Dấu hỏi về những quyết định thay người của thầy Kim trước Singapore?

6 tuyển thủ Argentina đối mặt nguy cơ bị cấm World Cup 2030 vì loạt rắc rối

Mudryk cảm ơn Chelsea vì không bỏ rơi anh trong giai đoạn khó khăn nhất

Lực Nguyễn

World Cup có còn hấp dẫn nếu thiếu vắng các đội tuyển châu Âu?

Tiền đang chảy về đâu?

FIFA vừa công bố kế hoạch thành lập công ty mới mang tên FIFA Forward Enterprise (FFE) để quản lý toàn bộ hoạt động thương mại của các giải đấu do tổ chức này sở hữu, bao gồm World Cup, Club World Cup cùng nhiều giải trẻ và giải nữ. Theo đề xuất, FFE được định giá vốn chủ sở hữu ban đầu khoảng 20 tỉ USD và FIFA dự kiến bán tối đa 20% cổ phần không chi phối cho một nhóm nhà đầu tư dài hạn do Thrive Eternal, quỹ đầu tư của Joshua Kushner, dẫn đầu. Đổi lại, 211 liên đoàn thành viên được hứa hẹn nhận ngay 20 triệu USD từ chương trình FIFA Fast Forward cùng 20 triệu USD từ chương trình FIFA Forward giai đoạn 2027–2030. Các liên đoàn có thời hạn đến 19/9, tương đương khoảng 53 ngày, để đưa ra quyết định.

Điều gây tranh cãi là đề xuất xuất hiện ngay sau kỳ World Cup 2026 vấp phải nhiều ý kiến trái chiều về giá vé, cách thương mại hóa giải đấu và vai trò của FIFA trong một số quyết định gây tranh luận. Vì vậy, việc tách toàn bộ nguồn thu từ World Cup sang một công ty riêng rồi bán cổ phần cho nhà đầu tư tư nhân lập tức làm dấy lên câu hỏi về định hướng phát triển của tổ chức này.

Châu Âu đang nắm phần giá trị nào?

Sau World Cup 2026, các đội tuyển châu Âu đã giành 13 trong 23 chức vô địch thế giới. Tại giải đấu vừa qua, 6 trong 8 đội vào tứ kết đến từ UEFA. Nếu chỉ tính khoản tiền thưởng dựa trên thành tích thi đấu sau khi loại phần hỗ trợ cố định dành cho các đội tham dự, 16 đội tuyển châu Âu nhận khoảng 127 triệu USD trong tổng số 223 triệu USD, cho thấy UEFA vẫn đóng góp phần lớn giá trị chuyên môn của World Cup.

Xu hướng này cũng thể hiện trên thị trường chuyển nhượng. Toàn bộ 10 cầu thủ được định giá cao nhất thế giới đều thuộc các đội tuyển châu Âu. Trong 104 cầu thủ được định giá từ 50 triệu euro trở lên, có 77 người khoác áo các đội tuyển thuộc UEFA. Ở bóng đá nữ, Tây Ban Nha lên ngôi tại World Cup 2023 và châu Âu góp mặt ở cả 2 trận chung kết gần nhất, tiếp tục khẳng định vị thế hàng đầu của khu vực.

UEFA và Concacaf phản ứng ra sao?

UEFA là tổ chức phản ứng mạnh mẽ nhất. Trong tuyên bố chính thức, cơ quan quản lý bóng đá châu Âu khẳng định World Cup không phải tài sản để đem bán và cho rằng FIFA đã vượt quá giới hạn khi không tham vấn đầy đủ các liên đoàn cũng như các liên đoàn châu lục. UEFA đồng thời cho biết đang xem xét mọi phương án, bao gồm khả năng không tham dự các giải đấu của FIFA nếu kế hoạch được thông qua mà không có thay đổi đáng kể.

Concacaf cũng bày tỏ sự phản đối về quy trình triển khai. Liên đoàn khu vực Bắc, Trung Mỹ và Caribe cho rằng các liên đoàn thành viên không có đủ thời gian để đánh giá một đề xuất có ảnh hưởng rất lớn đến tương lai bóng đá thế giới. Concacaf đặt câu hỏi vì sao FIFA vẫn cần huy động vốn từ khu vực tư nhân trong khi tổ chức này đang sở hữu nguồn dự trữ tài chính rất lớn sau kỳ World Cup được đánh giá là thành công về doanh thu. Tuy nhiên, khác với UEFA, Concacaf chưa tuyên bố phản đối hoàn toàn kế hoạch.

Điều gì xảy ra nếu châu Âu không tham dự?

Nếu UEFA thực sự lựa chọn tẩy chay các giải đấu của FIFA trong tương lai, sức hút thương mại của World Cup chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng đáng kể. Ở bóng đá nữ, World Cup 2027 tại Brazil có nguy cơ thiếu vắng nhiều ứng viên vô địch như Tây Ban Nha hay Anh. Ở bóng đá nam, một kỳ World Cup không có những ngôi sao như Kylian Mbappe, Lamine Yamal, Erling Haaland hay Jude Bellingham sẽ làm giảm đáng kể giá trị truyền thông cũng như sức hấp dẫn đối với các nhà đầu tư.

Đó cũng là lý do nhiều ý kiến cho rằng giá trị thương mại của World Cup không chỉ nằm ở thương hiệu FIFA mà còn đến từ chất lượng chuyên môn do các đội tuyển hàng đầu mang lại.

Thế cân bằng quyền lực

Cuộc tranh luận hiện nay xoay quanh câu hỏi ai mới là bên tạo nên giá trị lớn nhất cho World Cup. FIFA sở hữu thương hiệu, bản quyền và quyền tổ chức giải đấu, trong khi các liên đoàn, đặc biệt là UEFA, lại sở hữu phần lớn những đội tuyển và cầu thủ làm nên sức hút của sân chơi này.

Dù UEFA chỉ nắm 55 trong tổng số 211 liên đoàn thành viên FIFA và không đủ số phiếu để tự mình quyết định kết quả bỏ phiếu, lập trường của châu Âu vẫn có ý nghĩa rất lớn đối với giá trị thương mại của World Cup. Chính vì vậy, cuộc đối đầu giữa FIFA và các liên đoàn châu lục lần này không chỉ là câu chuyện về một thương vụ đầu tư trị giá hàng tỉ USD, mà còn là cuộc tranh luận về quyền kiểm soát tương lai của giải đấu bóng đá lớn nhất hành tinh.

0
953 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Đăng Triệu

Vấn đề lớn khi Quang Hài và Hoàng Đức cùng xuất hiện

Trận hòa 0-0 trước Singapore không chỉ để lại nỗi thất vọng vì hàng công phung phí cơ hội, mà còn làm lộ khoảng trống đáng lo ở trung tuyến tuyển Việt Nam. Hoàng Đức và Quang Hải vẫn có giá trị lớn khi cầm bóng, điều tiết và tổ chức tấn công.

Tuy nhiên, khi được bố trí cùng nhau mà không có một tiền vệ phòng ngự chuyên trách phía sau, những điểm hạn chế về tranh chấp, đánh chặn và bao phủ không gian của bộ đôi này nhanh chóng trở thành vấn đề.

Cầm bóng nhiều nhưng không kiểm soát được trận đấu

Tuyển Việt Nam kiểm soát bóng 54%, thực hiện 424 đường chuyền với độ chính xác 84%, nhỉnh hơn Singapore ở các thông số tương ứng là 46%, 374 đường chuyền và 82%. Đội chủ nhà còn tung ra 22 cú sút, gần gấp đôi con số 12 của đối thủ.

Tuy nhiên, mỗi đội chỉ có 2 lần đưa bóng trúng đích. Tỷ lệ dứt điểm chính xác của Việt Nam vì thế chỉ đạt 9,1%, thấp hơn mức 16,7% của Singapore. Việt Nam cầm bóng nhiều, nhưng không tạo được sự áp đảo tương xứng về chất lượng cơ hội.

Khoảng trống sau lưng Hoàng Đức, Quang Hải

Hoàng Đức và Quang Hải đều mạnh nhất khi được nhận bóng, xoay người và hướng trận đấu về phía trước. Hoàng Đức có cú sút xa dội xà ngang, đồng thời tham gia tích cực vào quá trình phát triển bóng. Quang Hải giúp đội tuyển duy trì nhịp luân chuyển ở trung lộ. Nhưng cả 2 không phải mẫu tiền vệ chuyên lao vào tranh chấp, quét bóng hai hoặc giữ vị trí thấp trước hàng phòng ngự.

Điều đáng chú ý là Việt Nam phạm lỗi 11 lần, gần gấp đôi Singapore với 6 lần, dù đội chủ nhà kiểm soát bóng nhiều hơn. Con số này phần nào nói lên sự lúng túng khi mất bóng: các cầu thủ phải áp sát muộn hoặc phạm lỗi để ngăn đối phương chuyển trạng thái. Singapore vẫn tung ra 12 cú sút và có thời điểm buộc Patrik Lê Giang phải cứu thua, dù phần lớn trận đấu họ chủ động lùi sâu.

Singapore có thứ Việt Nam đang thiếu

Sự khác biệt nổi bật nằm ở Hariss Harun. Đội trưởng Singapore giữ vị trí phía trước hàng thủ, che chắn trung lộ và hỗ trợ đồng đội chống lại sức ép của Việt Nam. Anh được ban tổ chức trao danh hiệu cầu thủ hay nhất trận sau màn trình diễn ấn tượng ở trận đấu này.

Trong khi đó, danh sách các tiền vệ của Việt Nam không có một “máy quét” đúng nghĩa. Lê Phạm Thành Long giàu năng lượng và có thể chơi thấp, nhưng không phải mẫu tiền vệ trụ chuyên đánh chặn, thắng tranh chấp và bảo vệ khoảng trống phía trước các trung vệ. Những lựa chọn còn lại như Hai Long, Văn Khang, Văn Đô hay Ngọc Mỹ cũng thiên về luân chuyển bóng, tấn công hoặc hoạt động rộng.

Cần giải phóng 2 bộ não sáng tạo

Vấn đề không nằm ở việc phải loại Hoàng Đức hay Quang Hải, mà là đặt họ vào cấu trúc phù hợp hơn. Tuyển Việt Nam cần một cầu thủ đứng thấp, chuyên thu hồi bóng, tranh chấp bóng hai và bọc lót khi các vị trí khác dâng cao. Khi ấy, Hoàng Đức có thể tập trung kéo bóng và điều tiết, còn Quang Hải được hoạt động gần vòng cấm, nơi khả năng chuyền quyết định của anh nguy hiểm hơn.

Nếu chưa tìm được mẫu tiền vệ đó, HLV Kim Sang-sik có thể phải cân nhắc chỉ sử dụng 1 trong 2 người trước những đối thủ giàu thể lực. Bởi cầm bóng giỏi chưa đồng nghĩa với kiểm soát được trận đấu. Không có người dọn dẹp phía sau, Hoàng Đức và Quang Hải vừa không được phát huy hết sở trường, vừa dễ trở thành khoảng yếu mỗi khi tuyển Việt Nam mất bóng.

Xem thêm
6
16,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Bayern tính đường dài cho vị trí trung phong

Bayern Munich đã bắt đầu chuẩn bị cho tương lai của hàng công, trong đó Benjamin Šeško được đưa vào danh sách những phương án đáng chú ý. Tiền đạo thuộc biên chế Manchester United được đội bóng Đức đánh giá phù hợp với kế hoạch bổ sung một trung phong trẻ vào năm 2027, thời điểm tương lai lâu dài của Harry Kane cần được xác định rõ ràng.

Dù vậy, đây chưa phải kế hoạch thay thế Kane ngay lập tức. Tiền đạo người Anh hiện 33 tuổi, còn hợp đồng với Bayern đến mùa hè 2027 và vẫn là lựa chọn số 1 trên hàng công. Ban lãnh đạo đội bóng đã mở các cuộc trao đổi về việc gia hạn, trong khi Kane cũng phát đi tín hiệu tích cực về khả năng tiếp tục gắn bó với sân Allianz Arena.

Šeško vẫn nằm trong tầm ngắm

Sự quan tâm của Bayern dành cho Šeško không phải câu chuyện mới. Trước khi tiền đạo người Slovenia chuyển sang Manchester United, huấn luyện viên Vincent Kompany từng muốn đưa anh về Munich và cân nhắc khả năng sử dụng Šeško bên cạnh Kane.

Trong phương án đó, Kane vẫn có vai trò lớn ở đội hình hiện tại. Khả năng chuyền bóng, lùi sâu và kết nối lối chơi của đội trưởng tuyển Anh cho phép anh hoạt động phía sau một trung phong có tốc độ, sức mạnh và khả năng khai thác khoảng trống như Šeško. Bayern vì thế có thể vừa chuẩn bị người kế nhiệm lâu dài, vừa tạo thêm một cách vận hành mới khi Kane vẫn còn ở câu lạc bộ.

Hồ sơ phù hợp với Bayern

Šeško từng có 2 mùa giải thi đấu nổi bật tại Bundesliga trong màu áo RB Leipzig. Anh ghi 39 bàn và có 8 kiến tạo sau 87 lần ra sân trên mọi đấu trường. Ở mùa 2023/24, tiền đạo cao 1,95 m còn lập kỷ lục của Leipzig khi ghi bàn trong 7 vòng Bundesliga liên tiếp.

Manchester United chi 76,5 triệu euro trả trước để chiêu mộ Šeško vào mùa hè 2025. Các khoản phụ phí trị giá 8,5 triệu euro có thể đưa tổng giá trị thương vụ lên 85 triệu euro. Anh ký hợp đồng 5 năm, kéo dài đến tháng 6/2030, nên Bayern sẽ phải bỏ ra khoản tiền rất lớn nếu muốn đưa cầu thủ này trở lại Đức.

Mùa đầu tiên tại Old Trafford, Šeško ghi 12 bàn trên mọi đấu trường. Con số này chưa biến anh thành một chân sút hoàn thiện, nhưng tiền đạo 23 tuổi vẫn còn nhiều thời gian phát triển. Thể hình, tốc độ, khả năng chạy phía sau hàng phòng ngự và kinh nghiệm tại Bundesliga giúp anh phù hợp với tiêu chí mà Bayern đang tìm kiếm.

Kane vẫn là ưu tiên trước mắt

Bayern hiện chưa gửi đề nghị và cũng chưa mở đàm phán với Manchester United. Šeško mới chỉ nằm trong danh sách rút gọn cho kế hoạch dài hạn, bên cạnh khả năng đội bóng sử dụng những cầu thủ đa năng sẵn có trên hàng công.

Trước mắt, nhiệm vụ quan trọng nhất của Bayern vẫn là gia hạn với Kane. Tiền đạo người Anh tiếp tục giữ vai trò trung tâm cả về chuyên môn lẫn tinh thần, còn ban lãnh đạo không có lý do phải đẩy nhanh quá trình chuyển giao khi anh vẫn duy trì phong độ cao.

Tuy nhiên, việc theo dõi Šeško cho thấy Bayern không muốn chờ đến khi Kane ra đi mới tìm người thay thế. Nếu tiền đạo của Manchester United tiếp tục tiến bộ, anh có thể trở thành mục tiêu lớn của đội bóng Munich trong những kỳ chuyển nhượng tới, dù thương vụ này sẽ rất phức tạp vì hợp đồng dài hạn và mức đầu tư lớn mà Manchester United đã dành cho anh.

Xem thêm
0
2,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Xuân Nam

Không phải bản hợp đồng đắt giá nào cũng mang lại thành công. Nhiều cầu thủ được chào đón như những ngôi sao lớn, nhưng cuối cùng lại thi đấu mờ nhạt, thường xuyên ngồi ngoài và khiến câu lạc bộ chịu khoản lỗ nặng khi ra đi. Dựa trên mức phí chuyển nhượng, đóng góp chuyên môn và số tiền thu hồi, dưới đây là 10 thương vụ thất bại đáng chú ý nhất lịch sử bóng đá.

1. Eden Hazard – Real Madrid

Real Madrid bỏ ra khoảng 100 triệu euro để chiêu mộ Eden Hazard từ Chelsea vào năm 2019, với kỳ vọng anh sẽ trở thành ngôi sao mới trên hàng công. Tuy nhiên, những chấn thương liên tiếp cùng vấn đề thể trạng khiến tiền đạo người Bỉ chỉ ghi 7 bàn sau 76 trận trong 4 mùa giải. Hazard sau đó rời sân Bernabeu sớm hơn thời hạn hợp đồng, khép lại một trong những thương vụ gây thất vọng lớn nhất lịch sử câu lạc bộ.

2. Philippe Coutinho – Barcelona

Barcelona bỏ ra khoảng 135 triệu euro, chưa tính phụ phí, để sở hữu Coutinho vào tháng 1/2018. Tiền vệ người Brazil ghi 26 bàn nhưng không phù hợp với hệ thống của đội bóng. Anh còn ghi 2 bàn vào lưới Barcelona trong thất bại 2-8 trước Bayern Munich. Năm 2022, Coutinho được bán cho Aston Villa với giá chỉ 20 triệu euro.

3. Neymar – Al Hilal

Al Hilal chi khoảng 90 triệu euro để đưa Neymar về Saudi Arabia năm 2023. Tuy nhiên, chấn thương dây chằng đầu gối khiến ngôi sao Brazil chỉ thi đấu 7 trận trước khi hai bên đạt thỏa thuận chấm dứt hợp đồng. Với khoản phí chuyển nhượng lớn cùng mức lương rất cao, đây được xem là một trong những thương vụ kém hiệu quả nhất lịch sử câu lạc bộ.

4. Romelu Lukaku – Chelsea

Chelsea chi khoảng 97,5 triệu bảng để đưa Lukaku trở lại Stamford Bridge năm 2021. Tiền đạo người Bỉ không phù hợp với cách vận hành của Thomas Tuchel và nhanh chóng mất vị trí. Chỉ sau một mùa giải, anh trở lại Inter Milan theo dạng cho mượn.

5. João Félix – Atlético Madrid

Atlético Madrid chi 126 triệu euro để chiêu mộ João Félix vào năm 2019, biến anh thành bản hợp đồng đắt giá nhất lịch sử câu lạc bộ. Tiền đạo người Bồ Đào Nha ghi 34 bàn và có 16 kiến tạo sau 131 trận, nhưng không thể phát huy hết khả năng trong hệ thống của Diego Simeone. Sau nhiều lần bị đem cho mượn, Félix được bán với mức giá chưa bằng một nửa khoản tiền Atlético từng bỏ ra.

6. Antoine Griezmann – Barcelona

Barcelona kích hoạt điều khoản giải phóng trị giá 120 triệu euro của Griezmann năm 2019. Dù vẫn ghi bàn đều đặn, cầu thủ người Pháp thường xuyên trùng vị trí với Lionel Messi. Sau 2 mùa giải, anh trở lại Atlético Madrid và Barcelona chỉ thu về khoảng 20 triệu euro phí cố định.

7. Paul Pogba – Manchester United

Manchester United phá kỷ lục thế giới khi trả 89 triệu bảng để mua lại Pogba năm 2016. Anh ghi 39 bàn sau 233 trận và giành Europa League, nhưng phong độ thiếu ổn định cùng chấn thương kéo dài khiến thương vụ không đạt kỳ vọng. Pogba cuối cùng rời đội theo dạng tự do.

8. Antony – Manchester United

Manchester United bỏ ra 95 triệu euro để chiêu mộ Antony từ Ajax. Cầu thủ người Brazil khởi đầu khá ấn tượng, nhưng nhanh chóng sa sút phong độ, mất vị trí và chỉ ghi 12 bàn sau 96 trận. Khi bán Antony với mức giá thấp hơn nhiều so với khoản đầu tư ban đầu, đội chủ sân Old Trafford phải chấp nhận một thương vụ thua lỗ nặng.

9. Jadon Sancho – Manchester United

Sancho gia nhập Manchester United với giá khoảng 73 triệu bảng sau giai đoạn bùng nổ tại Dortmund. Tuy nhiên, anh chỉ ghi 12 bàn và có 6 kiến tạo sau 83 trận. Mâu thuẫn với ban huấn luyện cùng phong độ thất thường khiến thương vụ nhanh chóng đi vào bế tắc.

10. Nicolas Pépé – Arsenal

Arsenal chi mức phí kỷ lục 72 triệu bảng để mua Pépé năm 2019. Anh ghi 27 bàn sau 112 trận nhưng không duy trì được vị trí chính thức. Năm 2023, Arsenal phải chấm dứt hợp đồng để cầu thủ Bờ Biển Ngà ra đi tự do.

Điểm chung của những thương vụ này là sự chênh lệch quá lớn giữa kỳ vọng ban đầu và đóng góp thực tế. Phần lớn cầu thủ đều có tài năng, nhưng mức phí quá cao, sự thiếu phù hợp với chiến thuật hoặc cách sử dụng không đúng vai trò đã khiến họ không thể phát huy hết khả năng. Vì vậy, một bản hợp đồng thất bại không chỉ đến từ phong độ của cầu thủ, mà còn liên quan trực tiếp đến khâu tuyển trạch và kế hoạch chuyển nhượng của câu lạc bộ.

Xem thêm
1
11,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Từ va chạm nhỏ đến câu chuyện lớn

Hình ảnh Curtis Jones nổi nóng với Dominik Szoboszlai sau trận Liverpool thắng Wrexham 1-0 tại Yankee Stadium bắt đầu từ một chi tiết tưởng như rất nhỏ: chiếc băng đội trưởng được trao cho Kostas Tsimikas thay vì tiền vệ người Anh. Jones và Szoboszlai tranh luận trong khoảng 2 phút, còn Tsimikas cùng Jeremie Frimpong và một số thành viên đội bóng phải can thiệp để làm dịu tình hình.

Tsimikas sau đó ném chiếc băng xuống sân, Jones cúi xuống nhặt lên rồi tiếp tục trao đổi với Szoboszlai. Tuy nhiên, Liverpool chưa công bố nguyên nhân chính thức của vụ việc. Các nguồn tin thân cận với câu lạc bộ chỉ cho rằng cuộc tranh luận dường như liên quan đến quyết định chuyển giao băng đội trưởng trong hiệp 2.

Tại buổi tập tiếp theo ở Chicago, Jones, Szoboszlai và Tsimikas lại xuất hiện bên nhau với thái độ bình thường. Phía Liverpool cũng xem đây là dạng va chạm có thể xảy ra trong môi trường bóng đá đỉnh cao, chỉ khác lần này mọi chuyện diễn ra trước hàng nghìn khán giả và nhiều máy quay. Bề ngoài, căng thẳng đã lắng xuống, nhưng phản ứng của Jones vẫn làm nổi bật những câu hỏi lớn hơn về vị trí và tương lai của anh tại Anfield.

Khát vọng giữ vai trò quan trọng

Jones ra mắt đội một Liverpool năm 2019 và đã có 228 lần thi đấu trên mọi đấu trường, ghi 22 bàn, đồng thời giành 6 danh hiệu. Anh từng trở thành đội trưởng trẻ nhất lịch sử câu lạc bộ khi đeo băng ở tuổi 19 trong trận gặp Shrewsbury tại Cúp FA năm 2020. Tuy nhiên, một phần đáng kể số lần ra sân của Jones đến từ ghế dự bị và anh chưa bao giờ duy trì được vị trí chính thức trong thời gian dài.

Mùa 2025/26, tiền vệ 25 tuổi chơi 47 trận nhưng chỉ đá chính 28 lần, trong khi có 21 trận được tung vào sân thay người. Anh từng có 6 lần khoác áo đội tuyển Anh, nhưng liên tục vắng mặt trong các đợt triệu tập quan trọng dưới thời Thomas Tuchel và không giành được suất dự World Cup 2026.

Ở tuổi 25, Jones muốn được nhìn nhận như một trụ cột thay vì tiếp tục đóng vai trò xoay vòng. Bởi vậy, việc bị bỏ qua trong một tình huống trao băng đội trưởng ở trận giao hữu có thể đã chạm vào cảm giác thất vọng tích tụ từ lâu. Tsimikas lớn hơn Jones 5 tuổi, nhưng chính Jones mới là người trưởng thành từ học viện, gắn bó với Liverpool từ khi 9 tuổi và đã nhiều lần mang băng đội trưởng trong các trận chính thức.

Inter và khoảng cách ngày càng thu hẹp

Trong lúc tranh luận về vị trí của Jones trên sân chưa lắng xuống, tương lai của anh trên thị trường chuyển nhượng cũng đang được cân nhắc. Inter đã liên hệ trở lại sau khi đề nghị 25 triệu euro bị Liverpool từ chối vào tháng 6. Đội bóng Italy hiện sẵn sàng nâng mức giá lên 35 triệu euro, trong khi Liverpool định giá cầu thủ trưởng thành từ học viện ở mức gần 40 triệu euro.

Jones chỉ còn hợp đồng đến ngày 30/6/2027 và chưa đạt thỏa thuận gia hạn. Khoảng cách giữa đề nghị của Inter và mức giá Liverpool yêu cầu hiện không quá lớn, khiến khả năng thương vụ tiến triển cao hơn so với đầu mùa hè. Tuy nhiên, Liverpool vẫn chưa chắc chấp nhận 35 triệu euro, nhất là khi Iraola đã công khai nhấn mạnh tầm quan trọng của Jones và bản sắc địa phương trong đội hình.

Về phía Jones, chuyển sang Inter có thể mang lại cơ hội giữ vai trò lớn hơn và một khởi đầu mới tại Serie A. Còn với Liverpool, bán cầu thủ trong hè này sẽ giúp họ tránh nguy cơ mất trắng vào năm sau, nhưng cũng đồng nghĩa chia tay một trong số ít gương mặt trưởng thành tại thành phố và hiểu rõ văn hóa câu lạc bộ.

Chiếc băng đội trưởng trong tay Iraola

Andoni Iraola chưa quyết định ai sẽ thay Andy Robertson ở vị trí đội phó. Nhà cầm quân người Tây Ban Nha cho biết ông chưa gặp đầy đủ các thành viên đội hình và sẽ chỉ xác lập thứ tự thủ lĩnh sau giai đoạn chuẩn bị. Iraola cũng nhấn mạnh một cầu thủ không nhất thiết phải đeo băng mới có thể dẫn dắt tập thể, bởi Liverpool cần nhiều người cùng đảm nhận trách nhiệm trên sân.

Dù vậy, Dominik Szoboszlai đang nổi lên như ứng viên sáng giá nhất. Tiền vệ người Hungary vốn là đội trưởng tuyển quốc gia, vừa gia hạn hợp đồng và được Iraola đánh giá cao về thái độ, thể trạng cùng cách tạo chuẩn mực trong tập luyện. Ông khẳng định Szoboszlai chắc chắn phải trở thành một trong những thủ lĩnh của Liverpool trong giai đoạn mới.

Trong bối cảnh ấy, phản ứng của Jones tại New York giống như một lời nhắc rằng anh vẫn muốn thuộc nhóm trung tâm của đội bóng. Nhưng với sự nổi lên của Szoboszlai, việc chưa có vị trí chính thức và hợp đồng chỉ còn 1 năm, con đường để Jones đạt được vai trò mong muốn tại Liverpool đang hẹp lại. Chiếc băng đội trưởng trong một trận giao hữu không quyết định tương lai của anh, nhưng nó đã làm lộ rõ sự bất mãn và một ngã rẽ có thể dẫn tiền vệ người Anh rời câu lạc bộ gắn bó từ thuở nhỏ.

Xem thêm
1
3,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Anh Tú

Từng được đá chính cho MU trong trận gặp Liverpool tại Anfield, Brandon Williams giờ phải tìm kiếm cơ hội bằng một suất thử việc ở League Two. Hơn 2 năm sau lần cuối khoác áo đội bóng thành Manchester, hậu vệ 25 tuổi vẫn đang nỗ lực trở lại sân cỏ chuyên nghiệp, còn mục tiêu tái xuất tại Premier League đã trở nên rất xa vời.

Rời Old Trafford trong im lặng

Williams từng là một trong những phát hiện đáng chú ý dưới thời Ole Gunnar Solskjaer. Lối chơi quyết liệt, tốc độ và khả năng đảm nhiệm cả 2 cánh giúp anh ra sân 36 trận ngay mùa 2019/20. Tổng cộng, hậu vệ người Anh chơi 51 trận, ghi 1 bàn và có 2 kiến tạo cho đội một MU trước khi hết hợp đồng vào mùa hè 2024.

Trước đó, Williams từng được gửi đến Norwich City và Ipswich Town để tích lũy kinh nghiệm. Anh chơi 29 trận cho Norwich ở mùa 2021/22, sau đó có 17 lần ra sân, 10 trận đá chính và ghi 2 bàn tại Ipswich mùa 2023/24. Tuy nhiên, lần xuất hiện cuối cùng của anh cho Ipswich diễn ra từ tháng 12/2023.

Cơ hội tại Hull nhanh chóng khép lại

Sau khoảng 20 tháng không thi đấu chuyên nghiệp, Williams ký hợp đồng 1 năm với Hull City vào tháng 8/2025. Đây từng được xem là cơ hội để anh khởi động lại sự nghiệp, nhưng cuộc trở lại chỉ kéo dài đúng 5 phút trên sân.

Williams vào thay người trong trận Hull thua Blackburn Rovers 0-3 ngày 23/8/2025. Đó cũng là lần ra sân duy nhất của anh cho đội bóng vùng Yorkshire. Những vấn đề về thể lực, trong đó có chấn thương bắp chân, khiến hậu vệ này không thể cạnh tranh ở Championship và phải tập cùng đội U21. Tháng 2/2026, Hull chấm dứt hợp đồng với Williams theo thỏa thuận giữa 2 bên.

Sai lầm ngoài sân cỏ

Chấn thương không phải nguyên nhân duy nhất khiến sự nghiệp của Williams đi xuống. Tháng 5/2025, anh bị tuyên án 14 tháng tù nhưng được hưởng án treo trong 2 năm vì lái xe nguy hiểm và không có bảo hiểm, liên quan đến vụ tai nạn xảy ra vào tháng 8/2023. Hậu vệ người Anh còn bị cấm lái xe 3 năm và phải hoàn thành 180 giờ lao động công ích.

Williams sau đó thừa nhận anh từng mất động lực chơi bóng và chưa sẵn sàng trở lại, dù nhận được sự quan tâm từ các đội bóng tại Anh, Mỹ và châu Âu. Thời gian rời xa sân cỏ quá lâu khiến anh đánh mất cảm giác thi đấu, đúng vào giai đoạn quan trọng nhất để phát triển và hoàn thiện chuyên môn.

Bắt đầu lại từ League Two

Đến tháng 7/2026, Williams được Rotherham United trao cơ hội thử việc. Anh chơi hiệp 2 trong trận giao hữu thắng Parkgate 1-0 và tiếp tục tập luyện dưới sự theo dõi của HLV Alex Bruce. Tuy nhiên, Rotherham chưa công bố hợp đồng chính thức với cựu hậu vệ MU.

Williams mới 25 tuổi, nhưng Premier League lúc này vẫn là mục tiêu quá xa. Điều anh cần trước tiên là duy trì thể trạng, thi đấu trọn vẹn một mùa giải và có khoảng 25–30 lần ra sân để chứng minh mình vẫn đủ sức chơi bóng chuyên nghiệp. League Two là bước lùi rất lớn so với những ngày ở Old Trafford, nhưng cũng có thể là nơi phù hợp để anh bắt đầu lại sự nghiệp gần như từ con số 0.

Xem thêm
1
5,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật