Messi rời sân sớm là lời cảnh báo đanh thép đến Argentina trước World Cup 2026

Dấu ấn của các tân binh tại Ngoại Hạng Anh mùa giải 2025/2026

Những dấu ấn then chốt giúp MU thắng dễ Brighton ngày hạ màn EPL

Thanh Hải

1,35 triệu đô cho thẻ Ronaldo: Đỉnh cao mới của thị trường sưu tầm thể thao

Một thẻ Cristiano Ronaldo thuộc bộ Panini Kaboom 2018, phiên bản xanh độc bản, đã được bán riêng với giá 1,35 triệu đô la qua nền tảng giao dịch của Fanatics. Thẻ in hình Ronaldo trong màu áo Juventus, trở thành thẻ đắt giá nhất của anh từ trước tới nay.

Dòng Kaboom và phiên bản xanh hiếm hoi

Bộ Kaboom đa môn thể thao năm 2018 gồm 50 vận động viên không được phát hành rộng rãi, mà xuất hiện trong gói thưởng của chương trình tích điểm Panini. Kaboom ra đời từ năm 2013, nhưng đến 2018 mới bổ sung phiên bản xanh độc bản, hiện được giới sưu tầm săn lùng gắt gao. Chính độ hiếm của phiên bản này, cộng với tên tuổi Ronaldo, đã đẩy giá thẻ lên mức kỷ lục.

Hành trình của tấm thẻ từ mạng xã hội tới thương vụ triệu đô

Người mua trong thương vụ mới không được tiết lộ danh tính. Tuy nhiên, một nhà sưu tầm cao cấp với tài khoản Instagram “cherubcards” xác nhận là người bán, sau khi sở hữu thẻ từ tháng 3 năm 2024. Hình ảnh tấm thẻ từng được tài khoản này chia sẻ trên mạng xã hội trước khi đổi chủ qua kênh giao dịch riêng của Fanatics.

Ronaldo vẫn là tâm điểm dù đã sang Saudi Arabia

Giá trị của thẻ Kaboom xanh xuất hiện trong bối cảnh Ronaldo vừa có danh hiệu vô địch giải Saudi Arabia đầu tiên cùng Al Nassr kể từ khi gia nhập đầu năm 2023. Anh cũng vừa được điền tên vào danh sách đội tuyển Bồ Đào Nha dự World Cup lần thứ sáu trong sự nghiệp, sau những năm tháng khoác áo Manchester United, Real Madrid và Juventus. Sức hút kéo dài của Ronaldo trên sân cỏ tiếp tục lan sang thị trường sưu tầm, nơi mỗi phiên bản hiếm gắn với anh đều được săn đón.

0
657 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Hường Cao

Julian Álvarez từng rời Man City để thoát khỏi cái bóng quá lớn của Erling Haaland. Nhưng sau một mùa giải nhiều biến động tại Atletico Madrid, tiền đạo người Argentina lại đứng trước một ngã rẽ khác. Diego Simeone muốn giữ anh, điều đó dễ hiểu. Atletico vừa trải qua mùa giải trắng tay, nên họ khó mà để mất Álvarez, cầu thủ đã ghi 20 bàn, có 9 kiến tạo và góp công lớn ở Cúp C1 châu Âu. Nhưng với Álvarez, ở lại chưa chắc là con đường tốt nhất. Ở tuổi 26, anh không thể để những năm đẹp nhất trôi qua trong một tập thể đang hụt nhịp.

Atletico cần Álvarez, nhưng Álvarez cần nhiều hơn thế

Atletico của Simeone vẫn là một môi trường giàu tính chiến đấu, nhưng mùa giải vừa qua để lộ quá nhiều vấn đề. Trận thua 1-5 trước Villarreal ở vòng cuối La Liga giống như cú chốt buồn cho một hành trình thiếu ổn định. Đội bóng thủng lưới 44 bàn tại giải quốc nội, con số bất thường với một tập thể từng sống bằng kỷ luật phòng ngự. Với một tiền đạo, chuyện ghi bàn quan trọng, nhưng còn quan trọng hơn là cảm giác mình đang ở trong một đội bóng có thể đi xa. Atletico lúc này chưa đem lại cảm giác ấy.

Simeone muốn giữ, nhưng lời nói đã khác

Phát biểu của Simeone sau trận gặp Villarreal càng khiến tương lai Álvarez trở nên khó đoán. Ông không khóa chặt cánh cửa, cũng không phủ nhận mọi tin đồn như cách các huấn luyện viên thường làm với trụ cột. Khi Simeone nói quyết định thuộc về cầu thủ và ông nghĩ Álvarez đã có lựa chọn của mình, đó gần như là sự thừa nhận rằng câu chuyện đã đi xa hơn mức đồn đoán. Atletico muốn giữ người, nhưng giữ bằng cách nào mới là phần khó.

Barca là sân khấu đẹp, PSG là nước đi thực tế

Nếu đến Barca, Álvarez có thể bước vào vai trò rất quan trọng: người kế thừa vị trí trung phong sau thời Robert Lewandowski. Anh không phải mẫu số 9 chỉ đứng chờ trong vùng cấm. Álvarez di chuyển rộng, kết nối tốt, biết pressing, biết lùi xuống làm điểm tựa và vẫn đủ lạnh khi đối mặt khung thành. Đó là kiểu tiền đạo có thể sống trong cấu trúc giàu kỹ thuật của Barca.

PSG lại đem đến một hướng đi khác: thực dụng hơn, giàu khả năng thành hiện thực hơn. Đội bóng Paris có tiền, có khát vọng, có một HLV như Luis Enrique luôn thích những tiền đạo linh hoạt. Nếu Barca là lựa chọn đẹp về biểu tượng, PSG có thể là cánh cửa rộng hơn về lương, vị thế và cơ hội làm trung tâm hàng công.

Ra đi để không tự làm nhỏ mình

Álvarez đã chứng minh anh đủ giỏi để không phải sống trong trạng thái chờ đợi. Anh từng vô địch World Cup, từng quen với áp lực ở Man City, rồi tiếp tục ghi dấu tại Atletico. Vấn đề bây giờ không nằm ở năng lực, mà nằm ở bối cảnh. Atletico cần anh, nhưng nhu cầu của câu lạc bộ không nhất thiết trùng với tương lai của cầu thủ. Với Álvarez, dứt áo ra đi lúc này không phải sự phản bội. Đó có thể là bước đi cần thiết để anh không bị kẹt giữa một đội bóng đang loay hoay tìm lại chính mình.

Xem thêm
0
736 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Trọng tâm chuyển sang dàn sao trẻ

Danh sách 26 cầu thủ Tây Ban Nha dự World Cup 2026 cho thấy Luis de la Fuente đặt niềm tin rất lớn vào lớp kế cận. Lamine Yamal lần đầu dự World Cup, cùng với Nico Williams, Gavi, Pedri, Pau Cubarsí hay Marc Pubill tạo nên bộ khung trẻ trung, trải đều ở ba tuyến.

Ở tuyến giữa, Gavi, Pedri, Rodri, Martín Zubimendi, Fabián Ruiz, Álex Baena và Mikel Merino là nhóm cầu thủ đã quen với các giải đấu lớn, nhưng vẫn còn ở độ tuổi sung sức. Trên hàng công, Yamal, Williams, Dani Olmo, Ferran Torres, Mikel Oyarzabal, Yéremy Pino, Borja Iglesias và Víctor Muñoz mang lại nhiều phương án tấn công khác nhau.

Niềm tin vào thể trạng của trụ cột trẻ

Dù Lamine Yamal, Nico Williams và Mikel Merino đều vừa trải qua giai đoạn bị đặt dấu hỏi về thể lực, HLV De la Fuente khẳng định ông “không chút nghi ngờ” về khả năng sẵn sàng của họ cho trận mở màn gặp Cape Verde tại Atlanta. Ban y tế đội tuyển đã trực tiếp đến các câu lạc bộ, làm việc với bác sĩ và chuyên gia thể lực để cập nhật tình trạng từng người.

De la Fuente cho biết nếu không có biến cố, Tây Ban Nha gần như sẽ có đầy đủ lực lượng ngay từ trận đầu. Trường hợp xấu hơn, nhóm trụ cột này vẫn được chuẩn bị để kịp ra sân ở trận thứ hai vòng bảng.

Khoảng trống từ lớp đàn anh

Trong khi thế hệ trẻ được đẩy lên tuyến đầu, một số gương mặt kỳ cựu đã lùi lại. Dani Carvajal và cựu đội trưởng Álvaro Morata được HLV trưởng nhắc đến với sự trân trọng, khi ông nói họ để lại “di sản khó quên về mặt lãnh đạo”. Carvajal đã chia tay Real Madrid sau trận cuối mùa trên sân Bernabéu, còn Morata từng dẫn dắt Tây Ban Nha tại Euro 2024.

De la Fuente khẳng định lớp cầu thủ đi sau “được chuẩn bị rất kỹ” để tiếp nối những gì thế hệ đàn anh để lại, cho thấy ông xem World Cup 2026 là thời điểm chuyển giao rõ rệt về vai trò trong phòng thay đồ.

Chuẩn bị cho lần trở lại World Cup

Sau khi dừng bước ở vòng 16 đội World Cup 2022 rồi vô địch Euro 2024, Tây Ban Nha bước vào giải đấu trên đất Mỹ với vị thế ứng viên. Họ nằm ở bảng H, lần lượt gặp Cape Verde, Saudi Arabia và Uruguay, với mục tiêu khởi đầu thuận lợi ngay tại Atlanta.

Trước khi sang Mỹ, đội tuyển sẽ đá giao hữu với Iraq tại A Coruña ngày 4 tháng 6, rồi gặp Peru ở Puebla, Mexico ngày 8 tháng 6. Đây là quãng thời gian để De la Fuente hoàn thiện bộ khung trẻ trung xoay quanh những cái tên như Yamal, Williams, Gavi và Rodri.

Xem thêm
0
246 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Phương

Trong 10 năm ở Manchester City, Pep Guardiola không chỉ để lại kỷ lục vô tiền khoáng hậu mà còn để lại hình ảnh một người đàn ông sống kiệt sức vì bóng đá. Từ những buổi tập ông lăn ra sân giả vờ đau tay như Jack Grealish để kích thích tinh thần chiến đấu, cho tới những cuộc họp kéo dài gấp đôi thời lượng chỉ để chuẩn bị vài chục phút nói chuyện với cầu thủ, mọi thứ đều cho thấy ông dồn hết năng lượng cho công việc.

Ilkay Gundogan kể chuyện một buổi sáng Pep hừng hực khí thế, trình bày gần một tiếng về một ý tưởng chiến thuật mới, ra sân tập 45 phút rồi… dừng lại, bảo tất cả “quên hết đi, vô nghĩa cả”, hôm sau mang tới một kế hoạch khác hiệu quả hơn. Fernandinho nhớ buổi tập 11 đấu 11 đầu tiên, Pep thổi còi ngay pha chạm bóng đầu tiên để nhắc: từ phút đầu tới phút cuối phải “hết ga”, không có chuyện khởi động cho ấm người rồi tính sau.

Cường độ đó không chỉ nằm trên sân. Noel Gallagher kể lại những tin nhắn Pep gửi trong mùa giải sa sút, khi City chỉ thắng 11 trong 31 trận, ông gần như phải tự giải thích với bạn bè về những gì đang xảy ra, trong bối cảnh áp lực từ các cáo buộc ngoài sân cỏ và chuyện gia đình. Có giai đoạn, trợ lý thân thiết như Juanma Lillo xa cách, người mới thì không hòa nhập, Pep tách khỏi vợ, ít bạn đồng trang lứa, khách tới sân tập cảm giác ông muốn họ ở lại lâu hơn để có người trò chuyện.

Thế nhưng giữa sự căng thẳng đó, Pep lại là người rất biết quan tâm. Ông chia tiền thưởng cho đội ngũ hậu cần, đấu tranh để không ai bị cho nghỉ trong thời Covid, gọi cả dàn nhân viên bếp, an ninh, lo trang thiết bị xuống sân chụp ảnh chung sau khi vô địch cúp. Ông để một nhân viên lo đồ đạc lâu năm phát biểu trước toàn đội, và chính ông là người thông báo trong nước mắt với cầu thủ về việc trưởng bộ phận cơ sở vật chất bị ung thư.

Với cầu thủ, Pep vừa khắc nghiệt vừa gần gũi. Ông sẵn sàng để Sergio Aguero ngồi ngoài những trận lớn, tranh cãi nảy lửa với De Bruyne hay Sterling, nhưng cũng xây cả hệ thống pressing để Aguero chỉ phải chạy hai nhịp, phần còn lại đồng đội gánh. Ông có thể lạnh lùng với những huyền thoại ở năm cuối, nhưng lại ôm chặt Gundogan sau cú đúp vào lưới Aston Villa và thì thầm: “Tôi biết mà, tôi biết cậu sẽ là người làm điều đó”.

Những người từng làm việc với Pep đều nói về một con người ám ảnh chi tiết nhưng rất “đời”. Ông cắt wifi ở khu ăn uống để cầu thủ nói chuyện với nhau, bắt ngoại binh thi tiếng Anh trước Noel, đuổi Bacary Sagna vào giữa vòng chuyền bóng chỉ vì một cú giật gót “thừa thãi”. Ông có thể nổi nóng với đội ngũ chăm sóc mặt sân vì cỏ không đúng 23mm, nhưng lại ngồi hàng giờ hỏi Karl Robinson hay Neil Warnock về bóng đá hạng Nhất, hạng Nhì, hay “phỏng vấn” Rory McIlroy về tâm lý thi đấu.

Đằng sau những danh hiệu là một người đàn ông luôn tự vắt kiệt mình, rồi lại tự kéo mình dậy. Mỗi mùa hè, ông cần vài tuần mới nạp lại được năng lượng, nhưng rồi lại lao vào mùa giải mới với những ý tưởng, những thay đổi, những cuộc họp dài và những buổi tập “hết ga”. Những người ở cạnh Pep, từ cầu thủ, trợ lý tới nhân viên hậu trường, đều có chung cảm giác: ông mệt mỏi, đôi khi cô đơn, nhưng chưa bao giờ nửa vời với công việc và với những người đi cùng mình.

Xem thêm
0
124 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đăng Triệu

Trục quyền lực mới ở Ngoại hạng Anh

Đội hình tiêu biểu mùa 2025/26 cho thấy rất rõ cuộc đua song mã giữa Arsenal và Man City. Hai câu lạc bộ này gần như chiếm trọn các vị trí then chốt, từ khung thành, hàng thủ cho tới tuyến tiền đạo, phản ánh trực tiếp cuộc cạnh tranh ngôi vương kéo dài đến cuối mùa.

Arsenal góp mặt ở cả ba tuyến với David Raya, Gabriel Magalhães, Jurrien Timber và Declan Rice. Man City cũng phủ dày đội hình với Niko O’Reilly, Marc Guéhi, Antoine Semenyo và Erling Haaland. Sự áp đảo về số lượng cho thấy chất lượng đội hình và phong độ ổn định của hai đội trong suốt mùa giải.

Arsenal: Nền tảng từ khung thành đến trung tuyến

Ở phía Arsenal, David Raya là điểm tựa lớn nhất nơi hàng thủ. Danh hiệu Găng tay vàng là minh chứng cho vai trò của anh trong việc mang về những điểm số quan trọng. Trước mặt Raya, Gabriel Magalhães làm chủ các tình huống bóng bổng, không chỉ phòng ngự mà còn thường xuyên đe dọa khung thành đối phương trong các pha phạt góc.

Jurrien Timber mang lại sự linh hoạt khi thường xuyên được bố trí đá hậu vệ phải và luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ. Trên tuyến giữa, Declan Rice giữ vai trò “đàn anh”, nâng tầm bản thân thành một tiền vệ trung tâm toàn diện, là trụ cột trong cách vận hành lối chơi của Arsenal.

Man City: Sự nâng cấp ở hai đầu sân

Man City thể hiện khả năng tái tạo đội hình quen thuộc dưới thời Pep Guardiola. Niko O’Reilly là ví dụ rõ nhất khi được chuyển đổi từ tiền vệ sang hậu vệ trái và nhanh chóng khẳng định chỗ đứng. Ở trung tâm hàng thủ, Marc Guéhi giúp Man City cải thiện đáng kể khả năng phòng ngự, đủ sức bám đuổi Arsenal trong cuộc đua vô địch.

Trên hàng công, Antoine Semenyo chuyển từ Bournemouth sang Man City nhưng gần như không mất thời gian hòa nhập, tiếp tục chơi nổi bật. Erling Haaland vẫn là mũi nhọn chủ lực, đều đặn ghi bàn để giành thêm danh hiệu Vua phá lưới Ngoại hạng Anh.

Những điểm sáng lẻ loi ngoài cuộc đua vô địch

Bên cạnh hai thế lực lớn, đội hình tiêu biểu vẫn ghi nhận những cá nhân nổi bật ở các đội bóng khác. Tại Liverpool, Dominik Szoboszlai chơi ổn định trong bối cảnh nhiều đồng đội sa sút, đảm nhiệm nhiều vai trò khác nhau và đặc biệt nguy hiểm ở các tình huống đá phạt.

Ở Manchester United, Bruno Fernandes là trung tâm của mọi đường lên bóng với 21 đường chuyền thành bàn, con số cho thấy tầm ảnh hưởng trực tiếp đến thành tích của đội. Trên hàng công, Igor Thiago của Brentford gây ấn tượng mạnh đến mức được gọi vào đội tuyển Brazil dự World Cup 2026, thể hiện hình ảnh một trung phong số 9 điển hình.

Xem thêm
0
2,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

Tiếng ồn quanh một chiếc cúp

Khoảnh khắc Martin Odegaard nâng cao chiếc cúp Ngoại hạng Anh đã khép lại một mùa giải mà Arsenal bị soi từng chi tiết. Họ bị gắn mác “đá phạt góc FC”, bị chê “khó xem”, bị gợi lại câu nói “nhà vô địch tệ nhất lịch sử Ngoại hạng Anh”. Sau khi đăng quang, lại xuất hiện thêm cụm từ “VARsenal” trên mạng xã hội, hay lời bóng gió từ HLV Arne Slot về tỉ lệ bàn thắng từ bóng chết.

Arteta và sự mệt mỏi với phán xét

Đỉnh điểm khó chịu là khi HLV Fabian Hurzeler phàn nàn Arsenal câu giờ. Arteta đáp lại bằng một câu mỉa “ngạc nhiên ghê” cho thấy ông đã chán cảnh đội bóng của mình bị gắn nhãn. Ngay cả khi đã vô địch, những lời bàn tán về trọng tài, về cách đá, về tỉ lệ bàn từ tình huống cố định vẫn tiếp tục bủa vây.

Thực tế trên sân khác với lời nói

Trong khi đó, Arsenal phải đối diện với những hàng thủ lùi sâu, nhồi người trong vòng cấm. Họ là đội sút nhiều nhất từ bóng sống khi đối thủ có từ chín cầu thủ trở lên trong khu vực 16m50. Ngay cả Manchester City cũng từng bị Arsenal ép phải chơi thấp, đá với hàng thủ năm người và cầm bóng ít kỷ lục tại Emirates.

Không hoàn hảo, nhưng đủ để vô địch

Arsenal không có chân sút dẫn đầu danh sách ghi bàn, không phải đội tấn công bùng nổ nhất. Họ mất Odegaard khá nhiều trận, các bộ tứ, bộ ba tấn công hiếm khi giữ được liên tục vì chấn thương. Trong bối cảnh đó, việc tận dụng tối đa bóng chết, gia cố hàng thủ, thắng nhiều trận 1-0 trở thành lựa chọn hợp lý. Họ không tranh luận xem đẹp hay xấu, họ chỉ cần chiếc cúp.

Chiếc cúp là câu trả lời

Arsenal mùa này không phải nhà vô địch vĩ đại nhất lịch sử giải đấu, và họ cũng không tự nhận như vậy. Họ chỉ làm được điều mà trước đó bị cho là “không biết cách”: kết thúc mùa giải ở vị trí số một, giữ sạch lưới trong chuỗi trận quyết định, đi tới chung kết Champions League mà không thua trận nào. Trong bối cảnh đó, những lời chỉ trích đơn giản bị đẩy xuống hàng thứ yếu.

Xem thêm
0
28 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật