Giữa Messi và Mbappe, ai xứng đáng là cầu thủ hay nhất lịch sử World Cup?

Đằng sau lệnh cấm của Balogun và bê bối World Cup được tiết lộ

Khi lời chửi của HLV Mexico lại trở thành động lực cho Anthony Gordon

Văn Phong

5 điểm nóng quyết định trận Tây Ban Nha - Bỉ

Tây Ban Nha vào tứ kết World Cup 2026 với hàng thủ chưa nhận bàn thua nào. Trong khi đó, Bỉ vừa thể hiện sức tấn công đáng gờm bằng chiến thắng 4-1 trước Mỹ. Tây Ban Nha mạnh ở khả năng giữ bóng và kiểm soát thế trận, còn Bỉ đặc biệt nguy hiểm khi gây áp lực, cướp bóng rồi chuyển sang tấn công thật nhanh. Vì thế, năm điểm nóng dưới đây có thể quyết định đội nào giành vé vào bán kết.

1. Lamine Yamal đối đầu Maxim De Cuyper

Cánh phải vẫn là hướng tấn công nguy hiểm nhất của Tây Ban Nha. Lamine Yamal thường xuyên đi bóng vào trung lộ để dứt điểm hoặc phối hợp với Pedro Porro ở phía ngoài. Tại giải, ngôi sao trẻ này đạt trung bình 3,4 cú sút mỗi trận và có ít nhất hai lần sút trúng đích trong 3 trên 4 trận đá chính.

Maxim De Cuyper vì thế khó có thể tự mình ngăn chặn Yamal. Bỉ cần cầu thủ chạy cánh trái lùi về hỗ trợ, nhưng điều đó cũng khiến họ mất bớt một phương án phản công. Nếu De Cuyper phải bó vào trong để theo kèm Yamal, Porro sẽ có khoảng trống băng lên ở biên. Ngược lại, nếu Porro dâng quá cao, Bỉ có thể khai thác khu vực phía sau anh bằng những pha lên bóng nhanh.

2. Rodri và Pedri trước tuyến giữa thiếu Onana

Amadou Onana phải nghỉ hết World Cup vì chấn thương dây chằng đầu gối trong trận thắng Mỹ. Đây là tổn thất lớn với Bỉ, bởi anh là tiền vệ mạnh về thể lực, tranh chấp tốt và có thể bao quát nhiều khoảng trống ở giữa sân.

Nicolas Raskin và Youri Tielemans nhiều khả năng sẽ được giao nhiệm vụ hạn chế Rodri, Pedri và Dani Olmo. Raskin đã có bốn pha tắc bóng cùng một kiến tạo trước Mỹ, nhưng thử thách ở tứ kết sẽ khó hơn rất nhiều. Chỉ cần tuyến giữa Bỉ gây sức ép không đồng đều, Pedri có thể dễ dàng nhận bóng ở khoảng trống trước hàng thủ và đưa Tây Ban Nha tiến vào khu vực nguy hiểm.

3. Bỉ gây sức ép lên hàng thủ Tây Ban Nha

Bỉ đã có 15 lần đoạt bóng bên phần sân đối phương rồi tạo ra cú sút, nhiều nhất trong số các đội góp mặt ở tứ kết. Bốn bàn thắng của họ cũng đến từ những tình huống cướp bóng gần vòng cấm đối phương.

Đây có thể là cách hiệu quả để Bỉ gây khó khăn cho Tây Ban Nha. Pau Cubarsí, Aymeric Laporte và Rodri đều chuyền bóng tốt, nhưng chỉ một sai lầm khi triển khai từ sân nhà cũng có thể khiến khung thành Unai Simón rơi vào tình thế nguy hiểm.

Bỉ cần áp sát quyết liệt nhưng phải giữ được sự chặt chẽ. Nếu các cầu thủ dâng lên không đồng bộ và để Tây Ban Nha vượt qua lớp gây sức ép đầu tiên, hàng thủ phía sau rất dễ rơi vào thế thiếu người.

4. Doku và Trossard đánh vào sau lưng hậu vệ biên

Hai hậu vệ biên Tây Ban Nha thường xuyên dâng cao để tạo ưu thế quân số. Cách chơi này giúp đội bóng của Luis de la Fuente ép đối thủ lùi sâu, nhưng cũng để lại khoảng trống khi mất bóng.

Jérémy Doku và Leandro Trossard đủ tốc độ, kỹ thuật để khai thác những khu vực đó. Bỉ không nhất thiết phải giữ bóng ngang ngửa đối thủ. Họ cần đoạt bóng, chuyền nhanh ra biên và đưa Doku vào thế đối đầu trực tiếp. Nếu buộc Porro hoặc Marc Cucurella hạn chế dâng cao, Bỉ cũng sẽ làm giảm đáng kể sức tấn công của Tây Ban Nha.

5. De Ketelaere và Lukaku thử thách hàng thủ Tây Ban Nha

Charles De Ketelaere vừa ghi hai bàn và có một kiến tạo trong chiến thắng 4-1 trước Mỹ. Anh không đứng cố định ở vị trí trung phong mà thường lùi xuống nhận bóng, kéo trung vệ đối phương rời khỏi vị trí rồi bất ngờ băng vào vòng cấm.

Romelu Lukaku mang đến một cách chơi khác. Tiền đạo này mạnh trong tranh chấp, làm tường tốt và có nhiều kinh nghiệm trong khu vực 16,5 m. Bỉ có thể để De Ketelaere hoạt động rộng từ đầu trận, sau đó tung Lukaku vào sân khi hàng thủ Tây Ban Nha bắt đầu xuống sức.

Tây Ban Nha chưa nhận bàn thua nào sau năm trận và chỉ để các đối thủ tạo ra tổng cộng 1,49 bàn thắng kỳ vọng. Họ cũng đang có chuỗi 36 trận chính thức bất bại kể từ tháng 3/2023. Vì thế, Bỉ nhiều khả năng không có nhiều cơ hội rõ ràng và phải tận dụng thật tốt những tình huống hiếm hoi tạo ra.

1
599 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Long Vũ

World Cup không chỉ là nơi các đội tuyển tranh chức vô địch, mà còn có thể giúp nhiều cầu thủ thay đổi sự nghiệp chỉ sau vài trận đấu. Những màn trình diễn nổi bật tại giải năm nay đã đưa không ít tài năng trẻ vào tầm ngắm của các CLB lớn, đồng thời khiến giá trị chuyển nhượng của họ tăng nhanh. Dựa trên phong độ, độ tuổi và mức định giá hiện tại, đây là 5 cầu thủ có khả năng tăng giá mạnh nhất sau World Cup 2026.

1. Johan Manzambi: Từ 50 lên 65 triệu euro

Johan Manzambi là một trong những phát hiện lớn nhất của World Cup 2026. Tiền vệ 20 tuổi ghi 3 bàn, có 2 kiến tạo trong bốn trận đầu và góp công lớn giúp Thụy Sĩ lọt vào tứ kết. Anh hiện được định giá khoảng 50 triệu euro, nhưng Newcastle đã đạt thỏa thuận trị giá khoảng 60 triệu euro với Freiburg. Nếu tiếp tục thể hiện tốt, giá trị của Manzambi có thể chạm mốc 60–65 triệu euro sau giải. Khả năng thi đấu ở nhiều vị trí tuyến giữa cùng nền tảng thể lực tốt khiến anh trở thành mẫu cầu thủ được các đội bóng Premier League đặc biệt quan tâm.

2. Ayyoub Bouaddi: Tài năng 18 tuổi của Maroc

Bouaddi không tạo dấu ấn bằng những bàn thắng, nhưng vẫn nổi bật nhờ khả năng giữ bóng, chuyền bóng và tranh chấp ở tuyến giữa. Trong trận gặp Brazil, tiền vệ thuộc biên chế Lille có 88 lần chạm bóng, đạt tỷ lệ chuyền chính xác 93% và thắng 11 pha tranh chấp. Anh còn trở thành cầu thủ trẻ thứ hai trong lịch sử góp mặt ở tứ kết World Cup, chỉ sau Pelé. Bouaddi hiện được định giá khoảng 50 triệu euro, nhưng Lille có thể đòi từ 65 đến 75 triệu euro vì anh mới 18 tuổi và còn hợp đồng đến năm 2029.

3. Charles De Ketelaere: Bùng nổ đúng thời điểm

De Ketelaere là nhân tố nổi bật nhất của Bỉ trong chiến thắng 4-1 trước Mỹ ở vòng 1/8. Chỉ sau 67 phút thi đấu, cầu thủ của Atalanta đã ghi hai bàn và kiến tạo một lần, trực tiếp góp công vào ba bàn thắng. Anh hiện được định giá khoảng 30 triệu euro, con số vẫn còn khá thấp so với tiềm năng và màn trình diễn tại World Cup. Nếu duy trì phong độ này, giá trị của De Ketelaere có thể tăng lên khoảng 45–50 triệu euro sau giải.

4. Alex Freeman: Có thể tăng giá gấp ba

Nếu tính theo tỷ lệ tăng giá, Alex Freeman là cái tên đáng chú ý nhất. Hậu vệ phải 21 tuổi hiện được định giá khoảng 3,5 triệu euro, nhưng đã ghi bàn và thi đấu đầy tự tin trong màu áo tuyển Mỹ. Nhờ nền tảng thể lực tốt, tốc độ và khả năng hỗ trợ tấn công, giá trị của Freeman có thể tăng lên 8–12 triệu euro sau giải, tức cao hơn hơn 200% so với hiện tại.

5. Yasin Ayari: Giá trị tiếp tục tăng sau World Cup

Ayari để lại dấu ấn với cú đúp vào lưới Tunisia, qua đó trở thành một trong những cầu thủ nổi bật nhất của Thụy Điển tại giải. Tiền vệ 22 tuổi hiện được định giá khoảng 35 triệu euro và đang nhận được sự quan tâm từ nhiều đội bóng tại Premier League. Dù hợp đồng với Brighton chỉ còn một năm, màn trình diễn tại World Cup vẫn có thể giúp giá trị của anh tăng lên khoảng 45–50 triệu euro.

World Cup 2026 vẫn chưa kết thúc, nhưng màn trình diễn của nhiều cầu thủ đã sớm tác động đến thị trường chuyển nhượng. Manzambi và Bouaddi là những cái tên có thể tăng mạnh nhất về giá trị tuyệt đối, còn Freeman có khả năng dẫn đầu nếu xét theo tỷ lệ tăng giá.

Xem thêm
2
22,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đình Quý

Manchester United bước vào hè với mục tiêu làm mới hoàn toàn tuyến giữa, nhưng thương vụ tưởng như “xong xuôi” với Ederson bất ngờ bị treo lại. Thông tin từ Fabrizio Romano cho thấy đội chủ sân Old Trafford đang chần chừ ở thời điểm đáng lẽ chỉ còn việc ký hợp đồng.

Từ thỏa thuận trọn gói đến trạng thái “tạm dừng”

Khoảng sáu tuần trước, Man Utd và Atalanta đã đạt thỏa thuận chuyển nhượng Ederson với mức phí khoảng 45 triệu euro, điều khoản cá nhân với tiền vệ người Brazil cũng đã chốt. Trong bối cảnh Casemiro ra đi tự do, Manuel Ugarte được định hướng thanh lý trước khi dính chấn thương dây chằng, Ederson được xem là mảnh ghép đầu tiên trong ba tân binh cho hàng tiền vệ, phục vụ cả mục tiêu trở lại cúp C1.

Thế nhưng việc Ederson được triệu tập bổ sung vào tuyển Brazil dự World Cup khiến quy trình kiểm tra y tế bị chia nhỏ. Anh chỉ hoàn thành một phần kiểm tra từ xa khi đang thi đấu tại Bắc Mỹ, phần còn lại được hẹn sau khi Brazil dừng bước ở vòng 1/8.

Kiểm tra y tế thành “bài test” niềm tin

Sau khi sang Anh, Ederson đã hoàn tất phần đầu của đợt kiểm tra bổ sung. Romano cho biết thương vụ hiện “đang tạm dừng”, dù mọi thỏa thuận miệng giữa Man Utd, Atalanta và cầu thủ đều đã xong. Đội ngũ y tế tiến hành thêm các bước kiểm tra tại Anh, rồi câu lạc bộ mới đưa ra phán quyết cuối cùng: tiếp tục hay dừng hẳn.

Điểm đáng chú ý là theo Romano, ngay cả khi Ederson vượt qua toàn bộ kiểm tra, Man Utd vẫn để ngỏ khả năng không ký. Việc một thương vụ đã “chốt miệng” nhưng vẫn chờ “phán quyết” cho thấy ban lãnh đạo đã xuất hiện những băn khoăn mới quanh tiền vệ 27 tuổi, đúng vào lúc họ cần sự chắc chắn cho cuộc đại tu tuyến giữa.

Xem thêm
2
10,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

24h Sports

Ghi 1 bàn thắng và 1 kiến tạo trong màn lội ngược dòng của Argentina với Ai Cập, nên việc Lionel Messi nhận chiếc cúp MVP sau trận là điều không có gì bàn cãi.

#24hmedia #24hbongda #FIFA #messi #cr7 #argentina #worldcup2026 #worldcup #thethaomoingay #sportsontiktok #simplicity

Xem thêm
0
3,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đăng Triệu

Giá bán và giá trị thực

Newcastle đang đứng trước bài toán quen thuộc của bóng đá hiện đại: con số trên hợp đồng và giá trị trên sân không trùng nhau. Với Bruno Guimaraes, lập luận “đây là thời điểm hợp lý để bán khi anh sắp 29 tuổi” chỉ phản ánh một nửa câu chuyện. Những thống kê ở Ngoại hạng Anh cho thấy khi thiếu Bruno, Newcastle chỉ thắng 2 trong 16 trận, tỷ lệ thắng tụt xuống 12,5%, điểm số trung bình chỉ còn 0,7 mỗi trận, số bàn thắng ghi được giảm xuống 0,8 và số bàn thua tăng lên 1,6. Khi anh hiện diện, tỷ lệ thắng vọt lên hơn 50%, điểm số trung bình là 1,7, số bàn thắng gần 2 bàn mỗi trận và số bàn thua cũng giảm. Những con số này cho thấy Bruno không chỉ là một tài sản có thể “cân đo đong đếm” bằng phí chuyển nhượng.

Trái tim chiến thuật của Newcastle

Bruno được mô tả là “trái tim” của đội bóng, và cách Newcastle vận hành khi có anh trên sân phản ánh điều đó. Anh là người ghi nhiều bàn nhất cho đội ở Ngoại hạng Anh mùa trước với 9 bàn, nhưng tầm ảnh hưởng không dừng ở thống kê ghi bàn. Sự hiện diện của anh kéo theo cả chất lượng tấn công lẫn phòng ngự cùng tăng. Khi một cầu thủ vừa là điểm tựa chuyên môn, vừa là đội trưởng, việc thay thế không chỉ là tìm một tiền vệ mới, mà là tìm lại cấu trúc thi đấu đã được xây dựng quanh anh từ năm 2022.

Khoảng trống không thể lấp bằng tân binh trẻ

Newcastle đã bắt đầu một chu kỳ chuyển nhượng mới với Johan Manzambi từ Freiburg, cùng các tân binh Bazoumana Toure, Sean Steur và Ewen Jaouen. Hướng đi là rõ ràng: săn cầu thủ trẻ từ châu Âu, giống cách Bournemouth đã làm để vươn lên vị trí thứ sáu mùa trước. Tuy nhiên, chính nội bộ Newcastle cũng thừa nhận cần một sự cân bằng, khi HLV Eddie Howe từng nhấn mạnh “đội hình không được yếu đi”. Những gương mặt trẻ có thể mang lại năng lượng và tiềm năng, nhưng kinh nghiệm và tầm ảnh hưởng trong phòng thay đồ như Bruno là thứ không thể mua lại trong một kỳ chuyển nhượng.

Khi một thương vụ chạm tới cốt lõi dự án

Trong 12 tháng, Newcastle đã chia tay Sandro Tonali, Anthony Gordon và Alexander Isak. Đó đều là những cái tên quan trọng, nhưng với người hâm mộ, Bruno mang ý nghĩa khác. Sự xuất hiện của anh năm 2022 được xem là dấu hiệu của “hy vọng và tham vọng”, là minh chứng cho lời hứa về một Newcastle đủ sức vươn tới đỉnh châu Âu. Một cổ động viên sở hữu vé mùa mô tả việc anh ra đi sẽ là “cú sốc mang tính biểu tượng” cho hướng đi của câu lạc bộ. Nếu Bruno rời St James’ Park sau khi từng tuyên bố Newcastle có thể trở thành đội bóng lớn hơn, câu hỏi không chỉ là ai sẽ đá thay anh, mà là dự án ban đầu đã thay đổi đến mức nào.

Xem thêm
0
9,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đức

Maroc khép lại hành trình tại World Cup 2026 bằng thất bại 0-2 trước Pháp. Đại diện châu Phi đã phòng ngự đầy cố gắng, còn Yassine Bounou thậm chí cản được một quả phạt đền. Tuy nhiên, Maroc gần như không thể đưa bóng lên phía trên và tạo ra sức ép về phía khung thành đối thủ. Khi phải chống đỡ trong phần lớn thời gian mà không có những pha phản công đủ nguy hiểm, họ khó tránh khỏi việc bị Pháp khuất phục.

Thế trận một chiều

Pháp tung ra 21 cú sút, trong đó có 8 lần đưa bóng trúng đích. Maroc chỉ có 4 pha dứt điểm và một lần khiến thủ môn Mike Maignan phải can thiệp. Riêng hiệp một, đội bóng Bắc Phi chỉ tạo ra một cú đá phạt chệch cột của Achraf Hakimi.

Những thống kê cho thấy vấn đề của Maroc không chỉ nằm ở khâu dứt điểm. Họ gặp rất nhiều khó khăn trong việc đưa bóng đến gần khung thành Pháp và gần như không tạo ra cơ hội thực sự nguy hiểm. Bounou đã nhiều lần cứu đội nhà, trong đó có pha cản phạt đền của Kylian Mbappé, nhưng anh không thể mãi đứng vững khi hàng thủ Maroc liên tục phải chịu sức ép.

Không thể thoát pressing

Pháp chủ động gây sức ép ngay khi Maroc triển khai bóng từ sân nhà. Các tiền vệ và hậu vệ Maroc thường xuyên phải chuyền ngang, chuyền về hoặc phá bóng vội vàng. Những đường chuyền đầu tiên sau khi giành lại bóng cũng thiếu độ chính xác, khiến các pha phản công bị chặn từ rất sớm.

Hakimi và Chemsdine Talbi phải lùi sâu hỗ trợ phòng ngự, đồng nghĩa Maroc mất hai hướng lên bóng quan trọng nhất. Brahim Díaz vì thế rơi vào cảnh cô lập, ít có cơ hội nhận bóng trong tư thế quay mặt về khung thành Pháp.

Hàng công thiếu người làm điểm tựa

Maroc không có một trung phong đủ sức giữ bóng trước William Saliba và Dayot Upamecano. Bilal El Khannouss có kỹ thuật và xử lý bóng khá tốt, nhưng anh không phải mẫu cầu thủ mạnh trong tranh chấp, làm tường hay đón những đường chuyền dài từ tuyến dưới.

Việc Ismael Saibari vắng mặt cũng khiến Maroc mất đi một cầu thủ có khả năng băng lên từ tuyến hai. Tiền vệ này đã ghi 3 bàn ở vòng bảng và thường xuất hiện đúng lúc trong vòng cấm. Khi không có người giữ bóng phía trên, Maroc rất khó đưa đội hình lên cao, liên tục bị Pháp ép lùi và phải phòng ngự trong phần lớn thời gian.

Khác biệt đến từ những ngôi sao

Maroc đã phòng ngự chắc chắn trong một giờ đầu tiên, nhưng chỉ một thoáng mất tập trung cũng đủ để họ phải trả giá. Phút 60, Kylian Mbappé tận dụng khoảng trống hiếm hoi để ghi bàn mở tỷ số. Chỉ sáu phút sau, tiền đạo tuyển Pháp tiếp tục hút các hậu vệ Maroc về phía mình, tạo khoảng trống cho Ousmane Dembélé dứt điểm nhân đôi cách biệt.

Hai bàn thắng cho thấy sự khác biệt rõ ràng về chất lượng hàng công. Maroc phải phối hợp qua nhiều nhịp mới có thể đưa bóng đến gần khung thành đối thủ, trong khi Pháp chỉ cần Mbappé hoặc Dembélé có một khoảng trống nhỏ để tạo ra bàn thắng.

Maroc thua vì quá bị động

Maroc đã chơi đầy nỗ lực, nhưng tinh thần thôi là chưa đủ. Họ không tạo ra sức ép đủ lớn để khiến Pháp phải lo lắng. Lối chơi phòng ngự từng giúp đội bóng Bắc Phi tiến sâu tại giải lần này lại trở nên quá thụ động trước một đối thủ mạnh hơn về tốc độ, thể lực và khả năng tạo đột biến.

Maroc vẫn rời giải trong sự tôn trọng, nhưng thất bại này cũng cho thấy điểm yếu của họ. Muốn cạnh tranh với những đội hàng đầu, Maroc không thể chỉ trông chờ vào hàng thủ. Họ cần giữ bóng tốt hơn, đưa bóng lên phía trên chính xác hơn và tổ chức phản công sắc bén hơn.

Xem thêm
2
6,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật