Tôi mất nhiều hơn một căn nhà

Sự kiện: Kinh tế toàn cảnh

“Nếu được quay lại, tôi ước không mua nhà ở thời điểm đó. Nhưng có những điều đã qua đi, không bao giờ có thể lấy lại được”.

Tôi vốn là một sinh viên tỉnh lẻ, lên Hà Nội học và cố gắng từng ngày, từng ngày một để bám trụ lấy mảnh đất này. Ra trường, 5 năm ròng rã, chuyển nhiều vị trí, nhiều công ty, đến tuổi 28 tôi coi như đã có một công việc ổn định. Thời điểm đó, thật đẹp. Tôi nên duyên với vợ tôi, người bạn gắn bó với tôi từ thời đại học. Chúng tôi có một đám cưới nhỏ xinh và nhanh chóng đón một thiên thần đáng yêu.

Khi có con, mọi thứ với vợ chồng tôi đều thay đổi. Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ, có con rồi mới thực sự thấu, bản thân đói một chút không sao, khổ một chút cũng không thành vấn đề, nhưng để con thiếu thốn dù chỉ một chút cũng không đành. Nỗi khao khát cho con sống trong một không gian tiện ích, đủ đầy càng cháy bỏng trong tâm trí của hai vợ chồng tôi.

Đó cũng chính là thời điểm mà giá nhà đất đang nóng rần rần tại Hà Nội. Vậy là một quyết định táo bạo đã được đưa ra. Tại thời điểm cuối năm 2024, vợ chồng tôi quyết định mua một căn chung cư tại khu vực Hà Đông, Hà Nội. Căn nhà rộng 68m2, 2 phòng ngủ, nằm ờ tầng 15, ban công có thể nhìn ra công viên, xa xa những tòa nhà cao tầng đang nối đuôi nhau được xây dựng. Ngày nhận nhà, vợ chồng tôi thực sự rất hạnh phúc, giấc mơ có tấm "sổ đỏ" tại đất thủ đô cuối cùng cũng nằm trong tầm tay.

Nói xa xỉ vậy thôi, cho đến giờ phút này tôi vẫn chưa được sờ vào tấm sổ đỏ mang tên mình. Khi quyết định mua nhà, vợ chồng tôi dồn cả tiền cưới hỏi, dồn hết tiền tiết kiệm suốt quãng thời gian đi làm vào tổng cộng cũng mới chỉ có 500 triệu đồng, trong khi giá trị căn nhà lên tới 4,5 tỷ đồng. Vợ chồng tôi huy động, lạy lục vay mượn hết hai bên nội ngoại cũng chỉ đồn thêm được 300 triệu tiền mặt và 3 cây vàng, giá vàng thời điểm đó còn đang loanh quanh 9 triệu đồng/chỉ. Vậy là tổng số tiền cả có và vay mượn người quen được hơn 1 tỷ. Toàn bộ số tiền còn lại hơn 3 tỷ đồng vợ chồng tôi quyết định dùng đòn bẩy tài chính, làm thủ tục vay mua tại ngân hàng, trả dần trong khoảng 20 năm.

Vợ chồng tôi khi ấy còn động viên nhau rằng, lương cứng của chồng khoảng 20 triệu, sẽ cố gắng cày nhận thêm nhiều việc khác để làm thêm, nỗ lực nâng mức thu nhập hàng tháng lên khoảng 30 triệu đồng/tháng. Vợ tôi hết thời gian ở cữ, đi làm cũng cố gắng ổn định mức thu nhập khoảng 20 triệu. Mỗi tháng vợ chồng tôi bỏ ra khoảng 40 triệu đồng/tháng để trả tiền gốc, tiền lãi ngân hàng, số tiền còn lại cố gắng cân đối chi tiêu sinh hoạt hàng tháng.

Nhưng người tính không bằng trời tính, những thứ hai vợ chồng vẽ vời ra quá xa rời thực tế. Một hai tháng đầu, cuộc sống có nhà mới, vợ chồng cày cật lực cũng tạm đủ đóng tiền lãi và tiền gốc vay ngân hàng. Nhưng biến cố xảy ra khi, người họ hàng cho vợ chồng tôi vay vàng vì có việc cần dùng đến đã xin lại số vàng cho vợ chồng tôi vay. Lúc này vàng tăng giá lên nhiều, hơn nữa, để xoay được vài trăm triệu mua vàng đối với vợ chồng tôi không dễ, vì tất cả những nguồn, những nơi có thể vay mượn, vợ chồng tôi cũng đã sử dụng đến. Bí quá, tôi đành nhờ bố tôi cầm cố sổ đỏ ở quê để vay được tiền trả lại khoản vàng kia, đến lúc này vợ chồng tôi gánh nợ lãi hai nơi.

Con nhỏ, chi phí sinh hoạt mọi thứ tăng lên, trong khi đó công việc của vợ chồng tôi không hề ổn định. Những dự án, những nguồn thu nhập ngoài không hề bền vững khiến cho cuộc sống càng thêm áp lực. Tháng nào hai vợ chồng cũng quay cuồng, thêm việc chăm con nhỏ vất vả khiến cho mâu thuẫn của vợ chồng tôi bắt đầu nảy sinh. Đình điểm vào đầu năm 2026, công việc của vợ tôi gặp khó khăn, công ty giải thể, vợ tôi thất nghiệp. Mọi áp lực tiền bạc đổ dồn lên đầu tôi, khiến tâm trạng tôi thật sự mệt mỏi. Gánh nợ mua nhà được hơn 1 năm, tôi dường như kiệt sức. Điều tồi tệ là tôi không thể nào cân bằng được trạng thái cảm xúc của bản thân, áp lực, mệt mỏi khiến tôi dần trở nên cáu gắt, dễ nổi nóng, thậm chí cảm thấy ức chế khi vợ mãi vẫn chưa ổn định được công việc.

Vậy là từ việc có một mái nhà che nắng, che mưa, tôi dần đánh mất ngôi nhà của chính mình. Những trận cãi vã giữa vợ chồng ngày một nhiều, những khoản nợ mãi chưa vơi, chỉ cần một hai trận con cái ốm đau việt trạm cũng làm cho hai vợ chồng kiệt quệ.

Tôi những tưởng mình tôi mệt mỏi, khổ sở, cho đến một ngày vợ tôi đề nghị ly hôn. Cô ấy muốn thoát khỏi cuộc sống tù túng này tôi mới thực sự bừng tỉnh. Cô ấy đã thông cảm, thấu hiểu, chịu đựng những cảm xúc tiêu cực của tôi suốt nhiều tháng qua. Còn những áp lực ổn định công việc, những áp lực chi tiêu, áp lực chăm sóc con cái của cô ấy ngay cả một người chồng như tôi cũng không chịu chia sẻ. Cô ấy từng mơ về một "mái nhà" đúng nghĩa. Còn tôi cho cô ấy một "mái nhà ngột ngạt" của nợ nần, lãi suất và những lần chạy tiền xoay việc phát sinh đến mờ mắt.

Nếu được quay lại, tôi ước không mua nhà ở thời điểm đó. Nhưng có những điều đã qua đi, không bao giờ có thể lấy lại được. Giờ đây, mái nhà trong mơ của chúng tôi không còn, dù bán dư được vài trăm so với thời điểm mua, nhưng tiền đó cũng chỉ đủ cho tôi bù vào tiền lãi vàng tăng giá và tiền vay chỗ nọ đập chỗ kia. Vợ chồng tôi sau những tổn thương, những biến cố, cũng không còn đứng cùng một hướng, mơ chung một giấc mơ.

Có đến 95% người lao động có nhu cầu mua nhà qua khảo sát của Liên đoàn Lao động TP.HCM, nhưng mất 20 năm công nhân mới đủ tiền mua căn hộ giá 1 tỷ...

Chia sẻ
Gửi góp ý
Lưu bài Bỏ lưu bài
Theo Hồng Thủy ([Tên nguồn])
Kinh tế toàn cảnh Xem thêm
Báo lỗi nội dung
GÓP Ý GIAO DIỆN