Bernardo Silva mải tranh cãi, Bồ Đào Nha ôm hận đầy cay đắng

Lịch thi đấu World Cup hôm nay: Messi sẽ "hủy diệt" Ai Cập, Colombia đi tiếp?

Henderson chấn thương khi ăn mừng, tuyển Anh có được gọi người thay thế?

Nguyễn Thông

World Cup 2026: Cuộc đua ngôi vương và tham vọng phân tầng chưa từng có

Tham vọng của nhóm ứng viên vô địch

Argentina, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Brazil và Anh bước vào World Cup 2026 với mục tiêu rất rõ ràng: tranh chức vô địch. Argentina muốn bảo vệ ngôi vương với nền tảng là sự gắn kết, chất lượng cá nhân và bản lĩnh thi đấu, trong đó Lionel Messi vẫn là trung tâm. Pháp sở hữu hàng công dày đặc ngôi sao như Kylian Mbappé, Désiré Doué, Ousmane Dembélé, Michael Olise và đặt mục tiêu đi xa hơn vị trí á quân bốn năm trước. Tây Ban Nha sau chức vô địch châu Âu 2024 được xem là đội phải bị đánh bại, miễn là Rodri, Lamine Yamal và Nico Williams đạt thể trạng tốt.

Bồ Đào Nha mang đến đội hình đồng đều, dày chiều sâu, với Cristiano Ronaldo dự kỳ World Cup thứ sáu và đặt mục tiêu thực tế là vào tới trận cuối cùng. Brazil, dù không còn dàn siêu sao dày đặc như các thế hệ trước, vẫn đặt mục tiêu duy nhất là vô địch, chấm dứt cơn khát kéo dài 24 năm. Anh, với lực lượng được đánh giá rất cao và hai lần vào chung kết Euro gần nhất, chịu sức ép phải có một hành trình sâu, nếu không sẽ bị xem là thất bại.

Những đội nhắm tới tứ kết

Một nhóm rộng các đội đặt mục tiêu thực tế là tứ kết, thậm chí xa hơn nếu bốc thăm thuận lợi. Đức sau hai kỳ World Cup gây thất vọng coi tứ kết là “mốc bắt buộc” dưới thời Julian Nagelsmann. Hà Lan được chính liên đoàn và HLV Ronald Koeman giao chỉ tiêu vào bán kết, nhưng với mặt bằng bảng F, tứ kết là ngưỡng được nhắc đến nhiều nhất. Nhật Bản công khai nói về giấc mơ vô địch, song với lịch sử chưa từng vượt vòng 16 đội, mục tiêu hợp lý là tứ kết trong bối cảnh giải đấu mở rộng.

Uruguay dưới thời Marcelo Bielsa vẫn đặt tham vọng cao dù không còn Edinson Cavani và Luis Suárez, với chất lượng đội hình đủ để hướng tới tứ kết. Ecuador sở hữu bộ khung phòng ngự đẳng cấp châu Âu cùng Moisés Caicedo, nên mục tiêu vượt qua thành tích tốt nhất trong lịch sử và chạm tới tứ kết được xem là khả thi. Ma Rốc, sau kỳ World Cup 2022 lịch sử và vị trí trong top 10 thế giới, cũng đặt mục tiêu ít nhất là vượt vòng bảng và hướng tới tứ kết, trong bối cảnh người hâm mộ chờ đợi lối chơi chủ động hơn.

Chủ nhà và những đội muốn khẳng định vị thế

Ba nước chủ nhà Canada, Mexico và Mỹ đều chịu áp lực riêng. Mexico mở màn giải đấu và muốn tái lập thành tích tốt nhất của mình là vào tứ kết, như hai lần đăng cai trước đó. Mỹ dưới thời Mauricio Pochettino được kỳ vọng phải tạo tiếng vang ở vòng loại trực tiếp, với mục tiêu thực tế là thắng một vài trận ở giai đoạn này. Canada, sau bán kết Copa América 2024, được chờ đợi ít nhất phải vượt vòng bảng và chấm dứt chuỗi chưa từng thắng trận nào ở World Cup.

Bên cạnh nhóm chủ nhà, một số đội cũng muốn khẳng định vị thế mới. Bỉ, dù không còn được xem là ứng viên hàng đầu, vẫn coi việc dừng bước trước vòng 16 đội là thất bại, khi còn đó Kevin De Bruyne, Thibaut Courtois, Romelu Lukaku và Jérémy Doku. Thụy Sĩ ở bảng B được đánh giá là mạnh nhất trên lý thuyết và nếu giành ngôi đầu, họ có thể tránh các “ông lớn” tới tận vòng 16 đội, mở ra con đường thuận lợi. Colombia, với Luis Díaz là niềm hy vọng và James Rodríguez là biểu tượng, muốn tái hiện hoặc vượt qua cột mốc tứ kết năm 2014.

Những đội nhắm tới vòng knock-out

Nhiều đội đặt mục tiêu rõ ràng là vượt vòng bảng, tận dụng thể thức 48 đội và khả năng đi tiếp ở vị trí thứ ba. Hàn Quốc, với Son Heung-min, luôn được kỳ vọng qua vòng bảng và coi việc lặp lại thành tích vòng 16 đội như năm 2022 là chấp nhận được, dù vẫn mơ về tứ kết. Thổ Nhĩ Kỳ được đánh giá là đội mạnh nhất bảng D trên giấy tờ và nếu giành ngôi đầu, họ có thể có nhánh đấu thuận lợi ở vòng 32 đội. Thụy Điển, với hàng công gồm Alexander Isak và Viktor Gyökeres, được xem là đội có thể gây bất ngờ nếu giữ được sự chắc chắn phía sau.

Ai Cập, với Mohamed Salah, nhìn thấy cơ hội lần đầu vào vòng knock-out khi vị trí thứ ba cũng có thể đủ. Iran, sau hai kỳ World Cup liên tiếp suýt vượt vòng bảng, coi việc vào vòng knock-out là mục tiêu tối thiểu, dù phải thay đổi địa điểm tập huấn vì lo ngại an ninh. Ghana, dù vừa bỏ lỡ CAN gần nhất và thay HLV sát giải, vẫn được xem là có khả năng tranh vé đi tiếp ở bảng L. New Zealand, hưởng lợi từ suất trực tiếp của châu Đại Dương, muốn dùng World Cup 2026 làm nền tảng để trở thành khách quen và cạnh tranh vé vào vòng sau.

Những tân binh và kẻ chiếu dưới tìm dấu ấn

Bốn đội lần đầu dự World Cup là Cape Verde, Curaçao, Jordan và Uzbekistan đều rơi vào các bảng đấu khó, nên mục tiêu chủ yếu là tạo dấu ấn. Cape Verde ở chung bảng với Tây Ban Nha và Uruguay, được xem là cửa dưới rõ rệt, nhưng trận gặp Saudi Arabia là cơ hội để có một khoảnh khắc đáng nhớ. Curaçao, bị xem là “nhỏ bé” nhất bảng E, không muốn chỉ đến cho đủ số đội; dưới sự dẫn dắt của HLV dày dạn kinh nghiệm Dick Advocaat, họ đặt mục tiêu ghi những bàn thắng đầu tiên và gây khó khăn cho các đối thủ lớn.

Jordan, lần đầu góp mặt và phải đối đầu Argentina, Algeria, Áo, khó được kỳ vọng vượt vòng bảng. Tuy vậy, chỉ cần giành được kết quả tích cực trước Áo hoặc Algeria cũng đã là tuyên bố đáng kể. Uzbekistan, trong lần đầu dự giải, rơi vào bảng có Bồ Đào Nha, Congo DR và Colombia. Mục tiêu thực tế là kiếm một trận gây bất ngờ và tranh suất đi tiếp trong nhóm đội xếp thứ ba có thành tích tốt.

Những đội trở lại sau thời gian vắng bóng

Một số đội coi World Cup 2026 là cột mốc trở lại sân khấu lớn. Bosnia-Herzegovina, sau khi vượt qua Italy ở vòng play-off, bước vào bảng B với tâm thế không chỉ “góp mặt”, mà còn có thể tranh vị trí thứ hai nếu Canada gặp vấn đề lực lượng. Congo DR trở lại World Cup sau 52 năm, không muốn chỉ dừng ở vòng bảng mà đặt mục tiêu ít nhất là vòng 32 đội, dù trận ra quân đã phải đối đầu Bồ Đào Nha và Cristiano Ronaldo.

Iraq trở lại sau bốn thập kỷ vắng bóng, nằm ở bảng có Pháp, Senegal và Na Uy. HLV Graham Arnold hướng tới việc dùng giải đấu này làm nền cho Asian Cup năm sau và các mục tiêu xa hơn, trong bối cảnh cơ hội đi tiếp là rất nhỏ. Panama, từng dự World Cup 2018, lần này muốn tranh vị trí thứ ba ở bảng L và nuôi hy vọng đi tiếp, với trận mở màn gặp Ghana được xem là then chốt cho cơ hội đó.

Ảnh hưởng của thể thức 48 đội

Việc mở rộng lên 48 đội và có vòng 32 đội khiến mục tiêu của nhiều đội thay đổi. Thay vì chỉ nhắm tới hai vị trí đầu bảng, không ít đội đặt mục tiêu thực tế là đứng thứ ba nhưng có thành tích đủ tốt để đi tiếp. Ai Cập, Iran, New Zealand, Ghana, Panama, thậm chí các tân binh như Uzbekistan hay Cape Verde đều nhìn thấy cánh cửa rộng hơn so với các kỳ trước. Với các đội mạnh, thể thức mới mở ra khả năng tránh “ông lớn” ở giai đoạn đầu nếu giành ngôi đầu bảng, như trường hợp Thụy Sĩ ở bảng B hay Thổ Nhĩ Kỳ ở bảng D.

Đồng thời, việc có thêm nhiều trận đấu khiến các đội phải tính toán kỹ hơn về chiều sâu đội hình và quản lý thể lực, nhất là những đội đặt mục tiêu tứ kết trở lên. Tuy nhiên, trong bức tranh chung, điểm chung của World Cup 2026 là sự phân tầng tham vọng rất rõ: từ nhóm tranh cúp, nhóm nhắm tứ kết, nhóm chỉ cần vượt vòng bảng, cho tới những tân binh chỉ cần một khoảnh khắc để ghi tên mình vào lịch sử.

1
587 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thế Tuyến

Một lần nữa rời Anh để sang Pháp

Liam Rosenior vừa nhận lời dẫn dắt Paris FC theo hợp đồng hai năm, kèm điều khoản gia hạn thêm một mùa. Đây là lần thứ hai trong sự nghiệp gần đây ông rời bóng đá Anh để sang làm việc tại Pháp, sau quãng thời gian gây ấn tượng ở Strasbourg. Quyết định này đến chỉ vài tháng sau khi ông bị Chelsea sa thải hồi tháng 4, khép lại quãng làm việc chưa đầy bốn tháng tại sân Stamford Bridge.

Tham vọng của Paris FC và lý do lựa chọn

Paris FC kết thúc mùa trước ở vị trí thứ 11 tại giải vô địch Pháp, sau đó chia tay HLV Antoine Kombouare. Trong bối cảnh được hậu thuẫn bởi gia đình Arnault và có Red Bull góp vốn, đội bóng đặt mục tiêu tiến xa hơn. Ban lãnh đạo nhấn mạnh họ chọn Rosenior vì kinh nghiệm làm việc ở cấp độ cao, khả năng phát triển cầu thủ trẻ và phong cách tấn công cởi mở mà ông theo đuổi.

Bước ngoặt từ Strasbourg đến Chelsea

Trước khi sang Chelsea, Rosenior gây dựng được uy tín tại Strasbourg, nơi đội bóng cán đích thứ bảy mùa 2024-25 và giành vé dự Cúp Hội nghị châu Âu với đội hình trẻ nhất trong năm giải vô địch hàng đầu châu Âu. Thành công đó giúp ông được Chelsea chọn để thay Enzo Maresca hồi tháng 1, sau khi Maresca mâu thuẫn với lãnh đạo câu lạc bộ.

Quãng ngắn ngủi ở Chelsea và hệ quả

Rosenior khởi đầu khá tích cực tại Chelsea nhưng phong độ nhanh chóng sa sút. Đội bóng thua cả năm trận cuối cùng ở giải Ngoại hạng Anh và không ghi được bàn nào trong chuỗi trận đó. Kết quả tệ hại khiến ông mất việc, và Chelsea sau đó bổ nhiệm Xabi Alonso, cựu HLV Real Madrid và Leverkusen, trở thành HLV trưởng thứ sáu dưới triều đại BlueCo trong bốn năm.

Nền tảng từ những bước đi đầu tiên

Trước khi được biết đến ở cấp độ cao, Rosenior bắt đầu sự nghiệp huấn luyện với đội U23 Brighton. Sau đó ông sang Derby County, làm trợ lý cho Wayne Rooney rồi tạm quyền dẫn dắt đội một. Năm 2022, ông được Hull City bổ nhiệm HLV trưởng, đưa đội bóng lần lượt về đích thứ 15 rồi thứ 7 ở giải hạng Nhất, trước khi bị sa thải vì không thể giành suất dự vòng play-off.

Xem thêm
0
187 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Một cái kết nhiều cảm xúc

Khoảnh khắc Cristiano Ronaldo bật khóc sau trận đấu cuối cùng ở World Cup mang ý nghĩa khép lại một chặng đường dài. Anh đã dự sáu kỳ, ghi 11 bàn và giữ kỷ lục ghi bàn ở nhiều kỳ World Cup nhất. Nhưng giải đấu lần này cho thấy anh đã chạm tới giới hạn, dù bản thân chưa tuyên bố chia tay đội tuyển.

Khi tầm vóc không còn đi cùng đóng góp

Trước Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha chơi chặt chẽ, hàng thủ với Ruben Dias, Nuno Mendes, cùng dàn cầu thủ đang đá cho các câu lạc bộ hàng đầu châu Âu vẫn đứng vững cho tới phút bù giờ. Tuyến giữa có Bruno Fernandes, Joao Neves, Vitinha nhưng hàng công thiếu sức bật. Trong bối cảnh đó, sự hiện diện của Ronaldo lại trở thành dấu hỏi lớn.

Những con số phơi bày sự sa sút

Ở giải năm nay, Ronaldo không thực hiện nổi một pha đi bóng qua người trong năm trận, trong khi một thủ môn ngoài 40 tuổi như Vozinha của Cabo Verde còn làm được. Anh tung ra 17 cú sút trước khi tạo được cơ hội đầu tiên cho đồng đội, là pha chuyền cho Vitinha ở trận gặp Tây Ban Nha, nhưng cú dứt điểm bị chặn. Chỉ số kiến tạo kỳ vọng của anh gần như bằng không, cho thấy anh không còn tham gia vào khâu sáng tạo như thế hệ tiền đạo hàng đầu hiện nay.

Những khoảnh khắc le lói và giới hạn mới

Hai bàn thắng vào lưới Uzbekistan từng khiến Ronaldo hét vào ống kính “Tôi đã trở lại”, nhưng đó là trận gặp một đội lần đầu dự World Cup và phòng ngự lỏng lẻo, thuộc nhóm thủng lưới nhiều nhất vòng bảng. Bàn thắng trên chấm phạt đền trước Croatia giúp anh có được pha lập công ở vòng loại trực tiếp, nhưng khi trận đấu bước vào hiệp phụ và chuẩn bị đá luân lưu, HLV Roberto Martinez vẫn rút anh ra, điều không thể tưởng tượng ở thời đỉnh cao.

Cơ hội cho Bồ Đào Nha đổi trang

Trong bối cảnh đó, Bồ Đào Nha đứng trước thời điểm chuyển giao. Goncalo Ramos, tân binh đắt giá nhất lịch sử AC Milan ngay trong kỳ World Cup, được xem là người kế nhiệm vị trí trung phong. Dù vậy, cái bóng của Ronaldo sẽ còn rất dài, từ Euro 2028 cho tới những giải sau, khi mọi câu chuyện về đội tuyển vẫn gắn với người từng nâng cúp Euro 2016.

Dấu ấn cuối cùng trong tranh luận lớn

Giải đấu này không xóa đi sự nghiệp của Ronaldo, nhưng sẽ luôn được nhắc lại mỗi khi người ta so sánh anh với Lionel Messi. Anh chưa từng vượt qua bán kết ở giải đấu mà Messi đã vô địch, và nhiều khả năng sẽ được nhớ đến như cầu thủ vĩ đại nhất chưa từng chạm tay vào chức vô địch thế giới, dù anh không phải ngôi sao lớn duy nhất rơi vào cảnh đó.

Xem thêm
0
153 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Ưu thế của Anh và cái bóng Haaland

Gary Neville khẳng định tuyển Anh xứng đáng được xem là cửa trên trước Na Uy ở tứ kết World Cup 2026 sau chiến thắng 3-2 đầy cảm xúc trước Mexico tại sân Azteca. Tuy vậy, ông liên tục nhắc tới Erling Haaland như yếu tố có thể làm thay đổi cục diện. Haaland vừa ghi hai bàn vào lưới Brazil, đưa Na Uy lần đầu vào tứ kết World Cup và vươn lên dẫn đầu danh sách ghi bàn cùng Lionel Messi và Kylian Mbappe. Theo Neville, Haaland có thể “mất hút” trong phần lớn trận đấu nhưng chỉ cần vài khoảnh khắc bùng nổ là đủ để trừng phạt đối thủ.

Những “lỗi nhỏ” có thể trả giá đắt

Neville nhìn lại trận gặp Mexico với tâm thế của người đã nhiều lần lo lắng cho hàng thủ Anh. Ông chỉ ra tình huống Raul Jimenez đánh đầu buộc Jordan Pickford phải cứu thua là ví dụ cho việc đội hình lùi quá sâu. Với một trung phong như Haaland, Neville cho rằng Anh không được phép dồn cả khối đội hình về sát khung thành, càng không được sơ sẩy ở các pha bóng cố định. Ông nhấn mạnh chỉ cần một bàn thua từ tình huống cố định cũng đủ làm lu mờ cả màn trình diễn phòng ngự ấn tượng.

Hàng công Na Uy và sự cảnh giác bắt buộc

Neville đánh giá Na Uy không chỉ có mỗi Haaland. Ông khen ngợi quyết định thay hai cầu thủ chạy cánh ngay hiệp một của huấn luyện viên Na Uy trong trận gặp Brazil, cho rằng điều đó tạo ra bước ngoặt. Theo ông, Na Uy sở hữu nhóm bốn cầu thủ tấn công rất nguy hiểm, với Haaland là mũi nhọn. Điều Anh cần làm là giữ được sự chặt chẽ, quyết liệt như trong hiệp một và cuối trận gặp Mexico, khi toàn đội chơi compact, chủ động và quyết tâm.

Bellingham và bước ngoặt trong cách nhìn của Neville

Trước giải, Neville từng nhận định Harry Kane là ngôi sao đẳng cấp thế giới duy nhất của Anh, còn Declan Rice và Jude Bellingham mới chỉ tiệm cận. Sau trận Mexico, ông công khai thay đổi quan điểm. Cú đúp của Bellingham tại Azteca, thành tích mà trước đó ở World Cup chỉ Diego Maradona từng làm được trên sân này, khiến Neville gọi đó là “màn trình diễn hoàn hảo”. Ông nhấn mạnh Bellingham đã “phá vỡ trần” đánh giá trước giải, chơi ở mức độ cao trong suốt năm trận, sánh ngang Kane và thậm chí nổi bật hơn.

Từ hoài nghi sang niềm tự hào

Neville thừa nhận từng nhiều lần thất vọng và lo lắng về cách Anh phòng ngự ở giải năm nay. Nhưng trận thắng Mexico, với bối cảnh sân đấu khắc nghiệt, thời tiết khó chịu, trận đấu bị hoãn, phạt đền, thẻ đỏ, đã khiến ông cảm thấy tự hào. Ông đặc biệt hài lòng với hiệp một, khi các cầu thủ chạy cánh hỗ trợ tốt cho hệ thống phòng ngự, Kane và Bellingham đứng gần hơn với Rice và Elliot Anderson, giúp tuyến sau vững vàng hơn. Dù Mexico cầm bóng nhiều ở phần sân Anh, Neville vẫn cảm nhận đội nhà kiểm soát được trận đấu mà không cần sở hữu bóng. Sang hiệp hai, thế trận trở nên “ăn miếng trả miếng”, và theo ông, Anh đã cho thấy được cả khả năng chịu đựng, chiến đấu lẫn bản lĩnh trong những phút quyết định.

Xem thêm
0
58 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Anh Phạm

Bernardo Silva gây thất vọng

Bồ Đào Nha bị loại khỏi World Cup 2026 sau trận thua 0-1 trước Tây Ban Nha, và Bernardo Silva trở thành một trong những cái tên khó tránh khỏi những chỉ trích nặng nề nhất.

Không phải một mình anh khiến đội nhà sụp đổ, nhưng khi Bồ Đào Nha cần đến bản lĩnh, sự tỉnh táo và một pha xử lý đúng tầm ngôi sao, Bernardo lại để lại toàn những dấu ấn tiêu cực: nhận thẻ vàng, mất bình tĩnh và một cú đánh đầu hỏng ăn ở thời điểm sinh tử.

Vào sân nhưng không tạo khác biệt

Bernardo được tung vào sân ở phút 83, thay Vitinha, trong thời điểm tỷ số vẫn là 0-0. Đó là khi Bồ Đào Nha cần một tiền vệ đủ kinh nghiệm để giữ bóng chắc chắn, giảm nhịp độ trận đấu giữa muôn vàn áp lực. Nhưng Bernardo đã không làm được điều đó.

Anh không ghi bàn, không kiến tạo, cũng không tạo ra bất kỳ đường chuyền quyết định nào, trong khi Bồ Đào Nha vẫn bị Tây Ban Nha ép sân liên tục. Cả trận, đội bóng của Roberto Martinez chỉ có 10 cú sút, 2 lần trúng đích, xG đạt 0,63 và chỉ 11 lần chạm bóng trong vòng cấm đối phương. Những con số ấy quá nghèo nàn với một đội tuyển sở hữu hàng tiền vệ được đánh giá thuộc nhóm mạnh nhất giải đấu.

Thẻ vàng và sự mất bình tĩnh

Phút 89, Bernardo phạm lỗi với Mikel Merino và nhận thẻ vàng. Đó không phải là một pha bóng buộc phải phạm lỗi, càng không phải tình huống cứu nguy rõ ràng. Điều đáng nói là chỉ hai phút sau, chính Merino trở thành người ghi bàn quyết định.

Bernardo Silva không trực tiếp mắc lỗi trong bàn thua, nhưng tình huống ấy cho thấy anh bước vào sân với tâm lý thiếu sự lạnh lùng. Với một cầu thủ dày dạn kinh nghiệm, từng quen với áp lực ở Champions League và Premier League, cách phản ứng ấy rất khó được thông cảm.

Bàn thua từ một giây mất cảnh giác

Bàn thắng của Tây Ban Nha đến ở phút 90+1, từ một pha đá phạt nhanh khi Bồ Đào Nha còn chưa kịp tổ chức lại đội hình sau tình huống phạm lỗi của Bernardo Silva. Thậm chí, anh còn đứng lại để tranh cãi với trọng tài. Rodri bị phạm lỗi ở khu vực giữa sân, và Tây Ban Nha lập tức đưa bóng vào khoảng trống.

Ferran Torres chọc khe thông minh, Merino thoát xuống rồi dứt điểm chìm hạ Diogo Costa. Đó là bàn thua phơi bày sự thiếu tập trung của cả hệ thống phòng ngự Bồ Đào Nha. Trong một trận đấu loại trực tiếp, chỉ một khoảnh khắc mất tập trung cũng đủ phải trả giá bằng cả giải đấu.

Cú đánh đầu không thể tha thứ

Nếu pha nhận thẻ vàng khiến Bernardo bị chỉ trích vì sự mất kiểm soát, thì cú đánh đầu ở phút 90+6 mới là khoảnh khắc khiến anh khó nhận được sự cảm thông. Francisco Conceição tạt bóng rất đẹp từ cánh phải, Bernardo bật cao trong tư thế thuận lợi ở cự ly khoảng 6 m, nhưng lại đánh đầu vọt xà.

Đó là cơ hội quá tốt để kéo trận đấu vào hiệp phụ. Với một cầu thủ đẳng cấp như Bernardo, yêu cầu tối thiểu là phải đưa bóng đi trúng khung thành. Anh đã không làm được.

Tấm gương đối lập từ ghế dự bị Tây Ban Nha

Sự khác biệt nằm ở tác động của những quân bài thay người. Ferran Torres vào sân ở phút 75 và kiến tạo bàn thắng. Merino vào sân ở phút 85, chỉ cần vài phút để định đoạt trận đấu. Trong khi đó, Bernardo vào sân ở phút 83 nhưng chỉ để lại một thẻ vàng và một pha bỏ lỡ cơ hội rất lớn.

Tây Ban Nha không cần chơi quá rực rỡ, nhưng họ có những cầu thủ dự bị biết tạo ra khác biệt đúng thời điểm. Bồ Đào Nha thì ngược lại: nhiều tên tuổi lớn, nhiều kỳ vọng, nhưng thiếu một người đủ lạnh lùng ở khoảnh khắc then chốt.

Bernardo Silva không phải tội đồ duy nhất của Bồ Đào Nha, nhưng anh xứng đáng nhận nhiều chỉ trích nhất vì sự thiếu điềm tĩnh cùng hàng loạt hành động thiếu chuẩn mực trên sân. Đó cũng là hình ảnh phản chiếu một tập thể Bồ Đào Nha thiếu sự gắn kết ở thời điểm quyết định. Với màn trình diễn như vậy, thật khó để mơ về chức vô địch World Cup.

Xem thêm
0
17,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Trang Võ

Brazil dừng bước ở vòng 16 đội World Cup 2026 sau trận thua ngược 1-2 trước Na Uy, kết quả tệ nhất của họ ở sân chơi này trong 36 năm. Trên mạng xã hội, Rivaldo, huyền thoại vô địch thế giới 2002, đã lên tiếng mổ xẻ ba sai lầm mà ông cho là then chốt, đồng thời khẳng định đội tuyển xứ samba đáng lẽ phải đi xa hơn.

Tâm lý sợ hãi ngay từ vạch xuất phát

Rivaldo nhấn mạnh điều khiến ông thất vọng nhất không nằm ở tỷ số, mà ở cách Brazil bước vào trận. Theo ông, các cầu thủ ra sân với tâm thế sợ Na Uy. Việc tôn trọng đối thủ là cần thiết, nhưng Brazil, với vị thế cựu vô địch năm lần, không thể chấp nhận để bị đối phương “nắm trịch” trận đấu như vậy. Trong mắt cựu danh thủ 54 tuổi, đây là dấu hiệu cho thấy đội bóng đã tự thu nhỏ mình trước khi bóng lăn.

Quyết định nhân sự ở thời khắc then chốt

Điểm nhấn thứ hai trong nhận định của Rivaldo là quả phạt đền. Ông cho rằng người nhận trách nhiệm đá phạt đền không nên là Bruno Guimarães, người sau đó sút hỏng. Với vai trò và tầm ảnh hưởng tại World Cup lần này, Vinícius Júnior mới là cái tên xứng đáng đứng trước chấm 11 mét với tư cách chân sút chủ lực.

Neymar vào sân quá muộn

Chi tiết cuối cùng được Rivaldo nhắc tới là cách sử dụng Neymar. Theo ông, tiền đạo này vẫn là người có khả năng tạo khác biệt và đáng lẽ phải được tung vào sân sớm hơn. Dù vậy, cựu sao Barcelona cũng nhắc lại áp lực khổng lồ ở World Cup và kêu gọi người hâm mộ tiếp tục ủng hộ đội tuyển, tin rằng Brazil sẽ trở lại mạnh mẽ hơn.

Xem thêm
0
4,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật