truyện trinh thám, đặc biệt là Agatha Christie, trên những chuyến đi cùng đội.

Biểu tượng mới của Tbilisi và cánh cửa mở cho thế hệ sau

Tbilisi hôm nay tràn ngập hình ảnh Kvaratskhelia trên các biển quảng cáo dẫn lên nhà thờ Sameba, quảng bá nước khoáng Gruzia, nay là nhà tài trợ của PSG. Trong bối cảnh đất nước căng thẳng chính trị, anh trở thành gương mặt mà người dân có thể cùng hướng về. Chiến thắng 2-0 trước Bồ Đào Nha ở Euro 2024, nơi anh chạy tới an ủi Cristiano Ronaldo rồi xin lỗi vì đã thắng, được xem là trận đấu lớn nhất lịch sử đội tuyển.

Tại học viện Dinamo, nơi sản sinh phần lớn tuyển thủ quốc gia, số hồ sơ xin vào tăng gấp ba sau Euro 2024. Các cầu thủ trẻ đều kéo tất vớ xuống mắt cá, theo “mốt Dinamo” mà Kvaratskhelia từng mang ra châu Âu. Trong số đó có em trai anh, Tornike, cũng là cầu thủ chạy cánh mảnh khảnh, đang được đôn đá trên một lứa tuổi và đã ra mắt đội một Dinamo. Với nhiều cậu bé Gruzia, việc một chàng trai từ sân bê tông Tbilisi hai năm liền chơi chung kết cúp C1 đã biến giấc mơ thành điều có thể chạm tới.

Xem thêm
0
173 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đăng Triệu

Nỗi lo lớn nhất: sự xuất hiện của lực lượng di trú

Trong các yêu cầu gửi FIFA và chủ sân SoFi, điều mà công đoàn UNITE HERE Local 11 nhấn mạnh đầu tiên không phải là lương hay phúc lợi, mà là sự hiện diện của lực lượng Di trú và Hải quan Hoa Kỳ tại các trận đấu World Cup 2026. Họ muốn một cam kết công khai rằng lực lượng này sẽ không được phép vào khu vực sân trong thời gian giải diễn ra, nhưng đến nay chưa nhận được phản hồi như mong muốn.

Công đoàn cho rằng việc chia sẻ dữ liệu cá nhân phục vụ quy trình cấp thẻ làm việc cho World Cup có thể khiến người lao động bị đặt vào thế rủi ro. Trong đơn gửi tổng chưởng lý bang California, họ mô tả việc FIFA chia sẻ thông tin nhạy cảm với các cơ quan chính quyền là một sự xâm phạm nghiêm trọng quyền riêng tư, có thể dẫn đến việc người lao động bị lực lượng di trú nhắm tới.

Người lao động cảm giác bị “gài” vào việc cung cấp dữ liệu

Theo đồng chủ tịch công đoàn Kurt Petersen, nhiều nhân viên phục vụ tại SoFi cảm thấy mình bị “dụ” ký vào các mẫu đơn cấp thẻ, qua đó chấp thuận cho FIFA thu thập và sử dụng lượng thông tin cá nhân vượt quá nhu cầu công việc. Đơn khiếu nại gửi tổng chưởng lý được ký chung bởi công đoàn, Liên đoàn Tự do Dân sự Mỹ tại Nam California và Liên minh Kinh tế vì Los Angeles, cho thấy đây không chỉ là bức xúc nội bộ.

Cùng lúc, công đoàn còn nộp đơn lên Ủy ban Quan hệ Lao động Quốc gia, cáo buộc đơn vị vận hành sân, chủ sân, FIFA và đơn vị dịch vụ khách mời của FIFA đã từ chối cam kết hạn chế quyền tiếp cận cơ sở của lực lượng di trú trong thời gian World Cup. Với họ, đây là vấn đề an toàn cho cả người lao động lẫn khách đến sân.

Sự đoàn kết vượt màu da và vị trí công việc

Trong các buổi thương lượng, Petersen kể lại việc một lao động da trắng, một lao động da đen và một lao động da nâu cùng đứng lên nói rằng sự hiện diện của lực lượng di trú là điều “tệ cho tất cả mọi người”. Họ nhấn mạnh không chỉ bản thân, mà cả khách, đối tác, thậm chí cầu thủ cũng bị ảnh hưởng nếu lực lượng này xuất hiện trong không gian sân vận động.

Công đoàn đại diện cho hơn 2.000 người làm bếp, phục vụ, pha chế tại SoFi, và hơn 30.000 lao động trong khách sạn, sân bay, nhà thi đấu ở Nam California. Họ đã nhiều lần đình công trong ngành khách sạn vì lương không theo kịp chi phí nhà ở, nên việc sẵn sàng dùng đến biện pháp tương tự tại SoFi cho thấy mức độ quyết liệt quanh câu chuyện an toàn và quyền riêng tư.

Thương lượng bế tắc và lá phiếu đình công treo lơ lửng

Sau nhiều buổi làm việc với đơn vị vận hành sân Legends Global mà không đạt tiến triển, công đoàn tuyên bố dừng đàm phán và tổ chức bỏ phiếu đình công trong hai ngày. Họ cho rằng phía công ty không coi trọng các yêu cầu về an toàn, dữ liệu cá nhân cũng như điều kiện làm việc cơ bản.

Nếu đa số bỏ phiếu đồng ý, một ủy ban của công đoàn sẽ quyết định thời điểm và phạm vi đình công. Petersen cảnh báo khi đó FIFA sẽ gặp rắc rối lớn, vì việc tìm lực lượng thay thế đã qua quy trình kiểm tra lý lịch và cấp thẻ làm việc không thể thực hiện trong thời gian ngắn.

Xem thêm
0
283 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Cột mốc chỉ một đội từng chạm tới

Paris Saint-Germain đang đứng trước cơ hội bảo vệ thành công chức vô địch Champions League, điều mà trong kỷ nguyên giải đấu này mới chỉ có một đội làm được. Mùa trước, đội bóng của Luis Enrique lần đầu lên ngôi châu Âu sau hành trình gần như không có đối thủ. Mùa này, họ lại tiến tới trận cuối cùng, với Arsenal là chướng ngại cuối cùng giữa PSG và danh hiệu thứ hai liên tiếp.

Nhà vô địch nước Anh không phải đối thủ dễ chịu. Arsenal sở hữu hàng thủ hiệu quả nhất châu Âu mùa này, giữ sạch lưới chín trận tại Champions League, nhiều hơn bất kỳ đội nào khác. Tuy vậy, trên thị trường dự đoán, PSG vẫn được đánh giá cao hơn hẳn, với tỷ lệ 4/6 cho khả năng nâng cúp thêm một lần nữa và 6/5 cho khả năng thắng trong 90 phút.

Quyền kiểm soát bóng làm nền cho tham vọng

Điểm tựa lớn nhất của PSG trước trận chung kết là khả năng kiểm soát bóng vượt trội. Ở mùa Champions League này, họ đứng thứ hai về tỷ lệ cầm bóng, chỉ kém Bayern Munich, trong khi Arsenal chỉ xếp thứ 11. Số đường chuyền chính xác trung bình mỗi trận của PSG lên tới 547,6, cao hơn rất nhiều so với con số 389,4 của Arsenal.

Không chỉ giữ bóng cho đẹp mắt, PSG còn biết biến ưu thế đó thành sức ép tấn công. Chỉ Bayern tạo ra nhiều cơ hội ghi bàn rõ rệt hơn họ, và không đội nào chạm bóng trong vòng cấm đối phương nhiều như PSG. Nếu Arsenal muốn nuôi hy vọng, họ phải tìm cách giữ nhà đương kim vô địch tránh xa khu vực 16m50, nhiệm vụ vốn không dễ với nhịp tấn công hiện tại của đội bóng Pháp.

Kvaratskhelia và những mũi khoan quyết định

Trong bối cảnh đó, Khvicha Kvaratskhelia trở thành gương mặt có thể định đoạt trận đấu. Cầu thủ người Gruzia đã ghi 10 bàn sau 15 trận Champions League mùa này, trong đó hai trận bán kết gặp Bayern được xem là những màn trình diễn hay nhất sự nghiệp anh. Kvaratskhelia thường giữ vị trí tách khỏi hàng thủ đối phương để tìm các tình huống đối mặt, nơi khả năng đi bóng của anh phát huy tối đa, với trung bình 2,6 pha qua người thành công mỗi 90 phút.

Trong khi Ousmane Dembele hay lùi sâu kết nối với Joao Neves, Fabian Ruiz và Vitinha ở trung lộ, Kvaratskhelia lại chờ thời cơ ở biên, sẵn sàng bứt phá. Anh đang có chuỗi năm bàn trong bảy trận và được đánh giá 9/4 cho khả năng ghi bàn ở trận chung kết, con số phản ánh phong độ ổn định của mũi nhọn này.

Sức mạnh tổng thể và những lựa chọn trên hàng công

PSG bước vào trận đấu tại Budapest với dàn nhân sự tấn công dày dặn. Họ đã thắng năm lần liên tiếp ở các vòng loại trực tiếp trước các đội Anh, trong đó có Chelsea và Liverpool ở mùa giải hiện tại. Luis Enrique vẫn còn phải quyết định giữa Desire Doue và Bradley Barcola cho vị trí còn lại trên hàng công, nhưng dù chọn ai, PSG vẫn sở hữu nhiều cầu thủ có khả năng tạo khác biệt.

Achraf Hakimi, người vắng mặt ở lượt về bán kết vì chấn thương, đã trở lại tập luyện và được kỳ vọng góp mặt. Hậu vệ phải người Maroc mang tới những pha băng lên dọc biên, tăng thêm chiều sâu cho sức tấn công của PSG. Các pha hoán đổi vị trí ở trung lộ và khu vực cuối sân của họ diễn ra rất tự nhiên, khiến việc theo kèm trở nên khó khăn với bất kỳ hàng thủ nào.

Arsenal chờ đợi cơ hội trong những pha chuyển trạng thái

Dù vậy, PSG không phải không có điểm yếu. Họ đã để Bayern chọc thủng lưới năm lần sau hai lượt trận bán kết, mở ra hy vọng cho Arsenal ở những pha phản công nhanh. Mikel Arteta có trong tay nhiều phương án tấn công đủ sức gây rối cho hệ thống phòng ngự của đội bóng Pháp, nhất là khi PSG chủ động dâng cao và tìm cách tạo khoảng trống giữa các tuyến.

Chính Luis Enrique cũng thừa nhận đội bóng của ông vẫn còn dư địa phát triển, dù đã mạnh hơn trong phòng ngự so với mùa trước. Khả năng cả hai đội cùng ghi bàn được đánh giá khá cao, với tỷ lệ 8/11. Tuy nhiên, khi đặt tất cả dữ kiện cạnh nhau, từ lịch sử đối đầu với các đội Anh, ưu thế kiểm soát bóng, cho tới chất lượng hàng công, cán cân vẫn nghiêng về phía nhà đương kim vô địch trong hành trình chinh phục thêm một cột mốc lịch sử.

Xem thêm
0
88 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Phượng Bùi

Al-Nassr lọt nhóm 10 CLB bán áo đấu nhiều nhất thế giới không chỉ là một con số thương mại. Nó là lát cắt rất rõ của bóng đá ngày nay, nơi sức hút cá nhân của một siêu sao có thể kéo một đội bóng vượt qua ranh giới địa lý, lịch sử và cả đẳng cấp giải đấu.

Trong nhiều thập kỷ, doanh số áo đấu thường cho thấy vị thế truyền thống của CLB. Real Madrid, Barcelona, Manchester United, Liverpool hay Bayern Munich bán áo nhờ lịch sử, danh hiệu, bản sắc và lượng CĐV tích lũy qua nhiều thế hệ. Al-Nassr lại đi theo con đường gần như ngược lại. Họ không cần Champions League, không cần những đêm châu Âu kinh điển, cũng chưa có nhiều thành tích. Chỉ cần Ronaldo, đội bóng Saudi Arabia đã bước vào một thị trường vốn thuộc về các đại gia châu Âu.

Điểm thú vị nằm ở chỗ người hâm mộ không hẳn mua áo Al-Nassr vì yêu CLB này. Phần lớn trong số họ mua chiếc áo mang tên Ronaldo. Thương hiệu CR7 đã biến màu áo vàng xanh thành một sản phẩm toàn cầu. Đây là sức mạnh mà rất ít cầu thủ trong lịch sử bóng đá sở hữu: không chỉ tạo giá trị trên sân, mà còn làm thay đổi vị thế thương mại của cả một tổ chức.

Nhưng chính tại đó, nghịch lý xuất hiện. Al-Nassr có thể bán áo như một đội bóng lớn, nhưng chưa chắc đã được nhìn nhận như một quyền lực bóng đá lớn. Doanh số có thể tăng nhanh nhờ siêu sao, còn giá trị truyền thống cần thời gian, chiến thắng, ký ức tập thể và những thế hệ CĐV trung thành. Ronaldo giúp Al-Nassr được chú ý, nhưng không thể một mình trao cho CLB chiều sâu lịch sử như Real Madrid hay MU.

Vì thế, câu chuyện Al-Nassr không chỉ nói về Ronaldo, mà còn nói về sự dịch chuyển của bóng đá: từ “fan CLB” sang “fan cầu thủ”, từ bản sắc tập thể sang sức mạnh cá nhân. Đó là cơ hội lớn cho các nền bóng đá mới nổi, nhưng cũng là lời nhắc rằng thương mại và di sản vẫn là hai khái niệm rất khác nhau.

Xem thêm
0
16 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Hợp đồng ba năm treo trên lá phiếu

Jose Mourinho đã đồng ý bản hợp đồng ba năm để trở lại dẫn dắt Real Madrid, nhưng thỏa thuận này không có hiệu lực tuyệt đối. Hợp đồng chỉ được kích hoạt nếu chủ tịch đương nhiệm Florentino Perez tiếp tục tại vị sau cuộc bầu cử ngày 7 tháng 6. Mourinho vì thế không được ra mắt ngay, mà phải chờ kết quả bỏ phiếu, trong bối cảnh chiếc ghế quyền lực cao nhất ở Bernabeu lần đầu sau 20 năm có đối thủ tranh cử thực sự.

Doanh nhân trong lĩnh vực năng lượng tái tạo Enrique Riquelme là người đứng ra thách thức Perez. Dù Perez vẫn được đánh giá là ứng viên thắng cử, việc Mourinho đã ký nhưng hợp đồng “treo” cho thấy tương lai của ông gắn chặt với số phận chính trị của vị chủ tịch 79 tuổi.

Perez giữa tâm bão và lựa chọn Mourinho

Trước đó, Perez tổ chức một cuộc họp báo bất thường, công kích giới truyền thông, ban tổ chức giải vô địch quốc gia Tây Ban Nha và nói về một “chiến dịch có tổ chức” chống lại mình. Ông bước vào cuộc bầu cử sau hai mùa giải trắng tay liên tiếp, điều hiếm gặp trong nhiệm kỳ kéo dài từ năm 2009 đến nay.

Trong bối cảnh đó, Mourinho xuất hiện như một lựa chọn mang tính đồng điệu. Một huấn luyện viên quen với việc dựng lên cảm giác bị chống đối, sử dụng mâu thuẫn với bên ngoài như công cụ quản lý, được Perez xem là người phù hợp với không khí mà ông đã tạo ra ở Real. Việc ký với Mourinho vì thế không chỉ là quyết định chuyên môn, mà còn là động thái củng cố cách Perez điều hành câu lạc bộ.

Đội bóng khủng hoảng và nhu cầu kiểm soát

Real Madrid vừa kết thúc mùa 2025-26 mà không giành được danh hiệu nào, thua Barcelona trong trận kinh điển quyết định chức vô địch quốc gia và dừng bước ở tứ kết cúp châu Âu trước Bayern Munich. Phòng thay đồ bị mô tả là chia rẽ, có xung đột giữa các cầu thủ, những ngôi sao như Vinicius Jr hay Kylian Mbappe gây tranh cãi về vị thế và sự hòa nhập.

Trong mắt Perez, Mourinho là người có thể áp đặt kỷ luật và trật tự lên tập thể này. Ông được kỳ vọng mang lại quyền uy trong phòng thay đồ, buộc các cá nhân lớn phải tuân theo một khuôn khổ chung, thay vì hành xử theo cái tôi riêng như mùa vừa qua.

Tham vọng phục hưng và sức ép thành tích

Real Madrid đang ở dưới chuẩn mực mà họ tự đặt ra, với hai mùa liên tiếp không có danh hiệu. Ban lãnh đạo muốn nhiều hơn một nhà chiến thuật, họ tìm một người có thể khôi phục bản sắc thi đấu, sự gắn kết và kiểm soát cảm xúc trong đội hình. Mourinho được chọn với kỳ vọng vừa lập lại trật tự, vừa đưa đội bóng trở lại vị thế cạnh tranh trong nước và châu Âu.

Đi kèm với đó là sức ép rất lớn. Sau những năm tháng chinh chiến ở Chelsea, Manchester United, Tottenham, Roma, Fenerbahce và gần nhất là Benfica, nơi ông chỉ giúp đội bóng cán đích thứ ba, Mourinho trở lại Bernabeu trong hoàn cảnh khác hẳn giai đoạn 2010-2013. Lần này, mọi ánh nhìn đều hướng vào câu hỏi ông có thể đáp ứng đòi hỏi thành công tức thì của Real hay không, trong khi bản thân tương lai của ông vẫn phụ thuộc vào một cuộc bầu cử chưa diễn ra.

Xem thêm
1
592 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật