Real Madrid bước vào mùa 2026/27 với lực lượng dày đến mức Mourinho phải tính toán kỹ chuyện xoay tua. Ông từng nhắc tới Trent Alexander-Arnold, Denzel Dumfries, Marc Cucurella và Álvaro Carreras để giải thích rằng không thể để một cầu thủ đá 60 trận, trong khi người cạnh tranh cùng vị trí gần như chỉ ngồi dự bị. Với chất lượng trải đều ở nhiều vị trí, Real hoàn toàn có cơ sở để được xếp vào nhóm những đội có chiều sâu tốt nhất châu Âu.
Hàng thủ có chiều sâu hiếm thấy
Real Madrid đang sở hữu lực lượng rất dày ở hàng phòng ngự. Bên phải, Trent Alexander-Arnold cạnh tranh trực tiếp với Denzel Dumfries. Ở cánh trái, Mourinho có Marc Cucurella, Álvaro Carreras và Ferland Mendy. Đây đều là những cầu thủ đủ khả năng đá chính, chứ không đơn thuần là phương án dự phòng cho nhau.
Vị trí trung vệ cũng có nhiều lựa chọn với Militão, Huijsen, Konaté, Rüdiger và Asencio. Mourinho có thể xoay tua tùy đối thủ, thể trạng hay mật độ thi đấu mà vẫn giữ được chất lượng đội hình. Ông cũng không cần kéo một hậu vệ biên hay tiền vệ xuống đá trái sở trường khi có người vắng mặt.
So với PSG, Arsenal, Bayern, Barcelona hay Man City, Real nổi bật ở sự dày dặn trên toàn bộ hàng thủ. Nhiều đội có một hoặc hai vị trí rất mạnh, nhưng không nhiều CLB sở hữu cùng lúc nhiều lựa chọn chất lượng ở cả trung vệ lẫn hai cánh như Real.
Tuyến giữa rất mạnh nhưng chưa vượt trội
Real Madrid có nhiều lựa chọn chất lượng ở khu trung tuyến với Bellingham, Valverde, Tchouaméni, Camavinga, Bernardo Silva và Arda Güler. Mỗi người mang đến một điểm mạnh khác nhau, từ tranh chấp, thoát pressing, kéo bóng đến sáng tạo và hỗ trợ tấn công quanh vòng cấm.
Tuy nhiên, rất khó khẳng định tuyến giữa Real Madrid vượt trội hoàn toàn. Arsenal có Rice, Bruno Guimarães, Zubimendi, Ødegaard và Eze, trong khi Barcelona sở hữu Rodri, Pedri, De Jong, Gavi, Olmo và Fermín. Xét về chất lượng nhân sự, ba đội này khá cân bằng và không bên nào tạo ra khoảng cách rõ rệt.
Lợi thế của Real nằm ở việc Mourinho gần như luôn có người thay thế đủ tầm cho những trận Champions League. Khi một tiền vệ cần nghỉ hoặc vắng mặt, ông vẫn có thể thay đổi cách bố trí mà không làm tuyến giữa suy giảm quá nhiều.
Hàng công cũng rất dày
Mbappé và Vinicius nhiều khả năng vẫn là hai lựa chọn hàng đầu trên hàng công Real Madrid, nhưng phía sau họ còn Rodrygo, Endrick, Brahim Díaz, Yan Diomande và Carlos Espí sẵn sàng cạnh tranh cơ hội ra sân. Mourinho nhờ đó có nhiều phương án để xoay tua hoặc thay đổi cách tấn công theo từng đối thủ.
PSG là đội đủ sức cạnh tranh trực tiếp với Real về chiều sâu hàng công khi sở hữu Dembélé, Kvaratskhelia, Doué, Barcola và Ferran Torres. Arsenal hay Bayern cũng có nhiều lựa chọn chất lượng. Tuy nhiên, lợi thế của Real nằm ở sự đồng đều: họ không chỉ dày người ở tuyến trên mà còn có nhiều phương án chất lượng ở tuyến giữa và hàng phòng ngự.
Khó nhất là phân chia cơ hội ra sân
Một đội hình sâu không chỉ được đánh giá bằng số lượng ngôi sao, mà còn ở việc chất lượng đội bóng giảm bao nhiêu sau những thay đổi nhân sự. Với Real Madrid hiện tại, khoảng cách giữa đội hình chính và nhóm dự bị khá nhỏ.
Điều đó lại khiến Mourinho phải tính toán kỹ thời gian thi đấu. Trent, Dumfries, Cucurella, Carreras, Rodrygo, Endrick hay Camavinga đều đủ sức đá chính và cần được ra sân thường xuyên để giữ phong độ. Real có thể xoay tua nhiều vị trí mà chất lượng đội hình vẫn được đảm bảo. Bài toán khó với Mourinho lúc này là làm sao chia cơ hội hợp lý cho một tập thể có quá nhiều cầu thủ muốn và đủ khả năng đá chính.