20 năm không đối thủ: Riquelme đặt câu hỏi về dân chủ ở Real Madrid

Crystal Palace: Từ bờ vực phá sản đến chung kết trận Conference League khó tin

Khoảnh khắc Messi ký tặng cậu bé sau trận đấu khiến mạng xã hội dậy sóng

Hường Cao

Zidane: “Tôi không sống kiểu người Tây Ban Nha”

Zinedine Zidane từng tiết lộ rằng anh luôn rất nghiêm túc trong việc chăm sóc cơ thể suốt sự nghiệp thi đấu.

Khi còn khoác áo Juventus, Zidane có sử dụng creatine — một loại thực phẩm bổ sung hoàn toàn hợp pháp. Đến thời gian chơi cho Real Madrid, anh chủ yếu dùng vitamin để duy trì thể trạng.

Huyền thoại người Pháp còn tự xây dựng cho mình chế độ sinh hoạt vô cùng khoa học. Anh bổ sung vitamin B12, vitamin C cùng nhiều dưỡng chất khác, thỉnh thoảng áp dụng các liệu trình hồi phục riêng và đặc biệt chú trọng thói quen sống hàng ngày.

Zidane gần như tránh xa những cuộc vui về đêm, luôn đi ngủ sớm, duy trì giấc ngủ trưa và kiểm soát rất kỹ chế độ ăn uống của mình. Anh khẳng định bản thân không sống theo phong cách phóng khoáng thường thấy của người Tây Ban Nha.

Thế nhưng, điều khiến Zidane tiếc nuối là dù đã duy trì kỷ luật nghiêm ngặt như vậy, mọi thứ cuối cùng vẫn không mang lại hiệu quả như anh mong muốn.

0
808 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Kỳ Quang

Bundesliga trong cuộc đua Chiếc giày Vàng

Harry Kane giành Chiếc giày Vàng châu Âu lần thứ hai liên tiếp với 36 bàn tại Bundesliga mùa 2025/26, tương đương 72 điểm theo cách tính của Giải. Thành tích này không chỉ vượt Erling Haaland ở Ngoại hạng Anh (27 bàn, 54 điểm) và Kylian Mbappé ở La Liga (25 bàn, 50 điểm), mà còn nhấn mạnh sức nặng của Bundesliga trong cuộc đua ghi bàn cấp châu lục.

Trong lịch sử, giải đấu Đức không thường xuyên áp đảo ở danh hiệu này, nhưng riêng Bayern Munich đã góp tới ba cái tên: Gerd Müller, Robert Lewandowski và nay là Harry Kane. Việc một tiền đạo của Bayern lại đứng đầu bảng xếp hạng cho thấy môi trường thi đấu tại đây tiếp tục là bệ phóng cho những mùa giải ghi bàn bùng nổ.

Bayern Munich như “cỗ máy” nuôi kỷ lục

Mùa giải vừa qua, Kane không chỉ ghi 36 bàn ở Bundesliga mà còn đạt tổng cộng 61 bàn trên mọi mặt trận, góp phần đưa Bayern tới chức vô địch quốc gia thứ hai liên tiếp và danh hiệu Cúp quốc gia Đức, nơi anh lập hat-trick trong trận chung kết. Trong bối cảnh đó, Bayern hiện lên như một tập thể tạo ra vô số cơ hội để trung phong khai thác, tiếp nối truyền thống “nuôi” những chân sút khủng mà trước đây là Müller và Lewandowski.

Việc Kane giành luôn danh hiệu Vua phá lưới Bundesliga ba mùa liền cho thấy sự ổn định của cả cá nhân lẫn hệ thống xung quanh anh. Một tiền đạo dù xuất sắc đến đâu cũng khó duy trì hiệu suất nếu không có một đội bóng vận hành trơn tru phía sau.

Góc nhìn từ các đối thủ trong nước

Đối với các tiền đạo khác tại Đức, Kane trở thành thước đo rất khó chạm tới. Deniz Undav của VfB Stuttgart, người đứng thứ chín trong bảng xếp hạng Chiếc giày Vàng với 19 bàn, đã thừa nhận sau trận chung kết Cúp quốc gia rằng “không thể để Kane trống trải, anh ấy ghi bàn theo ý mình”. Lời nhận xét này phản ánh cảm nhận trực tiếp từ một đối thủ cùng giải đấu, đồng thời cho thấy khoảng cách giữa một mùa giải tốt và một mùa giải mang tầm châu Âu.

Chiếc giày Vàng và cách tính điểm ưu tiên các giải lớn

Chiếc giày Vàng châu Âu, do hệ thống Truyền thông Thể thao châu Âu trao từ năm 1997, áp dụng cách tính điểm ưu tiên cho năm giải vô địch hàng đầu. Bàn thắng ở các giải này được nhân hệ số hai, trong khi các giải xếp từ thứ sáu đến 22 được nhân 1,5 và phần còn lại giữ nguyên. Nhờ vậy, 36 bàn của Kane tại Bundesliga có giá trị điểm số cao hơn 31 bàn của Dion Drena Beljo tại Dinamo Zagreb, dù số bàn thắng thực tế ít hơn.

Cách tính này khiến thành tích của Kane trong màu áo Bayern càng nổi bật, bởi anh không chỉ dẫn đầu về số điểm mà còn vượt trội về số bàn so với các đối thủ trực tiếp ở những giải đấu được ưu tiên tối đa.

Từ sân chơi câu lạc bộ tới tham vọng tuyển quốc gia

Sau khi khép lại mùa giải kỷ lục cùng Bayern, Kane hướng tới World Cup 2026 với mục tiêu chấm dứt cơn khát danh hiệu của tuyển Anh. Nếu tiếp tục duy trì phong độ ghi bàn như tại Bundesliga và thậm chí giành thêm danh hiệu Vua phá lưới World Cup, anh sẽ có lợi thế lớn trong cuộc đua tới Quả bóng Vàng vào cuối năm.

Xem thêm
0
1,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Foden từ đỉnh cao cá nhân đến việc vắng mặt ở World Cup

Phil Foden từng được đồng nghiệp bầu là Cầu thủ xuất sắc nhất giải Ngoại hạng Anh năm 2024. Thế nhưng chỉ sau một mùa giải sa sút, anh bị HLV Thomas Tuchel gạt khỏi danh sách dự World Cup 2026 của tuyển Anh. Maheta Molango, giám đốc điều hành Hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp Anh, cho rằng đây không phải sự trùng hợp mà là hệ quả trực tiếp của lịch thi đấu quá tải.

Khi số trận đấu bào mòn phong độ

Theo Molango, số trận Foden có thể ra sân đã giảm, và ngay cả khi thi đấu, anh không còn là phiên bản bùng nổ như hai năm trước. Ông xem Foden là “nạn nhân” của một lịch thi đấu “điên rồ”, nơi số lượng trận đấu tăng lên vì mục tiêu thương mại, trong khi chất lượng chuyên môn và sức khỏe cầu thủ bị đẩy xuống sau.

Những kỳ nghỉ hè bị rút ngắn đến mức tối thiểu

Foden và Cole Palmer liên tiếp phải đá Euro 2024, Cúp thế giới các câu lạc bộ mở rộng, rồi Palmer còn dự thêm giải U21 châu Âu năm 2023. Chuỗi mùa giải “ngưỡng cao” nối tiếp nhau khiến họ gần như không có quãng nghỉ hè đúng nghĩa, điều mà FIFPRO cảnh báo là không thể duy trì lâu dài nếu muốn giữ phong độ và tránh chấn thương.

World Cup 2026 và nỗi lo “chỉ còn người khỏe nhất trụ lại”

World Cup 2026 tăng lên 48 đội, thi đấu trong điều kiện nhiệt độ cao tại Mỹ, Canada và Mexico. Dữ liệu FIFPRO cho thấy những trụ cột như Declan Rice hay Virgil van Dijk cũng đang bước vào giải với khối lượng thi đấu dày đặc, đối mặt nguy cơ sa sút hoặc chấn thương. Molango lo ngại giải đấu sẽ bị quyết định bởi đội nào còn đủ thể lực, thay vì đội có nhiều cầu thủ tài năng nhất.

Giải pháp Molango nhấn mạnh

Molango cho rằng cách bảo vệ cầu thủ rõ ràng nhất là phải có quãng nghỉ hè được đảm bảo. Theo ông, không thể bước vào một giải đấu lớn sau khi đã chơi khoảng 60 trận trong mùa. Khi những người như Foden phải ngồi ngoài, bóng đá mất đi những cầu thủ có khả năng tạo cảm hứng, và đó là điều ông xem là “đáng buồn” cho cả người xem lẫn chính môn thể thao này.

Xem thêm
0
1,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Cánh trái trong đội hình gần như hoàn hảo

Arsenal vừa vô địch Ngoại hạng Anh và chuẩn bị đá chung kết Cúp C1 với PSG, đội hình chính vì thế gần như không còn nhiều chỗ để chỉnh sửa. Dù vậy, khu vực cánh trái vẫn được nhắc tới như điểm có thể nâng cấp, khi Leandro Trossard và Gabriel Martinelli là hai lựa chọn chính nhưng đều bị đem ra so sánh với những cái tên chất lượng hơn trên thị trường.

Trossard: hiệu quả nhưng chưa “đúng vị trí”

Leandro Trossard được đánh giá là chơi nổi bật hơn Martinelli mùa này, nhưng lại bị đặt dấu hỏi về sự phù hợp lâu dài. Cựu tuyển thủ Anh Chris Waddle cho rằng Trossard vốn không phải mẫu tiền vệ cánh trái thuần túy, mà chỉ được “chuyển đổi” sang đá biên. Ông nhận xét Trossard nguy hiểm, chơi tốt, nhưng chưa phải một cầu thủ chạy cánh trái đủ chuẩn mực cho Arsenal nếu muốn tiến thêm một bước.

Anthony Gordon trong mắt Chris Waddle

Từ góc nhìn đó, Waddle đề xuất Arsenal nên tìm một cầu thủ chạy cánh trái mới, và Anthony Gordon của Newcastle được ông xem là gợi ý phù hợp. Gordon đang được liên hệ với một thương vụ trị giá khoảng 75 triệu bảng tới Bayern Munich, cho thấy giá trị và sức hút trên thị trường. Waddle tin một cầu thủ kiểu Gordon sẽ là sự bổ sung đáng giá cho cánh trái Arsenal, thay thế vai trò hiện tại của Trossard.

Những phương án khác và ràng buộc tài chính

Bên cạnh Gordon, Waddle còn nhắc tới Jarrod Bowen của West Ham, người có thể đá cánh phải lẫn trái, ghi bàn và làm việc chăm chỉ. Cựu tiền đạo Arsenal Jeremie Aliadiere lại hướng tới những cái tên tham vọng hơn như Khvicha Kvaratskhelia hay Nico Williams, nhưng đồng thời thừa nhận rào cản tài chính và luật công bằng tài chính. Theo ông, để chiêu mộ nhóm cầu thủ này, Arsenal nhiều khả năng phải bán bớt, trong đó Trossard và Martinelli là hai cái tên thường xuyên xuất hiện trong tin đồn.

Nguyện vọng của Trossard giữa làn sóng đồn đoán

Trong bối cảnh tương lai bị đem ra bàn tán, Trossard vẫn bày tỏ mong muốn ở lại ít nhất đến hết hợp đồng hiện tại. Anh còn một năm trong thỏa thuận với Arsenal và chia sẻ rằng hy vọng trước hết sẽ cùng đội bóng vô địch Cúp C1, sau đó hướng tới một mùa giải tiếp theo cũng “rất đẹp”. Điều này tạo nên thế cân bằng thú vị giữa kế hoạch nâng cấp cánh trái của câu lạc bộ và mong muốn gắn bó của chính cầu thủ.

Xem thêm
0
310 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Từ dấu mốc chia tay Pep đến bản hợp đồng 3 năm

Trận thua Aston Villa 1-2 trên sân Etihad khép lại 10 năm của Pep Guardiola tại Man City. Ngay sau đó, Enzo Maresca được cho là đã đạt thỏa thuận dẫn dắt đội bóng trong 3 năm, kèm theo quyền tham gia sâu vào việc lựa chọn tân binh cho mùa hè.

Trục tấn công xoay quanh Haaland

Ở phía trên, Erling Haaland vẫn là trung phong số một. Hỗ trợ cho anh, Maresca dự kiến sử dụng bộ ba Jeremy Doku, Antoine Semenyo và Cole Palmer. Palmer là trường hợp đặc biệt khi Man City muốn đưa anh trở lại từ Chelsea, nơi anh từng chơi dưới sự dẫn dắt của Maresca nhưng vừa trải qua mùa giải sa sút, còn đội bóng chỉ đứng thứ 10.

Tuyến giữa với Enzo Fernández và Elliot Anderson

Hàng tiền vệ là nơi có nhiều thay đổi nhất. Enzo Fernández của Chelsea được xem là mục tiêu quan trọng, trong bối cảnh anh nhiều lần nói về tương lai và có khả năng rời Stamford Bridge. Maresca muốn đưa Enzo về để nâng cấp tuyến giữa và chuẩn bị cho khả năng Rodri sang Real Madrid.

Cùng với đó, Elliot Anderson của Nottingham Forest cũng được Man City theo sát sau một mùa giải chơi nổi bật. Anh trở thành một trong những cầu thủ được săn đón nhất trên thị trường, buộc Man City phải cạnh tranh với Man United.

Hàng thủ mới sau khi John Stones rời đi

Ở tuyến dưới, Gianluigi Donnarumma được dự đoán sẽ là người trấn giữ khung thành. Hàng phòng ngự bốn người gồm Mateus Nunes, Abdulkodir Khusanov, Marc Guehi và Nico O’Reilly. Dù vậy, Man City vẫn cần bổ sung thêm nhân sự phòng ngự khi John Stones chuẩn bị chia tay câu lạc bộ.

Bộ khung cho kỷ nguyên mới

Từ những cái tên được nhắc đến, có thể phác họa bộ khung Man City dưới thời Maresca: Donnarumma trong khung gỗ, hàng thủ trẻ trung, tuyến giữa xoay quanh Enzo Fernández và Elliot Anderson, còn phía trên là Haaland cùng các mũi tấn công giàu tốc độ như Doku, Semenyo và Palmer.

Xem thêm
0
248 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Một ứng viên “ngoài ngành bóng đá” bước vào trung tâm

Enrique Riquelme, 37 tuổi, xuất thân từ lĩnh vực năng lượng tái tạo, là người sáng lập và chủ tịch điều hành một tập đoàn hoạt động tại 37 quốc gia, doanh thu 4 tỉ euro, 5.000 nhân viên. Trước Real Madrid, ông chỉ là hội viên và người hâm mộ. Việc Florentino Perez bất ngờ mở bầu cử, dù còn nhiệm kỳ tới 2029, đã kéo Riquelme từ vị thế gần như vô danh với đa số madridista vào tâm điểm chính trị của câu lạc bộ.

Perez không nêu tên, chỉ nói về một người “giọng Mexico, làm việc với các công ty điện” và đứng sau “chiến dịch rất có tổ chức”. Những mô tả đó đủ để giới theo dõi nội tình Real Madrid hiểu ông đang nhắm tới Riquelme, doanh nhân người Tây Ban Nha có nhiều lợi ích kinh doanh tại Mexico.

Quyết định tranh cử trong khung thời gian bị siết chặt

Riquelme từng chia sẻ từ năm 2021 rằng ông muốn một ngày nào đó tranh cử chủ tịch Real Madrid, nhưng kế hoạch cá nhân là năm 2028, không phải bây giờ. Việc Perez đột ngột kêu gọi bầu cử, kèm thông điệp “ai muốn bầu cử thì ra tranh cử” trong khung thời gian chỉ năm ngày làm việc, buộc ông phải tăng tốc.

Ông nói chỉ chốt quyết định vào phút cuối, khi chắc chắn có thể đưa ra một dự án nghiêm túc, đặc biệt là bảo đảm tài chính. Ủy ban bầu cử của Real Madrid sau đó xác nhận ông đáp ứng yêu cầu chứng minh tài sản cá nhân tối thiểu 187 triệu euro, qua đó chính thức trở thành đối thủ đầu tiên của Perez kể từ năm 2006.

Thách thức một hệ thống không quen với cạnh tranh

Trong mắt Riquelme, khó khăn không chỉ đến từ cá nhân Perez mà từ cả cơ chế đã vận hành suốt 20 năm không có đối thủ tranh cử. Ông đặt câu hỏi liệu có hợp lý khi tin rằng suốt hai thập kỷ không có bất kỳ madridista nào muốn làm chủ tịch. Việc phải vượt qua hàng loạt rào cản, từ tài chính đến thủ tục, được ông xem là biểu hiện của một hệ thống không khuyến khích cạnh tranh.

Dù vậy, ông khẳng định chiến dịch của mình “tôn trọng ADN Real Madrid” và thừa nhận di sản đã có, nhưng muốn khôi phục cảm giác gắn bó của hội viên sau một giai đoạn dài họ cảm thấy bị bỏ quên.

Trọng tâm tranh cử: giữ Real Madrid thuộc về hội viên

Trục chính trong thông điệp của Riquelme là phản đối kế hoạch thay đổi mô hình sở hữu để đón vốn bên ngoài. Ông gọi đó là “tư nhân hóa” và cho rằng không cần thiết. Theo ông, câu hỏi quan trọng là hội viên được gì từ việc này, khi Real Madrid vẫn có thể cạnh tranh đỉnh cao mà vẫn thuộc về hội viên.

Ông cho rằng việc nói tới tư nhân hóa đang được dùng như cái cớ để sửa điều lệ, và đặt vấn đề về vai trò của một nhân vật rất thân cận với Perez, mới trở thành hội viên bằng cách “vượt qua mọi danh sách chờ”, nhưng lại có ảnh hưởng lớn trong nhiều hoạt động của câu lạc bộ dù không giữ chức vụ chính thức.

Cắt giảm chi phí thay vì bán câu lạc bộ

Riquelme khẳng định Real Madrid có thể giảm chi phí trực tiếp từ 130 đến 140 triệu euro mà “không đụng vào phần thể thao”. Ông nêu ví dụ kênh truyền hình Real Madrid TV có chi phí vận hành vượt xa mức bình thường so với lượng người xem, trong khi câu lạc bộ hoàn toàn có khả năng tự sản xuất nội dung hiệu quả hơn.

Ông cũng nhắc tới mức lương điều hành và nhân sự không thuộc mảng thể thao ở mức rất cao, với “hàng chục người” nhận trên 1 triệu euro mỗi năm. Theo ông, đây là những khu vực có thể cắt giảm mà không ảnh hưởng tới đội bóng.

Lo ngại về cách Real Madrid đang cân đối tài chính

Riquelme cho biết hiện Real Madrid đang lỗ khoảng 80 triệu euro mỗi năm và phải bù bằng các khoản thu bất thường như bán ghế VIP hay những giao dịch “một lần”. Ông so sánh cách làm này với “đòn bẩy tài chính” mà Barcelona bị chỉ trích, dù thừa nhận tình hình hai câu lạc bộ khác nhau và Real Madrid ở vị thế tốt hơn.

Ông cảnh báo nếu Real Madrid không thường xuyên vào tứ kết Champions League, tác động tài chính sẽ nặng nề hơn, nên cần một mô hình doanh thu “lành mạnh và bền vững” thay vì phụ thuộc vào các khoản thu bất thường hoặc thay đổi cấu trúc sở hữu.

Hội viên và hình ảnh câu lạc bộ trong các vụ việc lớn

Trong các cuộc gặp hội viên và hội cổ động viên, Riquelme nói 80 đến 90 phần trăm câu hỏi xoay quanh vấn đề của hội viên, không phải chuyện mua ai, bán ai. Ông cho rằng họ cảm thấy bị bỏ rơi sau 20 năm ít được chú ý.

Ông lấy vụ Negreira làm ví dụ cho “vòng xoáy đi xuống” về cách câu lạc bộ xử lý các vấn đề lớn. Theo ông, Real Madrid đã biết về vụ việc trong hai năm nhưng không hành động, trong khi lẽ ra phải là bên đi đầu trong việc đưa vụ việc ra ánh sáng.

Chiến lược thể thao: hứa hẹn nhưng giữ kín

Về mặt thể thao, Riquelme nói đang xây dựng một dự án rõ ràng, nhưng ưu tiên hiện tại là trình bày trọn vẹn phần xã hội và hội viên trước khi công bố chi tiết bóng đá. Ông khẳng định sẽ chọn huấn luyện viên cho một dự án dài hạn, chưa từng làm việc tại Real Madrid, và muốn xây dựng một cấu trúc chuyên nghiệp với phân cấp, tổ chức và năng lực quản lý thực sự.

Ông thừa nhận đang xem xét những huấn luyện viên thuộc nhóm hàng đầu thế giới, có đủ kinh nghiệm và uy tín để dẫn dắt Real Madrid. Trong chiến dịch, ông từng nhắc tới những cái tên tầm cỡ như Jurgen Klopp hay Erling Haaland ở dạng “nếu họ gọi thì phải nghe máy”, nhưng từ chối xác nhận cụ thể bất kỳ cái tên nào.

Riquelme cho biết đã có một bộ phận phụ trách thể thao làm việc, hai bản hợp đồng cầu thủ đã hoàn tất và một số thương vụ khác đang tiến hành, song ông chưa muốn công bố danh tính giám đốc thể thao hay huấn luyện viên để tránh làm lu mờ phần chương trình dành cho hội viên.

Mục tiêu duy nhất: chiến thắng trong lần ra mắt

Khi được hỏi về khả năng tiếp tục tranh cử nếu thất bại, Riquelme nói ông không nghĩ xa hơn hiện tại. Ông nhấn mạnh chiến dịch này không xoay quanh một cá nhân quyết định mọi thứ mà hướng tới chuyên nghiệp hóa nhiều mảng của câu lạc bộ.

Ông khẳng định đã chấp nhận cái giá cá nhân và nghề nghiệp rất lớn, cam kết gần 200 triệu euro tài sản riêng, không phải để “tham gia cho có”. Dựa trên sự nghiệp kinh doanh của mình, ông nói mình không bước vào bất kỳ dự án nào chỉ để góp mặt, mà là để giành chiến thắng.

Xem thêm
0
588 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật