World Cup 1986 không chỉ là chức vô địch thứ hai trong lịch sử Argentina. Đó còn là giải đấu đã biến Diego Maradona thành một biểu tượng vượt khỏi ranh giới bóng đá. Argentina khi ấy không phải tập thể hào nhoáng nhất, cũng không sở hữu dàn sao áp đảo phần còn lại. Nhưng họ có Maradona ở phiên bản rực rỡ nhất: vừa là thủ lĩnh, nhạc trưởng, người ghi bàn, người kiến tạo, vừa là nguồn cảm hứng kéo cả đội đi qua những trận đấu lớn nhất.
Một đội bóng được xây quanh một con người
Maradona đá trọn 7 trận tại World Cup 1986, ghi 5 bàn và có 5 kiến tạo. Con số ấy đủ ấn tượng, nhưng vẫn chưa nói hết tầm ảnh hưởng của ông. Maradona trực tiếp tham gia vào 10 trong 14 bàn thắng của Argentina, nghĩa là hơn 70% sức sát thương của đội tuyển gắn với đôi chân số 10. Ông không chỉ xuất hiện ở đoạn cuối của pha bóng, mà còn là người mở ra hướng tấn công, kéo bóng qua tuyến giữa, phá vỡ cấu trúc phòng ngự và buộc đối thủ phải phạm lỗi.
Tứ kết với Anh: trận đấu của lịch sử
Nếu cần một trận đấu để giải thích vì sao World Cup 1986 thuộc về Maradona, đó chắc chắn là màn đối đầu với Anh. “Bàn tay của Chúa” tạo ra tranh cãi vĩnh viễn, nhưng pha solo sau đó mới là khoảnh khắc làm lên tên tuổi của ông. Maradona nhận bóng từ phần sân nhà, vượt qua hàng loạt cầu thủ Anh rồi ghi bàn trong một pha bóng được gọi là “Bàn thắng thế kỷ”. Đó không chỉ là một bàn thắng đẹp, mà là lời tuyên bố: ở giải đấu ấy, có những thời điểm Maradona đơn giản là không thể bị ngăn cản.
Bán kết, chung kết và bản lĩnh của người định đoạt
Điều khiến câu chuyện Maradona 1986 khác biệt nằm ở chỗ ông không chỉ bùng nổ trong một trận. Gặp Bỉ ở bán kết, Maradona ghi cả hai bàn, đưa Argentina vào chung kết bằng một màn trình diễn cá nhân gần như hoàn hảo. Đến trận tranh cúp với Tây Đức, khi Argentina bị gỡ hòa 2-2 và áp lực đè nặng, chính Maradona tung đường chuyền quyết định để Burruchaga ghi bàn ấn định chiến thắng 3-2. Ngay cả khi không trực tiếp ghi bàn, ông vẫn tìm ra cách định đoạt trận đấu.
Một mình, nhưng không đơn độc
Nói Maradona “một mình kéo Argentina vô địch” không có nghĩa phủ nhận vai trò của Valdano, Burruchaga, Ruggeri hay hệ thống kỷ luật của Carlos Bilardo. Argentina 1986 vẫn là một tập thể biết chịu đựng, biết phòng ngự và biết chiến đấu. Nhưng Maradona là phần vượt khỏi mọi khuôn khổ chiến thuật. Ông biến một đội bóng giỏi thành nhà vô địch thế giới. Và có lẽ, trong lịch sử World Cup, rất hiếm ai từng gánh vác cả một đội tuyển theo cách dữ dội, đẹp đẽ và ám ảnh như Diego Maradona tại Mexico năm 1986.